Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Chương 15: Kẻ xấu đột nhập - Dùng thân thể báo đáp




Lúc gặp nhau, lại không nhận ra.

- - -

Một thân đồ đen ướt sũng bước trong màn đêm tăm tối lạnh lẽo, tay anh ta ôm bả vai thấm ướt của mình.

Mặc Hàng trán bịn rịn mồ hồ loạng choạng đi trong bóng đêm, anh đi điều tra nội gián trong UP trong lúc tìm đi đến cảng biển lại bị tập kích, đáng lẽ một mình có thể xử gọn không ngờ chúng lại núp sau những chiếc tàu bắn lén.

Anh né được nhưng không may trúng đạn ở bả vai, sau đó liền phóng xuống biển trốn thoát.

Mặc Hàng dựa vào bức tường gần đó, môi anh cắn chặt lại, tay ôm lấy bả vai.

Viên đạn này nói sâu thì không sâu nhưng có thể làm anh mất một khoảng thời gian tịnh dưỡng.

Từ phía xa một cô gái nhỏ tay cầm một lon nước ngọt vừa đi vừa uống miệng còn hát nhỏ.

Cô gái đang đi thì thấy Mặc Hàng mặt mày cau có có vẻ đau đớn lại thấy cả người anh ướt sũng thì có lòng tốt hỏi: "Anh không sao chứ?"

Mặc Hàng ánh mắt nâng lên nhìn cô gái, bộ dạng tuyệt nhiên lạnh nhạt.

Thấy anh không trả lời mình lại nghĩ anh đang bị đau nên không đủ sức nói thì cô lại nói: "Anh có vẻ đang đau đớn đó, hay là thế này tôi đưa anh đến tiệm thuốc gần đây."

-Không cần.

-Anh đừng ngại, để tôi dìu anh đi.

Nói xong cô sốt sắng đặt lon nước ngọt lên đất sát vách tường rồi đặt tay anh choàng vai mình.

Trong lúc vô ý lại đụng trúng vết thương, Mặc Hảng mày nhăn lại gần hơn, mặt cũng đã trắng bệch.

Trong lúc đi đều bị cô gái này làm vết thương đau thêm người cũng gần như rã rời không còn sức mà ngất đi.

Cô thấy anh đột nhiên ngã đầu vào vai mình thấy anh nhắm nghiền mắt hình như là bất tỉnh.

-Này anh ơi... anh... anh ngất rồi sao? Anh...

Cô đưa tay lên đặt vào mũi anh, vẫn còn hơi thở nha.

Không còn cách nào cô đành dìu anh về nhà mình.

Lúc Mặc Hàng tỉnh lại thì đã là hai ngày sau, viên đạn ngay vai đã được lấy ra còn được băng bó lại, anh nhìn căn phòng trước mặt. Hoàn toàn xa lạ.

Đây chỉ là một gian phòng nhỏ, giường cũng là lót nệm dưới sàn đất, ngoài ra chỉ còn một chiếc tủ đồ.

-Bà bà, con về rồi, hôm nay con có mua một ít hồng cho bà này.

Từ ngoài sân vang lên tiếng nói của cô gái trẻ, Mặc Hàng gượng đứng lên đi đến bên cửa sổ nhìn ra.

Cô gái đó là người đêm đó muốn đưa anh đến nhà thuốc lại cứ đụng vào vết thương của anh làm anh ngất đi. Là cô ta đưa anh về đây sao?

Mặc Hàng nhớ ra gì đó thì nhìn khắp phòng tìm kiếm gì đó lại không tìm thấy liền kéo cửa đu ra khỏi phòng.

Đúng lúc cô đang định vào xem anh thế nào, thấy anh đi ra thì nói: "Anh tỉnh rồi sao? Đã khỏe hơn chưa?"

-Là cô đem tôi về? Cô không sợ tôi là kẻ xấu hay sao? Dù sao tôi cũng đang bị thương do súng gây ra?

-Theo cảm giác, cảm giác nói anh không phải kẻ xấu.-cô ngây ngô nói

-Đừng dựa theo cảm giác bởi vì cảm giác có thể đánh lừa con người. Nhưng dù sao cũng cảm ơn cô đã cứu tôi.

-Thấy anh bị thương tôi không thể bỏ đi được, nên tiện tay giúp thôi.

-Cô tên gì?

-Tư Nguyên.

Mặc Hàng như muốn nhớ lâu một tí thì lẩm bẩm tên cô trong miệng, sau đó nói: "Khi nào khó khăn hãy đến bar Louis tìm tôi, tôi họ Mặc tên một chữ Hàng."

-Mặc Hàng... được. Nhưng anh định đi sao?

-Phải. Đồ của tôi!??

-À tôi xếp để trong tủ anh đợi tôi đi lấy.

Tư Nguyên chạy đi lấy đồ cho Mặc Hàng, bộ đồ đã được Tư Nguyên giặt sạch sẽ.

Mặc Hàng cầm lấy đi vào phòng thay đồ lục ở túi áo thấy đồ đạc vẫn còn nguyên thì không nghi ngờ về cô gái Tư Nguyên này nữa.

