Sát Long Hệ Thống

Chương 88: Bi kịch



Cả hai nhìn nhau đề phòng như vậy, nhưng hắn phát hiện cha hắn đang đổ mồ hôi, rõ ràng cha hắn đang lo lắng ,cũng không phải lo lắng cho ông mà lo lắng cho hắn bằng chứng là ông ôm hắn thật chặt vào lòng mình như một con hổ bị thương liều mạng bảo vệ cho con mình vậy, ông hầm hừ nhìn vị nữ thần bí nhân nói:

“Hồng Cơ đại thánh... ngươi tha cho đứa bé này được không?... ta sống hai trăm năm đã đủ nhưng nó chỉ vừa sống được đúng một năm mà thôi... mối thù của ta thì để ta gánh không thể để một đứa bé vô danh này gánh được... như thế thì quá, không phải nói ta tạo nghiệt sao?”

“Tha cho hắn?... ngươi nghĩ có thể sao?... hôm nay không ai có thể sống sót... “

Hồng cơ đại thánh nhếch môi cười,quỷ mị nói.

“Được... không tha cho đứa bé cũng được ... vậy thì để ta xem các ngươi làm thế nào bước qua xác của ta... để ta cho các ngươi xem khi bảo vệ một thứ quý giá với ta thì ta sẽ mạnh mẽ thế nào... “

Ngao thiếu thiên thả hắn xuống giấu hắn sau lưng mình trong tay ông xuất hiện một thanh kiếm màu tím trông cực kỳ đáng sợ,thì ngay sau đó trong thức hải hắn vang lên một câu nói của Ngao thiếu thiên:

“Nhìn kỹ... đây là món quà đầu tiên của cha gửi con ở thế giới này... hãy cố gắng nhớ kỹ... đây là câu đầu tiên: Là đấng nam nhi phải bảo vệ người mình yêu hay người yêu mình lúc đó thì họ sẽ mạnh hơn cả trăm ngàn lần lúc bình thường...”

“hahaha buồn cười... ngươi nghĩ có thanh Minh vương kiếm thì với thực lực tiểu thánh đó của mình, người nghĩ mình có thể vượt cấp được sao?... Nhân kiếm hợp nhất thì cũng chỉ là đồ bỏ mà thôi... Rầm... ngươi nhìn cho kỹ đi... bọn ta có đến mười mấy người đấy... mọc thêm cánh cũng đừng mong thoát... “

Hồng cơ đại thánh cười lớn nói,trần nhà của ngôi nhà gỗ mộc mạc dễ dàng bị ma lực đánh bay, mười bóng người từ bầu trời hiện ra, ma khí từ mười người thậm chí ngưng tụ thành ma vân đen kịt che phủ cả bầu trời.

“Vậy sao?... không phải toàn bộ nhưng cũng được sáu bảy tên... nhất minh thiểm -thiên địa vong... một... “

Ngao thiếu thiên vận dụng không gian ấn ký lập tức biến mất lần nữa ông xuất hiện với một thanh Minh vương kiếm màu tím đâm sâu vào ngực của một vị ma thánh, sau đó lại một lần nữa lập tức biến mất,

“Nhanh.. cẩn thận... hắn biết thuấn di... không gian ấn ký thật khốn nạn mà... “

Chín vị ma thánh cùng Hồng cơ đại thánh đứng sát lại với nhau , thả ra thánh hồn tìm kiếm tung tích của cha hắn, được một lúc thì Hồng cơ phát hiện main biến mất lúc đó mới điên tiết nộ hống:

“Chúng ta bị hắn lừa rồi... lập tức đuổi theo cho ta...”

Hồng cơ Đại thánh hướng phía đông bắc phóng đi, tổ đội của mụ ta cũng nhanh chóng hóa thành lưu tinh bay theo.

Ở một nơi sâu trong Phù quang sơn mạch, một vị trẻ tuổi mặc áo tang màu đen, ôm trong ngực là một cậu bé khoảng độ ba ,bốn tuổi ,đứa bé cao chỉ khoảng 0.6 m nên Ngao thiếu thiên ôm rất dễ dàng, tốc độ của ông cũng cực kỳ kinh người, thậm chí ông còn dùng cả thuấn di, khuôn mặt ông bây giờ trắng bệch như người bệnh vậy.

“Bành... Ngươi ngờ bọn họ đến đây nhanh như vậy... con nhanh kiếm chỗ nào đó trốn đi... nhớ thấy cha bị thương cũng không được lên tiếng...”

