Satan Lầu Năm

Chương 9



“Em chịu đủ rồi, em muốn ly hôn!”.

“Đừng giỡn hoài”.

Nhà trọ tám tầng lúc trước được xây thêm một lầu nữa, tầng thứ chín đã ra đời. Nhưng tầng chín này không phải là nhà ở, mà là một phòng tập gym cỡ lớn, cánh đàn ông có thể tập thể hình rèn luyện sức khỏe, còn chị em phụ nữ lại dùng làm nơi hàn huyên nói chuyện thị phi.

Đáng tiếc chính là trong ba vị phu nhân có hai vị đang mang thai, họ chỉ có thể tám chuyện mà không thể uống cà phê. Trong ba người, Vu Hàn hẳn là người nhàm chán nhất, vì cô không có mang thai nên không cách nào hòa nhập vào chủ đề nói chuyện nhiệt liệt của hai quý phu nhân còn lại được. Vì vậy, cô gia nhập cánh đàn ông, theo Khương Khắc cùng Tiêu Tư lĩnh giáo ông xã học vật lộn. (đấy, lại dạy ba cái thứ vớ vẩn cho lão bà, sau này bị oánh biết than ai?)

Lúc mới bắt đầu, Khuê Thú Chi chỉ đơn giản dạy cô vài chiêu tự vệ, không nghĩ tới cô đã học phải học ra trò, quấn lấy anh đòi học thêm nhiều kỹ xảo vật nhau nữa. Học mấy cái này tựu có lúc dùng tới, không lo phí phạm.

Cho nên, không có đối thủ cùng giới tính, mà ông xã thì không cho cô luyện tập với bất kỳ nam nhân nào khác dưới bất kỳ tình huống nào, cô chỉ có thể vật nhau với một đối thủ duy nhất — ông xã nhà cô a. Điều làm cô tức đến không chịu nổi chính là cô vĩnh viễn là kẻ thua cuộc, cho tới bây giờ cũng chưa từng nếm mùi vị thắng cuộc là thế nào.

Hôm nay là lần thứ năm mươi chín cô khiêu chiến ông xã nhà mình, kết quả : tính ra cũng là lần thứ năm mươi chín cô thua cuộc… (quá thảm)

“Cái gì mà truyền thụ hết, căn bản là gạt người, em chán kiểu không thành thật của anh, em muốn ly hôn!!!”. Vu Hàn từ trên nệm bò dậy, tức giận nói.

Khuê Thú Chi dở khóc dở cười, ôm bà xã đang tức giận vào lòng, hôn nàng một cái trấn an.

“Đừng làm rộn, thể lực đàn ông với phụ nữ trời sinh đã chênh lệch rất nhiều, em thua anh là chuyện đương nhiên, thắng mới là kỳ quái đó”.

“Anh nói vậy là xem thường em?”. Cô không phục trợn mắt nói.

“Anh chỉ nói thật thôi mà”.

“Em không tin mình vĩnh viễn không thắng được anh. Anh cũng đã nói, vật lộn dựa vào kỹ xảo chứ không phải cậy mạnh, không phải sao? Đã vậy thì thể lực mạnh yếu căn bản không liên quan, mà là do kỹ xảo không đúng”.

“Trừ kỹ xảo ra, cũng phải xem xét đến kinh nghiệm nữa chứ. Kinh nghiệm của em với anh cách xa nhau như trời với đất, em không cần vì thua anh mà tức giận. Thực tế, trên đời này người vật lộn thắng được anh chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi”.

Có thể đếm được trên đầu ngón tay? Vậy là vẫn có người thắng anh đấy thôi!

“Anh đã lợi hại như vậy rồi, vẫn còn có người lợi hại hơn sao?”. Lòng hiếu kỳ của Vu Hàn ngóc dậy.

“Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên*“. Khuê Thú Chi gật đầu. (*người có người giỏi hơn, trời có trời lớn hơn – quan niệm của Lão Tử)

“Vậy sao? Anh đánh nhau với người ta rồi à? Thật là anh thua sao?”. Cô liên tục hỏi tới.

“Sax, sao em hỏi nhiều vậy?”.

“Thì tò mò chứ sao? Em còn tưởng anh là lợi hại nhất, không ai thắng được anh”. Cô vẻ mặt đương nhiên nói.