Thấy Mặc Hàng ra Tư Nguyên đã cầm sẵn lon nước ngọt đưa tới mặt anh: "Cho anh."

Mặc Hàng cầm lấy chỉ cảm ơn một cái thái độ vẫn xa lạ lạnh nhạt.

Mặc Hàng vốn không nói nhiều chỉ nhìn Tư Nguyên rồi rời khỏi.

Tư Nguyên quay đầu nhìn bóng lưng cao lớn của Mặc Hàng vô ưu vô lo cười tới ngây ngốc.

- - -

Hai ngày qua đối với Thừa Tuyết trôi qua khá lặng lẽ trong tập đoàn đôi lúc có lời ra tiếng vào nhưng mà cô không mấy quan tâm tới.

Hôm nay Thừa Tuyết đến chỗ đoàn phim quay phim, lúc tới nơi thì Mộc Ngân và Hướng Luật đang đóng.

Thừa Tuyết không muốn làm họ phân tâm nên đứng bên ngoài nhìn họ đóng.

Mãi một lúc sau đạo diễn hô to cắt một tiếng tất cả mới giải lao chuẩn bị cảnh quay tiếp theo.

Mộc Ngân vuốt mái tóc mình khi ngẩng đầu lên thì thấy Thừa Tuyết. Ánh mắt phức tạp có trốn tránh, áy náy, hối hận và không dám tin.

-Thừa Tuyết... là em sao? Mấy tuần nay không thấy em, anh rất lo lắng.-Hướng Luật thấy cô thì vội nắm lấy cô nói

-Đã làm anh lo lắng rồi, em không sao.-Thừa Tuyết cười trừ, cũng không rút tay về

-Diệc Thuần nói em muốn nghỉ phép dài hạn để đi du lịch, có thật không?

Thừa Tuyết thoáng nhìn Diệc Thuần, cũng hiểu là lí do của Diệc Thuần viện ra, cô cũng hợp tác theo: "Phải, em muốn có ý tưởng cho kịch bản lần sau nên đi đâu đó cho thoải mái."

-Anh cứ sợ em xảy ra chuyện, lúc ở Victoria anh lo Nhậm Tử Phàm lại gây khó dễ cho em, nghe em nói như vậy thì anh cũng an tâm.-Hướng Luật thở phào nhẹ nhõm

-Anh đừng đa nghi quá, em chẳng qua muốn thư giản một tí thôi cũng không có gì to tát, không cần lo cho em như thế.

Ngẩng đầu lên thấy Mộc Ngân đứng phía sau Hướng Luật, cả hai im lặng nhìn nhau cũng không cười một cái, không gọi nhau một lời.

Lúc cảnh quay kết thúc cũng là giữa trưa, khi ấy Diệc Thuần và Hướng Luật đã quay về trước, còn Mộc Ngân và Thừa Tuyết lại đến công viên Rosso.

Dưới một màu vàng rực, hai cô gái ngồi trên băng ghế đá, không nói chuyện chỉ im lặng ngồi cùng nhau, như hai kẻ xa lạ cùng ngồi trên một băng đá.

Một lúc lâu Mộc Ngân cuối cùng cũng mở miệng: "Cậu vẫn khỏe chứ?"

-Vẫn tốt.

Cô định nói cậu nghĩ thế nào? Tớ vẫn chưa chết cậu có vui không? Nhưng mà cô lại không thể nói ra.

-Chuyện đó... xin lỗi, tớ không nghĩ lại...

-Chuyện đã qua rồi đừng nhắc đến nữa.-Thừa Tuyết hít một hơi vào lồng ngực cắt ngang lời Mộc Ngân

-Thật ra... tớ có tìm Nhậm Tử Phàm kêu anh ta thả cậu ra, nhưng mà anh ta lại không đồng ý.-Mộc Ngân như đang giải thích

-Anh ta đã bắt được con mồi dễ dàng gì buông tha, tớ chỉ muốn hỏi cậu, cậu hận tớ đến vậy sao?-Thừa Tuyết nhìn sang Mộc Ngân môi hơi nâng lên

-Lúc đầu là vậy nhưng mà lúc cậu không nghĩ đến bản thân vì tớ chạy đến tìm Nhậm Tử Phàm, tớ đã rất hối hận và chỉ muốn cùng cậu là bạn bè.-Mộc Ngân ánh mắt chân thật

-Chuyện của Khiêm Lạc cậu cũng bỏ qua!?

-Nếu so sánh thì những chuyện cậu làm cho tớ cũng đủ làm tớ hiểu cậu không thể làm ra chuyện gạt tớ, chuyện của Khiêm Lạc tớ nghĩ cậu không phải gạt tớ, chẳng qua tớ là con người ích kỉ chưa suy nghĩ đã vội phán xét.

Phải chi cậu hiểu ra sớm hơn thì hay biết mấy, mọi chuyện cũng không đi đến bước này.

Thừa Tuyết hít sâu một hơi, sau đó cười nhạt nhẽo nói: "Mộc Ngân, tớ không trách cậu, không hận cậu, cậu chẳng qua chỉ là một trong những con cờ bị Nhậm Tử Phàm lợi dụng mà thôi."

