Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Chương 4: Sinh nhật. vào lớp 1



Đã là giữa tháng 7, tiếng ve vẫn kêu râm ran, trên cành phượng thì chỉ lác đác những bông phượng hiếm hoi còn sót lại báo hiệu mùa hè đã gần kết thúc. Và, sắp tới đây sẽ là hai sự kiện quan trọng trong cuộc đời nó và cậu, sinh nhật của Vương Hoàng Lãnh với Phạm Băng Du và sự kiện chuẩn bị bước chân vào lớp 1 của hai đứa nó. Cậu sinh trước nó 1 ngày, vào 16/7, nên mọi người đều thống nhất là sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho cả hai vào sinh nhật nó, tức 17/7. Và ngày hôm nay chính là ngày 17/7 trọng đại đó……

Hôm nay là ngày mà nó và cậu sẽ già thêm một tuổi, í nhầm, trưởng thành thêm một tuổi chứ. Là ngày báo hiệu rằng, tụi nó đã chuẩn bị là học sinh lớp 1. Là học sinh lớp 1 đấy, nghe oai thế còn gì.

Năm nay, sinh nhật sẽ được tổ chức ở nhà cậu, với khách mời là toàn bộ học sinh lớp bọn nó và cả cô giáo yêu quý của bọn nó nữa.

Chưa tới giờ, nhưng tất cả đều đến đông đủ, ăn mặc đẹp đẽ, đàng hoàng =))) chuẩn bị nhập tiệc. Hôm nay, nó với cậu, nhìn cứ như hoàng tử với cả……phù thủy @@! Cậu thì mặc comple đen, tóc vuốt keo, nhìn bảnh vô cùng, rất hợp với cụm từ HOÀNG TỬ. Thế còn nó, sao lại là phù thủy??? Ầy, hôm nay trông nó cũng xinh cực, tóc tết chéo thêm cái cài lông vũ màu đen, váy dài tới đầu gối, nhỏ nhỏ xinh xinh, đáng lẽ ra nó sẽ là một nàng công chúa đẹp nghiêng nước nghiêng thành =))), nếu cái váy của nó là màu khác chứ không phải màu tím đen sậm và đáng lẽ ra nó sẽ không phải là một mụ phù thủy nếu nó không cầm cái gậy phép hình đầu lâu màu đen trên tay, đứng đọc thần chú cứ như Harry Potter. Nhưng biết sao đây, nó không giống mấy đứa con gái bình thường và ghét cay ghét đắng màu hồng.

Kỷ Vân và Trúc Linh từ trên cầu thang đi xuống, nhìn hai đứa nhóc kia mà mãn nguyện vô cùng. Tuy nó không chịu mặc cái váy hồng phấn mà hai cô đã chuẩn bị, nhưng không sao, lâu lâu vẫn là nên đổi kịch bản, để mụ phù thủy xinh đẹp đến với hoàng tử chứ. Nó và cậu, hồn nhiên cười đùa với bạn bè mà không hề biết tới những toan tính của hai bà mẹ yêu dấu kia.

– ” Tách, tách, tách ” – Tiếng máy ảnh từ đâu đó vang lên, ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ này lại. Từ hai chiếc máy ảnh, hai cái đầu ló ra, là Nguyên Hoàng ( bố nó ) và Khắc Huy ( bố cậu ). Không những thế, hai ông bố này còn bắt nó và cậu tạo dáng để chụp thêm hàng loạt kiểu ảnh nữa. Tấm thì cậu ôm lấy nó, tấm thì nó thơm vào má cậu, lại còn có tấm hai đứa nó ôm nhau. Hai đứa trẻ tuy không hiểu là để làm gì, nhưng vẫn thoải mái làm theo lời bố, bởi khi chơi trò gia đình ở trên lớp, nó và cậu cũng hay làm vậy lắm.

Kỷ Vân và Trúc Linh thì nhìn nhau cười một cách khá mờ ám. Chả là, mấy cái yêu cầu tạo dáng để chụp ảnh kia đều là do hai người ép hai ông bố kia mà ra. Bởi vì để kế hoạch B ( xem lại chap 2 ) được thành công mĩ mãn thì vẫn là nên thêm một số chi tiết, để tăng thêm xác suất thành công. Nào là nụ hôn đầu tuy là ngay má thôi, nhưng vẫn là nụ hôn đầu; rồi cái ôm đầu; rồi cả việc ngủ chung giường kia nữa; vân vân và mây mây, hằng ngày cứ dùng mấy cái này để bắt thằng nhóc Tiểu Lãnh chịu trách nhiệm, thì hai người tin chắc rằng không thể nào mà kế hoạch này lại thất bại được. Dù sao cũng là vì tương lai của bọn nó mà, phải cố gắng hơn thôi.

