Sẵn Sàng Chưa Nào? (Con Gái Mỹ 2)

Chương 4



"Khoan đã, thế trông nó thế nào?" Catherine hỏi gặng.

Tôi không thể tin cô ấy lại quá ư tò mò. Ý tôi là, tôi có thể tin, nhưng cũng không thể tin nổi. Vì tôi thực sự không muốn nói về chuyện đó.

"Nó trông như 1 'cậu nhỏ' chứ còn thế nào", tôi đáp "Cậu nghĩ gì vậy? Tớ nghĩ là trước đây cậu đã thấy rồi mà. Cậu từng đi bơi mà không mặc gì với mấy anh em nhà cậu ngoài bãi biển hồi còn bé, cậu đã nói vậy mà"

"Đúng vậy", Catherine nói. "Nhưng đó là trước khi 'cậu nhỏ' đó, cậu biết đấy, 'mọc tóc'"

"Được rồi", tôi lên tiếng "Rậm rạp"

"Ừ, điều đó đúng thật rồi. Không đùa đâu. Nó to cỡ nào?"

Tôi bắt đầu thấy tiếc vì đã khơi mào chuyện này. Tôi làm vậy chỉ vì cô ấy hỏi tôi lớp vẽ sống động diễn ra thế nào. Tôi chỉ nghĩ sẽ chia sẻ với cô ấy ý nghĩa thật sự phía sau cụm từ "vẽ sống động" thôi.

Tôi ước gì mình đã không làm thế.

"Tớ đoán nó cỡ trung bình", tôi cất lời. "Ý tớ là, tớ đâu có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực đó"

"Tớ mừng là mình không có cái đó", Catherine nói và hơi rùng mình. "Cậu tưởng tượng mà xem, có 1 thứ lủng lẳng ở đó, suốt mọi lúc mọi nơi. Vậy làm thế nào đi xe đạp nhỉ?"

"Samantha à", không ngờ con bé Kris Parks lựa ngay lúc đó, trong cả khối thời gian trên thê giới, lẻn tới chỗ chúng tôi đứng tại khu ăn trưa và lên tiếng "Rỗi không?"

Kris đúng là đứa tôi không ưa. Và tận đến lúc tôi trở nên hơi nổi tiếng, cảm giác đó vẫn có từ cả hai phía.

Nhưng rồi tôi có mặt trên bản tin lúc sáu giờ vài lần và thế là Kris quyết định coi tôi là bạn thân mới của nó. Tôi đoán sự thật tôi đang hẹn hò với con trai tổng thống nặng ký hơn sự thật tôi không sở hữu chút gì giống nhà thiết kế Lilly Pulitzer. Điều đó, theo ý của Kris, sẽ biến bạn thành 1 trong những Rebecca Cao quý và tôi biết được nhờ chương trình National Geographic Explorer.

"Này, tớ muốn hỏi liệu chúng tớ có thể nhờ cậu giúp trang hoàng phòng tập thể dục vào tuần tới không", Kris lên tiếng với "nụ cười điệu đàng" (trong sách SAT định nghĩa đó là "mỉm cười theo lối ngớ ngẩn, giả tạo hay tự phụ"). "Cậu biết đấy, trong buổi họp công đồng...."

"Ừ, chắc chắn rồi", tôi nói để cô ta biến mau

"Chúng tớ thật sự có thể tận dụng sự giúp đỡ. Cho đến giờ,những người duy nhất xung phong chỉ là,cậu biết đấy, các thành viên trong hội đồng. Và tất nhiên, cả câu lac bộ Đường lối Đúng đắn. Thật ngượng quá. Tổng thống sẽ thông báo về chương trình mới mẻ quan trọng tại đây, tại ngôi trường của chúng ta, vậy mà hầu hết học sinh của trường lại quá thờ ơ trước điều đó. Tớ thực lòng hy vọng ngài không cho rằng tất cả mọi người đều như vậy. Ý tớ là tổng thống ấy. Tớ thật sự muốn chúng ta trông thật tuyệt vời trước mặt ngài. Và Random Alyarea. Tớ muốn nói anh ấy quá hấp dẫn..." Sau đó cô ta nhìn chằm chằm vào mái tóc của tôi. "Chuyện gì xảy ra với..." cô ta đột nhiên ngừng lại và cắn môi "Thôi đừng bận tâm"

"Tóc tớ hả?". tôi đưa tay lên sờ tóc. "Tớ nhuộm.Sao? Không thích à?"

Tôi thừa biết Kris không thích tóc tôi. Những đứa như Kris không hề thích kiểu tóc Đen Mun. Tôi đang tra tấn cô ta cho vui chút thôi.

"Ồ, không, nó thực sự rất đẹp", Kris có vẻ đã bình tĩnh lại. "Màu vĩnh viễn hả?"

"Gần như vậy", tôi đáp. "Sao?"

"Không gì cả", Kris nói với nụ cười rạng rỡ. "Trông thật tuyệt vời!"

