Sáng, Trưa và Đêm

Chương 29



Buổi trình diễn mốt đang diễn ra tốt đẹp. Các cô người mẫu đi lại một cách duyên dáng dọc theo sàn diễn và mỗi mẫu mới đều nhận được những tràng vỗ tay nồng nhiệt. Hội trường chật cứng. Tất cả các ghế đều có người ngồi, và số người phải đứng cũng nhiều không kém.

Có một sự lộn xộn ở hậu trường, Kendall quay lại để xem điều gì xảy ra. Hai cảnh sát mặc đồng phục đang đi về phía cô.

Tim Kendall bắt đầu đập rộn lên.

Một trong hai người cảnh sát nói.

- Cô là Kendall Stanford Renauld?

- Vâng.

- Tôi được lệnh bắt cô vì tội mưu sát Martha Ruan

- Không! - Cô thét lên. - Tôi không cố tình! Đó là một tai nạn? Xin hãy! Xin hãy! Xin hãy…

Nàng tỉnh dậy trong một cơn hoảng loạn, người run bần bật. Cơn ác mộng nầy đã xuất hiện nhiều lần.

Mình không thể cứ tiếp tục thế nầy. Kendall nghĩ. Mình không thể. Mình phải làm một cái gì đó, Nàng mong muốn đến tuyệt vọng được nói chuyện với Marc. Dù không muốn, anh cũng đã trở về New York

- Anh còn có công việc, em yêu. Họ không cho phép anh nghỉ thêm một giờ phút nào nữa.

- Em hiểu, Marc. Vài ngày nữa, em cũng sẽ trở về đó Em phải chuẩn bị cho một buổi trình diễn.

Sáng đó, Kendall chuẩn bị trởvề New York, nhưng trước khi đi nàng cảm thấy cần phải làm một việc gì đó Cuộc nói chuyện với Woody khiến nàng ưu phiền. Nó đổ lỗi cho Peggy về mọi chuyện phiền toái.

Kendall tìm thấy Peggy ở hành lang.

- Chào buổi sáng! - Kendall nói.

- Chào buổi sáng, - Peggy đáp lại.

Kendall ngồi xuống ghế đối diện cô em dâu.

Tôi có chuyện muốn nói với cô.

- Em nghe đây.

Thật lúng túng.

- Tôi đã nói chuyện với Woody. Cậu ấy rất yếu. Cậu ấy cậu ấy cho rằng chính cô lâ người đã cung cấp heroin cho…

- Anh ấy nói với chị thế à?

- Nói thế đấy?

Im lặng một lúc lâu.

- Vâng, đó là sự thật.

Kendall nhìn Peggy chằm chằm với vẻ nghi ngờ.

- Cái gì? Tôi… tôi không hiểu. Cô đã bảo với tôi là cô đang cố gắng cai ma tuý cho cậu ấy. Tại sao cô lại muốn cậu ấy nghiện?

- Chị thật sự không hiểu, phải không? - Giọng nói của cô em dâu trở nên cay đắng. – Chị sống trong cái thế giới chết tiệt của riêng chị. Thôi, hãy để tôi kể cho chị nghe một cái gì đó, thưa nữ thiết kế thời trang nổi tiếng. Khi Woody làm tôi mang bầu thì tôi chỉ là một cô hầu bàn. Tôi không bao giờ hy vọng Woody Stanford sẽ cưới tôi. Và chị có biết tại sao anh ấy lại làm như vậy không? Để có thể cảm thấy là mình tốt hơn cha mình. Ừ, Woody cưới tôi, được thôi. Và tất cả mọi người coi tôi như đồ bỏ đi. Khi anh trai tôi, Hoop, đến dự đám cưới, họ đối xử như thể anh ấy là đồ rác rưởi.

- Peggy…

- Nói thật với chị, tôi đã choáng váng người khi em trai chị ngỏ ý muốn cưới tôi. Tôi thậm chí còn không biết liệu đó có phải là kết quả của anh ta hay không. Lẽ ra, tôi đã có thể làm một người vợ tốt nhưng đã không ai cho tôi có cơ hội đó. Đối với họ, tôi vẫn chỉ là một con hầu bàn. Tôi đã đánh mất đứa trẻ, tôi nạo thai. Tôi đã nghĩ có thể Woody sẽ li dị tôi, nhưng anh đã không làm thế. Tôi là ví dụ để chứng minh anh là một người dân chủ. Nầy, quí cô hãy để tôi nói với quí cô điều nầy. Tôi không cần cái đó. Tôi cũng tốt đẹp như cô hoặc như bất cứ một ai khác.

Mỗi lời nói là một đòn điếng người.

- Đã bao giờ cô yêu Woody chưa? - Nàng hỏi.

Peggy nhún vai.

