Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Chương 68-2: Đại kết cục (2)



"Còn phải lấy máu xét nghiệm nữa, bình thường chúng ta còn làm các biện pháp, em cảm thấy xác suất mang thai được quá thấp, chớ nhầm lẫn, xác định lại đã." Tiêu Tĩnh biết có trường hợp mang thai, rất dễ dàng chẩn sai, mặc dù đáy lòng có từng tia vui sướng đang dâng lên, nhưng nghĩ tới trước kia cùng Chu Quân không làm các biện pháp, nhiều năm như vậy cũng không mang thai, không lý do gì cùng Lý Hiểu một năm liền mang bầu, ngộ nhỡ chẩn sai, vui mừng hụt một cuộc, sẽ không tốt.

Không biết vì sao, thấy bộ dáng Lý Hiểu vui vẻ, Tiêu Tĩnh không muốn làm cho anh thất vọng, đáy lòng của cô, cũng hi vọng mình mang thai là thật.

Lý Hiểu rất thông minh, rất nhanh nghĩ thông suốt ý tứ Tiêu Tĩnh, mặc dù không kịp chờ đợi muốn cùng người nhà báo cáo tin tức này, nhưng suy nghĩ một chút nữa xác định chuẩn mới có thể an lòng, lập tức liền gật đầu đồng ý.

Thử máu là bụng phải trống không, hôm nay nhất định là không thể kiểm tra được, hai người thương lượng một chút, quyết định bây giờ trở về nhà nghỉ ngơi, ngày mai đến bệnh viện thử máu.

"Bảo bối Tĩnh, bây giờ em có cảm thấy khó chịu không, mới vừa ói nhiều như vậy, khẳng định bụng đói, nếu không chúng ta đi ăn một chút gì đi, em muốn ăn gì?"

"Muốn ăn cay." Bụng cho ra hết một phen như vậy, Tiêu Tĩnh có chút đói.

"Được, chúng ta đi ăn lẩu." Nghe được Tiêu Tĩnh nói, Lý Hiểu không nói hai lời, mặt tươi cười mang Tiêu Tĩnh đi tìm quán lẩu, bình thường, anh tuyệt đối sẽ không cho Tiêu Tĩnh ăn lẩu cay vào trời nóng, nhưng mà hôm nay không giống nhau, dù là thương lượng ngày mai đi thử máu, nhưng đáy lòng Lý Hiểu, đã nguyện ý tin tưởng kết quả xét nghiệm hôm nay là thật, anh tin tưởng chức năng cường đại của mình, sẽ lập tức được làm cha, điều này có thể không khiến cho anh vui mừng sao, đừng nói Tiêu Tĩnh bây giờ muốn ăn lẩu, chính là muốn ăn thịt người, anh không nói hai lời sẽ lấy đi cho cô.

Sau khi ăn lẩu, hai người về nhà, không biết có phải hay không trở lại bình thường rồi, hành trình sau đó, Tiêu Tĩnh mặc dù hơi không thoải mái, nhưng cũng không có ói nữa, sau khi về đến nhà, đỡ Tiêu Tĩnh đến giường nghỉ ngơi, Lý Hiểu lập tức lên lầu nói tin tức tốt này cho cha mẹ Tiêu.

"Trời ạ, con gái con thật sự có?"

Lấy được tin tức Lý Hiểu, cha mẹ Tiêu không nói hai lời chạy đến lầu dưới, nhất là mẹ Tiêu, âm thanh kia lớn đến nỗi toàn bộ tầng lầu cũng có thể nghe được, con gái và Lý Hiểu đã lui tới một năm rồi, ở chung một năm, một chút kiểu giống kết hôn cũng không có, hiện tại có đứa bé, nên kết hôn rồi chứ, mẹ Tiêu cảm giác mùa xuân của con gái mình lập tức đến, bà lại muốn làm bà ngoại rồi, vui mừng hận không được nhảy dựng lên.

"Ngày mai lại đi xét nghiệm máu xác định lại đã, ngộ nhỡ chẩn sai thì. . . . . ."

"Không phải là chẩn sai, anh tin tưởng công năng của anh." Không đợi Tiêu Tĩnh nói xong, Lý Hiểu liền cắt lời của cô.