Ngao thiếu thiên bị một mũi tên đánh bay hơn trăm mét nhưng không bị gì cả, lấy một cái khăn trùm lên người hắn sau đó nói,

“Vâng... Papa...”

Hắn nói một tiếng yếu ớt sau đó kiếm một hòn đá ven đường đi tới sau đó núp ở ngay sau đó, hắn ngồi xuống điềm tĩnh thu nạp linh khí.

“Ngoan lắm...”

Ngao thiếu thiên mỉm cười nói, trong tay minh vương Kiếm lại một lần nữa nổi lên, lần này còn kinh khủng hơn lần trước, cả người ông lân giáp màu vàng hiện lên, ông bây giờ nhìn cực kỳ giống Lâm Lôi trong Bàn long mà hắn từng đọc, tay phải của ông bị thanh kiếm đồng hóa thành màu Tử kim tỏa ra tử vong chi khí cực kỳ nồng đậm khiến người khác không rét mà run, cực kỳ kinh người.

Mười thân ảnh lại từ bầu trời hiện lên mỗi người đều có ma khí cực thịnh,mười người cùng một lúc hét toáng lên:

“Giết hắn .. báo thù cho đại ca...”

Mười đại sát chiêu , mười đại ma thủ được đánh xuống nhưng Ngao thiếu thiên khuôn mặt lãnh khốc vô tình ngước nhìn mười vị ma thánh như là sâu kiến vậy, trở mũi kiếm xuống bên dưới, mở miệng nói:

“Nhân kiếm hợp nhất- Tử Long Phong Sát...”

Hắn đam thanh kiếm xuống đất ,phong loại kiếm khí từ bát phương hội tụ sau đó phả ra, đem mười vị ma thánh đó bị hắn đánh chết ngay tại chỗ,không ngừng có tiếng hét thảm vang, mười người như thây khô rơi xuống, mười sát chiêu cũng bị một chiêu này của hắn đánh vỡ vụn tiêu tán trong không khí,

“huyết thủ thần ma trảo...”

Một tiếng phụ nữ âm lãnh vang lên, một huyết thủ như ''Như lai thần chưởng'' rộng hơn trăm mét từ trên trời hướng Ngao thiếu thiên đánh xuống.

“Tử long Thánh minh-thủ hộ...”

Ngao thiếu thiên mặt không biến sắc, lại một lần nữa nhất kiếm lên sau đó đâm sâu xuống đất, hình thành một quang tráo màu tím , sau lưng một con rồng màu vàng sáu mét hiện lên chân bên phải của nó như bị đồng hóa thành màu tử kim, sau lưng sáu đôi cánh mạnh mẽ vung vẩy.

“Bành... Tử long thánh minh-Minh vương thánh kiếm ... phụt... là Vô thượng thánh giả sao? ... khục... “

Hai bên một công một thủ va chạm, Ngao thiếu thiên khó khăn chống đỡ, khóe miệng ông một tia máu chảy xuống, ông nộ hống lên trở ngược thanh kiếm trong tay lại một kiếm vung ra đem Ma trảo đó đánh nát vụn, thanh Minh vương kiếm cũng theo đó biến mất nói đúng hơn là hòa vào người Ngao thiếu thiên,trước ngực ông một hình xăm như thanh minh vương kiếm hiện lên ,ông cũng chỉ mỉm cười nói nhưng con rồng vàng sau lưng ông thì gào thét lên trông cự kỳ đau đớn, cả người bị hóa thành hắc kim sắc một đôi cánh lại được mở ra sau lưng của nó, Ngao thiếu thiên lần này chính thức bước vào Đại thánh cảnh giới.

“Không hổ danh là Long thần chi tử... đón đỡ một trảo của bản thần mà không chết xem như ngươi tốt... ngươi nhận ra ta chứ?...”

Thân hình một thiếu nữ mặc bạch y cùng bốn tên ma nhân từ trên trời rơi xuống, tiếng cười như chuông vang lên nhưng vào tai của Ngao thiếu thiên đó lại chính là tiếng chuông đoạt mạng của hắn.

