Sát Thủ Hoàng Phi Là Sói

Chương 190: Ngươi câm miệng cho ta!



Lâm Mộng Hinh bị nàng hù dọa, bắt đầu tâm thần thấp thỏm pha năm loại trà khác nhau cho Ngọc Hoa, cũng bưng đến trong phòng.

Nữ tử này rất đặc biệt, đừng nhìn ánh mắt của nàng không thể thấy, nhưng lại có thể dựa vào khứu giác mẫn cảm, hoàn toàn không nhìn thấy đường đi lại như giẫm trên đất bằng.

Viện Ngọc Hoa không có lê hoa trận, thuận tiện người đi vào.

Khi một ly trà thơm thay nhau đưa lên, hắn cũng gật đầu khen:

"Không tệ." Sau đó liền không nhìn lâu người đưa trà một cái.

Lúc đó Như Ý nằm trên giường có chút bất bình thay nàng, liền mở miệng nói:

"Mộng Hinh làm chút chuyện dễ dàng, ngươi thì không thể cho sắc mặt tốt! Muốn khen cũng khen nhiều mấy câu, tiếc rẻ ngôn ngữ như vậy làm gì!"

"Câm miệng!" Hung hăng quát mắng một tiếng, khiến nử tử thành công ngậm miệng.

Lâm Mộng Hinh cảm kích nàng cười một tiếng, sau đó khẽ lắc đầu, ý bảo cái này không có gì.

Khẽ khom người, liền chủ động lui ra ngoài.

Đến bây giờ nàng cũng không hiểu tại sao những người này phải cứu mình, càng không hiểu buổi tối hôm đó làm sao trận hỏa hoạn kia lại không đốt nàng chết đi. 

Chỉ oán thế đạo luôn là không thể theo ý nguyện, khi nàng liều mạng muốn sống, ông trời cố tình ném cho nàng một con đường chết.

Nhưng khi nàng đối với chuyện "Còn sống" không có bất kỳ lưu luyến cũng không chờ mong, thậm chí tự tay đốt trận hỏa muốn kết thúc thì hết lần này tới lần khác lại được người cứu.

Nhưng là những người này cứu nàng, rốt cuộc là người nào?

. . . . . .

Trên Phổ Phổ đảo tất cả phòng ốc đều làm từ trúc, đi vào bên trong, đều sẽ ngửi thấy được một hương thơm, vô cùng thoải mái.

Lúc này bóng đêm đã tới, Ngọc Hoa tự tay đốt nến dời đến bên giường.

Ở đó cho tới bây giờ cũng không có người ngoài nằm qua, Như Ý chỉ đắp chăn mỏng đỏ ở trên người, phần lớn da thịt còn phơi bày bên ngoài, nhưng cũng may vết thương đã không còn chảy máu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.