Sát Thủ Hoàng Phi Là Sói

Chương 201: Khóc lóc cái gì, người còn chưa chết !



Ngọc Hoa dĩ nhiên cũng biết nàng không chịu nổi, cũng chỉ mang nàng xuống một lần, sau sẽ không đi.

Mãi cho đến ba năm sau nàng sắp xuất ra đảo, mới xuống lại lần nữa .

Nhưng thời điểm kia, băng thất nho nhỏ này, Như Ý đã không thể cảm giác nửa phần lạnh lẽo rồi !

Nhưng, trước khác nay khác!

Đi ra ngoài đắc chí một vòng nhỏ, Như Ý chỉ có cảm giác mình lại phải trở về điểm xuất phát.

Vẫn không có võ công, vẫn không có Mạnh, vẫn không có một thân thể khỏe mạnh.

Giống như ông trời đùa giỡn nàng, tám năm luân hồi, quay một vòng, rốt cuộc lại trở về .

Cũng may, bên cạnh có Ngọc Hoa, có thêm một người đệ đệ, cũng nhiều thêm một sư muội.

Vậy cũng là một loại bồi thường đi! Bị mất một chút, lại được một chút, tuy nói hai người khác nhau, nhưng chỉ cần nghĩ đến ba người họ, lòng của nàng vẫn sẽ bị lấp đầy, đó là cảm giác hạnh phúc!

. . . . . .

Lần này từ băng thất đi ra, Như Ý bị Ngọc Hoa ôm.

Tiêu Thước cùng Thiện Tâm vẫn canh giữ ở bên ngoài tâm gấp đến độ sắc mặt trắng bạch, vừa nhìn thấy Như Ý giống như là đã chết, lại cùng nhau nhào lên, nước mắt lả tả liền rơi xuống.

Ngọc Hoa bất đắc dĩ, hướng về phía hai người rống to:

“Khóc lóc cái gì! Người còn chưa chết !”

Hai hài tử bị dọa đến khẽ run rẩy, nhưng cũng lưu loát, vừa nghe nói Như Ý chưa chết, vội vàng lau nước mắt trên mặt, sau đó thái độ đại chuyển biến ——

“Ư! Thật tốt quá! Không có chết là tốt rồi! Ta cũng không cần khóc!” Đây là lời Tiêu Thước nói.

Thiện Tâm rốt cuộc là nữ hài tử, tâm sẽ mềm một chút, chạy chậm xuống núi, vừa chạy vừa kêu:

“Ta đi nấu nước tắm rửa cho sư tỷ!”

. . . . . . Bị thả vào trong nước thì Như Ý đã tỉnh rồi.

Vừa mở mắt, lại nhìn thấy mặt Ngọc Hoa có mấy phần yêu nghiệt, lại bị sợ đến giật mình.

Lúc này, Ngọc Hoa đang ôm nàng vòng qua bình phong, chuẩn bị giao cho Thiện Tâm thay quần áo tắm rửa cho nàng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.