Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Chương 9: Dễ ghen



Nó và cậu về nhà. Thấy nhà cậu tối om om mà đèn nhà nó lại sáng trưng, nó và cậu cùng bước vào căn nhà sáng trưng của nó.

Lạ ghê, bố mẹ nó đều đi BMW thật đấy, ( hai nhà này đều là Tây hoá @@ nhưng tất nhiên vẫn có xe máy ) nhưng là màu đen và đỏ, chứ cái con BMW màu trắng ngoại tộc kia là từ đâu chui ra vậy? Hai đứa nó nhìn nhau thắc mắc, cậu lên tiếng trước :

– Của ai vậy?

– Tao đâu có biết, mày hỏi hay nhỉ, tao đi với mày nãy giờ mà.

– Không biết thì thôi, đanh đá thế.

– Nhưng mà nhìn có vẻ rất mới. Eo ôi, chẳng lẽ là quà tặng tao nhân ngày tao thành người lớn? Nhưng tuy tao lớp 10 rồi, chứ mà đã đến sinh nhật đâu. Oa oa oa, phải chờ rồi. Em yêu ơi!!! Chờ chị có bằng đã nha, đợi đến sinh nhật chị thôi, nhanh lắm, không lâu đâu! – Nó tự biên tự diễn rồi lại nhìn chiếc xe tiếc nuối vì chưa đủ tuổi.

– Mày nên nhớ đây là Việt Nam, cho nên dù có đến sinh nhật mày thì mày vẫn phải chờ thêm 2 năm nữa nhé! Bớt hoang tưởng đi! Tao chưa có thì đừng hòng mày có. Vào nhà thôi! – Sau khi tặng nó cái nhìn khinh bỉ, cậu khoác vai nó vào nhà.

– Không phải lúc nào cũng có cơ hội để hoang tưởng đâu. – Nó chống đối.

Vừa bước vào nhà, hai đứa nó vô cùng bất ngờ. Không phải bất ngờ vì cái không khí nhộn nhịp, ồn ào bên trong nhà, bởi nhà bọn nó lúc nào chả vậy, mà bất ngờ vì một giọng nói của người lạ. Vậy là đã xác định được chủ nhân của con BMW kia rồi. Kì lạ nhỉ, bình thường có khách ở lại ăn, tức là bố mẹ hai đứa nó phải rất quý người đó và chắc chắn tụi nó cũng sẽ được thông báo để chuẩn bị cho đàng hoàng. Thế mà hôm nay lại chẳng được thông báo gì cả.

Mà khoan đã nào, từ từ đã, cái giọng này, ” Sao mà giống giọng của ông thầy Minh Thiên hay Thiên Minh chết tiệt gì đó quá? “, cậu sau khi nghe giọng nói của vị khách kia, mặt liền nhăn lại, lo lắng và bực tức.

Cậu thì đang như thế, nó bên cạnh không biết điều, rên rỉ mãi :

– Trời ơi, không phải là xe của tao, ôi giồi ôi, tại sao chứ? Tại saoooo?

Cậu bực bội, đang định quay qua quạt cho nó một trận thì Trúc Linh bước ra :

– Hai đứa về rồi sao không vào, đứng đây làm gì? Vào rửa tay rồi ăn luôn đi, tắm rửa sau cũng được.

– Gì? Gì? Gì? Khách này quan trọng đến cỡ đó hả mẹ? Thế mà không được báo trước luôn. Ứ, lỡ đâu trai đẹp thì làm sao? – Nó phụng phịu.

– Tao vả cho mấy vả bây giờ. Xin lỗi mày nhé, trai đẹp ngay trước mặt đây này. – Cậu chỉ muốn cho nó một trận, trói nó lại, nhốt trong tủ. Trai đẹp gì, cậu đây cũng là một đại mĩ nam đấy nhá. Cái con có mắt như mù.

– Thôi thôi, mệt cô cậu quá, vào đây cho tôi nhờ! Vả lại không báo trước là do yêu cầu của khách đấy chứ. Là bất ngờ đấy, ha ha, đảm bảo hai đứa bất ngờ như chưa từng bất ngờ luôn. – Nó chưa kịp lên tiếng, Trúc Linh vội cắt ngang.

Hai đứa đành im lặng bước vào bếp ( phòng bếp, phòng ăn chung luôn ), vừa nhìn thấy khách quý thì đúng là bất ngờ như chưa từng bất ngờ luôn. Quái, làm sao mà…..

