Sát Thủ Hoàng Phi Là Sói

Chương 103: Tề quốc Hạc Minh thành



Tề quốc Hạc Minh thành

Sáng sớm sương còn chưa tan, trong một cái hẻm trống, chỉ có độc nhất đại trạch Tiêu gia.

Có hạ nhân dậy sớm cầm cây chổi quét sạch lá khô trước cửa, mới có người tạt một thùng nước vào trên thềm đá, sau đó quỳ xuống dùng sức chà sạch mặt đất.

Chỉ chốc lát, trước cửa vốn cũng không coi là dơ dáy bẩn thỉu bị chà đến cực kỳ tinh khiết.

Lúc này quản sự mới hài lòng gật đầu, chỉ huy hạ nhân trở về.

Sẽ phải \đi vào trong viện tử, vừa nghiêng đầu, liền nhìn một đầu khác của hẻm trống, giống như có xe ngựa đang đến gần.

Vốn là bóng hình không quá rõ ràng xuyên qua màn sương đến, lúc này hắn mới thấy rõ, xe ngựa kia rất lớn, bên ngoài còn có tấm màn màu tím vây quanh, vẫn buông xuống gần bánh xe, có vẻ hoa lệ khác thường.

Xe ngựa có hai con, bên trong người nào ngồi tạm thời không biết, chỉ đếm ra người hầu cỡi ngựa ở bên ngoài, tổng cộng có mười.

Đều áo đen giày đen, bội kiếm bên hông.

Quản sự biết đám người kia không dễ chọc, cũng biết đối phương nhất định là tới Tiêu gia.

Dù sao này ngõ hẻm là ngõ cụt, đất cũng bị Tiêu gia phú giáp một phươngmua, không còn người khác ở nơi này.

Phàm là có người lạ tiến vào, hoặc là lạc đường, hoặc là chính là chạy thẳng đến Tiêu gia.

Quản gia kia chừng bốn mươi tuổi, cũng coi như từng trải việc đời.

Tiêu gia nổi tiếng bởi kỳ dược, chỉ dựa vào bí truyền tổ thượng truyền xuống cũng đã giàu gần nửa Tề quốc.

Huống chi gia tộc còn có buôn bán, người nào đến chỗ Tiêu Phương cũng tự động cúi đầu mấy phần.

Thậm chí còn cách cửa mấy chục bước cũng đã xuống ngựa xuống kiệu!

Nhưng như hôm nay, xe ngựa chưa đến đại môn không thể dừng thì mới dừng bước, thật đúng là lần đầu.

"Xin hỏi, chư vị tới này muốn làm gì?" Quản gia cứng đầu đặt ra câu hỏi này \, cũng không thế nào, liền cảm giác trong buồng xe xe ngựa kia loáng thoáng truyền đến một loại khí phách, hắn không dám nhìn thẳng

Chương 104: Tiêu gia chào đón

Một hồi lâu, nhưng thấy mành trướng bị người nhẹ nhàng khơi lên một cái khe nhỏ, có ngón tay thon dài đang kẹp một lệnh bài đưa ra ngoài.

Hộ vệ áo đen xuống ngựa, tiến lên nhận lấy, đem tới quản gia kia, ngạo thanh nói:

" Thiệp mời Tôn chủ nhà ta, còn không mau mau trình báo!"

Một câu nói, quản gia quả quyết đi"Mau mau trình báo" rồi !

Không lâu lắm, nhưng thấy cửa chính Tiêu gia mở rộng ra, có cả đám người làm vây quanh lão giả sáu vội vã mà đến ngoài cửa.

Cùng lúc đó, ngoài cửa cũng có hộ vệ vén màn xe lên.

Có quá nhiều người sinh lòng tò mò nhìn chỗ này, nhưng thấy có một nam tử mặc áo tím từ phía trên nhẹ nhàng xuống, tóc đen giương nhẹ, áo bào dài phất nhẹ tạo nên vòng cung màu tím huyền ảo hòa vào làn sương.

Có một loại khí thế không cho người kháng cự mà đến, ép không có người nào không cúi đầu, không dám nhìn thẳng.

Cũng bởi vì điều này, nên bỏ lỡ lúc nam tử kia vừa quay người, không dấu vếtcười, sau đó tự tay ôm một nữ hài trong buồng xe ra.

Mọi người ngẩng đầu lên lẫn nữa thì bên cạnh đối phương đã có một tiểu cô nương tám chín tuổi khéo léo đứng.

Cũng là một màu tím, chỉ là đổi kiểu dáng mặc lên người nàng, lại. . . . . . Lại hiện ra sát khí lạnh lùng.

Có người rét, ngay sau đó liền ý thức được nữ hài kia quá gầy.

Gầy đến hốc mắt trũng sâu, gầy đến xương gò má cao thẳng, gầy đến cằm nhọn, đến đôi tay nhỏ bé cũng gầy như cành khô.

Vốn là tiểu cô nương rất đẹp mắt, bị loại bệnh này có vẻ dẫn theo mấy phần kinh khủng.

Hơn nữa do trên người nàng tự nhiên mà tản ra hơi thở. . . . . . Tựa như không quá giống hơi thở loài người, cũng ép người nhát gan không thể không dừng bước không dám tiến lên nữa.

Đến lúc đó lão giả vừa thấy người này liền đi mau hai bước, mới vừa qua cửa liền"Bùm" một tiếng quỵ xuống đất, sau đó lấy đầu gối bò về phía trước, đồng thời trong miệng gấp hô:

"Tôn chủ! Tiêu mỗ nghênh đón không kịp, mong rằng Tôn chủ bao dung!".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.