Sẵn Sàng Chưa Nào? (Con Gái Mỹ 2)

Chương 7



"Họ thậy quá...bẩn thỉu".Catherine đã phát biểu như vậy về những người biểu tình.Những người mà cô ấy thấy trên bản tin.Cũng là những người bên ngoài khách sạn Four Seasons,nơi Dauntra bị bắt giữ.Những người mà Dauntra bị bắt giữ cùng. "Hình như họ đã không tắm rửa tuần lễ"

"Họ đang nằm giả chết" tôi lưu ý. "Giả vờ như chết rồi ấy.Thế nên họ phải nằm ngay đơ ngoài đường phố.Đó là lý do trông họ bẩn thỉu"

"Không phải đường phố dơ bẩn" Catherine kiên quyết trong lúc tìm kiếm trái táo chưa bị thâm đen lại quầy trái cây và rau sống ở căng tin. "Trông họ như...người vô gia cư.Chẳng lẽ họ không thể ăn mặc đẹp hơn sao?"

"Họ sẽ không mặc những bộ trang phục đẹp nhất dành cho cuối tuần để đi nằm ngoài đường, Cath à" tôi nói.

"Ừ,thì tớ nói thế thôi.Nếu muốn mọi người đồng tình hơn với hành động của họ,ít ra họ nên đưa ra điều gì đó sâu sắc ,hay điều tương tự thế chứ.Tớ nghĩ tại sao chúng ta phải dính líu đến những người như vậy? Hết sức bất kính với tổng thống đã đủ tệ hại rồi.Họ lại còn trông quá...nhếch nhác thế ư?"

"Họ không bất kính với tổng thống" tôi lên tiếng "Họ phản đối chính sách của ngài ấy..."

Tuy nhiên tôi chưa kịp nói tiếp thì Kris Parks đã đến thúc giục chúng tôi.Cô ấy nói "Các cậu còn làm gì ở đây vậy hả? Cậu nói giúp tớ trang hoàng phòng thể dục mà!"

Tôi hoàn toàn không biết cô ấy đang nói về cái gì.Catherine thúc khuỷu tay vào tôi và nói "Cho buổi họp cộng đồng ngày mai.Nhớ chưa?"

"À,phải rồi" tôi nói,cố gắng che giấu cảm giác chán nản.Bởi lẽ điều tôi không muốn làm nhất là phải dành thời gian ăn trưa đi xếp ghế với Kris Parks và mấy đứa đạo đức giả trong câu lạc bộ Đưofng lối Đúng đắn kia.

"Nhanh nào" Kris giục ,chộp lấy cánh tay tôi. "Tớ đã nói với mọi người rằng cậu sẽ đến"

Mọi người ở đây hóa ra là ...Tất cả mọi người.Không chỉ mấy thành viên của câu lạc bộ Đường lối Đúng đắn mà cả những người khác ở trường Adams Prep ,trong đó có giáo viên tiếng đức của tôi,cô Frau Rider,người không ngớt đi vòng quanh la hét " Đừng làn đổ sơn lên sàn phòng thể dục!"

Ôi ,hkoong ,Kris còn mời cả cánh báo chí.Để xem tôi ,cô gái đã cứu mạng tổng thống đi xếp ghế.

Thực ra không quá nhiều phóng viên xuất hiện.May thay,hầu hết các tòa soạn báo đều thích viết tin chứa đựng sự việc đàng hoàng hơn là chuyện vu vơ về nỗ lực chuận bị đón chuyến viếng thăm của tổng thống tại một trường học nào đó.Hay có lẽ họ hiểu được rằng toàn bộ mọi thứ chỉ là mánh khóe của Kris để cô ấy được lên báo,để có thêm một mẩu tin nhét vào bộ hồ sơ ghi tên vào đại học.

Nhưng vài tờ báo rảnh rang đã đến đây và các tay chụp ảnh bận bấm máy liên tục khi tôi đang vẽ một tấm biển cực lớn mang dòng chữ CHÀO MỪNG ĐẾN ADAMS PREP.THƯA NGÀI TỔNG THỐNG ,chán đến tận cổ.