” Đúng là thằng chả rồi, đến gặp mặt phụ huynh à? Sao mà nhanh vậy? Hừ, hay là……” – Cậu, sau khi nhìn thấy vị khách không ai khác chính là ông thầy Vũ Minh Thiên thì hừ nhẹ rồi lại quay sang nhìn nó với ánh mắt lo lắng.

Còn nó sau khi tròn mắt ra thì vội rửa tay rồi kéo ghế ra ngồi ngay cạnh Minh Thiên, miệng hoạt động với tần suất cao :

– Ơ, thầy? Sao thầy lại ở nhà em ạ? Thầy cũng mới dạy bọn em buổi đầu thôi mà đã đi thăm nhà học sinh rồi sao? Mà sao thầy với bố mẹ như kiểu quen từ trước ấy nhỉ? Còn giữ bí mật để gây bất ngờ nữa chứ, cứ làm em tưởng người quen. Thầy cũng vui tính ghê gớm nhỉ? Ủa, nhưng sao thầy và bố mẹ có vẻ rất thân vậy? Mà thầy….

Chưa nói xong, nó đã bị cậu kéo lên, đẩy xuống ngồi ở cái ghế bên cạnh, còn mình thì ngồi xuống cái ghế cũ của nó, xen giữa nó và Minh Thiên.

– Ha ha ha – Mọi người, trừ hai đứa nó bật cười.

– Hai đứa quả thật vẫn chả thay đổi. Mà Lãnh dù bây giờ vẫn chưa nhận ra anh nhưng vẫn đối xử với anh thậm tệ nhỉ? Tình địch có khác. – Minh Thiên vừa cười vừa nói, câu nói làm cho hai đứa nó khó hiểu.

– Thầy nói gì vậy? Em có quen thầy sao? – Cậu, thái độ rất chi là thái độ, nhìn Minh Thiên.

– Hai đứa trẻ ranh tụi bây không nhận ra thằng nhóc kia thật à? – Kỷ Vân không thể im lặng nữa rồi. Hai đứa đó trí nhớ thật là hết sức tệ hại.

– Bọn con không nhớ thật à? – Nguyên Hoàng lên tiếng.

– Lần đầu gặp mà nhớ gì, nhớ sao được, bố mẹ kì quá, thầy cũng kì quá, nói gì chả hiểu. – Nó ấm ức.

– Thôi cô chú ạ, lúc đó mấy em còn nhỏ, trách sao được. – Minh Thiên cười, một nụ cười nhẹ nhàng, nhìn về phía hai đứa nó mà chủ yếu là nhìn nó.

– Nhìn cái quái gì, đập chết bây giờ. – Cậu cúi mặt lầm bầm trong miệng, đang ngứa tay ngứa chân, lại còn gặp cái thằng không biết điều.

– Anh nghe hết đấy, be bé cái mồm thôi. – Minh Thiên cười cười nhìn cậu, tràn đầy thân thiện, nhưng vào mắt cậu thì giống như đang khiêu khích, chế giễu làm cậu sôi máu.

Cậu nhìn Minh Thiên một lúc thì vênh mặt quay sang chỗ khác. Hành động y chang đứa con nít đó làm mọi người bật cười, Minh Thiên đưa tay lên xoa đầu cậu.

– Thầy đang làm trò gì vậy? – Đường đường là một nam nhi trai tráng, khoẻ mạnh mà bị xoa đầu thế này quả là một sự sỉ nhục, mà cái thằng xoa đầu lại còn là tình địch, nhục để đâu cho hết.

– Rốt cuộc thầy là ai vậy ạ? – Nó, sau quãng thời gian dài yên lặng, mở miệng ra hỏi.

4 vị phụ huynh yên lặng nhìn chúng nó.

– Ài, hai đứa quả thật làm anh tổn thương quá, trái tim anh tan nát. Tại sao hai đứa lại như thế? Tại sao lại…..

– Thầy có thể nhanh gọn không? – Cậu muốn đấm chết tên này.

– Được rồi, được rồi, anh là Vũ Minh Thiên. – Nhìn hai đứa nó, Minh Thiên trả lời một cách cực kì nghiêm túc.