-Thừa Tuyết, tớ xin lỗi, tớ thật sự đã rất hối hận, suốt thời gian qua tớ biết mọi chuyện đều là do Nhậm Tử Phàm gây ra, anh ta muốn chèn ép cậu, tớ không nghĩ anh ta lại hận cậu như vậy.

-Anh ta chẳng qua một kẻ bị thù hận che mất lí trí, vốn đã không còn suy nghĩ đến tình cảm rồi. Mộc Ngân, tớ đã bị rơi vào tay anh ta, cậu cũng đừng dính dáng gì đến anh ta nữa.

-Tớ hứa, cho tớ tớ cũng không dám lần hai. Thừa Tuyết, tớ không hiểu, sao Nhậm Tử Phàm lại hận cậu như vậy?

Thừa Tuyết thoáng im lặng, ánh mắt nhìn nơi khác, dường như đang cố ý che giấu cảm xúc: "Tất cả đều do trả thù, anh ta muốn trả thù cho ba mẹ mình, kể cả Lạc."

-Khiêm Lạc?????-Mộc Ngân kinh ngạc nhìn sang Thừa Tuyết

-Mộc Ngân, có nhiều thứ không biết còn tốt hơn, đến lúc nào đó tớ sẽ nói với cậu.

Mộc Ngân không muốn ép cô, cũng không hỏi thêm.

-Mộc Ngân, cậu quay về trước đi, tớ muốn đi dạo một lát.-Thừa Tuyết nói

-Ừ, một lát cậu về nhớ cẩn thận.

Mộc Ngân hiểu rõ tâm trạng của cô không muốn làm phiền cô nên chu đáo nhắc nhở một cái rồi cầm túi xách bỏ đi.

Thừa Tuyết thở dài một cái, trong lòng đầy phiền muộn.

Ngồi một lát thì cô đứng lên, đi khắp Rosso để khuây khỏa.

Cô dừng chân trước đài phun nước, nước được phun lên cao thành đường cong rồi lại rớt xuống hồ nước rộng lớn, vài hạt li ti bắn ra ngoài rơi rớt người cô từng chút mát rượi. Thừa Tuyết môi cong lên nhìn đài phun nước.

Đối diện, Viên Hy cũng đang nhìn đài phun nước tâm tình có chút bực bội.

Thừa Tuyết cùng Viên Hy một lượt bước qua đài phun nước, vô tình bước ngang nhau, khi đi ngang một đứa bé sơ ý rượt theo trái banh đang lăn tới chân Thừa Tuyết. Thừa Tuyết lùi lại lại đụng vào người Viên Hy.

Viên Hy quay người lại nhìn thì Thừa Tuyết cúi người nhặt trái banh cho đứa bé.

-Trả em này.

Thừa Tuyết xoa đầu đứa bé, đứa bé cảm ơn cô một cái rồi chạy về phía ba mẹ mình.

Khi đứng lên, Thừa Tuyết đụng mặt Viên Hy, bọn họ nhìn nhau, trong tiềm thức dâng lên cảm giác quen thuộc.

Thừa Tuyết nhìn Viên Hy, gương mặt cô gái này quả là xinh đẹp, nét mặt vô cùng hài hòa, góc cạnh sắc xảo vô cùng, từng đường nét đều đậm nét mỹ nữ.

Nhưng mà không hiểu sao Thừa Tuyết thấy cô gái này rất quen, như là đã gặp đâu đó.

-Xin lỗi, lúc nãy đã đụng trúng cô.-Thừa Tuyết xin lỗi

-Không sao đâu, tôi cũng không bị gì cả.

Viên Hy không chú tâm đến cô là mấy chỉ biết cô gái kia mà trang điểm lên thì rất xinh đẹp, bởi vì lúc này cô ta ăn mặc đơn điệu nhưng đã xinh đẹp hơn người.

-Tôi có quen cô không? Tôi thấy cô rất quen.-Thừa Tuyết hiếu kì hỏi

-Vậy sao? Tôi cũng thấy vậy, hình như chúng ta đã gặp nhau thì phải.

Thừa Tuyết quan sát cẩn thân từng đường nét trên khuôn mặt tròn vo của cô gái, trong đầu xuất hiện hình ảnh một bé gái, ngay tức khắc ánh mắt có chút kinh hoảng.

Khiêm Hy... là Khiêm Hy sao?

Khiêm Hy là đứa con gái út của nhà họ Khiêm, Khiêm Khởi, Khiêm Lạc rồi mới đến Khiêm Hy. Năm đó gia đình họ Khiêm chết thảm, rõ ràng tìm thấy xác một đứa bé gái hai tuổi, lúc đó cảnh sát không cho nhận thi thể cũng như không thể nhận ra có phải họ không.

Không lẽ... năm đó Khiêm Hy vốn không bị giết chết, đã được ai đó tráo bằng đứa bé khác?

-Cô... cô tên là gì vậy?-Thừa Tuyết thanh âm lạc đi

-Tôi họ Nhậm, tên là Viên Hy.-Viên Hy thái độ vui vẻ đáp

-Nhậm Viên Hy... !???