Ít ra cho đến khi Debra Mullins,thành viên nhóm nhảy bị Kris mỉa mai tuần trước thơ thẩn đến gần và hỏi bằng giọng vui vẻ hoạt bát "Các cậu đang lànm gì thế?"

Kris,luôn biết rõ các máy ảnh huớng về cô ấy,lên tiếng "sắp xếp ,chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của tổng thống vào tối thứ ba"

"Tổng thống đến đây sao?"Debra trông bất ngờ "Đến Adams Prep này ư?"

"Đúng vậy" Kris đáp. "Có lẽ nếu cậy bớt thời gian ở với bạn trai dưới khán đài lộ thiên và dành thêm thời gian chú ý trong lớp thì cậu đã biết được chuyện này"

Debra chớp mắt mấy lần trước câu nói.Nói thật nhé ,tôi cũng thế,

"Có cần phải thế không?" tôii hỏi Kris sau khi Debra ngượng ngùng bỏ đi.

Kris nhìn tôi bâng quơ.Cô ấy chẳng hiểu tôi đang nói gì. "có cần phải thế không?" Cô ấy hỏii

"Thì đấy" tôi nói,giơ mạnh đầu cây cọ vẽ về hướng Debra. "Điều cậu nói với bạn ấy"

Kris cười mỉa. "Tớ chẳng thấy lý do gì để không làm vậy .Đó là sự thật,phải chứ?"

"Đúng,nhưng anh ta là bạn trai của cô ấy.Cô ấy muốn lang thang với anh chàng dưới khán đài lộ thiên thì có liên quan gì đến cậu?"

"Tớ không thể gọi chuyện Debra và Jeff làm với nhau là lang thang,Samantha à.Tằng tịu thì đúng hơn"

Ngay lúc ấy tôi thấy mắt Kris nheo lại kiểu tớ biết điều đang xảy ra rồi.Khi đó tất cả đám phóng viên đang lượn lờ buồn chán,thầm trách biên tập viên giao cho họ nhiệm vụ tẻ ngắt bỗng nhiên ngẩng lên và bắt đầu chú ý đến điều chúng tôi đang nói.Chuyện này hay đây,bạn có thể thấy họ nghĩ vậy.Cô nàng cứu mạng tổng thống khơi ra trận chiến với trưởng câu lạc bộ Đường lối Đúng đắn ư? Một chuyện đề thu hút trên báo.

"Và ,nhân tiện ,Samantha à" Kris lên tiếng,cố nặn ra một nụ cười.Vì rõ ràng cô ấy không thế nói điều muốn nói.Đó là Samantha ,chết tiệt. "tớ không biết cậu và Debra lại là bạn tốt đến vậy"

"Chúng tôi không bạn bè gì hết" tôi cắt ngang

Sau đó tôi cảm thấy có lỗi.Vì nói thể nghe như tôi không làm bạn với một cô bé như Debra vì đó là "đứa con gái hư" khi thực tế là tôi không làm bạn với một cô bé như Debra vì cô ấy tham gia nhóm nhảy của trường ,còn tôi không chịu nổi những người có tinh thần tường lớp.Nhóm nhảy biểu diễn vào giờ giải lao của các trận đá banh hay những thứ tương tự.

"Tớ muốn nói là..."

Nhưng tôi không nói lên được ý mình vì ngay lúc đó,điện thoại di động của tôi reo vang lên.

David.Nhất định là David rồi.

Và tôi vẫn chưa sẵn sàng nói chuyện với David.

Mọi người nhìn tôi.Kris ,Catherine ,cô Frau Rider . "Đừng làm đổ sơn lên sàn phòng thể dục" các phóng viên

Điện thoại của tôi lại reo. "Harajuku Girls" đó là bài hát của chị Gwen Stefani mà tôi chọn làm nhạc chuông.

"Kìa cậu không nghe điện thoại à?" Kris thắc mắc.