Tuy nói rằng chuyện cũ rồi sẽ bị gió thổi bay mất, nhưng lòng hiếu kỳ thì cũng có lúc không đè nén được, cho nên về quá khứ của Satan hay Lucifer, cô cũng không nhịn được hỏi anh nhiều điều, dò hỏi mãi thì cũng biết được cỡ tám, chín phần. Vì vậy, nghe nói có người đánh thắng được Satan, bảo cô làm sao không kinh ngạc cho được?

“Nói cho em biết nhanh lên”. Cô khẩn trương, bám lấy anh.

“Chuyện này không vội, sau này sẽ kể em nghe”.

“Tại sao không nói bây giờ? Bây giờ cũng có bận gì đâu?”.

“Ai nói không bận chuyện gì, em quên là đã hứa với Khúc Thiến 2h tới quán ăn sao?”.

“Ah, suýt quên chuyện này. Bây giờ là mấy giờ rồi?”.

“Hai giờ kém mười lăm”.

“Cái gì?”. Nghe thấy anh trả lời, cô nhảy dựng lên. “Hỏng bét, em sẽ không kịp mất!”.

“Làm sao bây giờ, em còn định tắm rửa, nhưng bây giờ không kịp nữa rồi — aaa, làm sao bây giờ?”. Cô gấp đến độ không nói năng mạch lạc được, như kiến bò trên chảo nóng.

“Bình tĩnh đi em”. Anh kéo tay cô. “Từ đây đến đó đi xe chỉ mất năm phút thôi, cho em mười phút để tắm, anh chở em đi”.

“Ah, ông xã, em yêu anh nhất!”. Cô nhảy tưng tưng hôn anh, ngay sau đó xoay người chạy nhanh đi tắm.

Khuê Thú Chi cười cười lắc đầu, bản thân cũng đi vào một phòng tắm khác để tắm.

Mười phút sau, bọn họ đi tới bãi đậu xe dưới tầng hầm, lái xe ra cửa. (tắm nhanh thế có bẩn không đấy? :-?)

“Bọn em hôm nay gặp mặt là muốn cho thêm người thuê phòng, hay là thuê đầu bếp cho quán ăn mặt tiền tầng trệt?”. Khuê Thú Chi hỏi.

Nhà trọ tám tầng vốn có Lưu Dư, Vu Hàn, Khúc Thiến cùng bé Tiểu Cương cùng ở, nhưng giờ cả ba đều đã có gia đình riêng, tầng tám dư ra không để làm gì nên ba cô muốn lấy nó cho thuê. Tầng tám có hai gian, một gian đã có một cặp chị em đang ở (là Tỉnh Vu Hiểu và Tỉnh Vu Hi – xem lại chú thích Haran đã ghi về hai nhân vật này), gian còn lại sẽ cho thuê nốt.

Về mặt tiền tầng trệt, Khúc Thiến đang mang thai nên Tiêu Tư không muốn bà xã vất vả, hết lần này đến lần khác tự mình làm đầu bếp, nhưng vì nấu ăn quá dở nên suýt nữa quán phá sản (hahaha), nhiều lần suy tính xong, mọi người quyết định thuê mấy đầu bếp đến phụ trong quán, nên các cô cần phải gặp mặt để họp thường xuyên bàn chuyện này.

“Lần này hình như là có người muốn thuê”. Vu Hàn nói.

“Chỉ còn một gian phòng thôi mà, cho thuê khó đến vậy sao? Anh thấy tụi em chẳng qua là đang tìm người muốn ở lâu dài kìa”.

“Không có biện pháp, ai bảo tụi em chờ mãi không gặp được người có duyên đâu? Tụi em hy vọng là tìm được một người có duyên với nhà trọ tám tầng này”.

“Gặp mặt có mất nhiều thời gian lắm không?”.

“Chắc là không lâu đâu. Mà sao anh hỏi vậy?”.

“Gần đây có chiếu một bộ phim rất hay. Xong việc rồi, em muốn đi xem phim không?”.

“Muốn a!”. Cô nhếch miệng mỉm cười. “Chúng ta gặp nhau ở đâu đây?”.

