Sát Long Hệ Thống

Chương 87: Vào luân hồi



Lúc này bầu trời xuất hiện hai hư ảnh, một huyết kim sắc và một huyết sắc đánh nhau , cả hai bắt đầu hiện ra, một bên là một con rồng huyết kim sắc long lân đang tổn thương nghiêm trọng, toàn bộ kiếm dực bị đánh nát vụn, hai thanh kiếm trên cánh tay cũng bị rạn nứt nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự kiên định lạ thường, bên còn lại là một... Huyết nguyệt hình lưỡi liềm không nhìn nó giống như là ''huyết luân'' thì đúng hơn,hay nói rõ ràng thì đây chính là trạng thái chiến đấu của huyết nguyệt, huyết nguyệt chi Luân.

Vì nó cực kỳ sắc bén và cứng rắn nên trên người nó hầu như không bị thương thế quá kinh khủng chỉ là trầy xước một chút mà thôi,Trong trận chiến này nếu con rồng là hắn thì có lẽ Huyết Luân chính là đại biểu cho Thiên ,cuộc chiến của con rồng và Huyết Luân cũng như là cuộc chiến của hắn với Thiên vậy.

“phia...”

Huyết Luân một lần nữa bắt đầu xoay tròn hướng Huyết kim sắc Long hoàng đánh tới,huyết long không lấy cứng đối cứng mà nhẹ nhàng lướt qua né tránh, một bổ đánh xuống đem Huyết Nguyệt chi Luân một lần nữa đánh bay ra ngoài.

“ Crắc... keng... keng... “

Con huyết long bắt đầu hồi phục lại, từ đôi cánh rồi đến hai thanh kiếm trên cánh tay, rồi đến thân thể, từng kiếm vũ bắt đầu mở ra,tám mươi mốt thanh huyết kiếm bắt đầu tự động hướng Huyết luân tấn công như có linh tính vậy,

“Keng... kong...”

Huyết luân cứ như vậy đơn giản đánh nát toàn bộ kiếm vũ mà con rồng đánh tới sau đó hướng con huyết long xông tới,khí tức cực kỳ kinh khủng, sát khí huyết khí như xoáy vào nhau trong vòng quay của nó vậy.

“Hư vô song kiếm... grào...”

Hai thanh kiếm trong tay biến lớn lên từ một mét hai thành ba mét, bên trái màu đen bên phải màu trắng, rống lên một tiếng, hướng huyết luân bay tới, lần đầu tiên ''hắn cùng thiên'' va chạm, hắn thua thì hắn sẽ chết, hắn thắng thì đời hắn nở hoa.

“Bành... bành... bành... “

Toàn bộ mây màu đỏ bị lần va chạm này đánh tan đi,kể cả mặt đất bên dưới cũng bị đánh nát bét một chiêu này phá hủy gần như toàn bộ Hắc ám Sâm lâm hai, trên trời hai thân ảnh lại hiện ra, một bên là huyết long thì bên còn lại chắc chắn là huyết nguyệt chi luân rồi, cả hai đứng yên như chờ đợi điều gì đó.

“Crắc... crắc...”

Cả hai bắt đầu vỡ ra, những vết nứt bắt đầu lan ra toàn bộ thân thể cả hai,cả hai quay đầu lại nhìn nhau như cười vào mặt nhau vậy, những vết nứt nào rơi xuống thì sẽ lập tức hướng khoảng không giữa hai người bắt đầu hội tụ đến sau đó lại hòa vào nhau, quá trình cực kỳ chậm rãi, càng lúc càng nhanh,

Rồi cả hai cùng biến mất và ở giữa khoảng không đó hiện lên một quả trứng màu đỏ bên trên có một long văn quấn quanh một mặt trăng màu đỏ, nó bắt đầu thôn phệ đám mây màu đỏ vừa bị đánh nát đó, nó như là tâm của một cơn bão lớn vậy, những đám mây màu đỏ bắt đầu hướng nó xoay tròn, tốc độ cực kỳ nhanh tạo thành những cơn gió kinhg khủng như muốn rửa trôi toàn bộ thứ giơ bẩn nhất của thế giới này vậy.

Một ngày... hai ngày... một tuần... hai tuần... một tháng..., một tháng đã trôi qua, trời quang mây tạnh, không khí chan hòa, vạn vật lại sinh sôi như chưa có chuyện gì xảy ra cả vậy,quả trứng ngày đó bây giờ đã trở thành một vết xăm trên lưng một thanh niên, thanh niên đó chính là main của chúng ta, hắn vẫn ngồi ở đó, một tháng nay không hề nhúc nhích một mm,cứ như người chết vậy.