Thật vọng ,tôi rút điện thoại ra khỏi túi quần jeans.Tôi định sẽ tắt máy nhưng trước khi tôi có thể làm vậy Kris đã nhìn lướt qua màn hình hiển thị người gọi trong lúc nó lóe lên tên của David

"Ôiiiiiiiiiiiiiiiiii" cô ta kêu lên . "Đó là con trai tổng thống!"

Và tất cae máy quay ở đó đều bật lên và ống kính chĩa thẳng vào tôi.

Tôi không thể làm lơ cuộc gọi của David.Không phải lúc này,

Cảm thấy bực bội trong lòng,tôi lên tiếng "A lô"

"Samantha hả?" Lại lần nữa,David chuyển tải được hàng ngàn cảm xúc khác nhau trong một câu ngắn gọn,nhẹ nhõm khi cuối cùng tôi cũng bắt máy,vui mừng nghe thấy giọng tôi,bối rối và thất vọng khi tôi hờ hững với anh suốt hai ngày qua...có lẽ thậm chí còn chút tức giận nữa. "Em đây rồi.Em đã ở đâu vậy? Anh đã cố liên lạc với em suốt từ hôm thứ bảy"

"Dạ" tôi nói,ý thức được máy quay đang nhắm vào mình. "Em biết .Em xin lỗi ,mọi chuyện cứ rối tung lên.Anh khỏe không?"

"Em nghĩ mọi chuyện chỉ rối tung với em thôi sao?" David bật cười. "Mới đây em có xem ti vi không?.Em có thấy chuyện gì xảy ra vào tối thứ bảy không?.Thật tệ là em đã không đi.Em sẽ thích cho xem"

"Dạ" tôi nói. "Có lẽ vậy.Thực ra ,David à,giờ không phải là lúc thích hợp để trò chuyện"

"Ồ,vậy khi nào sẽ là lúc thích hợp để trò chuyện đây Samantha?" David hỏi,có vẻ như anh ấy không còn cười nữa. "Em nói chuyện với anh từ hôm thứ năm.Em có bất kỳ khoảng thời gian nào trống dành cho anh trong lịch trình bận rộn của em không?"

"Này" tôi nói. "ANH là người phải đi với bố mẹ vào thứ bảy đấy nhé".Ngay lúc đang nói tôi đã nhận ra điều đó là không công bằng.Ý tôi là,anh ấy đã mời tôi theo cùng...

Và đâu phải bố mẹ anh ấy chỉ là...giống như những ông bố bà mẹ bình thường khác.

"Chuyện gì vậy Samantha?" David gặng hỏi ,giọng bối rối. "Đừng nói với anh là không có gì.Anh biết có chuyện mà.Em giận anh hay sao?"

Bất chợt tôi thấy phòng thể dục trở nên im ắng làm sao.Thật kỳ lạ vì có rất nhiều người trong đây và những hoạt động bận rộn khá ầm ĩ như mở ghế xếp ra và sắp chúng theo hàng dài.

Nhưng lúc này không có việc nào đang diễn ra.Thay vào đó,mọi người ở phòng thể dục đứng tại chỗ,giương mắt nhìn tôi.Đến cả Catherine còn để cọ vẽ ở yên giữa không trung ( "Đừng làm đổ sơn lên sàn phòng thể dục!" cô Frau Rider rít lên) trong lúc cô ấy nhìn tôi chằm chằm.Âm thanh duy nhất tôi nghe được là tiếng vù vù của máy quay đang ghi hình tôi.

"Vì có vẻ như" giọng Daivd vang lên bên tai tôi,nghe ít bối rối và nhiều tức giận hơn, "Từ khi anh nói với em về vụ Lễ Tạ ơn ,em bực dọc với anh.Và anh muốn biêt tại sao .Anh đã làm gì nào?"

"Chẳng gì hết" tôi trả lời,trừng trừng nhìn Kris Parks,gương mặt cô bé ấy khẽ nở nụ cười của con-mèo-vừa-nuốt-chửng-chim-hoàng-yến.Tất cả vì tôi bị quay phim khi đang tranh cãi với bạn trai. "Giờ em phải đi đây.Em sẽ giải thích lý do sau"

"Giải thích lý do em phải đi bây giờ sau hả?".David gặng hỏi. "Hay lý do em cáu gắt với anh ?"