“Ai, anh không có bận gì hết, ngồi chờ em cũng được”. Đến nơi, Khuê Thú Chi dừng xe lại bên đường.

“OK, anh chờ em một chút”. Cô nhanh chóng hôn anh một cái, đẩy cửa xe nhảy xuống, đi vào trong quán.

——— ——————

Không biết phải hình dung cuộc gặp mặt nói chuyện lần này thế nào, có lẽ dùng từ “Khúc Thiến thứ hai” chắc là đúng nhất. Không phải cô ấy giống Khúc Thiến, mà là giống tình trạng ban đầu của Khúc Thiến khi mang bé Tiểu Cương một thân một mình nuôi con.

Tên của cô ấy là Lâm Tuyết Nhan, khuôn mặt trắng nõn vô cùng thanh tú, thoạt nhìn như mới hai mươi tuổi mà thôi nhưng trên thực tế đã là bà mẹ hai mươi sáu tuổi đơn độc. Con gái cô ấy cỡ chừng hai tuổi, có khuôn mặt giống cô ấy như tạc từ một khuôn, bất kể nhìn thế nào cũng đều nhận ra đây là hai mẹ con.

Vu Hàn đi vào quán thấy Thiến tỷ cùng Tuyết Nhan đang vui vẻ nói chuyện với nhau, đồng thời nựng cô bé con đáng yêu một chút, cô biết ngay người khách cuối cùng của nhà trọ đã xuất hiện rồi đây. Chẳng qua cô không biết, mấy phút đồng hồ sau phát sinh một chuyện mà cả đời cô không bao giờ quên.

Trên thực tế là không ai ngờ đến, vì chuyện này xảy ra quá sức đột ngột.

“Papa”.

Người lớn đang nói chuyện rất vui vẻ, lại nghe cô bé con bỗng nhiên gọi lớn, ba vị phu nhân đang nói bỗng ngơ ngác, đầu tiên cúi nhìn đứa bé, tiếp theo theo ánh mắt đứa trẻ ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng ở cửa quán.

“Ông xã?”. Vu Hàn kêu lên thất thanh.

“Thú Chi?”. Khúc Thiến cũng kêu lên.

“Lucifer?”. Lâm Tuyết Nhan cũng kinh ngạc reo lên.

“Tiểu Tuyết!?”. Khuê Thú Chi khiếp sợ trố mắt.

“Mami, là papa, là papa”. Cô bé mừng rỡ lắc lắc tay mẹ, bỗng nhiên buông tay Tuyết Nhan ra, chạy đến chỗ Khuê Thú Chi, luôn miệng gọi. “Papa, papa”.

Để tránh cô bé con ngã vào người mình, Khuê Thú Chi tự nhiên ngồi xuống ôm lấy bóng dáng bé nhỏ đó vào lòng. Khi anh ngồi xuống ôm bé con vào lòng, huyết sắc trên mặt Vu Hàn dần dần rút đi. Cô kinh ngạc từ trên ghế đứng dậy, cả người lung lay.

“Tiểu Tuyết, thật sự là em sao?”. Khuê Thú Chi không bao giờ nghĩ tới cô ấy lại xuất hiện trước mặt anh, Khuê Thú Chi kinh ngạc đã quên mất sự tồn tại của Vu Hàn (đáng chém!), nhìn Lâm Tuyết Nhan không chớp mắt.

Thấy phản ứng của anh, tất cả đã được giải đáp.

Vu Hàn đột nhiên cảm thấy buồn cười, nhưng không biết tại sao nước mắt của cô cứ chảy ra không dứt, làm mơ hồ tầm mắt của cô, ướt đẫm hàng mi cô.

Cười đi, phải cười lên! Người ta một nhà đoàn viên, cô là người ngoài khóc lóc cái gì? Xem náo nhiệt gì chứ? Phải nhân lúc yên tĩnh mà rời đi mới đúng.

Trong mắt mơ hồ, Vu Hàn thấy Khuê Thú Chi ẵm bé gái đi về phía mẹ nó, trong mắt anh vẫn không hề có cô. Cô đang đứng bên cạnh Lâm Tuyết Nhan đây, nhưng anh vẫn như không nhìn thấy cô.