Có mẹ ở chỗ này quá ồn, Tiêu Tĩnh vỗ trán nói muốn nghỉ ngơi, mẹ Tiêu vừa nghe không nói hai lời lôi kéo cha Tiêu và Tiêu Chi Ca rời đi, trước khi lên lầu còn lần nữa dặn dò Lý Hiểu chú ý, sau đó mình hấp ta hấp tấp chạy về nhà nói muốn đi chuẩn bị dinh dưỡng cho phụ nữ có thai.

Thời điểm Tiêu Tĩnh lần đầu tiên mang thai mẹ Tiêu không có ở bên cạnh chăm sóc, lần này cô ở gần như vậy, mẹ Tiêu cảm thấy không tin tưởng Lý Hiểu, mẹ Tiêu cảm thấy chuyện lần này chăm sóc con gái mang thai, nhất định là rơi vào trên đầu của mình, với chuyện này, bà có vẻ cực kỳ vui vẻ.

Ngày thứ hai vừa rạng sáng, Tiêu Tĩnh liền cùng Lý Hiểu đến bệnh viện thử máu, cho ra kết quả là hỉ, cầm xét nghiệm trong tay Lý Hiểu luống cuống cười to, đã sớm chuẩn bị tốt đón nhận tin tức này, ôm Tiêu Tĩnh tại đầu bậc thang xoay quanh biểu đạt vui vẻ của mình.

"Bảo bối Tĩnh, em thật sự có đứa bé của anh rồi, thật vui mừng, thật vui mừng."

"Này, chúng ta bây giờ còn chưa có kết hôn, chỉ có đứa bé mà thôi, anh vui mừng cái gì?" Hiếm khi gặp bộ dáng Lý Hiểu hả hê hí hửng như thế, Tiêu Tĩnh không nhịn được muốn đả kích anh một cái.

"Bảo bối Tĩnh, em sẽ sinh đứa bé ra được." Nghe được Tiêu Tĩnh nói như vậy, Lý Hiểu lập tức nghiêm túc nhìn Tiêu Tĩnh, sắc mặt có chút trắng bệch, tay phát run, chỉ sợ nghe được đáp án khiến cho mình không hài lòng.

Thấy bộ dáng Lý Hiểu khẩn trương như vậy, Tiêu Tĩnh còn đâu tâm trí trêu chọc anh, vội vàng nói, "Đứa ngốc, chớ khẩn trương, đứa bé em sẽ sinh ra được, chỉ là, hiện tại em chưa phải vợ anh, sinh đứa bé ra gọi anh là gì, chú sao?"

Nghe được Tiêu Tĩnh nguyện ý sinh con, lòng của Lý Hiểu nhất thời nới lỏng, mới vừa thiếu chút nữa bị sợ tới mức quỳ xuống đất rồi, chỉ là, lúc này anh thật sự quỳ xuống đất, từ trong túi lấy ra chiếc nhẫn sớm chuẩn bị xong.

"Bảo bối Tĩnh, chúng ta ở chung một chỗ cũng một năm rồi, trừ tấm giấy chứng nhận, bình thường không có gì khác biệt vợ chồng, em phải khảo nghiệm, cũng đã khảo nghiệm rồi, anh thề, anh sẽ đối sử tốt với em, em có thể cho tên tuổi anh kí trên hộ khẩu của em không..., ta cầu em, nếu em cảm thấy khảo nghiệm còn chưa đủ, trước tiên cho tên anh có trong hộ khẩu rồi sẽ tiếp tục khảo nghiệm được không, em không thể để cho đứa bé của chúng ta sinh ra thành người không có nhà."

Hộ khẩu Lý Hiểu vẫn còn ở chỗ cha, anh và Tiêu Tĩnh hiện tại ở nhà, chứng từ bất động sản viết tên Tiêu Tĩnh, thành công khiến khiến Tiêu Tĩnh mang hộ khẩu của mình từ trên lầu dắt xuống dưới lầu, nếu như Lý Hiểu và Tiêu Tĩnh kết hôn muốn hộ khẩu đặt chung một chỗ, hoặc là hộ khẩu Tiêu Tĩnh chuyển qua nhà họ Lý, hoặc là Lý Hiểu chuyển hộ khẩu qua hộ khẩu Tiêu Tĩnh.