- Anh đẹp trai, vui tính, nhưng rồi anh bị ngã một cú tai hại trong khi chơi polo, và mọi sự thay đổi. Bệnh viện đã cho anh dùng ma tuý và khi anh ra viện họ hy vọng anh sẽ từ bỏ nó. Một đêm anh lên cơn đau, và tôi nói, - "em có một liều thuốc nhỏ cho anh". Rồi sau đó, cứ mỗi khi anh lên cơn đau, tôi lại cho anh một liều. Chẳng bao lâu sau, anh cần nó, dù đau hay không. Anh trai tôi là tác nhân kích thích, và tôi có thể kiếm được heroin tuỳ thích. Tôi buộc Woody cầu xin tôi vì nó. Và đôi khi tôi nói với anh ấy là đã hết để xem anh rên rỉ, kêu gào. Ôi ngài Woodrow Stanford cần tôi biết bao! Những lúc như vậy anh ấy không còn cao quí và quyền năng nữa.

- Tôi trêu chọc để anh đánh tôi rồi anh cảm thấy dằn vặt về những việc đã làm, và anh lại bò đến tôi với những món quà. Chị thấy đấy, khi Woody không nghiện, tôi chẳng là cái gì cả. Khi anh nghiện, tôi là người quyền năng. Có thể anh là một Stanford và tôi chỉ là một con hầu bàn, nhưng tôi có những lúc lại điều khiển được thành viên của Stanford.

Kendall nhìn Peggy với vẻ hoảng sợ.

- Em trai chị đang cố gắng cai nghiện, được thôi. Khi tồi tệ quá, các bạn anh ấy sẽ đưa anh đến trung tâm cai nghiện, tôi sẽ đến thăm, và ngắm nhìn một Stanford vĩ đại chịu đựng những nỗi đau đớn của địa ngục. Và cứ mỗi lần ra khỏi trại, tôi lại đón chờ anh với những liều thuốc nho nhỏ. Và mọi việc lại lặp lại

Kendall thấy khó thở:

- Cô là một con ác quỉ. - Nàng nói một cách chậm chạp - Tôi muốn cô rời khỏi đây.

- Yên chí! Tôi không mong gì hơn. - Cô ả cười toe toét - Tất nhiên tôi sẽ không ra đi tay không. Sau vụ nầy, tôi sẽ kiếm được bao nhiêu?

- Thật quá quắt. - Kendall nói. - Nào, hãy cút đi.

- Thôi được. - Sau đó, cô ta nói thêm với một giọng kiểu cách. - Luật sư của tôi sẽ liên lạc với luật sư của chị.

- Cô ta bỏ em thật sao?

- Ừ!

- Có nghĩa là…

- Chị biết điều đó có ý nghĩa như thế nào, Woody. Em có thể xoay xoả được chứ?

Gã nhìn chị gái và mỉm cười.

- Em nghĩ vậy. Vâng. Em nghĩ là em có thể.

- Chị tin chắc như vậy.

Gã hít một hơi dài.

- Cám ơn, Kendall. Tự em thì sẽ không bao giờ có đủ can đảm rũ bỏ cô ta.

Nàng mỉm cười.

- Thế có chị gái đề làm gì?

Buổi chiều hôm đó, Kendall đi New York. Còn một tuần nữa nàng sẽ có buổi trình diễn mốt.

Thời trang là ngành kinh doanh lớn vào loại nhất ở New York. Một nhà thiết kế thời trang thânh công có thể tác động tới nền kinh tế của toàn thế giới.

Một ý thích nhất thời của một nhà thiết kế mẫu sẽ gây ra những ảnh hưởng rất rộng, rất xa tới khắp hành tinh, từ những người hái bông ở Ấn Độ đến các thợ dệt ở Scotland, và những người nuôi tằm ở Trung Quốc, Nhật Bản. Nó gây ảnh hưởng tới công nghiệp dệt len và công nghiệp tơ tằm. Donna Karans, Calvin Kleins và Ralph Laurens đều là những người có ảnh hưởng lớn đối với nền kinh tế.

Kendall trong tương lai cũng sẽ thuộc vào số ít ỏi nầy. Người ta đồn rằng nàng sẽ được Hiệp hội những nhà thiết kế mẫu của Mỹ tặng danh hiệu "Nhà thiết kế y phục nữ trong năm" phần thưởng danh giá nhất mà một nhà thiết kế có thể nhận được.

Cuộc sống của Kendall Stanford lúc nào cũng bận rộn. Trong tháng Chín, nàng phải xem xét nhiều loại vải khác nhau, và trong tháng Mười, chọn những loại vải cần thiết cho các thiết kế mới. Tháng Mười hai và tháng Giêng được dành trọn vẹn cho việc thiết kế mẫu mới và tháng Hai được dành cho việc hoàn thiện các mẫu. Tháng Tư nàng sẵn sàng cho ra đời bộ sưu tập mùa thu.