Nhậm Tử Phàm, Nhậm Viên Hy... đúng là Khiêm Hy sao? Là Khiêm Hy...

Thừa Tuyết có chút kích động không tự chủ mà rơi nước mắt.

Viên Hy thấy cô khóc thì khó hiểu, lại cảm thấy cô rất kì quặc, tự nhiên lại hỏi tên cô rồi đứng đó khóc.

-Cô không sao chứ? Tôi nói gì sai sao?

Thừa Tuyết lau nước mắt đi, cười cười nói: "Không phải do cô, tại vì tôi nhớ đến một chuyện đau lòng mà thôi, xin lỗi cô."

-Cô xinh đẹp như vậy đừng khóc, khóc sẽ rất xấu.-Viên Hy nở nụ cười rực rỡ

"Chị... chị Tuyết... chị thật xinh đẹp, chị cười rất đẹp..."

Trong đầu cô lại xuất hiện tiếng nói còn chưa rành mạch của Viên Hy khi mới hai tuổi, trong lòng lại thấy ấm áp.

-Viên Hy... em cũng rất xinh đẹp...

Thừa Tuyết định nói thêm vế sau rằng em đẹp giống như mẹ mình vậy nhưng mà lại bị cô chua xót nuốt vào trong lòng.

-Cảm ơn, thật xin lỗi bây giờ tôi có việc bận, có duyên gặp lại.

-Có duyên gặp lại.

Thừa Tuyết nói xong thì Viên Hy cũng đã quay người rời đi, cô nhìn hình dáng nhỏ nhắn của Viên Hy, trong lòng không hiểu là đang vui mừng hay đau lòng?

Viên Hy là đứa bé tội nghiệp, so với Nhậm Tử Phàm còn tội nghiệp hơn rất nhiều.

Thừa Tuyết rũ mi mắt, lặng lẽ quay người đi.

. . .

Tối, Thừa Tuyết đứng ngoài ban công, trên người là bộ váy màu trắng dài mặc ở nhà, cô dựa người vào thành cửa sổ sát sàn, ánh mắt xinh đẹp nhìn bầu trời cao.

Lâu lắm rồi Nhậm Tử Phàm không đến đây, ở Khởi Lạc cũng không gặp anh, Thừa Tuyết cảm thấy nam nhân này lúc ẩn lúc hiện, lúc xuất hiện như một cơn giông mạnh mẽ cuốn trôi hết mọi thứ để lại thương tích cho cô, lúc đi lại không nói tiếng nào như một cơn gió đi trong thầm lặng.

Thừa Tuyết ánh mắt có chút động khi thấy một bóng đen từ bên ngoài leo lên cánh cổng cao lớn phóng xuống đất.

Bởi vì trời đã tối, cộng thêm mắt cô vốn yếu nên nhìn không rõ mặt, chỉ biết người đó là nam, mặc một bộ đồ màu đen.

Không lẽ là ăn trộm??? Hoặc kẻ thù của Nhậm Tử Phàm tìm đến chẳng hạn?

Thừa Tuyết gấp gáp đi vào phòng, tay nhấn vào nút đỏ trên tường.

Hai phút sau Tâm Nhi đã chạy lên phòng cô, chờ cô ra lệnh.

-Tâm Nhi, lúc nãy chị thấy một người từ ngoài đột nhập vào.

-Chị nói sao? Cánh cổng cao như vậy, vả lại tới hai bảo vệ gác cửa, làm sao có ai vào được? Chị hoa mắt chăng?-Tâm Nhi hỏi lại

-Chị không nhìn lầm, hay là thế này em xuống hỏi bảo vệ xem có thấy ai khả nghi vào không?

-Được, em đi ngay.

Tâm Nhi nói xong thì rời khỏi phòng, khi bước xuống cầu thang lại không để ý có một người đang ở căn phòng của Nhậm Tử Phàm.

Thừa Tuyết không có gì làm, nên quyết định đi ngủ sớm, lúc đang dọn chăn gối thì cửa lại mở ra.

Cô thoáng nghĩ là Tâm Nhi nên cũng không quay người lại: "Tâm Nhi, có ai khả nghi không?"

Phía sau không có tiếng trả lời, chỉ nghe tiếng đóng cửa.

-Tâm Nhi, bảo vệ nói thế nào?

Thừa Tuyết hỏi lại.

Vẫn là không có ai trả lời.

Thừa Tuyết sắp xếp chăn gối xong thì quay đầu lại nhìn, ánh mắt lặp tức trừng to.

-Anh...

Nam nhân kia phản ứng rất nhanh biết là cô sắp la lên liền như chớp đi tới giường vươn tay ra bịt miệng cô lại.

-Ư... ưm...

Thừa Tuyết bị anh ta bịt miệng thì liền phản kháng.

-Im đi, nếu như cô không muốn bị gì hết.-anh ta buông lời cảnh cáo

Giọng điệu này, so với Nhậm Tử Phàm chắc chắn là giống nhau, bởi vì chất giọng đều là lạnh lẽo.

Thấy cô không phản kháng gì nữa, anh ta nói tiếp: "Tôi buông tay ra, nhưng cô phải im lặng, nếu cô la lên tôi sẽ giết cô."