Tôi biết tỏng cô ta đang nói dối, không chỉ vì môi cô ta mấp máy. Tôi đã tự mình đứng trước gương trong nhà tắm xem xét khách quan toàn diện sáng nay và nhận ra sự thật rằng chị Lucy nói đúng: mái tóc đen mới này của tôi trông thật ngố. Có lẽ nếu tôi đi nhuộm chân mày luôn cho hợp màu thì chắc nhìn không đên nỗi quá tệ.

Nhưng tôi không làm thế theo kiểu tuyên ngôn thời trang mà đúng hơn là tuyên ngôn bày tỏ...tuyện ngôn là "Hãy tạm biệt Samantha Madison tóc đỏ, tiết hạnh rụt rè, cứu mạng tổng thống và chào đón 1 Samantha học vẽ sống động, có thể không còn trong trắng nữa"

Tất nhiên, sự thật tôi nhuộm tóc trước khi vào học lớp vẽ sống động đầu tiên và rồi quyết định giải thoát bản thân khỏi trinh tiết (có thể) chỉ là biểu trưng cho mức độ biến đổi của tôi từ 1 cô bé đầu đỏ chưa nhuộm tóc.

"Sáng kiến Về với Gia đình của tổng thống", Kris tiếp lời, cố tình phớt lờ mái tóc tôi. "Tớ hy vọng cậu sẽ nói cho ngài biết tất cả chúng tớ tại Adams Prep này hào hứng biết bao về chuyện đó và chúng tớ ủng hộ ngài một trăm mười phần trăm. Ý tớ là, gia đình là điều quan trọng nhất còn gì"

"Ừ", tôi đáp. "Ai chẳng ủng hộ gia đình chứ?" Tôi nói thế nhưng trong đầu đang muốn kêu lên "Sao cậu không biến đi cho khuất mắt hả Kris Parks? Sao vậy chứ?"

"Có lẽ 1 lúc nào đó cậu sẽ thích đến buổi họp của câu lạc bộ Đường lối Đúng đắn chứ hả?" Kris liếc sang Catherine như thể vừa nhận thấy tôi không đứng đây một mình. "Cậu và...ơ...bạn cậu"

Cô ta biết quá rõ tên Catherine là gì. Cô ta chỉ đang thể hiện con người thật của mình, một kẻ cao ngạo, hợm hĩnh.

Kris minh họa điều đó ngay 1 giây sau bằng cách lên tiếng, khi có đứa con gái mặc đồng phục nhóm nhảy của Adams Prep với chiếc váy màu tía cũn cỡn đi ngang qua "Ơi, Chúa ơi, cậu đã nghe chuyện Debra Mullins chưa? Nghe đồn cô bé đó đã tằng tịu với Jeff Rothberg ngay bên dưới khán đài lộ thiên sau trận đấu với trường Trinity tuần vừa rồi. Đúng là đồ con gái hư". Sau đó cô ta phấn khởi nói thêm với tôi, "Vậy hẹn gặp lại cậu tại phòng tập thể dục vào thứ hai nhé!"

"Ồ, bọn mình sẽ có mặt", tôi nói chỉ để Kris mau biến đi.

Hiệu quả rồi. Cô ta đã bỏ đi để chúng tôi ở lại trong không khí thanh bình để gọi 2 phần bánh thịt băm phô-mai.

"Chúa ơi, tớ ghét con bé đó", Cath lên tiếng.

"Nói tớ nghe".

"Không, ý tớ là tớ thật sự ghét con bé đó".

"Tớ mừng là cậu gia nhập thế giới của tớ"

"Ừ, nhưng ít ra nó nịnh bợ cậu. Vì David ấy mà. Nó sẽ không bao giờ gọi cậu là đồ con gái hư. Ý tớ là, nếu cậu với David có khi nào tằng tịu với nhau. Và con bé đó phát hiện ra". Sau đó Cath còn bật cười nói thêm "Nhưng chuyện đó có bao giờ xảy ra đâu"

Tôi không biết Catherine nhận thấy sự việc nào ít khả năng xảy ra hơn, viễn cảnh David và tôi ngủ với nhau, hay Kris khám phá ra mọi chuyện. Tôi không định cho cô ấy biết điều đầu tiên "đang rình rập" (trong sách SAT định nghĩa đó là "đe dọa xảy ra ngay lập tức;gần trước mắt; lơ lửng trên đầu) hơn cả mức cô ấy có thể nghĩ tới. Không phải là tôi không tin Catherine giữ được bí mật. Tôi tin Catherine tuyệt đối.

Chỉ là vì tôi vẫn chưa chắc chắn mình sẽ làm gì, về Lễ Tạ ơn ấy. Tôi chưa có cơ hội nói với David rằng bố mẹ tôi thật ra đã đồng ý cho tôi đi nghỉ cuối tuần với anh ấy ở Trại David.