Kendall Stanford Designs nằm trên Đại lộ 550, cùng toà nhà với Bill Blass và Oscar de la Renta.

Buổi trình diễn tới của nàng diễn ra tại lều Bryant Park, có sức chứa một nghìn người.

Khi Kendan tới văn phòng, Nadive thông báo.

- Tôi có tin tốt đẹp đây. Vé cho buổi trình diễn tới đã được bán hết.

- Cám ơn? - Kendall nói một cách lơ đãng. Nàng còn đang bận tâm về những chuyện khác.

- Tiện thể, trên bàn có một lá thư đánh dấu khẩn gửi cho chị. Người đưa thư vừa mang đến.

Câu nói khiến Kendall giật nảy người. Nàng đi nhanh về phía bàn làm việc và nhìn chiếc phong bì.

Địa chỉ hồi âm là Hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã, đại lộ Công Viên 3000 New York. Nàng nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu. Không có đại lộ Công Viên 3000. Với những ngón tay run rẩy, Kendall mở lá thư.

"Kính gửi bà Renauld

Chủ ngân hàng Thuỵ Sĩ cửa tôi thông báo rằng ông ta vẫn chưa nhận được số đô la mà tổ chức của tôi yêu cầu Vì sự chểnh mảng của bà, tôi buộc phải thông báo rằng nhu cầu của chúng tôi đã tăng lên 5 triệu đô la. Tôi hứa là sẽ không làm phiền bà nữa.

Bà có mười lăm ngày để gửi số tiền trên vào tài khoản của tôi. Nếu bà không làm như vậy, tôi lấy làm tiếc rằng chúng tôi sẽ phải thông báo với các nhà chức trách".

Thư nặc danh.

Kendall đứng lặng, hoang mang đọc đi đọc lại lá thư Năm triệu đô la! Không thể được, nàng nghĩ. Mình không thể gom góp một số tiền lớn nhanh như vậy được. Mình quả là một con ngốc.

Tối hôm đó, khi Marc về nhà, Kendall cho anh xem lá thư.

- Năm triệu đô la! - Anh thốt lên. - Vô lý? Chúng nghĩ em là ai cơ chứ?

- Họ biết em là ai. - Kendall nói - Đó chính là mấu chốt của vấn đề: Em buộc phải có ngay một số tiền. Nhưng bằng cách nào?

- Anh không biết… Anh nghĩ là ngân hàng sẽ cho em vay dựa trên tài sản thừa kế của em, nhưng anh không thích ý tưởng về…

- Marc, em đang nói về cuộc sống của em. Cuộc sống của chúng ta. Em sẽ tìm hiều về việc vay mượn nầy.

George Meriwether là phó giám đốc phụ trách ngân hàng New York Union. Ông đang ở độ tuổi bốn mươi và đã đi lên từ vị trí một anh đưa tin. Ông là một người đầy tham vọng. Một ngày nào đó mình sẽ ngồi trong ban giám đốc, ông ta nghĩ, và sau đó… ai mà biết được? Luồng suy nghĩ của ông bị đứt đoạn bởi cô thư ký.

- Cô Kendall Stanford đang có mặt chờ gặp ông.

Ông thấy hơi rùng mình vì vui sướng. Với cương vị một nhà thiết kế mốt thành đạt, cô ta sẽ là một khách hàng béo bở, nhưng bây giờ, cô ta còn sắp là một trong những phụ nữ giàu có nhất thế giới. Đã nhiều năm liền, ông cố gắng giành về cho mình tài khoản của Harry Stanford, nhưng đều thất bại. Còn bây giờ…

- Đưa cô ta vào! - Meriwether ra lệnh.

Khi Kendall xuất hiện, Meriwither đứng dậy đón với nụ cười và cái bắt tay ấm áp.

- Rất hân hạnh được gặp cô, - ông ta nói, - xin mời ngồi. Cô uống cà phê nhé, hay một cái gì đó?

- Không, cám ơn. - Kendall nói.

- Tôi xin chia buồn về cái chết của cha cô. - Giọng nói ông thật thích hợp với khung cánh của một nghĩa địa.

- Cám ơn!

- Tôi có thể làm gì cho cô? - ông biết Kendall sẽ nói cái gì. Cô ta sắp sửa giao bạc tỷ của mình vào tay ông để đầu tư…

- Tôi muốn vay một ít tiền.

Ông chớp mắt.

- Xin lỗi, tôi nghe không rõ.

- Tôi cẩn năm triệu đô la.

Ông tính toán rất nhanh. Theo tin trên các báo, phần thừa kế của cô ta trị giá hơn một tỉ đô la. Thậm chí kể cả thuế… ông mỉm cười.