Và rồi cũng đã đến giờ nhập tiệc. Bao nhiêu đồ ăn ngon, bao nhiêu là đồ uống, đều được bày ra trên bàn, khiến mấy đứa trẻ nhìn mà phát thèm, nuốt nước miếng ừng ực ==|||. Chờ mãi, cuối cùng hai tên đại ca kia mới hét lên:

– Anh em xông lênnnn!

Bọn nó liền lao vào mà chiến đấu. Đứa nào đứa nấy, hai tay đều bận rộn, không lúc nào được nghỉ ngơi. Vừa nhồm nhoàm ăn, vừa la hét, vui đùa, tạo nên một bầu không khí ấm áp và hạnh phúc vô cùng. Thế rồi, vẫn là chuyện muôn thuở của bọn trẻ con, một tiếng hét vang lên:

– Thằng kia, cái đùi đấy của tao, mày bỏ ngay xuống!

– Ai nói của mày? Người nào ăn trước là của người đó nhá! – Vừa nói, đứa bé vội bỏ ngay cái đùi vào miệng mà cắn cái phập, mặt hếch lên, như đang tuyên bố quyền sở hữu.

– Ai cho mày đụng vào đùi gà của tao? Mày muốn chết hử? Tao đấm mày chết giờ, thật đấy chứ đừng có mà đùa! – Nói rồi, thằng nhóc lao lên định đấm vào mũi thằng kia, cô giáo ngay lập tức liền bắt thằng nhóc lại, Kỷ Vân từ đâu lấy ra cái đùi gà khác đưa thằng nhóc. Mặt mày nó sưng sưng sỉa sỉa, mãi đến khi ăn gần hết cái đùi rồi mới giãn ra.

Có câu ” Trời đánh tránh bữa ăn. “, nhưng cái lũ này lại cứ nhằm vào bữa ăn mà đánh. Hết la hét, giành giật, thì lại lao vào đấm nhau, khổ cái là cứ nhắm vào mũi mà đấm, không những thế, không biết bọn nó nghĩ đâu ra cái trò lấy đồ ăn mà quăng nhau. Và một khung cảnh hết sức….kinh khủng đã diễn ra. Trong phòng khách của một căn nhà nào đó, đồ ăn, nước, xương gà,…bay tứ tung như những trận mưa tên.

Bố mẹ nó và bố mẹ cậu, khóc không ra nước mắt, tí nữa mà dọn đống này thì chỉ có chết. Thật may quá, lúc sau bọn nó đều nhớ tới quà và bánh kem thì liền dừng, và chuyển sang hoạt động mới của bữa tiệc, đó là: bóc quà. Một đống quà chồng chất lên nhau, được bóc từ từ, cho đến hộp cuối cùng. Bao nhiêu món quà sinh nhật được bày ra trước mắt nó và cậu. Lạ thật, toàn là những món nó và cậu thích, mấy đứa này tâm lí phết chứ chả đùa đâu.

– Lãnh đại ca, Du đại ca sinh nhật vui vẻ!!! – Bọn nhóc đồng loạt hét lên.

Cậu và nó hạnh phúc, rất hạnh phúc. Đây là lần đầu tiên, hai đứa nó cảm động như thế này, lần đầu tiên hai đứa nó biết ơn ông Trời vì đã cho nó và cậu có những người bạn tuyệt vời thế kia. Có lẽ việc bọn nó chuẩn bị vào lớp 1, bọn nó đã trưởng thành khiến cho hai đứa nó trở nên người lớn và có những cảm giác người lớn như thế này, đấy là suy nghĩ chung của nó và cậu.

– Cảm ơn bọn mày! Hôm nay cứ như tiệc độc thân tiễn tao với con Du ấy, làm gì mà bày đặt thế. – Cậu nói.

– Tiệc độc thân? Cái gì thế? – Bọn nhóc tròn xoe mắt.

– Tao cũng chả biết, mẹ ơi, tiệc độc thân là gì thế? – Cậu quay sang hỏi Trúc Linh.