“ Bành... phù tầng hai trung kỳ... con vào tầng hai trung kỳ rồi... sư phụ, con thành công vào tầng hai trung kỳ...”

Hắn xung quanh hình thành một đồ án âm dương ngư một trắng một đen ngay dưới chân hắn , sau đó biến mất, xuất hiện chưa đủ ba giây nhưng vẫn khiến hắn vui sướng nói.

“im lặng cho ta... ngươi tu luyện không cho ta tu luyện à?... Ể... tên này... ngươi nhìn thấy ta sao?... “

Atula hiện ra giận dữ mắng, nhưng lúc này mới để ý bên cạnh hắn là Lion đang nhìn mình với cặp mắt ngây dại.

“À.. vâng... như nhau cả thôi... tên này cũng vậy... từ thượng giới mà xuống như nhau cả... phải không tiểu Diêm vương... “

Lion cười trừ nói,chỉ xuống dưới chân mình một người bị đánh như con lợn chết, nói.

“Ta biết.. Diêm vương, ngươi lập tức dẫn ta đi lục đạo luân hồi môn... Không được thì Lion nhờ ngươi ,hấp luột giày xéo hắn thêm trận nữa....”

Atula nhìn con lợn chết nói.

“Được rồi.. tha cho ta đi... dẫn hai người đi là được chứ gì... mời hai người... đi theo ta”

Diêm vương đứng dậy nói, sau đó quay người rời đi,trong lời nói của y ẩn chứa đầy uất ức cùng với sự lo sợ.

Trong đường đi về Diêm thành của diêm vương, cả ba hóa thành lưu tinh bay đi, hắn là sát thủ nên tất nhiên tốc độ rất nhanh nên rất thong dong chạy theo diêm vương không có việc gì làm nên hắn mới quay sang hỏi Atula:

“sư phụ nói con nghe được không?... tại sao lại phải tới đó một lần nữa?...”

“Không gian này cực kỳ cứng rắn, không phải cường giả thượng giới như bọn ta muốn xé nó ra là điều không thể nên... muốn phi thăng chỉ có cách đến đó... sắp chịu khổ rồi đấy, chuẩn bị tâm lí đi là vừa...”

Atula tuy đã rõ ràng hơn nhưng vẫn còn như nến trước gió vậy, không biết lúc này sẽ tắt.

“ Nhưng không phải lúc đó con đi qua rồi sao?... có khó khăn gì đâu...”

Hắn nhớ lại lúc trở về Trái đất cũng đi qua nơi đó nhưng rất đơn giản, nên hắn mới tự tin nói.

“Đó là do con có Tấm vé đó bảo vệ... con tưởng dễ gặp à... đến rồi.. con chết thì cũng đừng trách ta... sau này không có chuyện quan trọng thì đừng kêu ta ra... ta mệt mỏi lắm rồi...”

Atula mệt mỏi nói cứ như lão muốn xin hắn nghỉ phép không bằng.

“Vâng con biết rồi...”

Hắn gật đầu đồng ý cho Atula nghỉ phép tạm thời, hắn giương đôi mắt nhìn đến trước mặt, có sáu cái vòng to như cái động vậy bao vậy lấy một Cái động to hơn ở giữa, mỗi cái động đều có một màu khác nhau ví dụ Thiên màu trắng, địa ngục màu đen, thần màu xanh lục, ngạ quỷ màu đỏ, Nhân màu lam, súc sinh màu xám và luân hồi có màu tím.

“Ngươi vào cái động màu xanh lục hoặc màu xanh lam đi... là thần cùng nhân đấy... “

Diêm vương lần lượt chỉ vào hai cánh cửa sau đó nhìn hắn nói

“Vậy Lion thì sao?... ông ấy vào cái động nào?”

Hắn quay sang nhìn lion nói.

“Ta hả... rạch... ta đi bằng cái này...”

Lion đưa hai tay ra nắm lấy hư không sau đó mạnh mẽ xé ra một cái khe cự kỳ đơn giản nhìn hắn mỉm cười sau đó bước đi.

“ạch.. quên mất ông ta là cường giả thượng giới... ta chọn của màu xanh.. lam...”