- Vâng, tôi không nghĩ là sẽ có trở ngại gì. Cô vẫn luôn luôn là một trong những khách hàng được ưa chuộng của chúng tôi. Cô định thế chấp bằng cái gì?

Trong di chúc của cha tôi, tôi là một người thừa kế.

Ông ta gật đầu.

- Vâng, tôi có đọc thấy.

- Tôi muốn mượn tiền bằng cách thế chấp phần tài sản thừa kế!

- Tôi hiểu. Di chúc của cha cô đã được chứng thực chưa?

- Chưa, nhưng sắp.

- Tốt lắm! - Ông ta ngả người về phía trước. - Tất nhiên chúng tôi muốn được xem một bản sao di chúc.

- Vâng! - Kendall nói với vẻ hào hứng. - Tôi có thể thu xếp việc nầy.

- Và chúng tôi cần phải có con số chính xác về phần gia sản thừa kế của cô.

- Tôi không biết đích xác. - Kendall nói.

- Ồ, cô biết đấy, luật ngân hàng rất nghiêm ngặt. Di chúc sắp được chứng thực rồi. Tại sao cô không đợi đến lúc nó được chứng thực và quay lại đây, tôi sẽ rất hài lòng…

- Tôi cần tiền ngay bây giờ. - Kendall nói một cách tuyệt vọng, nàng muốn gào lên.

- Ôi, Chúa ơi. Tất nhiên, chúng tôi muốn làm mọi cái để giúp đỡ cô. - Ông ta giơ tay lên trong một cử chỉ vô vọng. - Nhưng thật đáng tiếc, hai tay tôi bị buộc chặt cho đến khi…

Kendall đứng dậy

- Cám ơn.

- Ngay sau khi…

Nàng đã bỏ đi.

Khi Kendall trở lại văn phòng, Nadine nói một cách hào hứng. Tôi có chuyện muốn nói với cô:

Nàng không còn tâm trí nào để nghe những. vấn đề của Nadine.

- Cái gì thế? - Kendall hỏi.

- Vài phút trước đây, chồng tôi gọi điện. Công ty của anh ấy sẽ cử anh ấy đến Paris. Vì vậy, tôi sẽ đi khỏi đây!

- Cô sẽ đi Paris à?

Nadine tươi cười.

- Vâng! Thật tuyệt vời phải không? Tôi sẽ thấy tiếc vì phải xa cô. Nhưng đừng buồn, tôi sẽ giữ liên lạc.

Vậy là Nadine. Nhưng chẳng có cách nào để chứng minh. Đầu tiên là áo khoác lông chồn, và bây giờ là Paris. Với năm triệu đô la, cô ta cô thể sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Mình phải làm gì bây giờ?

Nếu bảo mình đã biết mọi chuyện, cô ta sẽ phủ nhận có thể cô ta sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn. Marc sẽ biết phải làm gì. Nadine…

Một trong số các trợ lý của Kendall bước vào:

- Kendall! Tôi cần phải nói chuyện với cô về bộ sưu tập trang phục cô dâu. Tôi không nghĩ là chúng ta có đủ mẫu cho…

Kendall không thể chịu đựng hơn nữa.

- Xin lỗi. Tôi cảm thấy không được khoẻ. Tôi phải về nhà.

Tay trợ lý nhìn cô với vẻ kinh ngạc.

- Nhưng chúng ta đang…

- Tôi xin lỗi.

Và Kendall bỏ đi.

Khi Kendall bước chân vào căn hộ của nàng, nó trống không. Marc phải làm việc muộn. Kendall ngắm nhìn một vòng mọi đồ vật xinh đẹp trong phòng, và nghĩ, - Chúng sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi chúng đã lấy đi hết mọi thứ. Chúng sẽ hút máu mình cho đến khô kiệt. Marc đã đúng. Lẽ ra tối đó mình nên đến gặp cảnh sát. Bây giờ mình là một kẻ tội phạm. Mình phải thú tội. Ngay bây giờ khi mình đang có can đảm. Nàng ngồi đó, nghĩ về những gì sẽ đến với mình, với Marc, và với gia đình nàng. Sẽ có những hàng tít lớn giật gân, một vụ xử án, và có thể là tù đày. Có thể sự nghiệp của nàng sẽ chấm hết. Nhưng mình không thể cứ sống mãi như thế nầy, - Kendall nghĩ, mình sẽ phát điên lên mất.

Hầu như trong trạng thái bối rối, nàng đứng dậy, đi vào phòng làm việc của Marc. Nàng nhớ là anh vẫn cất máy đánh chữ trên một chiếc giá trong tủ.

Nàng lấy nó xuống, đặt lên bàn. Nàng cuộn giấy vào máy và bắt đầu gõ.

Gửi tới người có liên quan:

Tên tôi là Kendall,

Nàng dừng lại. Chữ cái E bị gẫy nét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.