Tan nát cõi lòng là vị gì, cuối cùng cô đã biết, đó là cảm giác đau đến không muốn sống, gần như không còn cảm giác gì nữa. Cô run rẩy bước ra khỏi cửa quán.

“Vu Hàn —”. Khúc Thiến gọi cô lại.

Vu Hàn đột nhiên dừng bước. Cô thật khờ, đến lúc này còn mong anh ta chú ý đến mình sao? Mà anh ta phải đối mặt với mình như thế nào? Nếu anh ta lấy ánh mắt tràn đầy xin lỗi cùng thỉnh cầu tha thứ nhìn cô, cô không có biện pháp nào tiếp nhận!

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, thanh âm của anh đã vang lên.

“Tiểu Hàn…”.

Cô đột nhiên cả người cứng đờ, đầu trống rỗng.

“Tiểu Hàn, thật xin lỗi, anh —”.

Vừa nghe thấy ba chữ ‘thật xin lỗi’, Vu Hàn đã tan nát. Giống như một con thú cận kề cái chết kêu rên, tiếng kêu tắt ngấm trong cổ họng cô, cô im lặng lảo đảo bỏ chạy.

“Tiểu Hàn? Tiểu Hàn!”.

Khuê Thú Chi ở sau lưng cô không ngừng gọi lớn nhưng cô chỉ muốn chạy nhanh đến một nơi không còn nghe thấy tiếng anh ta gọi nữa. Nếu như không nghe được thanh âm của anh nữa, không nhìn thấy anh nữa, thế giới của cô sẽ tan biến. Nhưng có anh, nỗi thống khổ của cô có thể dừng lại sao? Vết thương trong lòng đang đau nhức của cô có thể lành lại sao?

“Tiểu Hàn, em muốn đi đâu?”. Anh ở sau lưng cô kêu to.

Cô muốn đến một nơi không có anh, nơi không còn đau khổ nữa. Vu Hàn tan nát cõi lòng chạy ra ngoài cửa.

“Tiểu Hàn! Tiểu Hàn!”.

Anh không ngừng gọi tên cô, tiếng kêu mỗi lúc một gần. Cô chạy thục mạng về phía trước, ngay cả đụng phải người khác cũng không chú ý, cả đèn đỏ đã sáng cũng không biết.

Ánh sáng chói mắt chiếu thẳng đến cô, tiếng còi gào thét của xe ô tô lao thẳng đến cô, thanh âm của anh bỗng xa mà gần, vừa giận dữ vừa gào lên điên cuồng, bốn phía tiếng người ồn ào huyên náo vang lên. Bỗng nhiên một trận đau nhức tiến đến, trời đất quay cuồng, bóng tối bao trùm lấy cô, mất đi ý thức… Cô đã được giải thoát.

——— ————————–

Khúc Thiến đứng ngoài phòng bệnh, sau khi gõ mới đẩy cửa bước vào. Trong phòng bệnh rèm cửa phủ xuống, một mảnh trầm tĩnh u buồn. Bệnh nhân trên giường như đang nằm ngủ, không nhúc nhích. Người bên cạnh cô cũng như tượng gỗ, ngây ngốc gục trên ghế.

“Thú Chi, tôi tới đây. Vu Hàn hôm nay có khá lên chút nào không?”. Khúc Thiến mở miệng hỏi, bất quá cũng biết anh không trả lời mình. Đã hai ngày trôi qua, anh vẫn lẳng lặng ngồi ở đó, không nhúc nhích.

Từ khi Vu Hàn gặp tai nạn đến nay cũng đã năm ngày, cô thủy chung không tỉnh lại. Bác sĩ nói cô bị thương không nặng, theo lý thuyết sẽ không hôn mê bất tỉnh như vậy, cho dù làm kiểm tra kỹ lưỡng, kết quả vẫn không có gì, chắc phải theo dõi thêm ít lâu nữa.

Nguyên nhân Vu Hàn hôn mê bất tỉnh, căn bản không liên quan đến tai nạn xe cộ kia, mà là cô đang trốn tránh thực tế không muốn tỉnh lại.

