Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu

Chương 125: Ly biệt



Trời xanh, mây trắng, ánh mặt trời, gió mát.

Ngoài thành Nguyệt Diễm, núi liên miên, như một cự long bảo hộ toàn bộ Nguyệt Diễm.

Ánh nắng thản nhiên chiếu xuống.

"Nhất định phải bình an trở về."

Dạ Thần một thân cẩm y, cổ tay áo màu đỏ, cao quý mà không mất sự tao nhã. Gió khẽ thổi vài sợi tóc trên trán hắn. Khuôn mặt tuấn mỹ vẻ ưu tư nhìn tiểu thê tử.

"Biết rồi." Lãnh Loan Loan được Lãnh Huyền Minh ôm, gật đầu, nghiêm túc hứa hẹn với Dạ Thần.

"Nhất định ta sẽ bình an trở về." Không những sẽ bình an trở về, nàng còn cho hắn kinh hỉ.

"Muội phu, ngươi yên tâm. Ta sẽ bảo hộ Cửu Nhi." Lãnh Huyền Minh an ủi Dạ Thần. Nếu không phải thấy hắn lo lắng, lo lắng cho muội muội bảo bối của mình, hắn đã sớm phát hỏa. Hắn nói mấy câu rất tốn thời gian. Chẳng lẽ đường đường Xà giới Thái tử mà không có khả năng bảo hộ Cửu Nhi? Bất quá hắn không dám oán hận, chỉ sợ hắn chưa phát hỏa với Dạ Thần thì muội muội bảo bối đã diệt mình rồi.

"Thần, ngươi hồi cung trước đi. Trong cung còn một đống chính sự cần ngươi xử lý." So với Dạ Thần lưu luyến không rời, Lãnh Loan Loan cảm thấy chính mình có chút quá bình tĩnh. Có lẽ nàng biết sự tình phía sau nên không lo lắng. Đi lấy linh quả, nàng đoán lâu lắm cũng không qua một tháng.

"Đúng vậy. Thần, Tiểu Hoàng Hậu nói đúng. Nếu ngươi còn không trở về, chỉ sợ đám lão già trong triều đình sẽ sinh sự." Ninh Phong Cách đi cùng Dạ Thần tiễn Lãnh Loan Loan. Thấy bạn tốt luôn luôn lạnh lùng, trước mặt Tiểu Hoàng Hậu lại luôn do dự, không xử sự quyết đoán như thường ngày, không nhịn được lắc đầu thở dài.

"Ừ."

Dạ Thần gật đầu, mắt vẫn nhìn Lãnh Loan Loan. Dường như muốn đem khuôn mặt phấn nộn của nàng nhớ kỹ trong lòng, an ủi lúc chia ly.

"Chúng ta đi." Lãnh Loan Loan phất tay với hắn. "Trở về nhanh thôi."

Nhưng trong nháy mắt, vẻ mặt nàng trở nên ngưng trọng. Đôi mắt nhìn Dạ Thần, giọng nói mang theo úy hiếp.

"Ngươi ở trong cung phải quản hai mắt của mình. Đừng bị quyến rũ bởi những nữ nhân trang điểm xinh đẹp. Nếu ta trở về biết ngươi làm chuyện có lỗi với ta, cẩn thận ta hưu ngươi!" Nữ nhân hậu cũng không ít, rất nhiều lão hoàng đế sau khi thoái vị đều đánh chủ ý lên người Dạ Thần. Biết nàng rời đi, nên đem đám nữ nhân kia tiến cung.

"Khục....."

Nghe được lời uy hiếp của Lãnh Loan Loan, Ninh Phong Cách nhịn không được bật cười. Một oa nhi mới năm sáu tuổi uy hiếp một nam tử không được vượt tường, xin lỗi, hắn nhịn không được cười đến đau bụng. Nhưng hắn cười lại đem tai họa lên người.

Lãnh Loan Loan lạnh lùng nhìn Ninh Phong Cách cười không có hình tượng.

"Sao vậy? Ninh công tử có ý kiến với lời của bản cung?" Tiểu tử này dám cười nàng.

"Không, không, ta không có ý kiến." Vừa thấy vẻ mặt lạnh lẽo của Lãnh Loan Loan, Ninh Phong Cách nhanh chóng trả lời.

"Hừ hừ." Lãnh Loan Loan hừ lạnh, nhíu mi nhìn hắn. "Nếu để ta biết ngươi dám xui khiến Thần của ta đi thực tiễn cái gì mà 'ba vợ bốn nàng hầu', lúc đó đừng trách ta không khách khí. Chờ Ngữ Đồng đem Ninh phủ thành vườn rau, cho ngươi làm dân trồng rau......"

Ninh Phong Cách mặt trắng bệch. Vườn rau? Dân trồng rau?

Nghĩ tới hình ảnh như vậy, liền cảm thấy cả người run run. Tiểu Hoàng Hậu này đủ ngoan độc, không thể trêu vào. Hối hận lúc trước nói cái gì ba vợ bốn nàng hầu, giờ tốt rồi, bị Hoàng Hậu nắm thóp.

"Hoàng Hậu yên tâm, ta không dám, tuyệt đối không dám."

Ninh Phong Cách cam đoan với Lãnh Loan Loan, chỉ kém không giơ tay ra thề."

"Có cho ngươi cũng không dám." Lãnh Loan Loan hừ lạnh. Sau đó nhìn Dạ Thần, hung hăng nói.

"Có nghe không, đừng để ta bị cắm sừng." Nam nhân đều có ***, mà thân thể mình còn nhỏ. Vạn nhất hắn uống say, bị một nữ nhân bụng dạ khó lường đặt bẫy thì làm sao giờ? Nàng có bệnh phiết khích.

Dạ Thần nghe lời kinh thế hãi tục của Lãnh Loan Loan cũng không giận, ngược lại cười nhạt, ôn nhu nhìn nàng, cam đoan.

"Tuyệt đối không có ngày đó."

"Vậy tốt rồi." Lãnh Loan Loan gật đầu, ánh mắt cũng ôn nhu hơn. "Rất nhanh ta sẽ trở về, đến lúc đó sẽ cho ngươi kinh hỉ lớn."

"Kinh hỉ gì?" Ninh Phong Cách xen mồm hỏi.

"Liên quan gì đến ngươi?" Lãnh Loan Loan bĩu môi, tức giận nói.

Ninh Phong Cách sờ mũi, ngoan ngoãn lui ra sau.

Lãnh Loan Loan từ trên người Lãnh Huyền Minh xuống, để cho Dạ Thần bế lên, sau đó hai tay cầm mặt hắn, hôn một cái vang rất lớn trên mặt hắn.

Ninh Phong Cách trợn mắt há mồm. Lãnh Huyền Minh nhìn, Cửu Nhi chưa từng thân thiết với đại ca hắn như thế.

Lãnh Loan Loan nhìn Dạ Thần, nhẹ nhàng nói.

"Ta đi đây."

Dạ Thần bế nàng, sau đó gật đầu, nói bên tai nàng.

"Ừ."

Buông nàng ra, nhìn Lãnh Huyền Minh bế nàng lên xe ngựa, Thủy Dao và Kiếm Ngân Vàng lái xe, đi đến phía trước, cho đến khi không còn thấy gì nữa.

"Chúng ta cũng đi thôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.