“Thiên Ma thần... tiểu bối có vinh hạnh gì để tiền bối thân chinh đến đây... quả là quá vinh hạnh cho tiểu bối rồi... “

Ngao thiếu thiên cũng bay lên đứng ngang hàng mỉm cười nói,nụ cười của hắn tuy rất đẹp nhưng nó cực kỳ giống một nụ cười của người chết bởi vì khi thấy Thiên ma thần xuất hiện thì hắn đã biết lần này mình không thể toàn mạng rời khỏi đây rồi, nếu như vậy không bằng chiến một trận thành danh đi.

“Rất tốt.. Đã giết đệ tử của ta còn có thể cùng bản thần nói như vậy... người có thể đi chết được rồi... bành...”

Thiên ma thần nói xong thì bắt đầu mạnh mẽ vận chuyển thần lực hướng Ngao thiếu thiên đánh tới.

“Đây là ngươi nói... hôm nay ta không chết hôm sau người chết chính là ngươi... Minh vương kiếm-Tử long thánh minh-Tử vong tịch diệt... “

Ngao thiếu thiên mạnh mẽ vung trảo đón đỡ,Một đen một tím hai trảo ngang bằng khí lực không ai làm gì được ai cả, nên nhớ Ngao thiếu thiên đang vượt hai đại cấp cảnh giới đánh địch,

“Phụ thân nắm chắc cơ hội... con sẽ giúp người có cơ hội... nhất định phải một chiêu Hồi mã thương... nhất định người phải thành công đánh chết cô ta... “

Hắn bắt đầu thông qua thần giao cách cảm giữa hai người nói, hắn muốn dùng năng lực mới của con mắt này, Izanagi.

“Tốt lắm... Ta lần này có chết cũng phải giết ngươi... Tiểu tử yêu tộc khốn kiếp... Thiên ma thần thủ... cái gì.. ảo thuật..”

Thiên ma thần mạnh mẽ một chưởng đánh tới thì lập tức kinh ngạc vì người thiên ma thần cắm đầy đủ chín thanh kiếm màu huyết kim sắc, chính là thanh Sát long đế hoàng kiếm của hắn.

“Ngay lúc này... Thiên địa hợp nhất- Tử vong không gian-toái...”

Ngao thiếu thiên dịch chuyển sau lưng Thiên ma thần song trảo tử kim sắc mạnh mẽ xé nát không gian đem người Thiên ma thần kéo vào đó ,lần này dù là thần cũng đừng mong thoát khỏi.

“... ngươi đi chết đi... “

Bốn tên ma nhân hướng nơi main đang lẩn trốn , tứ kiếm mạnh mẽ đâm tới, lần này main chết chắc rồi, xem ra lúc hắn sử dụng Cấm thuật thì đã bị mấy tên này phát hiện mất rồi.

“Phập...Phong long hoàng vũ..”

Những tiếng đáng sợ sởn tóc gáy vang lên, Ngao thiếu thiên giúp hắn chắn toàn bộ bốn thanh kiếm, máu từ bốn thanh kiếm bắt đầu chảy ra nhuộm vàng cả Bốn thanh ma kiếm,cha hắn vẫn nhìn hắn mỉm cười, bốn tên ma thánh cứ như vậy mất đầu thân thể tiêu tán giữa

“Papa.. papa...”

Hắn vứt tấm khăn đó đi, bước từng bước tập tễn ,khó khăn bước đi đến bên cạnh Ngao thiếu thiên, đôi mắt hắn bây giờ một bên màu đỏ như máu nhưng bên còn lại... như bạch nhãn vậy, đây là cái giá hắn phải trả khi sử dụng Izanagi, cái này thì ai đã coi Naruto đều hiểu, nhưng quan trọng là con mắt còn lại, nó vẫn là mười tám cánh hoa sen nhưng nó dần dần mờ đi chỉ còn một đôi mắt thuần đỏ và một cái rãnh đen thăm thẳm sâu không thấy đáy như cái động vậy, đôi mắt tràn ngập hận ý, hắn hận mình hữu tâm vô lực, hận thiên trêu đùa chính mình, con mắt này như không thể chứa đủ hận ý của hắn mà như muốn nứt ra vậy.

“Bài học thứ ba ta dạy con : Nếu khóc có thể khiến con mạnh lên thì lúc đó con hãy khóc... Còn đây là lời nói cuối cùng cha có thể nói với con.. con hãy nghe cho kĩ... cha xin lỗi vì đã không bảo vệ được con lâu hơn... Con hãy giúp ta bảo vệ Ngao gia... sau đó nếu đủ thực lực thì hãy đi cứu mẹ con... Khục... Hôm nay là sinh nhật của con mà ta chỉ có thể tặng cho con một hai thứ... Nào lại đây... để người cha này nhìn con trai mình nào...”