Tôi vẫn phần nào bực tức chuyện đó, chuyện bố mẹ đồng ý ấy. Rõ ràng cả hai nói đồng ý vì đang phân tâm trước sự việc chị Lucy và tình hình điểm thi của chị ấy. Tôi muốn nói lạy trời đừng để bố mẹ chú ý thấy tôi khác lạ. Như thường lệ, đứa con giữa trong gia đình Madison vẫn đang nhận mức độ quan tâm ít ỏi.

Tôi không thể hòan toàn đổ lỗi cho chị Lucy trong việc bố mẹ đồng ý. Thực tế bố mẹ cho rằng tôi là đứa con ngoan. Bạn biết đấy, đứa con, ồ vâng, thử đi nhuộm tóc đen nhưng rốt cuộc chính nó đã lao mình vào kẻ ám sát để cứu mạng tổng thống. Không ai bận tâm quá nhiều về một đứa con như thế. Một đứa như thế sẽ không bao giờ làm chuyện gì đáng trách như ngủ với bạn trai trong kỳ nghỉ cuối tuần của Lễ Tạ ơn.

Vậy cũng quá xứng đáng cho bố mẹ nếu tôi trở thành bà mẹ vị thành niên chưa chồng.

Thế nhưng, tôi không định đề cập bất kỳ điều gì trong chuyện đó với Cath. Cô ấy có đủ thứ cần giải quyết rồi, nào là việc mẹ của cô ấy không cho mặc quần dài đi học, thật chứ chẳng chơi, cô ấy phải mặc váy dài quá gối đến trường, kể cả trong giờ thể dục và nào là những lời chế giễu kèm theo. Tôi không định gộp thêm vào nỗi phiền muộn của Catherine sự thật rằng người bạn thân nhất của cô ấy đang xem xét chuyện đánh mất "cái ngàn vàng".

Vả lại, đó không phải là chuyện của ai cả. Chẳng phải của ai khác, ngoài tôi.

"Ôi", Dauntra kêu lên khi tôi xộc qua cánh cửa vào Potomac Video chỉ một phút trước khi ca làm việc sau giờ học của tôi bắt đầu. "Cậu làm rồi kìa!"

Mới đầu tôi chẳng hiểu cô ấy nói gì. Tôi cứ tưởng cô ấy muốn nói việc tôi quyết định ngủ với bạn trai và tôi tự hỏi sao cô ấy biết được. Nhất là khi tôi không quyết định bất cứ việc gì như thế. Thật ra là chưa quyết định.

Sau đó tôi mới nhớ đến mái tóc của mình.

"Ừ", tôi nói. Phải thừa nhận phản ứng của cố ấy thực sự đáng cảm phục, đã khiến tất cả những câu "Cậu đã làm gì với mái tóc thế?" mà tôi nhận được suốt ngày nay trong trường trở nên hoàn toàn xứng đáng. Trong tiệm Potomac Video, cũng hệt như ở nhà, mọi người cho rằng tôi phần nào lên mặt đạo đức. Ý tôi muốn nói là cô gái đã cứu mạng tổng thống, cô gái không cần 6.75 đô la một giờ để trả cho phí chăm sóc trẻ em hay thứ gì tương tự thế. Tôi bị xem là người hơi lập dị ở đây.

Tất nhiên cho đến khi tôi nhuộm tóc. Giờ, tôi đã trở nên thật tuyệt.

Tôi hy vọng vậy.

Vì các nhân viên torng Potomac Video à? Họ quá tuyệt.

Nhất là Dauntra, cùng viên quản lý buổi tối Stan, những người làm việc chung với tôi vào các buổi tối thứ sáu. Phương châm của cô ấy (dán trên tủ sắt nhân viên): Nghi ngờ chính quyền. Bộ phim yêu thích của cô ấy: A Clockwork Orange* (*: bộ phim của đạo diễn Stanley Kubrick hoàn thành năm 1971, 1 bức tranh gây sốc về tình trạng bạo lực của xà hội). Đảng phái chính trị của cô ấy: không như bố David. Thực ra , một trong những điều đầu tiên cô ấy từng hỏi tôi là "Có bao giờ cậu chợt nghĩ nếu cứ để ông ta bị bắn, biết đâu cậu đã giải thoát cho tất cả chúng ta rất nhiều nỗi thống khổ không?"

Và mặc dù điều đó là đúng thì tôi cũng không nghĩ Dauntra lại có thể đứng yên mà nhìn 1 kẻ chĩa súng vào người khác, bất kể quan điểm chính trị của cô ấy và người đó khác biệt ra sao. Nhất là như tôi đã lưu ý cô ấy rằng sự thật thì nhiều người có thể không ưa tổng thống (và đánh giá về số phiếu bầu gần đây, mọi người rất...rất ghét ngài) nhưng tôi biết có người thương ngài ấy rất nhiều. Cụ thể là con trai ngài, bạn trai tôi, David. Bất kể anh ấy bất đồng nhiều đến đâu trước 1 vài điều bố mình đã thực hiện trong thời gian nắm quyền nhưng tình cảm David dành cho bố không bao giờ lung lay.

