Sát Thủ Hoàng Phi Là Sói

Chương 42: Ăn một miếng phun một ngụm



Là bánh nướng, hắn nhận lấy, đưa một nửa cho Như Ý.

Nữ tử kinh ngạc nhìn nhận lấy, nâng niu trong tay, nhưng không biết ăn như thế nào.

Đã tám năm qua nàng chưa từng ăn đồ như vậy, mùi vị quen thuộc xông vào mũi, có một loại hấp dẫn mãnh liệt để cho nàng tự giác há miệng ra.

Cắn xuống một cái, vốn tưởng rằng sẽ ăn như hổ đói, thậm chí nàng còn dùng mắt liếc một cái phần còn dư trong tay nam tử mặc áo tím.

Đối phương rất có thể hiểu được tâm tư của nàng, tự giơ giơ tay lên, ý bảo ăn xong rồi cũng cho nàng.

Nhưng, thức ăn mới vừa đưa vào miệng, vội vã nhai nuốt xuống, mới vừa lướt qua cổ họng vào trong dạ dày, lập tức có một cổ ghê tởm dâng trào trong cổ họng.

Cái loại ghê tởm đó để cho nàng không khống chế được, giống như là nhiều năm trước kia lang Tam ca thừa dịp lúc nàng ngủ tốt bụng dùng thịt tươi đút nàng.

Nữ tử đứng dậy, chạy hai bước đến trước một thân cây, ói rối tinh rối mù.

Trong dạ dày không có đồ gì, phun tới cuối cùng, cơ hồ đều là mật.

Có thể nôn còn không ngừng được, Như Ý thậm chí quỳ xuống đất, lấy một cái tay chống đỡ mặt đát, một cái tay khác dùng sứcđưa vào cổ họng móc cái gì đó ra bên ngoài.

Nam tử mặc áo tím bảo hộ ở bên người, thủy chung nhíu lông mày không nói một câu, tay lại vỗ lưng của nàng, cho đến khi nàng dừng nôn mửa, ôm người vào trong ngực mặc kệ từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.

Có hộ vệ đưa qua túi nước, nàng nhận lấy ực mạnh hai cái, lúc này mới coi như là giả phóng cái dạ dày không khỏe.

Có lòng dạ muốn từ trong rừng rậm ra ngoài, có lòng dạ muốn trải qua cuộc sống bình thường, lại không biết, nhiều năm chỉ ăn quả dại, đã để dạ dày nàng yếu ớt không chịu nổi, không thể ăn bất kỳ thức ăn có mùi tanh, cũng nuốt không trôi bất kỳ lương thực nào.

Khanh Như Ý bắt đầu hoài nghi quyết định của mình đến tột cùng là đúng hay sai, có lẽ đời này, nàng thật đã không còn thích hợp sống cuộc sống cùng mọi người. . . . . .

Tựa như hiểu suy nghĩ trong lòng nàng, nam tử mặc áo tím nhẹ giơ tay lên nắm cả vai nàng, đến lúc đó không có khuyên nhủ, chỉ là nhẹ nói:

"Trở về tìm đại phu cho ngươi.",.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.