Ngao thiếu thiên đổ gục quỳ xuống trước mặt hắn, ngước khuôn mặt gầy gò nhìn hắn mỉm cười khó khăn nói.

“Papa...”

Hắn ôm lấy cha mình khóc rống lên, hận ý trong mắt của hắn theo đó càng nồng đậm hơn nữa, nó dần chảy vào tâm tính của hắn, trong đầu hắn bắt đầu hiện lên một câu nói:

“Chỉ có mạnh mẽ mới có thể bảo vệ người mình yêu quý... yếu đuối thì chỉ có thể thấy những người mình yêu quý vì mình mà chết mà thôi... “

“hahaha... ta đã hai trăm tuổi rồi... sống đủ rồi chết cũng không sao... để ta tặng quà sinh nhật cho con nào... sau này con hãy sống thật tốt...”

Ngao thiếu thiên khoanh chân lại hắn hiểu ý khoanh chân theo, cả hai đưa hai tay ra giáp lại với nhau, tử vong chi khí bắt đầu hội tụ thành một thanh kiếm được ông đưa vào người hắn,từ mi tâm của ông, một ngôi sao bảy cánh hiện ra màu vàng cũng theo đó bay vào người hắn,trước người ông lại là một xương cột sống màu vàng cũng được ông đưa vào cơ thể hắn,con rồng màu vàng sau lưng ông tan biến với nụ cười trên môi, sinh cơ của ông bắt đầu trôi đi,người ông lạnh đi, âi cũng biết là ông đã chết, người ông bắt đầu mục nát theo cơ gió bay đi.

“Không phụ thân... không.. Ư... Ư...”

Hắn cố gắng quơ tay như muốn giữ một thứ gì đó còn sót lại của Ngao thiếu thiên trong sự vô vọng của mình.

“Cháu trai của ta... bớt đau thương đi nào... người chết cũng đã chết rồi... bây giờ cháu theo ông nội trở về tộc địa.. ta sẽ cho con tất cả để con có thể trả thù...”

Một trung niên mặc sam y xuất hiện đặt tay lên người hắn, buông lời an ủi, khuôn mặt cự kỳ lạnh trên người ông hoàn toàn không có bất kỳ khí tức nào cả, một chút cũng không có nhưng toàn bộ lấy ông làm trung tâm bán kính một trăm km toàn bộ đều đã trở thành bình địa một ngọn cỏ có thể sống sót là hiểu ông đang tức giận như thế nào,

Nếu có người ở đây nhất định sẽ vắt chân lên cổ mà chạy ngay lập tức,vì vị trung niên này chính là một trong năm vị Chân thần cảnh , tất nhiên vị trung niên này là ông nội của hắn , là cha của Ngao thiếu thiên,Ngao thần , phong hào:Long thần, danh hiệu của Ngao thiếu thiên cũng từ đây mà ra.

Nói đến thực lực thì ông chính là chân thần cảnh, hay nói rõ hơn là ông có thể phi thăng nếu muốn,là tộc trưởng của long tộc, lời nói ông tuyệt đối có trọng lượng không chỉ ở khu vực Yêu tộc mà là cả đại lục,tuy nói là trung niên nhưng tuổi thật của ông đã một ngàn tuổi rồi.

Hắn mặt vô cảm xúc,hắn vẫn ngồi như vậy chỉ ngước đôi mắt xám trắng lên nhìn Ngao thần nói, hận ý của hắn đã được hắn chôn vào trong tim mình, hắn không muốn ai nhìn ra cả, hắn chỉ một tuổi mà thôi,quan trọng hơn là hắn có cảm giác quen thuộc trên người Ngao thần, nếu không thì hắn không đơn giản chỉ là ngước mắt lên nhìn thôi đâu,nói:

“ Ông nội?... nói cho con về cảnh giới.. địa lý... và các thế lực lớn được không?”

Hắn chỉ vừa mở mắt liền nhận một nỗi đau quá lớn, nỗi đau mà hắn phải chịu thì chắc không ai thấu, hắn gần như kẻ mù về thế giới này, nơi mà hắn sẽ phải bước tiếp trên con đường dài của mình, con đường tràn ngập sự thù hận.