Thừa Tuyết không hề sợ hãi, chỉ là thấy buồn cười gật đầu một cái.

Thấy cô gật đầu, anh ta cũng không sợ gì, nếu cô la lên anh cũng không ngại giết cô, nên buông tay ra.

Qủa nhiên cô giữ đúng lời hứa, anh thả tay ra hơn nửa ngày trời cô vẫn im lặng.

Thừa Tuyết nhìn anh ta, chỉ có thể nói là nam nhân cực phẩm, khí chất mặt mũi đều không thua kém Nhậm Tử Phàm.

Mày anh ta rất rậm, hai mắt sâu như chim ưng vô cùng sắc bén và lạnh lẽo, khuôn mặt làm con người ta sinh ra hai loại cảm giác, một chính là mê đắm bởi nét phong lưu lãng tử của anh ta, hai chính là sợ hãi bởi vì nó che giấu một con người khó đoán nhưng đầy mưu mô.

Thừa Tuyết biết, loại đàn ông này, có hai khí chất này, hoàn toàn trùng với Nhậm Tử Phàm, tốt nhất chính là cách xa được một mét thì cứ cách xa chứ đừng dính dàng gì đến.

-Tôi nghĩ, anh nên rời khỏi phòng tôi rồi đấy.-Thừa Tuyết không buồn mà đuổi "khách"

Đúng lúc nam nhân kia định mở miệng thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, giọng một bảo vệ nói: "Tiểu thư, chúng tôi có xem camera quả là có người đột nhập, cô không sao chứ?"

Thừa Tuyết nhìn anh ta, lại không biết trả lời ra sao?

-Tiểu thư... tiểu thư cô có sao không?

Thừa Tuyết thấy anh ta ra ám hiệu cho mình, vẫn là không biết anh ta có phải kẻ có lòng dạ xấu xa hay không, không biết trả lời ra sao?

-Tiểu thư, tiểu thư... hay là chúng ta vào đi.

-Ừ.

Mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện của hai bảo vệ, Thừa Tuyết đúng lúc vừa muốn phản ứng thì năm giây sau bảo vệ đã tông cửa vào.

Khi bảo vệ tông cửa vào thì trong phòng chỉ còn một mình Thừa Tuyết, bộ dáng cô vô cùng căng thẳng nhưng vẫn tỏ ra vẻ tự nhiên.

-Có việc sao?-Thừa Tuyết ánh mắt cứ chốc chốc liếc sang cánh cửa đang mở ra kia

-Tâm Nhi nói tiểu thư nhìn thấy có kẻ đột nhập vào, chúng tôi vừa xem lại camera đúng là có, nên chúng tôi lên báo cho tiểu thư biết để cẩn trọng.-một trong hai nói

-Tôi biết rồi, nếu có ai lạ mặt vào thì tôi sẽ la lên.

-Vâng, chúng tôi sẽ đi khắp Hàn Lâm để tìm kiếm, tiểu thư nghỉ ngơi đi.

Nói ngắn gọn, cả hai cúi người một cái sau đó đi ra ngoài không quên đóng cửa lại.

Thừa Tuyết suýt nữa là đứng tim, nhìn nam nhân nãy giờ đang đứng núp sau cánh cửa, nếu anh ta không phản ứng nhanh, e là đã bị bảo vệ bắt rồi.

-Thật nguy hiểm! Nếu anh bị bắt chắc chắn sẽ không sống nổi.-Thừa Tuyết nhìn anh ta lo sợ thay

-Sợ gì chứ? Chẳng ai làm gì được tôi.-anh ta dửng dưng tự nhiên đi đến ngồi xuống ghế sô pha trong phòng

-Anh biết đây là nơi của ai không? Nếu bị anh ta bắt anh sẽ sống không nổi đâu.-Thừa Tuyết quả là khâm phục tính tự đại của anh

-Chẳng phải của tên Phàm thiếu mà mọi người kính sợ sao?-anh ta lộ ra khuôn mặt khinh khi

-Anh điên thật mà. Anh mau rời khỏi đây đi, nơi này rất nguy hiểm.-Thừa Tuyết nhắc nhở anh ta

-Cô biết là nơi nguy hiểm, sao vẫn còn ở lại?-anh ta thích thú tay đưa lên xoa cằm mình

Thừa Tuyết bị câu hỏi của anh ta làm lặng thinh, hay cho ý nghĩa của câu biết là nguy hiểm sao không rời đi. Cô, muốn đi nhưng lại bất lực.

-Bởi vì tôi nợ chủ nhân căn nhà này một món nợ, e là phải dùng mạng sống của tôi để trả.-Thừa Tuyết lời nói bi ai

Anh ta giật mình khi nhận ra tận sâu trong ánh mắt đen tuyền kia của cô chứa toàn ưu thương đau buồn, đôi mắt đó đẹp không thể nào diễn tả được nhưng mà lại bị một màn đêm u tối giăng đầy trong mắt, nhìn thấy vô cùng đau lòng.

-Cô cứu tôi một mạng, tôi nhất định sẽ trả ơn cho cô.