Và vì lý do đó, chưa kể sự thật, thật tình tôi không có lựa chọn nào trong việc đó. Tôi không có quá nhiều thứ cần làm lại vào ngày hôm ấy, tôi vui vì những việc tôi đã làm trong quá khứ.

"Thì nó là điều tớ đang nói đến đó" Dauntra tán thành, hất đầu về phía mái tóc của tôi.

"Cậu thích không?" tôi quẳng ba lô vào tủ sắt nhân viên. Lát sau, trước khi tôi về, Stan sẽ kiểm tra nó để đảm bảo tôi không đem theo chiếc đĩa DVD nào. Cho dù tôi là kẻ có biểu hiện lên mặt đạo đức trong cửa hiệu nhưng ba lô của tất cả mọi người đều phải bị khám xét trước khi ra về. Kể cả của tôi. Đó là quy định ở Potomac Video.

Mặc cho 1 số nhân viên tại đây đang cố gắng thay đổi điều đó.

"Tớ yêu màu đen', Dauntra nói. "Nó khiến gương mặt cậu trông thon gọn hơn"

"Tớ không biết gương mặt thon gọn có phải diện mạo của tớ không", tôi nói, "nhưng cảm ơn nhé"

"Cậu hiểu ý tớ mà".Dauntra có mái tóc hai màu, Đen Mun và Đỏ Hồng, chơi thêm 1 chiếc khoen trên chân mày. "Bố mẹ cậu nói sao? Họ có cho qua không?"

"Không hẳn", tôi đáp, chui ra sau quầy. "Cả hai chưa lên tiếng, thật vậy"

Dauntra phát ra tiếng kêu chán ghét

"Chúa ơi, cậu sẽ phải làm gì khiến bố mẹ chú ý đây?" cô ấy gặng hỏi "Có em bé trong đêm khiêu vũ ư?"

"Hả" tôi lên tiếng, sặc chút nước Dr Pepper mua ở khu chợ bên cạnh trước ca làm việc. Bởi lẽ, bạn biết đấy, xét các sự kiện gần đây, việc tôi có em bé trong đêm khiêu vũ không phải hoàn toàn không có thể. "Ừ, chuyện đó chắc được. Nhưng cậu biết đấy, có những thứ được viện dẫn để ủng hộ việc giữ gìn sự khiêm tốn. Ngay bây giờ bố mẹ đang dồn hết tâm trí vào chị Lucy, vì điểm thi SAT của chị ấy"

Về mặt Dauntra càng thêm đáng ghét. "Khi nào mọi người mới chịu hiểu cái bài kiểm tra ngu ngốc đó chẳng có nghĩa lý gì hết vậy? Ý tớ lý, nó đánh giá được cái quái gì cơ chứ? Cậu đã tập trung chú ý nhiều thế nào trong lớp học suốt cả thập kỷ vừa qua của cuộc đời hả? Làm ơn đi. Như thể nó có thể nói cho văn phòng tiếp nhận ở trường đại học biết rằng cậu sẽ làm tốt ra sao trong bốn năm học tới khi vào trường của họ"

Dauntra, người bị bố mẹ tống ra khỏi nhà vào cái đêm sau khi cô bé tròn mười sáu tuổi và có chiếc khoen trên chân mày (cộng thêm gã bạn trai hai mươi tuổi) hiện đang học thiết kế đồ họa tại trường đại học dạy ngoài giờ. Cô đã "đá" gã bạn trai nhưng vẫn giữ chiếc khoen trên chân mày và quyết định không thèm dính líu gì đến toàn bộ cái bẫy SAT kia bằng cách tự tuyệt chuyện thi cử hay đăng ký vào ngôi trường nào đó đòi hỏi cái bằng đó. Dauntra có vô vàn quan điểm như vậy. Thật ra tôi nghĩ cô ấy và anh Jack , bạn trai chị Lucy, có rất nhiều điểm tương đồng theo hướng ấy.

"Vậy bố mẹ cậu đã làm gì?" Dauntra gặng hỏi "Về chuyện chị cậu ấy?"

"À" tôi đáp. "Bố mẹ mời gia sư cho chị ấy. Rồi còn cắt bớt chuyện tham gia đội cổ vũ của chị ấy để dành thời gian cho việc học"

"Đúng là phiền phức", Dauntra nói. "Ý tớ là như càng làm lợi thêm cho toàn bộ quan điểm lầm tưởng đáng chán cho rằng mấy điểm số ấy mang ý nghĩa gì đó. Tuy nhiên nếu như vậy có nghĩa là chị cậu dành ít thời gian hơn cho mấy cái váy ngắn, phá hoại sự nghiệp đấu tranh nam nữ bình quyền thì theo tớ đó là chuyện tốt"

"Trúng phóc", tôi tán thành.