Ngao thần ngồi xuống bên cạnh hắn, sau đó nói, cực kỳ chậm rãi như một người ông kể chuyện cho cháu mình nghe vậy, nhưng nếu có ai vô tình thấy được thì sẽ khóc không ra nước mắt mất đơn giản là vì Ngao thần ,

Ông ta là một quỷ, một thứ cấm kỵ của cả đại lục ,không ít người muốn giết ông thậm chí Ma-nhân hai tộc còn phá hủy hiệp ước liên kết truy sát ông tất nhiên đổi lại đó là cái gì?... là cái chết của một nửa cường giả Thánh cảnh nhân tộc cùng ma tộc nếu không phải nhân hoàng ma tôn liều mạng ngăn cản thì tổn thất không chỉ dừng ở đó, sau trận đó sự đáng sợ của ông ta từ đó bao phủ toàn bộ đại lục người người nghe thôi cũng đủ lập tức sợ mất mật :

“Được thôi... nói về cảnh giới thì chia làm: võ giả cảnh giới chia làm cửu tinh và vô thượng cảnh sau đó là huyền ,hoàng ,địa , thiên mỗi cảnh giới đều chia làm tiền kỳ , trung kỳ, hậu kỳ, đại viên mãn và có cảnh giới nữa là Vô thượng cảnh.

tiếp theo là Long trùng cảnh chia làm cửu tinh và vô thượng cảnh , sau đó là bán thánh ,tiểu thánh giả,đại thánh giả, vô thượng thánh giả, Bán thần cảnh, chân thần cảnh, đều chia làm hạ cấp, trung cấp, thượng cấp và viên mãn cảnh tất nhiên là có cả vô thượng cảnh... ta ở cảnh giới này hơn trăm năm là vì vô thượng cảnh ở chân thần cảnh...

Về địa lý thì chúng ta đang ở Tiềm Long đại lục chia làm ba thế lực lớn : yêu - ma - nhân, ngoài ra còn có vô tận hải vực của Hải tộc, Tiềm long đại lục cực lớn ngay cả cường giả như ta cũng chưa dám vỗ ngực đi hết được huống gì còn có vô tận hải vực to lớn kia nữa,không ai biết một nửa của vị diện có cái gì ,một nửa còn lại còn đang là một bí mật...

Về thế lực thì ta sẽ nói rõ hơn... “

Ngao Thần đến đây thì câm nín một chút nhìn hắn sau đó cắn răng nói:

“Thật ra ở đất liền thì thế lực lớn nó được chia làm bốn : Nhân tộc hoàng thất, Ma tộc hoàng thất ,Long đế và... Long hậu, hải vực thì có hải hoàng.. ngoài ra còn có những học viện lớn và các môn phái nhất định... nói chung ở đây có rất nhiều các thế lực cỡ vừa và cỡ nhỏ nhưng năm cái trên là mạnh nhất, sau nó chỉ toàn là con sâu cái kiến, chỉ cần ta quơ tay một cái là chết như rạ...

Ông lại im lặng sau đó nhìn hắn, lại thở dài nói:

“Ta biết con khó hiểu khi yêu tộc bị chia làm hai nửa thế lực như vậy... ha ha ha ha... vì ghen vì tức mà thôi... từ ta mà ra thôi... còn Mụ ta thích thì mụ ta ghen thôi, chẳng cần phải có câu trả lời nào cả... cháu nghe mụ ta nói vậy thì có tức không?... còn ông nội thì ông nội nổi điên luôn... thế là chiến tranh lạnh giữa ta và mụ ta nổ ra... yêu tộc vì thế mà cũng chia làm hai đại thế lực... “

“Mụ ta ở đây là bà nội, phải không?... “

Hắn nhìn Ngao thần nở một nụ cười ngây thơ nói.

“Phải... bà ta là một người hay ghen tuông... mà cũng không sao cả...mới chiến tranh lạnh có chín trăm năm mà thôi... thêm mấy trăm năm nữa cũng không sao... thời gian còn dài mà... cháu nội theo ông nội về nhà nào?... cho mụ ta tức chết luôn...”

Ngao thần gật đầu thừa nhận, sau đó đứng dậy đặt tay lên đầu của hắn, cả hai cứ thế biến mất khỏi Phù quang sơn mạch. Nếu bạn yêu thích Lol thì không thể bỏ qua bộ truyện Việt Nam . Main cực bá, nhiều gái theo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.