Tất cả ánh mắt đều nhìn về phía Trúc Linh, trừ Kỷ Vân. Dù sao thì đây cũng là kế hoạch của hai người mà, tiêm nhiễm vào đầu thằng nhóc kia mấy cái thứ này, để mở đường cho tương lai phía trước chứ. Nhưng giờ Trúc Linh ngoài cười trừ thì thật không biết làm gì khác. Cái thằng nhóc này, rốt cuộc vẫn là khai mẹ nó ra. Trả lời qua loa rằng sau này lớn lên sẽ biết, bọn trẻ mới thôi không nhìn nữa.

Bóc quà xong rồi thì sẽ qua bánh kem. Năm người lớn kia, từ sau trận chiến thức ăn liền cầu nguyện không ngừng, mong bọn nó có thể ăn bánh kem theo cách của người bình thường. Nhưng sự thật luôn phũ phàng, nến vừa tắt, cái bánh kem đã nát bét bởi bàn tay của những đứa trẻ kia. Mỗi đứa một nắm, quăng nhau tứ tung. Năm người lớn duy nhất, vội chạy lên sân thượng và trốn, dù sao họ cũng không dại mà đứng dưới đó chịu trận nha. Lúc đi xuống, cả năm người được một phen hoảng hồn. Chắc không ai có thể nghĩ rằng đây là một căn nhà. Người đau khổ nhất vẫn là 2 cặp vợ chồng đáng thương kia.

Tiễn mọi người về hết rồi, bốn người hai nam hai nữ quay lại, nhìn bãi chiến trường, trong lòng rút ra một bài học : ” Không tổ chức tiệc, đặc biệt là sinh nhật ở trong nhà. “. Lẳng lặng dọn nhà, trong lòng oán trách không thôi.

Còn hai đứa trẻ cầm đầu kia, vừa tiệc tùng xong liền trốn ngay trên phòng cậu, lăn quay ra giường mà ngủ. Hết sức vô trách nhiệm.

Và rồi cũng đã 1 tháng trôi qua, hiện giờ là giữa tháng 8, là ngày đầu tiên bọn nó đến trường. Hai đứa nó háo hức lắm, dù một tuần đầu là chỉ đi để làm quen với môi trường mà thôi.

Trường nó thuộc ngôi trường khá nổi tiếng với thành tích cao, gồm 3 cấp liên thông với nhau. Cấp 1 là dãy phía Tây, cấp 2 là dãy phía Đông, cấp 3 là dãy phía Nam và cấp 3 chuyên là dãy phía Bắc. Lớp của hai đứa nó là lớp 1A, nằm ở dãy phía Tây, khu số 1. Trong lớp được trang trí đơn giản nhưng rất đẹp. Bàn ghế mới toanh và trông rất đẹp mắt. Bọn nó thích lắm, vội chào hai bà mẹ và chạy vào lớp. Lớp mới của nó lại còn có mấy đứa bạn từ thời mẫu giáo, khiến chúng nó vô cùng vui vẻ, chạy lại ôm nhau:

– Lãnh đại ca, Du đại ca, thật là vui! – Một thằng nhóc reo lên.

– Tao còn nghĩ có mình tao với thằng Lãnh, may quá, có bọn mày ở đây nữa, không sợ chán rồi. – Nó.

– Đương nhiên là sẽ không chán! Có Băng Lãnh ở đây cơ mà! – Cậu hất mặt, vênh váo nói.

– Băng Lãnh là cái quái gì chứ? – Một con nhóc không đâu tự dưng xen vào.

Cậu với nó nóng mặt, cậu quay sang con nhỏ kia, gườm gườm:

– Mấy đứa ngốc như mày thì sao mà hiểu được. Bọn con gái, trừ Du ra, đều là một lũ ngu ngốc!

-……- Vốn là định nạt cho cậu một trận nhưng nhìn thấy mặt cậu thì con nhỏ kia, với tuổi đời nhỏ xíu, liền bị cái mặt đẹp trai của cậu hút hồn. – Cậu đẹp trai quá! Cậu tên gì vậy? Tớ tên Mỹ An đó. Mình làm quen nha!

– Đồ hám trai. – Sau một lúc im lặng, nó phán cho cô bé tên Mỹ An kia một câu xanh rờn, rồi kéo đám bạn vào chỗ ngồi.

Mỹ An thấy vậy thì tức lắm, lườm lườm nó rồi về chỗ. Một lúc sau, cô giáo vào. Như một buổi học đầu tiên bình thường, chỉ là giới thiệu và nói chuyện mà thôi. Nó và cậu hôm nay hết mực ngoan ngoãn. Dù sao chúng nó cũng là những đứa trẻ thông minh, đương nhiên biết nên hành động thế nào. Buổi học đầu tiên hôm ấy kết thúc trong yên bình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.