Tôi tính đến chuyện hỏi Dauntra xem cô ấy nghĩ tôi nên làm gì về chuyện David và Lễ Tạ ơn. Ý tôi là cô ấy có nhiều kinh nghiệm hơn tôi, có lẽ còn hơn cả chị Lucy ấy chứ. Tôi nghĩ lời khuyên từ 1 người phụ nữ trên thế giới như Dauntra có thể thực sự đáng quý, thậm chí còn sâu sắc.

Chỉ có điều tôi thật sự không tìm ra cách khơi chuyện này, bạn biết không? Chẳng lẽ lại nói luôn rằng "Này Dauntra, bạn trai rủ tớ cùng đón Lễ Tạ ơn với anh ấy ở Trại David, và cậu biết điều đó có nghĩa gì rồi đấy. Tớ nên đồng ý hay từ chối đây?"

Không hiểu sao, tôi không tài nào xui bản thân làm vậy. Thay vào đó, tôi hỏi bâng quơ "Vậy, cuộc tranh luận về ba lô thế nào rồi?"

Dauntra liếc xéo về hướng Stan. "Bế tắc", cô ấy nói "Anh ta nói nếu tớ không thích như vậy thì cứ việc đến làm ở McDonald's"

Dauntra đoán chắc rằng chính sách của cửa hiệu băng đĩa là để viên quản lý lục soát ba lô của nhân viên trước khi cho phép họ ra về sau ca làm việc là điều trái luật, cho dù khi tôi hỏi mẹ về chuyện đó, mẹ nói theo luật thì như vậy hợp pháp. Dauntra không chịu tin nhưng thật tốt là cô ấy còn quan tâm. Vài người tôi quen biết, chính xác là Kris Parks chỉ giả vờ quan tâm nhiều vấn đề vì có lợi cho đơn xin vào đại học .

"Tớ đang nghĩ đến chuyện trút mất cái bánh kếp Aunt Jemima vào đầy ba lô hiệu JanSport của tớ', Dauntra thao thao, "để tối nay khi Stan lục xét trong đó, tay anh ta sẽ dính đầy mật đường. Nhưng tớ lại không muốn làm hỏng cái ba lô cực tốt ấy"

"Ừ", tôi nói. "Tớ có thể thấy chuyện đó hại nhiều hơn lợi đấy. Vả lại đó đâu phải lỗi của Stan. Anh ấy chỉ làm công việc của mình thôi"

Dauntra nheo mắt nhìn tôi. "Ừ", cô ấy nói. "Đó là chính tất cả những gì bọn phát xít Đức thốt ra nhằm biện hộ cho bản thân chúng sau Thế chiến II"

Tôi nghĩ chuyện khám xét ba lơ người khác tìm kiếm DVD bị đánh cắp không hoàn toàn giống chuyện giết hại bảy triệu người, nhưng tôi không cho rằng Dauntra sẽ cảm kích việc tôi nói ra suy nghĩ trên.

"Dù sao thì...", cô ấy thay đổi chủ đề, "....lớp học vẽ mới thế nào? Lớp vẽ sống động đó?"

"Ừ, thì...", tôi đáp "Hơi có phần...đáng sửng sốt". Tôi vẫn không cảm thấy thoải mái để khơi ra chuyện David, thế nên tôi chỉ nói "Cậu có biết vẽ sống động nghĩa là tranh khỏa thân không?"

Dauntra thậm chí chẳng thèm ngước mắt khỏi cuốn truyện tranh mà cô ấy đang để mở bên trên bàn phím của máy đếm tiền.

"Tất nhiên rồi"

"Ồ", tôi hơi chùng xuống. "Vậy mà tớ không biết chứ. Vì vậy tớ lần đầu nhìn thấy....cậu biết rồi đấy'.

Điều đó khiến cô ấy chú ý

"Người mẫu khỏa thân là 1 ANH CHÀNG sao?" Cô ấy rời mắt khỏi quyển truyện tranh, mà thật ra nó là tiểu thuyết truyện tranh hay tiểu thuyết đồ họa nhỉ? Tôi bắt đầu cố gắng dùng thuật ngữ cho chính xác vì một ngày nào đó tôi hy vọng sẽ viết và vẽ minh họa cho những quyển truyện tranh của riêng mình. "Tớ cứ tưởng người mẫu khỏa thân luôn là phụ nữ chứ"

"Tớ nghĩ không phải lúc nào cũng thế", tôi nói

"Cậu biết không, mới đây có gã tuột quần trước mặt tớ trên tàu điện ngầm đấy", Dauntra nói 1 câu ngờ vực, "chẳng tốn đồng nào. Tớ phải gọi cảnh sát, hình như bà cô Susan Boone kia phải trả tiền cho gã nào đó làm thế phải không?"