Thật ra ý anh ta chính là muốn cứu cô ra khỏi đây để trả ơn nhưng mà anh lại nghĩ cô thuộc dạng người ở bên cạnh Nhậm Tử Phàm là do tiền tài.

-Anh thì có gì để báo đáp tôi?-cô nghe anh nói thì bật cười

Anh ta dường như suy nghĩ gì đó, bộ dạng y như đứa trẻ đang ngẫm nghĩ tìm ra câu trả lời thỏa đáng. Chừng không lâu sau, anh ta cười quỷ dị nhưng lại mê hoặc lòng người: "Tôi chỉ có thân thể này, nếu cô không chê cứ lấy."

Thừa Tuyết bị anh ta làm cho cứng họng, nửa ngày trời không biết trả lời ra sau.

Cái tên này, đúng là tự tin đến biến thái mà.

-Cảm ơn nhưng thân thể của anh tôi không dám nhận, chẳng qua tôi không muốn nhìn một người vô tội lại bị Nhậm Tử Phàm hại chết.-Thừa Tuyết khước từ sự trả ơn của anh

-Cô nghĩ tôi là ai? Muốn giết được tôi còn xem xem tên Phàm thiếu kia có khả năng không?-anh ta vô cùng tự tin, ánh mắt rõ khinh bỉ

Thừa Tuyết thật muốn vỗ đầu anh ta một cái để anh ta thông suốt, anh ta nghĩ mình là ai?

-Anh là ai tôi không cần biết, nhưng mà anh sẽ rất nguy hiểm khi ở lại đây.

-Tôi không lo, cô lo cho tôi làm gì?-anh ta thái độ trước sau như một, đều là dửng dưng

-Aiss... anh thật là... nhưng mà anh đến đây là trả thù anh ta sao?-Thừa Tuyết có chút hiếu kì, không lẽ anh ta như Hàn Bân

-Cũng có thể xem là vậy. Anh ta không trừ tôi thì tôi cũng trừ anh ta.-anh ta nhún vai một cái

-Anh không đấu lại anh ta đâu, tốt nhất là từ bỏ đi.

Anh ta nghe xong lại cười lớn, giống như nghe chuyện rất nực cười.

-Anh cười gì chứ?

Anh ta cười ngất ngưỡng sau đó đứng dậy, dáng người lịch lãm cao lớn vô cùng.

Thừa Tuyết nhìn anh ta với ánh mắt đầy cảnh giác.

-Con người anh thật kì lạ, tôi có lòng tốt nhắc nhở anh anh lại cười.

-Nói cô ngốc đúng là ngốc, tôi một mình tới đây còn lo bỏ mạng sao?

-Lần trước cũng có một tên như anh, kết quả vẫn bị chặt một cánh tay phải đấy sao? Anh tốt nhất rời khỏi đây đi nếu không sẽ rất phiền phức.

Anh ta dừng trước mặt cô, đôi mắt hổ phách sáng rực lại rất sắc bén.

Cô gái này, thật xinh đẹp. Nét đẹp vô cùng hài hòa, trang nhã, thanh cao mà thoát tục, giản dị mà cuốn hút. Nhất là mùi hương trên người cô, đặc biệt mùi thơm dịu nhẹ gây cho người ta cảm giác thoải mái dễ chịu.

Chưa cô gái nào có mùi thơm làm anh dễ chịu như vậy.

-Tôi thật muốn nếm thử mùi vị người đàn bà của Nhậm Tử Phàm.

Anh ta nửa câu thật, nửa câu còn lại là thách thức.

Thách thức Nhậm Tử Phàm là đúng hơn.

Thừa Tuyết trợn tròn mắt nhìn anh ta, lời lẽ như vậy anh ta còn nói ra được sao?

-Anh...

Thừa Tuyết chỉ anh ta, lại không biết rõ mình nên nói gì.

Anh ta muốn đùa giỡn thêm nhưng nhìn thấy đồng hồ gần tám giờ nên tiếc rẻ.

-Bây giờ tôi phải đi rồi, chúng ta sẽ gặp lại.-anh ta nói nháy mắt một cái, chớp nhoáng chạy ra ban công

-Anh... còn định tìm đến đây nữa sao?-Thừa Tuyết chạy ra theo anh ta

-Rồi sẽ có một ngày chúng ta gặp nhau, thân thể này của tôi dành để trả ơn cho cô, cô phải đến lấy đi đó.

Nói xong, anh ta nhảy từ ban công xuống đất chiếc áo khoác đen phất phớ bay trong gió, vụt một cái đã không thấy nữa. Giống như tan vào trong màn đêm đen tối, đến không thấy hình, đi không thấy dạng.

Thừa Tuyết ra ban công nhìn xuống, ở đây dù sao cũng là tầng 3, từ đây nhảy xuống ít nhiều cũng bị thương a.

Làn gió thổi qua làn tóc cô, mái tóc bay theo chiều gió, một thân áo trắng đứng ở ban công nhìn bên dưới mặt đất, vô cùng hiu quạnh.