-…………..- Hai đứa nó nhìn Minh Thiên như kiểu : ” Bọn em đương nhiên biết thầy là Vũ Minh Thiên. ”

– Thôi, để cho nhanh thì dùng cách này vậy. Chỉ mong là trí nhớ của hai đứa không đến nỗi bỏ đi. – Nói rồi, Minh Thiên lấy ví và rút ra một tấm ảnh.

Trong tấm ảnh có 3 đứa trẻ, đứa bé gái và bé trai trông có vẻ lớn nhất đám ôm nhau cười toe, còn đứa bé trai còn lại, tay cầm cây kiếm nhựa, âm thầm dơ đằng sau lưng thằng bé lớn, mặt mày hằm hằm, như kiểu muốn nuốt chửng đối phương.

Hai đứa nó nhìn tấm ảnh, rồi lại quay sang nhìn ông thầy giáo mới, và cuối cùng là quay qua nhìn bố mẹ.

– Anh Thiênnnnnn! – Nó hét lên, đẩy ghế ra, chạy qua ôm lấy Minh Thiên. – Lâu quá không gặp, nhớ anh muốn chết. Anh biết là em nhớ anh nhiều đến nỗi luôn tưởng tượng ra mặt anh không? Nhiều đến nỗi chỉ cần gặp là có thể nhận ra anh ngay lập tức. Oa oa, cuối cùng anh cũng về rồi.

– Chỉ cần gặp là có thể nhận ra ngay lập tức sao? Chà, cái này coi bộ nên xem lại à nha. – Minh Thiên cười, vòng tay ôm lại nó.

Vậy ra, Minh Thiên xưa kia là hàng xóm của hai đứa nó, cực kì thân với nó. Nhưng cả gia đình đã chuyển sang Mĩ, là quê hương của bố Minh Thiên. Bức ảnh này được chụp lúc hai đứa nó 3 tuổi, trước lúc anh chuyển đi 4 tháng.

Hai anh em ôm nhau chặt ơi là chặt, lâu ơi là lâu, làm cậu muốn làm người tốt cho người ta vui mừng ngày gặp lại cũng phải trở lại làm tên ác quỷ ghen tuông.

– Nhớ thì cũng nhớ ra rồi, mừng cũng mừng rồi, ôm cũng ôm rồi, giờ bỏ ra được rồi đó, cả nhà đang ăn mà! Chú ý xung quanh tí đi! – Nói rồi kéo nó ra, đặt xuống ghế.

Minh Thiên lắc đầu cười, ngồi xuống ghế và cả nhà bắt đầu ăn. Vừa ăn vừa ôn lại kỉ niệm từ thời ngày xưa, ồn ào, vui vẻ khắp căn phòng. Tất nhiên là trừ ai đó, mang tâm trạng bực bội, mặt mày như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Đến 9h tối, Minh Thiên đi về. Nó và cậu tiễn anh ra ngoài cổng. Hai anh em chuyện trò ríu rít, quên mất cái người mặt nhăn mày nhó bên cạnh.

– Anh giờ ở đâu ạ? – Nó.

– Anh á? Anh đang ở chung cư, bữa nào đến chơi, nhà anh có rất nhiều kem và rất rất nhiều đĩa game hay đó.

– Okie dokie! Mà sao hôm nay anh không đưa hai bác sang chơi luôn?

– Anh về một mình mà, bố mẹ anh vẫn đang ở Mĩ.

– Sao anh về đột ngột thế? Lại còn làm giáo viên nữa? Cũng trùng hợp, lại trúng trường em. Ha ha, thầy chủ nhiệm. – Nó cười nói, không chú ý đến cái bản mặt tối sầm bên cạnh.

– Chả có gì là trùng hợp cả. Anh sắp xếp hết đấy! Còn em hỏi vì sao à? Nếu anh nói là vì em thì em có tin không?

Một câu nói của anh làm cho hai đứa nó dừng bước, đứng lại nhìn anh. Anh cười xoà, bước lên xe :

– Biết thế là được rồi. Thế nhé, anh về đây, mai gặp lại. – Chỉ nói thế rồi phóng xe đi.

Nó và cậu vẫn đứng trước cổng, mặt nó ngơ ngơ :

– Là tao hiểu sai ý anh Thiên đúng không?

Cậu nắm tay nó và buông ra một câu, làm cho nó càng thêm rối loạn :

– Nhớ lời tao, tránh xa mấy tên con trai khác ra, chỉ được ở cạnh tao thôi. Tao rất dễ ghen đấy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.