"Ừ", tôi trả lời

Dauntra lắc đầu không tin nổi. "Cậu có cảm thấy nó quấy rối không? Vì bất cứ lúc nào một gã khoe hàng khi tớ không thích nhìn thì tớ đều cảm thấy bị quấy rối"

"Không hẳn như vậy", tôi nói. "Cậu biết đấy. Đó là hội họa"

"Hội họa", Dauntra gật gù. "Chắc rồi. Tớ không thể tin 1 gã nhận tiền để khoe hàng của hắn và người ta gọi đó là hội họa"

"À, không phải việc khoe-hàng-của-hắn", tôi lên tiếng, "mà là những bức vẽ chúng ta tạo ra tử đó"

Dauntra thở dài "Có lẽ tớ nên chọn nghề làm người mẫu khỏa thân. Được trả tiền chỉ để ngồi đó"

"Không mặc gì hết", tôi lưu ý

"Thì sao?" Dauntra nhún vai. "Hình thể con người là tạo vật của cái đẹp mà"

"Xin lỗi". Tiến đến quầy là một người đàn ông cao ráo đội mũ lưỡi trai, không phải, thực ra đó là chiếc mũ kiểu Pháp nhưng ông ta trông chẳng giống người Pháp chút nào. "Tôi tin rằng cháu có giữ cuốn phim cho tôi. Tên tôi là Wade, W-A-D..."

"Dạ, có ngay đây ạ", tôi đáp nhanh. Vì người đàn ông đội mũ lưỡi trai này là khách hàng thường xuyên, và cho dù tôi chỉ mới làm việc ở Potomac Video hai tháng nhưng tôi biết nếu bạn không thoát được khỏi ông Wade đây, ông ta sẽ huyên thuyên lâu hết mức có thể về bộ sưu tập phim của ông ấy, nhiều vô kể và hầu hết là phim trắng đen.

"À, phải rồi", ông ta nói khi tôi đưa co ông chiếc đĩa DVD cửa hiệu đang giữ. "Bộ phim The Four Hundred Blows*. Cháu biết nó, đương nhiên phải không?"

(*: Bộ phim The 400 Blows(1959) của Fancois Truffaut,1 trong những phim đầu tiên của phong trào Làn Sóng Mới kiểu Pháp)

"Dạ, đương nhiên ạ", tôi trả lồi dù chẳng biết ông ấy đang nói về điều gì. "Đó sẽ là 14 đô 79 xu"

"Một trong những xuất phẩm hay nhất của Truffaut", ông Wade nói. "Tôi có băng video của phim, đương nhiên rồi, nhưng đây quả thật là loại phim cháu sở hữu bao nhiêu bản cũng không đủ..."

"Cảm ơn ạ", tôi nói, cho chiếc đĩa DVD vào túi đựng rồi đưa ông ta.

"Một công trình thực sự có tác động mạnh", ông Wade tiếp tục. "Một bộ phim khiến người ta phải hồi hộp..."

"Dù sao đi nữa thì hàng họ của gã đó to cỡ nào?" Dauntra hỏi tôi bằng giọng nhỏ nhẹ ngây thơ.

Ông Wade, bỗng nhiên trông hoảng hốt, chộp lấy cái túi và nhanh chân bỏ đi.

"Quý khách lần sau lại đến nhé", Dauntra gọi với theo ông ấy rồi hai đứa tôi gần như cúi gập người vì đau bụng cười như nắc nẻ.

"Có chuyện gì đấy?" ,Stan, viên quản lý buổi tối, xuất hiện từ sau khu vực phim Viễn Tây, đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn chúng tôi.

"Không có gì", tôi đáp, lau nước mắt ứa ra vì cười.

"Ông Wade quá háo hức khi có đĩa DVD mới, ông ấy muốn chạy ào về nhà xem ngay, thế thôi", Dauntra nói thêm bằng 1 giọng thật thà đầy sức thuyết phục.

Stan nhìn có vẻ không tin chúng tôi.

"Madison ", anh ta cất tiếng, "một vài fan hâm mộ anime* đến đây lúc nãy và làm cho mấy đĩa phim Neon Genesis Evangenion** lộn xộn cả lên. Đang làm gì đấy? Có thể đến đó được không?

(*: phim hoạt hình Nhật Bản.

**: Anime đó ra đời từ năm 1995, gồm 26 tập, nội dung nói về tương lai năm 2015 khi loài người chỉ còn sót lại 1 nửa và đang có nguy cơ diệt vong.)

Tôi đáp là được rồi cúi người đi ra khỏi quầy đến xem xét khu vực phim hoạt hình.

Lát sau, bữa tối muộn, Dauntra đọc một cuốn truyện tranh khác, còn tôi lôi tài liệu mà thư ký báo chí Nhà Trắng đưa gần đây ra xem lại để chuẩn bị cho bài phát biểu quan trọng.

