Sao Chổi... Tôi Yêu Em

Chương 16




-Mày...mày nhớ đấy. Chúng mày đi thôi_Nhỏ tóc xù xanh mặt nhìn nó nói rồi kéo mấy nhỏ kia chạy mất hút

Nó nhìn bọn kia chạy mà cười ha hả

-Hahahahaha nhìn mặt mấy nhỏ đó mắc cười quá_Nó ôm bụng cười

-Này cô...tui không ngờ cô cũng biết đánh nhau đấy_Hắn ngạc nhiên khi nhìn những gì vừa xảy ra

-Hehe truyện anh không ngờ còn nhiều lắm_Nó lại cười

-Cô đúng là...haizzz_Hắn bó tay với nó không biết phải nói gì luôn.

Cả buổi hôm đó nó và hắn đi chơi đến tận tối hắn đưa nó về nhà rồi tạm biệt nó. Ngày hôm nay hắn rất vui phải chăng vì có nó? Sau ngày hôm nay hắn quyết định sẽ theo đuổi nó!

Hôm sau như thường lệ nó tới lớp...nhưng là đi cùng với hắn chả biết hôm nay hắn ăn nhầm cái gì mà mới sáng sớm tinh mơ đã mò tới nhà gọi nó đi học ạ^^

When that day I hear your voice

I have some special feeling

Let me always think I don't wanna forget you

I remember at the day

You are always on my mind

Eventhough I just can think about you

If the day in the future

This love will becoming true

I've never change my mind that I

will love you forever

I don't care how fool it is

I will let my dream come true

I will tell you something I wanna let you know

I let you know

I love you, loving you

As the mouse love the rice

Even every day has storm, I will

always by your side

I miss you, missing you

I don't care how hard it is

I just want you be happy

Everything, I do it for you

Chuông điện thoại nó reo lên bài hát quen thuộc Chuột yêu gạo

-Alô..._Nó giọng ngái ngủ nghe máy

-Dậy đi SAO CHỔI tui đang đợi cô ngoài cổng nè, đi học thôi_Hắn vui vẻ nói

-Hả? Sao lại đến nhà tui làm gì hả? Ai cho anh tới?_Nó gào lên với hắn

-Cho em 5 phút không ra là tôi vào đó_Hắn đe dọa

Và tất nhiên là nó không muốn cho hắn vào nhà vì sợ hai vị thân sinh tra khảo hì hì

-Axxx đợi đi tui xuống đó_Nó đau khổ nói rồi phóng vù đi VSCN

Đúng 5 phút sau nó ra tới cổng với chiếc váy màu lam nhẹ nhàng, giầy búp bê trắng, tóc búi cao thật thanh thoát

-Nè hôm nay bệnh à sao đến gọi tui làm gì?_Nó nhăn mặt gọi hắn

-Anh Thư, nghe cho rõ đây_Hắn nghiêm mặt nói với nó

-Gì?_Nó tò mò

-Bắt đầu từ hôm nay...tôi Trần Hoàng Đăng Vũ sẽ theo đuổi em_Hắn nói xong nhìn về phía trước vì...không muốn nó thấy mặt hắn đang hồng lên

-Hả?...Cái...cái gì?...Anh có biết...mình đang nói gì không đấy?_Nó ngạc nhiên hỏi hắn

-Tôi không nói lại lần hai! Mau đi thôi không muộn học đấy_Nói xong hắn lôi nó đi luôn mặc cho nó mặt ngơ ngơ như bò đeo nơ

Hắn với nó đi tới cổng trường trong tình trạng là...hắn đang cầm tay nó còn nó thì vẫn chưa tiêu hóa được câu nói của hắn nên tất nhiên chưa có phản ứng gì. Cổng trường bắt đầu tiếng bàn tán:

-A sao Đăng Vũ lại đi cùng nhỏ đó_Nữ sinh một

-Lại còn nắm tay nữa kìa_Nữ sinh hai

-Chắc bạn gái_Nữ sinh ba

-Ôi cô ấy may mắn ghê