Cả nhà trọ đều chung một suy nghĩ, cho nên từ tai nạn xe cộ lần đó, Khuê Thú Chi liền phục bên giường cô không ngừng cùng cô nói chuyện, cho cô hiểu anh và Lâm Tuyết Nhan không có chuyện gì, nói cho cô biết Tiểu Khiết không phải con gái anh, nói cho cô biết anh rất yêu cô, rất quan tâm cô, thỉnh cầu cô hãy tỉnh lại nhanh nhanh một chút.

Anh nói với cô suốt ba ngày ba đêm, đến thanh âm cũng khàn đi, Vu Hàn vẫn thủy chung không tỉnh lại.

Khúc Thiến cơ hồ có thể cảm giác được sự tuyệt vọng của Khuê Thú Chi, có thể cảm nhận được nội tâm bên trong anh đang kêu gào thống khổ, chị không khỏi lắc đầu.

Hai người bọn họ cũng điên rồi, cũng vì quá yêu đối phương, quá quan tâm đến đối phương.

Mà chị tất nhiên không cho phép họ giày vò chính bản thân mình.

“Tuyết Nhan cho rằng đây là lỗi của cô ấy, cô ấy muốn bỏ đi”. Khúc Thiến mở miệng nói với Khuê Thú Chi, hy vọng anh có chút phản ứng, nhưng đầu gỗ đó vẫn không buồn động đậy.

“Thật ra hết thảy chỉ là hiểu lầm thôi, trẻ con chưa hiểu chuyện nhận lầm, anh và Tuyết Nhan không cần tự trách bản thân. Anh không phải đã nói cô ấy giống như em gái anh sao? Anh thật muốn cô ấy không nơi nương tựa đem đứa bé rời đi sao? Thú Chi?”. Chị không ngừng nói, chỉ muốn anh đáp lại.

Kết quả lại thất vọng lần nữa.

“Thú Chi, anh nói một câu thôi có được không?”. Chị trực tiếp yêu cầu. “Bằng không hãy ăn chút gì đi, lúc tôi đến hôm qua anh vẫn ngồi thế này, có phải hay không không thèm nhúc nhích gì? Đồ ăn tôi mang đến anh cũng không đụng đũa sao?”.

Anh trầm mặc không nói làm chị không nhịn được thở dài một tiếng.

“Anh tự hành hạ mình như vậy, Vu Hàn sẽ tỉnh lại sao?”. Chị lắc đầu. “Anh không biết bây giờ trông anh khó coi cỡ nào đâu? Đã hai ngày không ăn không uống không ngủ, anh cho rằng mình còn chống cự được bao lâu? Anh cảm thấy bộ dạng mình bây giờ có thể chăm sóc được Vu Hàn sao?”.

Anh vẫn thủy chung không phản ứng làm Khúc Thiến muốn tức điên.

“Khuê Thú Chi! Anh rốt cuộc có nghe tôi nói với anh không đấy?”. Chị rống giận vào mặt anh, nhưng kết quả vẫn như cũ.

Khúc Thiến không thể làm gì khác hơn ngoài việc xoay người nhìn Vu Hàn nằm trên giường bệnh. “Chị biết Vu Hàn không phải là tiểu quỷ nhát gan mà là người hoàn toàn đủ nhiệt tình, đủ dũng khí. Em có lẽ có chút ít quật cường, có chút mạnh mẽ, nhưng tuyệt đối không phải không biết để ý đến người khác, không phải không hiểu chuyện”.

“Em hiểu lầm Thú Chi, cũng hiểu lầm Tuyết Nhan rồi, hai người bọn họ không phải kiểu quan hệ đó, em không thể chỉ vì… không tự lý giải được hiểu lầm, liền để bản thân trốn tránh sự thật”. Chị vỗ vỗ tay cô. “Em có nghe chị nói không?”.

Trên giường, Vu Hàn vẫn không có phản ứng gì.

“Vu Hàn, em còn ba mẹ nữa, em có nhớ không?”. Chị đổi phương pháp, vẫn tiếp tục gọi cô. “Em còn muốn làm mẹ nuôi cho bé bi trong bụng Tiểu Dư, có nhớ không? Em nói là chờ em mang thai, chờ con của chúng ta lớn lên, nói không chừng còn có thể kết làm thông gia, thân càng thêm thân, em có nhớ không? Em còn nói chờ con chúng ta lập gia đình xong hết, sẽ làm một đám bạn già vui vẻ cùng ra nước ngoài du lịch, có nhớ không em?”. Chị không nhịn được, thương cảm rơi lệ. “Vu Hàn, chúng ta còn rất nhiều kế hoạch muốn cùng nhau thực hiện, em nhớ lại đi. Em hãy mau mau tỉnh lại được không?”.