"Đây là cái gì vậy?". Dauntra gặng hỏi

"Những điều tớ phải nói trên kênh MTV vào tuần sau", tôi trả lời. "Tại buổi họp cộng đồng ở trường tớ"

Dauntra trông như thể nếm phải thứ gì rất dở trong miệng "Cái trò Về với gia đình ngớ ngẩn gì đó hả?"

Tôi phớt lờ cô ấy. "Không hề ngớ ngẩn. Rất quan trọng"

"Ừ", Dauntra lên tiếng. "Sao cũng được. Chúa ơi, Samantha à. Cậu có bao giờ bực tức vì điều đó chưa, bị lợi dụng như vậy ấy?"

"Lợi dụng gì? Tớ bị lợi dụng ra sao?", tôi hỏi.

"À, tổng thống đang lợi dụng cậu", Dauntra trả lời, "để nhồi nhét chương trình phát-xít mới của ông ta cho thanh niên Mỹ"

" Về với Gia đình không mang tính phát-xít", tôi nói lại. Tôi chưa đề cập rằng, dù không ưng thuận tôi cũng không thể rời bỏ công việc đại sứ thiếu niên. Và tôi không thể làm điều gì khiến bố mẹ bạn trai của tôi khó xử. "Đó là chương trình khuyến khích các gia đình dành thêm thời gian ở bên nhau. Cậu biết đấy, nghỉ 1 tối tập đá banh và xem ti vi, ngồi quây quần trò chuyện"

"Ừ", Dauntra ủ ê. "Nhưng chỉ là bề ngoài, thế thôi"

"Cậu đang nói gì vậy?", tôi vung vẩy xấp giấy đang cầm. "Tớ có tất cả ngay đây này. Nó là vậy mà. Sáng kiến Về với Gia đình của tổng thống nhằm ..."

"... khuyến khích mọi người nghỉ 1 tối xem những chương trình hài kịch không cần động não và nói chuyện với nhau" Dauntra kết thúc luôn câu nói của tôi. "Tớ biết. Nhưng đó chỉ là phần họ đang nói cho cậu nghe về kế hoạch Về với Gia đình mà thôi. Phần còn lại là gì? Những phần họ chưa muốn cậu biết...đến lúc này?"

"Cậu..." tôi nói, "bị hoang tưởng mất rồi. Cậu xem phim Mel Gibson quá nhiều lần đấy"

Conspiracy Theory* là một trong những bộ phim yêu thích chúng tôi thường xem trong cửa hiệu. Stan ghét nó, vì bất cứ khi nào Mel và Julia Roberts hôn nhau, hay sắp sửa hôn nhau, Dauntra và tôi đều nhận thấy bản thân mất khả năng làm những việc gì khác ngoài việc dán mắt vào màn hình.

(*:Bộ phim sản xuất năm 1997 của đạo diễn Richard Donner dựa theo kịch bản của Brian Helgeland do diễn viên Mel Gibson và Julia Roberts đóng vai chính)

"Chẳng phải hóa ra anh ta nói đúng sao?", Dauntra hỏi, "Ý tớ là Mel đó. Đó là một âm mưu". Cô liếc lên tấm gương hai phía ngăn cách chúng tôi với văn phòng phía sau. Tấm gương hai phía được đặt ở đó để Stan hay bất cứ ai phía sau có thể bắt được những kẻ chôm chỉa trong cửa hiệu.Thế nhưng Dauntra một mực tin rằng thực ra là để các vị sếp hay bất cứ ai có thể bí mật theo dõi nhân viên. "Không tốt lành gì", Dauntra nói thêm, "khi chính phủ bắt đầu nhúng mũi vào chuyện riêng tư của chúng ta như việc chúng ta dành bao nhiêu thời gian để sum họp gia đình. Tin tớ đi".

Tôi quay trở lại với mới giấy tờ cùng tiếng thở dài. Tôi yêu quý Dauntra nhưng thỉnh thoảng tôi không chắc cô ấy có ở đó hoàn toàn không, bạn hiểu ý tôi chứ? Ai lại có thời gian đi bận tâm về chính phủ và chuyện gì sẽ xảy ra trong khi ngoài kia óc biết bao vấn đề thực sự? Chẳng hạn như vấn đề bạn trai tôi hình như đang nghĩ chúng tôi sẽ ngủ với nhau trong kì nghỉ cuối tuần của Lễ Tạ ơn.

Thêm một lần tôi nghĩ đến việc hỏi Dauntra, bạn biết đấy, về chuyện David với tôi và cô ấy nghĩ gì về chuyện có khả năng tôi sẽ tự tước mất trinh tiết của mình vào "Ngày Gà Tây"

Tôi biết cô ấy sẽ ủng hộ tôi. Tôi cũng biết nếu kể cho cô ấy nghe, điều đó sẽ xua tan hình ảnh đứa con gái ngoan tại cửa hiệu của tôi, một hình ảnh dường như hoàn toàn không thể lay chuyển, thậm chí với mái tóc nhuộm mới toanh này.