"Không được mà".tôi nói. "Thậy đấy.Sau này em sẽ giải thích"

"Thật không? Hay sau này em sẽ lại lâen tránh các cuộc gọi của anh?"

"Thật mà" tôi nài nỉ.Sau đó tôi nói thêm,không hy vọng anh ấy sẽ hiểu điều mà đến tôi còn không hiểu "Em yêu anh."

"Anh cũng yêu em" Daivd nói bằng giọng hơi thiếu kiên nhẫn.Rồi anh ấy gác máy.

Tôi cũng gác máy và cất điện thoại.Hai má tôi nóng lên,tôi cúi nhìn đường đi trở về chỗ tấm biển đang vẽ.

"Mọi chuyện ổn cả chứ?"" Catherine nhẹ giọng hỏi han,đưa tôi cây cọ vẽ mà tôi đã buông xuống.

"Ổn" tôi đáp cố thể hiện chút tài năng mỹ thuật vào những ký tự tôi đang vẽ cho hoàn tất,ỐNG trong TỔNG THỐNG

"Thật tốt khi biết thế" Kris Parks lên tiếng khi cúi người xuống các ký tự của cô ấy,TH. "Tớ không muốn đó trở thành vấn đề trong câu chuyện lý tưởng"

Chính lúc ấy,vì những lý do tôi sẽ không bao giờ hiểu được,tôi đá lon sơn, nó ngã lăn,tràn ra khắp tấm biển mang dòng chũ CHÀO MỪNG ĐẾN ADAMS PREP,THƯA NGÀI TỔNG THỐNG ,dính vào giày của tất cả những ai đang đứng trên tấm biển .Và tràn ra sàn phòng thể dục.

"Áaaaaaaaaaaaaaaaa !" Cô Frau Rider hét toáng lên khi trông thấy,

"Samantha!" Catherine la lên,nhảy tránh sang bên.

"Đồ đáng ghét" Kris Parks thét to khi thấy những gì tôi làm với đôi giày Kenneth Coles của cô ta.

Khi đó tôi vứt cọ vẽ giữa chừng và bỏ đi.

Mười cách giúp bạn tận dụng thời gian bị quản sau giờ học tại trường John Adams Preparatory là:

10. Hoàn tất bài tập lượng giác

9. Cắn móng tay

8. Cố gắng thực hiện bài học tiếng Đức được giao.

7. Tự hỏi bố mẹ sẽ làm gì khi phát hiện ra bạn bị cấm túc.

6. Quyết định rằng có thể họ sẽ cấm bạn không được đến Trại David với bạn trai vào Lễ Tạ ơn

5. Quyết định rằng có thể điều đó không phải chuyện tệ hại

4. Viết bài cảm nghĩ nộp ở lớp tiếng anh,đề tài lòng yêu nước mang ý nghĩa gì đối với tôi.

3. Sáng tác truyện tranh của riêng bạn.Nhưng không phải một trong những quyển truyện không đâu vào đâu,trong đó bọn con trai biến thành lũ thỏ nằm cuộn mình hay gì đó tương tự khi vị nữ anh hùng ôm lấy họ.Mà là một quyển thật "tuyệt" nói về vị nữ anh hùng đám nhận nhiệm vụ báo thù cho gia đình mình,như Uma Thurman trong phim Kill Bill ,và tiêu diệt tất cả những kẻ cản đường.

2. Từ bỏ quyển truyện sau năm loạt hình vì nó quá khó,và thay vào đó, thứ vẽ chân dung bạn trai của bạn theo trí nhớ.,tập trung vào tổng thể chứ không phải vào các bộ phận

Và việc số một để làm trong thời gian bị quản tại trường Adams Prep là

1. Tự hỏi bạn trai có còn thích bạn nữa không sau cái cách bạn đối xử với anh ấy.Và lo lắng không biết anh ấy có suy nghĩ và nhận ra rằng anh có thể dễ dàng kiếm được một cô bạn gái khác ít "ngang ngạnh" hơn bạn nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.