Lời cầu hôn của Lý Hiểu, đã biểu minh thái độ của anh, anh muốn hộ khẩu chuyển qua nhà anh và Tiêu Tĩnh ở, phòng này lúc mua là Lý Hiểu trả tiền toàn bộ, hai người đến bây giờ cũng chưa kết hôn, thật ra thì phòng ốc đã coi như là tài sản riêng của Tiêu Tĩnh rồi, Lý Hiểu mang hộ khẩu chuyển lên hộ khẩu Tiêu Tĩnh, từ ý nghĩa trên mà nói, con rể về nhà.

Bình thường đàn ông, không nguyện ý làm con rể, chỉ là Lý Hiểu không quan tâm cái này, chỉ cần có thể cho anh vợ con đầu giường, đời này anh liền thỏa mãn.

Bệnh viện người tới người đi cũng không ít, một động tác này của Lý Hiểu, gây chú ý đến bác sĩ y tá, một y tá thậm chí không tập trung, ống tiêm đâm vào sai lệch, vì vậy người đang rút máu kia bị xui xẻo.

"Muốn vào hộ khẩu của em, phải xem tâm tình bản cô nương." Tiêu Tĩnh và Lý Hiểu ở chung một chỗ lâu như vậy, vấn đề kết hôn cũng suy nghĩ rất lâu, trước mặt mọi người Lý Hiểu quỳ xuống, cô khá ngượng ngùng khó sử, quan trọng nhất là cô cảm thấy có chút ngượng ngùng, vội lấy chiếc nhẫn trên tay Lý Hiểu, ngoài miệng vẫn còn muốn kiêu ngạo chút.

"Đừng ở chỗ này phô trương, đi gặp bác sĩ, bảo bảo đã có, còn phải kiểm tra xem có khỏe mạnh không."

"Được, tất cả nghe lời em." Thấy Tiêu Tĩnh nhận lấy chiếc nhẫn, nụ cười trên mặt Lý Hiểu trong nháy mắt YD, thấy thế nào cũng đáng đánh đòn, "Chúng ta đi gặp bác sĩ thôi."

Thấy bác sĩ, xác minh đứa bé của bọn họ, bác sỹ cho Tiêu Tĩnh đi kiểm tra, kiểm tra bên cạnh, mà nộp tiền ở chỗ khác, Lý Hiểu không muốn Tiêu Tĩnh đi theo nộp tiền, tìm vị trí cho Tiêu Tĩnh ngồi.

"Bảo bối Tĩnh, em ở nơi này ngồi chờ anh...anh đi nộp tiền xong rồi lên ."

"Dạ." Tiêu Tĩnh ngồi ở khu chờ, nhàm chán nhìn hành lang, đột nhiên thấy một người phụ nữ giống mẹ đẻ Lý Hiểu, tò mò Tiêu Tĩnh đứng dậy đi theo, cẩn thận vừa nhìn, thật sự chính là mẹ đẻ Lý Hiểu, chỉ là trong tay bà cầm hóa đơn, lực chú ý cũng ở phía trên hóa đơn, không có chú ý tới mình.

Tiêu Tĩnh quay đầu lại nhìn Tống Hiểu Mai đi ra gian phòng, cửa treo bảng hiệu khoa não, chẳng lẽ Tống Hiểu Mai thân thể không khỏe?

Không hiểu, Tiêu Tĩnh nghĩ đến lần trước Tống Hiểu Mai nói mình làm ơn khuyên Lý Hiểu tiếp quản chuyện công ty, lúc ấy bà cũng xỉu, nhưng bà nói là buổi tối ngủ không được ngon giấc.

Hi vọng bà không có chuyện gì, Tiêu Tĩnh vừa nghĩ tới vừa đẩy cửa phòng làm việc chủ nhiệm khoa não ra hỏi, "Bác sỹ, bà ấy khỏe chứ. . . . . ."

Lý Hiểu nộp tiền xong lên lầu, vừa đúng xuống lầu qua Tống Hiểu Mai, thấy Tiêu Tĩnh không có ở khu chờ, lập tức liền luống cuống, các loại tưởng tượng không tốt xông lên đầu, càng làm cho anh kinh hoảng là gọi điện thoại của Tiêu Tĩnh không có ai nhận, vội vàng lấy ảnh chụp chung trong điện thoại di động ra hỏi, hỏi những người chờ khu bên cạnh.

"Xin hỏi anh có thấy người phụ nữ này không, cô ấy vừa ngồi ở chỗ này, mặc một cái váy xanh. . . . . ."