Nam nhân đã thoát khỏi Hàn Lâm an toàn, lúc ra ngoài có quay đầu thấy cô đang tìm kiếm anh bên dưới, môi anh ta chủ động nâng lên, vẻ mặt thích thú vô cùng.

Một nam nhân khác mặc vest ngay ngắn gọn gàng từ trong chiếc Lamborghini Veneno trắng gần đó bước ra đứng trước mặt anh ta, cúi người kính cẩn nói: "Nhị thiếu, chúng ta nên đi rồi."

-Điều tra cô gái bên trong ngôi biệt thự này, ngày mai ta muốn biết tất cả về cô ta.

Bỏ lại câu đó anh ta đã đi đến ngồi vào ghế sau chiếc Lamborghini Veneno, nam nhân kia nhìn cô gái đứng ngoài ban công chốc lát cũng đi đến ngồi vào ghế lái.

Xe vọt đi, để lại làn khói đen mịt mù, xé đi màn đêm yên tĩnh ban đầu.

. . .

-Cậu có nghe gì không? Nghe nói bộ phận Marketing thay đổi trưởng phòng đó.

-Hình như là nữ, còn là học ở nước ngoài quay về.

-Tôi còn biết là đích thân tổng tài đưa vào đó.

Mới sáng sớm nhưng đã có nhiều đám nhân viên chụm năm chụm bảy bàn tán, nhưng duy nhất chỉ bàn về một việc, trưởng phòng mới của bộ phận marketing.

Bọn họ không quan tâm người trưởng phòng marketing mới này là ai, tên gì chỉ quan tâm cô gái đó như thế nào lại được tổng tài bọn họ đích thân chọn vào.

Thừa Tuyết đi đến đâu, chỗ nào trong tập đoàn đều nghe về người trưởng phòng mới đó, trong lòng cũng rất tò mò về người này.

Thừa Tuyết đi đến văn phòng của mình, đặt ba lô xuống ghế sau đó cầm cốc của mình đi pha cafe.

Đến tầng pha cafe, có lẽ còn năm mười phút nữa bắt công làm việc nên khá đông người đến đây pha cafe. Thừa Tuyết thấy nhiều người quá, thời gian lại ít nên thoáng nghĩ đến tầng pha cafe ở tầng trên.

Thật ra cứ năm tầng là có một phòng pha cafe, Thừa Tuyết chạy hết tầng này rồi tầng khác hầu như đều đông như vậy, bọn họ rõ ràng thấy cô thì giả vờ không thấy chốc chốc lại nhìn, chốc chốc nói to nhỏ.

Đảm bảo là vấn đề họ vẫn đang suy nghĩ chưa ra, rốt cục cô có phải là tình nhân của Nhậm Tử Phàm không?

Thừa Tuyết biết rõ họ ganh ghét khó chịu với cô nên muốn gây khó dễ, Thừa Tuyết nghĩ đoạn, đi vào thang máy lên tầng pha cafe đặc biệt.

Thừa Tuyết ra khỏi thang máy thì ngó ngang ngó dọc nhìn xung quanh, ba tầng cao nhất của Khởi Lạc chính là có quy định nhân viên như cô tuyệt không thể lên kể cả giám đốc hay quản lí. Chỉ có phó tổng và thư kí mới được phép lên đây. Bởi vì đây là phạm vi làm việc của Nhậm Tử Phàm.

Rất không may chính là phòng pha cafe này nằm ở tầng thứ 3 trong phạm vi làm việc của anh.

Cho nên, cô phải cẩn thận.

Chỉ vì một ly cafe, cô phải chạy lên đây, phải can đảm dữ lắm mới làm được như cô.

_Lộp cộp...

Có tiếng bước chân...

Thừa Tuyết giật mình đặt ly cafe đang pha dở của mình vòng ra phía sau núp dưới bàn thạch, tiếng bước chân vẫn dồn dập vang lên, là hai người.

Không còn tiếng bước chân, Thừa Tuyết nín thở hơi chồm dậy thì lặp tức núp trở lại khi thấy Nhậm Tử Phàm cùng Mặc Phong đứng ngay cạnh bàn thạch cô đang núp.

Không phải cô may mắn thế chứ?

-Mặc Hàng thế nào rồi?-giọng Nhậm Tử Phàm vang lên

-Vết thương cũng đã lành, Mặc Hàng có đưa cho tôi một con chip, bên trong có tư liệu những thứ chúng ta cần.-Mặc Phong đáp

-Nói với Mặc Hàng làm tốt lắm, tôi cho cậu ấy ba ngày nghỉ phép muốn đi đâu thì tùy cậu ấy.

-Tôi biết rồi.

Nhậm Tử Phàm định rời đi thì bị hương cafe thu hút, ánh mắt xanh lam dịch chuyển chuẩn xác nhìn thấy ly cafe đang pha dở kia.

-Kim Mễ đã đến rồi sao?

-Không biết.

Nhậm Tử Phàm bước tới tay vươn ra cầm lấy ly cafe đưa lên mũi ngửi, sau đó hạ xuống.

Tay mở nắp đựng đường ra, bỏ vào hai viên sau đó khuấy đều chiếc cốc.