Vu Hàn vẫn không có động tĩnh, ngay cả hàng lông mi cũng không buồn nhúc nhích.

“Em vẫn không muốn tỉnh lại sao?”. Khúc Thiến lau nước mắt trên mặt, cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. “Tùy hai người! Cô muốn tỉnh thì tỉnh, muốn nằm cứ nằm!”. Lại nhìn Khuê Thú Chi. “Anh muốn ăn hay không cũng tùy ý anh!”.

“Bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ không tới nữa, dù sao cũng không ai thèm để ý tới tôi, thức ăn tôi mang tới cũng không ai thèm động, không bằng đem cho chó ăn, ít ra nó cũng còn biết quẫy đuôi đáp lại”.

Chị chua xót tự giễu, không nói thêm lời nào nữa, quay người bỏ đi.

Cửa đóng lại, trong phòng lại lâm vào một mảnh trầm tĩnh u buồn như trước. Vu Hàn trên giường vẫn hôn mê bất tỉnh, Khuê Thú Chi ngồi bên cạnh vẫn không nói tiếng nào tự giày vò bản thân.

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời rực rỡ, bên trong cửa lại thê lương tuyệt vọng.

——— —————————–

Ban đầu, hoàn toàn yên tĩnh không một tiếng động, nhưng cảm giác thật thoải mái, không có bất kỳ áp lực gì, thật có thể rong chơi thế này mãi mà không thấy chán.

Sau đó từ từ, giống như ai đó đang gõ vào tấm kính mà gọi cô, gõ gõ, gõ gõ. Tiếng gõ vang lên, nhưng tìm lại không thấy ai, cô bắt đầu nôn nóng bất an.

Là ai gọi thế? Là ai quấy nhiễu mình? Mà mình… Mình là ai?

Cô bắt đầu suy nghĩ muốn tìm ra đáp án, sau đó từ từ nhớ lại bản thân mình.

Tên mình là Vu Hàn. Tên anh là Khuê Thú Chi. Mình rất yêu anh, mà anh đâu? Rốt cuộc là anh yêu mình hơn, hay yêu nữ nhân không biết từ đâu xuất hiện kia hơn?

Đúng rồi, mình nhớ rồi. Anh nói rằng anh thật xin lỗi, vậy là, người anh yêu không phải là mình…

Nỗi bi thống ập vào cô như sóng dữ đập vào bãi đá, trong nháy mắt đã đánh bại cô, lòng cô đã tan nát bấy nhừ ra, không thể lành lặn lại nữa.

Là ai đang gọi, cô cũng không quan tâm nữa.

Là ai đang làm phiền, cô cũng không muốn biết nữa.

Về phần bản thân mình là ai, cô cũng không muốn nhớ tới, không muốn nhận thức nữa.

Bỏ qua hết những tiếng gõ trên kính vẫn đều đặn vang lên. Khúc Thiến, Lưu Dư, Tiểu Cương, Tiêu Tư, Khương Khắc, còn có tiếng nói của cả khách trọ mới Vu Hiểu, Vu Hi, còn có một thanh âm nữa…

Là tiếng của người đàn bà đó! Cô ta làm sao còn mặt mũi mà xuất hiện ở đây chứ? (bà chị hồ đồ quá rồi)

Thanh âm xung quanh cô đứt quãng, lúc xa lúc gần nghe thật không rõ.

Rốt cuộc bọn họ đang nói gì với cô? Tại sao không để cô an tâm, yên tĩnh như vậy chết đi cho rồi? Tại sao không nghe thấy tiếng anh đâu?

Phát hiện ra bản thân vẫn còn chờ mong anh, cô khiếp sợ tột cùng, trong nháy mắt cảm thấy bản thân lại chìm sâu hơn trong nỗi đau khổ tuyệt vọng, cố gắng ngăn mọi âm thanh từ ngoài kia xâm nhập vào tâm hồn.