Điện thoại Tiêu Tĩnh để im lặng, cho nên không có nghe được Lý Hiểu điện tới, từ chỗ bác sỹ hỏi thăm ra tình huống Tống Hiểu Mai, cô cả kinh một tiếng người đầy mồ hôi lạnh, hoảng thần đi ra phòng làm việc, liền thấy Lý Hiểu gấp gáp muốn báo cảnh sát, giọng nói không tốt nhìn cô.

"Làm sao em chạy loạn khắp nơi, không biết anh rất lo lắng sao?"

"Hiểu." Tiêu Tĩnh đưa tay lau mặt của Lý Hiểu.

"Bảo bối Tĩnh, làm sao, nơi nào không thoải mái sao?" Thấy vẻ mặt Tiêu Tĩnh có chút không đúng, Lý Hiểu cũng không kịp tức giận, vội vàng khẩn trương nhìn cô, "Tới đây tựa vào trên người của anh."

"Em mới vừa, gặp lại mẹ anh." Trong đầu Tiêu Tĩnh có chút rối loạn, ban đầu cô cự tuyệt Tống Hiểu Mai thỉnh cầu, Tống Hiểu Mai xin cô không cần nhắc tới chuyện bà đến cho Lý Hiểu biết, từ uy tín suy tính, cô đồng ý yêu cầu của bà, lúc ấy không có suy nghĩ nhiều, bây giờ nhìn lại, mới biết, thì ra là Tống Hiểu Mai biết mình ngã bệnh, muốn con trai đón lấy công ty, sau khi cô cự tuyệt không có miễn cưỡng nữa, sợ cô suy nghĩ nhiều cố ý cùng cô giao hẹn không để cho cô nói cho Lý Hiểu, vẫn còn giải thích vì đầu mình không có nghỉ ngơi tốt.

Nói cho cùng, Tống Hiểu Mai không muốn khiến mọi người gánh vác tâm trạng, dĩ nhiên trong này cũng nghĩa bà không muốn để cho người khác nhìn đến bản thân yếu ớt một mặt cố ý giấu giếm.

Tống Hiểu Mai bệnh tình đã đến lúc vô cùng nghiêm trọng, giải phẫu là lựa chọn tốt nhất, nhưng bà vẫn lựa chọn bảo thủ trị liệu, cũng không có lưu lại bất kỳ phương thức liên lạc với người thân, bác sỹ mặc dù bất đắc dĩ nhưng không có biện pháp, nếu như không phải là hôm nay vừa lúc Tiêu Tĩnh thấy bà, sợ rằng không thể cứu vãn được, mọi người sẽ không biết tình huống của bà.

Kể lại chuyện cô gặp bác sỹ nói cho Lý Hiểu biết, còn không có từ cảm giác vui sướng làm ba hồi hồn, lại tiếp thu được tin tức mẹ mắc bệnh ung thư, coi như Lý Hiểu trầm ổn, cũng không có tiếp thu hết mọi chuyện xảy ra.

"Thật ra thì, mẹ anh từng đi tìm em. . . . . ." Nếu như đã nói tình huống bệnh Tống Hiểu Mai cho Lý Hiểu, Tiêu Tĩnh cũng dứt khoát kể chuyện gặp gỡ cho Lý Hiểu, mặc dù như vậy thất tín với Tống Hiểu Mai, nhưng Tiêu Tĩnh cảm thấy như vậy tốt hơn, tin tưởng Tống Hiểu Mai sẽ hiểu mình.

"Bảo bối Tĩnh, anh đột nhiên phát hiện, anh đặc biệt tùy hứng." Trầm mặc lúc lâu, Lý Hiểu vô lực tựa vào trên bả vai Tiêu Tĩnh nói, mẹ không biết bao nhiêu lần muốn mình đóng phòng khám bệnh đi công ty, nhưng bởi vì anh không thích, vẫn cự tuyệt, mà mẹ, chưa từng bức bách anh, bà cho tới bây giờ đều vì anh suy nghĩ, thế nhưng anh lại chưa từng nghĩ tới vì bà, anh thật sự không có hiếu.