Nhưng kể cho chị gái mình nghe là một chuyện. Kể cho đồng nghiệp tại Potomac Video nghe lại là chuyện hoàn toàn khác. Ý tôi là, bất chấp sự yêu thích dành cho bộ phim Conspiracy Theory, tôi vẫn không thật sự tin vào các âm mưu...như Dauntra thật ra là gián điệp cho tờ US Weekly hay những gì tương tự và ngay khi tôi lỡ buột miệng tiết lộ chi tiết thầm kín nào đó trong mối quan hệ với con trai của tổng thống, cô ấy sẽ đi loan tin.

Nhưng cho dù là thế cũng không. Có lẽ Dauntra nói đúng trong một chuyện: tốt hơn đừng để chính phủ, hay đồng ghiệp tại Potomac Video nhúng mũi vài chuyện của bạn. Một số chuyện tốt nhất nên giữ kín.

Ít ra, khi đó tôi nghĩ thế. Thật khôi hài khi quan điểm của bạn về những chuyện như thế có thể thay đổi 1 cách nhanh chóng.

Mười phim chọn lọc ở Potomac Video là:

10. Fight Club( Quyết đấu) : Một người đàn ông đang vỡ mộng gặp 1 kẻ lạ mặt, kẻ lạ mặt đã đưa anh ta đến với cách sống mới. Diễn viên Brad Pitt, Edward Norton, sản xuất năm 1999. Brad không mặc áo sơ mi, tan vỡ ảo tưởng và những trận đánh nhau chí tử.Như thế có gì là hại nào?

9. To Kill a Mockingbird (Giết con chim nhại) :Một luật sư ở miền Nam trong thời kỳ khủng hoảng của những năm 1930 bào chữa cho 1 người đàn ông da đen bị hàm oan với tội danh cưỡng bức và dạy dỗ con cái anh ta không trở nên thành kiến. Diễn viên Gregory Peck, Mary Badham, sản xuất năm 1962. Chỉ hai từ: Boo Radley. Cần tôi nói gì thêm không? Tôi không nghĩ thế.

8. Heathers : 1 cô nàng nổi tiếng gặp 1 tay nổi loạn, tay này chỉ cho cô cách dạy cho bọn con gái hợm hĩnh trong trường 1 bài học. Diễn viên Christian Slater, Winona Ryder, sản xuất năm 1989. Bất cứ ai cố nói rằng đây không phải thực tế ở trường trung học đều là kẻ dối trá. Câu nói bất hủ trong phim: "Tôi thương đứa con trai đồng tính đã chết của mình"

7. Donnie Darko: Cậu học sinh bị ám ảnh bởi hình ảnh con thỏ khổng lồ. Diễn viên Jake Gyllenhaal, Patrick Swayze, sản xuất năm 2001. Ừ thì tôi không hiểu bộ phim. Nhưng tôi yêu thích nó

6. Napoleon Dynamite (Trở thành anh hùng): 1 học sinh bị ruồng rẫy giúp đỡ cậu bạn mới đến tranh cử chức học sinh đứng đầu toàn trường, đồng thời giúp cậu ta cưa cẩm cô nàng trong mộng. Diễn viên Jon Heder, Efren Ramirez, sản xuất năm 2004, cảnh khiêu vũ hay nhất trong các phim từ trước đến nay.

5. Saved! (Cứu rỗi): Cô gái học tại trường dòng bị bạn bè tẩy chay. Diễn viên Jena Malone, Mandy Moore, sản xuất năm 2004. Bộ phim này rất giống phim Trại ở khía cạnh cực kỳ vui nhộn

4. Dogma :Hai thiên thần phạm tội cố gắng trở về thiên đường. Diễn viên Linda Fiorentino, Matt Damon , sản xuất năm 1999. Ca sĩ Alanis Morissette đóng vai Chúa trời. Chưa có vai diễn được phân phù hợp đến thế bao giờ.

3. Secretary (Nữ thư ký): Cô thư ký bắt đầu mối tình lén lút với sếp. Diễn viên Maggie Gyllenhaal, James Spader, sản xuất năm 2002. Gây náo động theo cách khiến bạn kêu lên "Hmmm"

2. I'm the One that I want: Cuộc trình diễn tấu hài năm 1999 của Margaret Cho. Diễn viên Margaret Cho, sản xuất năm 2000. Lẽ ra nên quy định tất cả mọi người phải xem.

Và phim chọn lọc số một của tôi ở Potomac Video là:

1. Kill Bill phần 1 và 2: Một sát thủ giết thuê tìm cách trả thù khi đến lượt cô ta bị tấn công và thủ tiêu. Diễn viên Uma Thurman, David Carradine, sản xuất năm 2003/2004. Tại sao mọi người còn phải tốn công tiếp tục sản xuất phim khi đã có phim Kill Bill nhỉ?Kill Bill chứa đựng tất cả mọi thứ rồi. Bạn không cần phải xem thêm bất kỳ phim nào khác, thật đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.