Thế giới của cô lại im lặng không một tiếng động lần nữa, chỉ có đau thương theo cô cùng chìm vào bóng tối.

Chẳng biết từ lúc nào, thanh âm kia lại xâm nhập vào thế giới của cô, hơn nữa còn rõ ràng hơn so với lần trước rất nhiều. Có thể nghe thấy tiếng y tá đổi thuốc, tiếng hộ lý đứng ở đầu giường, nghe thấy tiếng cửa đóng mở, nhưng xung quanh cô không thấy có tiếng động nào.

Một mình cô đang nằm trong phòng bệnh, không có ai quan tâm sao?

Thiến tỷ đâu?

Tiểu Dư đâu?

Các chị ấy đều bận rộn sao?

Còn… Anh đâu?

Mặc dù vẫn không ngừng nhắc nhở bản thân không được nhớ đến anh, nhưng suy nghĩ của cô không làm theo ý muốn, động một chút là tìm kiếm anh, khiến cô cảm thấy thật đáng buồn, thật quá nực cười lại có phần nuối tiếc nữa.

Bốn phía vẫn thủy chung không một tiếng động, rốt cuộc, cô nghe thấy tiếng gõ cửa, không phải ở phòng bên cạnh, mà rất gần —

“Thú Chi, tôi tới đây. Vu Hàn có khá hơn chút nào không?”.

Là tiếng của Thiến tỷ, nhưng còn Thú Chi? Chị ấy đang nói chuyện với ai? Chẳng lẽ trong phòng này ngoài cô ra, còn… có anh sao?

Điều này sao có thể? Cô cố gắng lắng nghe, nhưng bốn phía vẫn không có động tĩnh gì, anh ta không thể ở bên cạnh cô mà cô không hay biết gì.

“Tuyết Nhan cho rằng đây là lỗi của cô ấy, cô ấy muốn bỏ đi”. Giọng của Thiến tỷ lại vang lên. “Thật ra hết thảy chỉ là hiểu lầm thôi, trẻ con chưa hiểu chuyện nhận lầm, anh và Tuyết Nhan không cần tự trách bản thân…”.

Hiểu lầm?

Nhận lầm sao?

Lời này của Thiến tỷ là có ý gì? Chẳng lẽ chuyện đó chung quy chỉ là hiểu lầm? Làm sao có thể… Thái độ của hai người họ… Hai người họ… Làm sao có thể chỉ là hiểu lầm?

”Anh tự hành hạ mình như vậy, Vu Hàn sẽ tỉnh lại sao?”

“Anh không biết bây giờ trông anh khó coi cỡ nào đâu? Đã hai ngày không ăn không uống không ngủ, anh cho rằng mình còn chống cự được bao lâu? Anh cảm thấy bộ dạng mình bây giờ có thể chăm sóc được Vu Hàn sao?”.

Tiếng nói của Thiến tỷ không ngừng truyền tới làm cô rối loạn.

Anh thật đã không ăn không ngủ luôn ở bên cạnh cô mà tự hành hạ bản thân sao?

Anh tại sao phải làm vậy? Không phải anh nên ở bên Lâm Tuyết Nhan cùng con gái, cả nhà đoàn tụ vui vẻ sao? Tại sao còn muốn để ý đến cô chứ?

Có phải mình đã hiểu lầm anh thật rồi hay không?

Mình rốt cuộc có phải đã làm một tiểu quỷ nhát gan, ngay cả dũng khí đối mặt với sự thật cũng không có? Mình không phải là một kẻ hèn yếu như thế!

Nếu quả thật yêu thương anh, không muốn mất anh, nếu quả thật có lòng tin cùng anh nắm tay bước suốt cuộc đời này, tại sao không cho anh biết? Tại sao không giành lại anh?

Cho dù muốn giành lại anh cũng không có gì sai, bởi vì… anh chính là hạnh phúc của cả đời cô, không phải sao?

Cô yêu anh, không muốn mất anh. Cô phải cho anh biết điều này, nếu cuối cùng anh vẫn chọn rời xa cô, ít nhất cô cũng đã bày tỏ hết, có thể gắng gượng vượt qua…

Vu Hàn, ngươi phải tinh lại, trốn tránh không phải là giải pháp tốt, ngươi phải tỉnh lại thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.