"Nếu như bây giờ anh muốn đi công ty, cũng chưa muộn." Tiêu Tĩnh vỗ vỗ mặt của Lý Hiểu, "Người không biết không có tội, em tin tưởng bác sẽ không trách anh, thầy thuốc nói, bấc không muốn tiếp nhận giải phẫu, em nghĩ là bà lo lắng giải phẫu thất bại, còn có công ty không người nào để ý, nếu như anh tiếp nhận công ty, để cho bà không buồn phiền ở nhà đồng ý phẫu thuật, chúng ta tìm trên thế giới bệnh viện tốt nhất, thầy thuốc giỏi nhất, nhất định có thể thành công."

". . . . . . Ừ"

Hai người thương lượng xong, Lý Hiểu gọi điện thoại cho Tống Hiểu Mai, trực tiếp hẹn gặp mặt bà, nói chuyện rõ ràng, thật không nghĩ đến bệnh tình bị con dâu tương lai và con trai biết, Tống Hiểu Mai còn không nguyện ý thừa nhận, nếu không phải là Lý Hiểu nói sẽ gọi điện thoại đối chứng bác sỹ trưởng, Tống Hiểu Mai cũng sẽ không nhận.

"Thấy cháu đang mang thai, bác liền tha thứ cháu không giữ lời hứa."

"Mẹ, đi giải phẫu đi, chúng ta đi nước ngoài, tìm bác sỹ giỏi nhất, chờ mẹ giải phẫu kết thúc, có thể bồng cháu rồi." Lý Hiểu khuyên Tống Hiểu Mai.

Chuyện khuyên người, Tiêu Tĩnh không giỏi, nhưng mẹ cô rất giỏi, nói chuyện này cho mẹ, mẹ Tiêu quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, không tới hai ngày đã thuyết phục Tống Hiểu Mai ra nước ngoài giải phẫu, mà lúc này, cha ruột Lý Hiểu và mẹ nhỏ cũng biết chuyện Tống Hiểu Mai, hai người rối rít trách cứ Tống Hiểu Mai quá mức mạnh mẽ, chuyện nghiêm trọng như vậy thế nhưng gạt bọn họ.

Tống Hiểu mai muốn đi nước ngoài làm giải phẫu, tất cả mọi người không yên lòng, làm con trai duy nhất, Lý Hiểu đi theo là lựa chọn tốt nhất, nhưng anh tiếp nhận lấy công ty Tống Hiểu Mai không có thời gian, hơn nữa Tiêu Tĩnh mang thai, cho dù có cha Tiêu mẹ Tiêu chăm sóc, cũng không khiến cho Lý Hiểu an tâm rời đi, cha đẻ Lý Hiểu, cũng có công ty của mình, mặc dù ông và Tống Hiểu Mai đã làm bạn bè nhiều năm, nhưng bây giờ Tống Hiểu Mai ngã bệnh, chính là thời điểm yếu nhất, ngộ nhỡ trong quá trình hai người chăm sóc lẫn nhau và lệ thuộc vào tình cũ lại về, Phùng Cầm Cầm không yên lòng, đi ngang qua mọi người thảo luận Phùng Cầm Cầm tự mình đề cử, cuối cùng quyết định, do Phùng Cầm Cầm đi theo Tống Hiểu Mai ra ngước ngoài chăm sóc cuộc sống thường ngày.

Tình huống Tống Hiểu Mai đã vô cùng nghiêm trọng, không thể kéo dài được nữa, 2-3 ngày giao phó xong chuyện của công ty, Tống Hiểu Mai và Phùng Cầm Cầm liền ra nước ngoài, trước khi đi Tống Hiểu Mai cùng mọi người hẹn xong, một năm sau gặp nhau, trong năm ấy, mọi người không nên đi tra tình huống của bà, nếu bà khôi phục, một năm sau gặp ở phi trường, nếu không khôi phục, một năm sau sẽ để cho Phùng Cầm Cầm trở lại một mình.

Tống Hiểu mai vừa đi, khiến cho Lý Hiểu và Tiêu Tĩnh có loại cảm giác một đi không trở lại, bởi vì cảm giác xấu này, sau một tuần lễ cảm xúc hai người cũng xuống thấp, cuối cùng vẫn là cha Tiêu nhắc nhở Lý Hiểu, Tiêu Tĩnh mang thai không thích hợp cảm xúc lên xuống, Lý Hiểu mới từ cảm xúc bên trong đi ra, hơn nữa bắt đầu nghĩ biện pháp trêu chọc Tiêu Tĩnh vui vẻ, không để cho cô khổ sở theo mình .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.