-Chiếc cốc này thật ngộ nghĩnh. Cứ như là của trẻ con.-Mặc Phong cười cười nói

-Bên ngoài nhìn như vậy, cafe bên trong lại rất đậm đà. Là cafe pha theo kiểu Uyên Ương.-Nhậm Tử Phàm dễ dàng nhận ra

-Uyên Ương??? Có loại cafe này sao?

-Chính là cafe để thêm một ít sữa, sữa không nên để nhiều, khi uống nếu thấy chưa đủ ngọt thì bỏ thêm hai viên đường.

Thật ra đây chỉ là cách pha cafe đơn giản, đơn giản đến mức ai cũng có thể pha, nhưng cái tên Uyên Ương là do mẹ anh đã đặt, bởi vì mỗi lần pha bà đều cùng ba anh ngồi uống, cafe hòa cùng sữa thơm ngon béo ngậy, ngồi trong vườn tận hưởng hương vị cuộc sống, thật sự rất mơ mộng và lãng mạn.

-Lâu rồi không uống, trước giờ đều là cafe, hôm nay để thêm tí sữa lại thấy là lạ.

-Vậy thì phải xem chủ nhân của chiếc ly này là ai, bảo người đó mỗi ngài pha cho anh.

Nhậm Tử Phàm cầm ly lên uống thử một ngụm, hương vị, liều lượng sữa bỏ vào thích hợp, thật làm anh nhớ mùi vị trẻ thơ lúc nhỏ.

-Hôm nay Nhị thiếu về Việt Nam phải không?-Nhậm Tử Phàm đặt ly cafe xuống

-Phải. Chuyến bay hạ cánh lúc 9h sáng hôm nay.

-Đón tiếp chu đáo một chút, tốt nhất là để lại ấn tượng.

Nhậm Tử Phàm vỗ vai Mặc Phong, sau đó cầm luôn ly cafe cầm đi.

Không lâu sau Mặc Phong cũng rời đi.

Thừa Tuyết thấy tình hình yên lặng đi, ngóc đầu lên thì thấy không có ai, ly cafe của mình cũng bị lấy đi mất. Thừa Tuyết len lén đi ra khỏi phòng pha cafe chạy vào thang máy nhấn xuống tầng ba mươi.

Đúng là suýt nữa cô đứng tim chết mà.

Thừa Tuyết rũ rượi quay về phòng làm việc, tất cả đều đã vào vị trí bắt đầu công việc.

-Thừa Tuyết, nãy giờ cậu đi đâu vậy?-Diệc Thuần đợi cô ngồi vào ghế hỏi

-Pha cafe.-cô chống cằm nói

-Vậy cafe đâu?

-Mất rồi. Đến ly cũng không còn.

-Sao lại mất?

-Bị lấy đi, lấy đi trắng trợn luôn ấy.

-Là ai lấy? Để tớ đi đòi lại.-Diệc Thuần ưỡn ngực nói

-Là...

Thừa Tuyết nhìn xung quanh thấy có nhiều người thì thì thầm vào tai Diệc Thuần: "Là Nhậm Tử Phàm."

-Cái gì...

Diệc Thuần định hét lên ba chữ kia thì ngậm miệng lại, nói nhỏ vào tai cô: "Vậy thì bỏ cái ly đó đi, tớ mua cho cậu cái ly mới."

Thừa Tuyết phì cười, sau đó lắc đầu nói: "Làm việc thôi."

- - -

Trong căn phòng V.I.P của khách sạn nổi tiếng ở thành phố, căn phòng rộng lớn thoáng đãng, nam nhân nằm trên chiếc giường lớn.

Một cô gái từ trong nhà tắm bước ra, trên người quấn một chiếc khăn.

Cô gái bước tới giường, bàn tay vuốt ve lồng ngực cường tráng của anh ghé sát vào tai anh thì thầm: "Tối qua anh rất tuyệt."

Anh ta bắt lấy cánh tay cô gái, cũng không mở mắt ra: "Thay đồ rồi đi đi, bổn Nhị thiếu ghét nhất những kẻ lôi thôi như cô."

Không lưu tình, đều là lạnh nhạt.

Cô gái có vẻ tức giận, đứng lên thay đồ không quên giậm chân lên sàn nhà mới bỏ đi.

Nam nhân nằm một lát bị tiếng chuông điện thoại quấy rầy, cuộc gọi thứ nhất anh không nghe, cuộc thứ hai bị anh xem như không nghe thấy, đến cuộc thứ 3 mới bắt máy.

Anh càu nhàu: "Chuyện gì?"

[...Đã điều tra về cô gái Nhị thiếu cần biết, tôi sẽ gửi qua cho cậu...]

-Còn gì không?

[...Giống như Nhị thiếu dự đoán, chín giở hôm nay ở sân bay có một đám người đến nổ súng, mục tiêu tôi đoán là cậu...]

-Là tên Phàm thiếu làm?

[...Phải...]

-Tiệc chào đón ta mời Phàm thiếu còn phải cảm ơn hắn ta vụ ở sân bay.

[...Tôi biết rồi...]

Người bên kia không còn gì báo cáo thì cúp máy, nam nhân nằm dài trên giường, bày ra bộ dạng lười nhác.