Hắn nói xong thì bay vào cái động màu xanh,hắn bắt đầu cảm giác đau đớn từ trong xương khớp của mình, cả người hắn bắt đầu nhỏ lại từ một thanh niên hóa thành một đứa bé như còn ở trong bụng mẹ, nói thật thì hắn đang ở ngay trong bụng mẹ thật,

“oh men... mình thành em bé... mình có thể làm em bé một lần nữa... nếu giống ba mẹ nuôi thế là đủ... “

Hắn mở mắt ra nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, mỉm cười nói,hai mắt hắn như có hơi nước,hắn muốn xem ba ba cùng ma ma của mình như thế nào có giống ba mẹ nuôi của hắn hay giống... ba mẹ ruột của hắn,

Nói thật thì đối với hắn có ba mẹ ruột như vậy thì có cũng như không,mới sinh ra thì đã chịu cảnh ba mẹ ly hôn, lên năm tuổi thì mẹ hắn bắt đầu lấy hắn làm bao cát đánh đập những một năm ,lúc vừa lên sáu tuổi thì chính thức bị mẹ hắn đánh đập một trận bán sống bán chết rồi đá ra ngoài đường nếu không phải hắn được một lão ăn mày đi qua cứu thì hắn đã người chết rồi, ba mẹ như vậy thì hắn không cần, đây là nguyên nhân vì sao hắn chỉ vừa gặp Kuzunoha liền ra tay muốn giết chết ngay lập tức , những người mẹ như vậy không đáng để sống, chết còn tốt hơn.

“Thiếu gia... tiểu thiếu gia... tiểu thiếu gia mở mắt rồi... hơn nữa còn đang cử động... tiểu thiếu gia sống lại rồi... tiểu thiếu gia thật sự sống lại rồi... “

Một lang y bước đến nhìn hắn đang mở mắt khuơ tay thì lập tức giật bắn mình,bò đên nhìn hắn,ông mỉm cười ôm lấy hắn khóc rống lên.

“Quan tài... ông là ai?... thả ta xuống... “

Hắn lúc này mới biết mình đang nằm trong một chiếc quan tài làm bằng ngọc, kinh ngạc nói.

“Tiểu thiếu gia ngươi... ngươi nói được... hahaha... vâng... Thiếu gia đúng là may mắn, nhân họa đắc phúc... chỉ mới một tuổi mà tiểu thiếu gia đã có thể nói chuyện không biết sau này có thể tiến xa bao nhiều đây... “

Lão Lang y đặt hắn xuống cười lớn nói.

“Dược hoàng đại nhân... con trai của ta... nó thật sự sống lại... pặp.. pặp.. đến ba ba xem thử nào...”

Một thanh niên mặc áo tang màu đen hốt hoảng, đầu tóc bù xù bước vào nhưng không thể che dấu được sự anh tuấn tiêu sái trên gương mặt của Thanh niên,hắn thi lễ với lão lang y xong thì lập tức sau đó hướng hắn giơ hai bàn tay ra,giọng run run như sắp khóc nói.

“Thiếu thiên thiếu gia... tiểu thiếu gia... vừa nói đấy...”

Lão lang y ghé vào tai vị thanh niên nói, sau đó hướng bên ngoài rời đi, bỏ lại căn phòng chỉ có màu trắng của áo tang, và hai cha con hắn.

“Nào... đến pa pa ôm nào...”

Ngao thiếu thiên nhìn hắn triều mến, cố gắng nặn ra một nụ cười hiền dịu, hai tay vẫn được cha hắn mở ra như chào đón hắn, âm thanh vẫn như muốn khóc mói, hắn tất nhiên cũng không muốn nhìn khuôn mặt đáng thương của cha hắn bước vào vòng tay đang chào đón hắn không suy nghĩ, hắn cũng muốn một lần làm con nít , vô ưu vô lo không suy nghĩ , không mưu tính, hắn không biết kéo dài được bao lâu nhưng hắn sẽ cố nhớ kĩ.

“ Nói papa một tiếng nào... Tiểu trần của papa...”

Ngao thiếu thiên bồng hắn đứng lên, chọc ghẹo hắn sau đó vui vẻ nói

“Pa Pa... ma ma đâu?...”

Hắn cũng không khó khăn để nói ra tiếng này,hắn có hệ thống nên có thể nói rõ tất cả tiếng nói, đối với hắn ngôn ngữ không phải là vấn đề.

“Để papa kiểm tra thân thể của con một chút... phia... ai?... cút ra đây cho ta...”

Ngao thiếu thiên vừa đưa bàn tay ẩn chứa linh lực màu vàng đưa vào thân thể hắn thì lập tức thi triển thuấn di rời khỏi vị trí đó nhìn một ba cây bạch kim ngân châm đang ở ngay vị trí hắn vừa đứng sau đó sát khí bừng bừng nhìn về phía cửa rống giận nói.

“... ngươi đi chết giúp ta được không?... Thần long chi tử Ngao thiếu thiên... “

Một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi từ bên ngoài bước vào,khuôn mặt đẹp như tiên nữ, oe thon ,chân dài, toàn thân mang một bộ đồ tang màu đen viền đỏ bó sát người làm lộ ra từng đường cong chết người nhìn Ngao thiếu thiên quỷ mị nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.