Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu

Chương 154: Đánh cược nơi săn bắn



Mười ngày sau.

Ánh mặt trời không nóng nực như mấy ngày trước. Gió từ từ thổi, mang theo cảm giác mát mẻ, hoàng gia săn bắn cũng mở màn.

Rừng săn bắn của hoàng gia, trúc mọc liên miên. Mây trắng che mặt trời, che khuất ánh nắng.

Trên đài, vị trí tối cao đương nhiên là Hoàng đế và Hoàng Hậu. Bốn phía là quan viên và một vài gia quyến ngồi chờ, còn có vài cung nữ, thái giám hầu hạ, náo nhiệt dị thường.

Trên cỏ, các dũng sĩ tham gia săn bắn đã ngồi trên lưng ngựa. Trên lưng đeo cung tên, hai mắt cháy rực, chờ mệnh lệnh của Hoàng đế, bọn họ sẽ dùng toàn lực đấu.

Đến lúc nên bắt đầu, Dạ Thần đứng lên. Hoàng bào dưới ánh mặt trời chói mắt dị thường, thắt lưng khảm ngọc bích. Ánh mắt đảo qua đám người dự thi, khí thế vương giả phát ra.

"Hôm nay là tập tục săn bắn của Nguyệt Diễm chúng ta. Ai có thể săn được nhiều con mồi nhất, trẫm sẽ phong người đó danh hiệu Nguyệt Diễm đệ nhất dũng sĩ, ban thưởng thêm lệnh bài có thể tùy ý ra vào hoàng cung."

"Hoàng Thượng vạn tuế vạn vạn tuế."

Mọi người vừa nghe phần thưởng, nhiệt huyết sôi trào. Tiếng hô lớn quanh quẩn trong rừng săn bắn.

Dạ Thần giương tay, mọi người lập tức dừng hô.

"Bất quá hôm nay trẫm cũng sẽ tự mình săn bắn."

"..."

Mọi người vừa nghe hắn nói vậy đều hai mặt nhìn nhau, Hoàng Thượng tự mình tham gia, còn ai dám tranh thưởng với hắn?

Có lẽ nhìn thấu suy nghĩ của bọn họ, Dạ Thần giải thích.

"Không phải là trẫm muốn đấu với chư vị, trẫm muốn săn một dị thú quý hiếm tặng Hoàng Hậu." Nói xong, cúi đầu thâm tình nhìn Lãnh Loan Loan đang ngồi. Ánh mắt khiến cho vài vị tiểu thư ở đây đỏ mặt. Hoàng Thượng thật đẹp, thật thâm tình.

Lãnh Loan Loan còn có chút miễn cưỡng, nghe thấy lời Dạ Thần cũng ngẩng đầu. Một thân sắc y, làn váy thật dài, che khuất đôi giày màu trắng. Áo khoác lụa trắng trong suốt, vạt áo hơi trễ, lộ ra chiếc cổ và xương quai xanh khêu gợi. Trên cổ có một khối ngọc bội, đó là ngọc bội có thể hút nhiệt, Dạ Thần biết nàng sợ nóng nên cố ý vì nàng tìm. Mái tóc không có trang sức, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc nhẹ nhàng vẫn lên. Khuôn mặt kinh tâm động phách. Chẳng những khiến nam nhân tim đập nhanh, mà cũng làm cho nữ nhân đố kỵ không thôi. Nhưng vì nàng là Hoàng Hậu, không có kẻ nào dám có ý nghĩ bất kính với nàng.

Môi anh đào kiều diễm ướt át khẽ nhếch, sau đó, lời nói của nàng khiến cho mọi người thay đổi sắc mặt.

"Ta cũng muốn tham gia săn bắn."

"..."

Mọi người lại hai mặt nhìn nhau, Hoàng Hậu nương nương lại diễn gì thế? Từ xưa đến nay, khi săn bắn, không phải nữ tử đều ngồi một bên xem sao, làm gì có chuyện tự mình săn bắn?

"Cửu Nhi, rất nguy hiểm. Nàng vẫn nên ở đây chờ trẫm." Dạ Thần cũng không ngờ Lãnh Loan Loan nói vậy, khuyên nàng.

Lãnh Loan Loan liếc hắn một cái, nhíu mày, có vài phần không cho là đúng.

"Ta sợ cái gì?" Có gì nguy hiểm? Nàng chỉ sợ phiền toái.

"Kia..." Dạ Thần nghĩ lại cũng thấy đúng, Loan Loan vốn không phải phàm nhân. Đương nhiên không có ai có thể dễ dàng khiến nàng bị thương. Nhưng hắn còn chưa nói ra lại bị Thu Đừng Ngôn và Đức Thanh Vương gia phản đối.

"Khởi bẩm Hoàng Thượng, từ xưa đến nay chưa từng có nữ tử nào đi săn bắn. Hoàng Hậu nương nương là mẫu nghi thiên hạ, làm gương cho nữ tử thiên hạ, há có thể làm vậy?"

Thu Đừng Ngôn chắp hai tay nói với Hoàng Thượng nhưng ánh mắt nhìn Lãnh Loan Loan, tuy đã an bài sát thủ nhưng nếu Hoàng Hậu đi săn bắn, chỉ sợ khó tìm nơi của nàng.

"Tướng gia nói rất đúng." Đức Thanh Vương gia một bên tán thành. "Hoàng Hậu đi săn bắn thật sự có chút không phù hợp quy củ hoàng gia."

"Ngươi đang chỉ trích bản cung sao?" Lãnh Loan Loan lạnh lùng nhìn Thu Đừng Ngôn và Đức Thanh Vương gia, không giận mà uy.

"Thần không dám."

Thu Đừng Ngôn và Đức Thanh Vương gia quỳ trên mặt đất, miệng nói nhưng trong lòng có chút không phục.

"Không dám?" Lãnh Loan Loan hừ nhẹ. "Bản cung lại thấy gan của các ngươi rất lớn, lại dám phạm thượng." Một cái mũ chụp xuống, hai người không khỏi bị dọa. Ngay cả những người khác cũng sợ tới mức quỳ xuống, nhất thời câm như hến, ánh mặt trời chiếu xuống, gió thổi rung động lá cây.

"Các ngươi cho rằng nữ tử không bằng nam tử?"

"Hoàng Hậu muốn nói nữ tử so được với nam tử?"

Trấn Bắc Tướng Quân Trịnh Thiếu Sở rất có ý kiến với những lời của nàng, nữ nhân chỉ có thể ở nhà giúp chồng dạy con, còn việc hành quân đánh giặc, kiến công lập nghiệp đương nhiên là của nam nhân.

"Nam tử có thể làm, nữ tử cũng có thể làm. Ngược lại có những việc nữ tử có thể làm, nam tử không làm được. Từ xưa đến nay không thiếu ví dụ như vậy."

Lãnh Loan Loan thản nhiên liếc hắn một cái. Trấn Bắc Tướng Quân này nhân cao mã đại, khiến người ta run sợ. Nhưng cũng bất phàm, chỉ là biểu tình không ai bì nổi kia của hắn khiến cho nàng thật khó chịu, thế nào cũng phải dạy dỗ hắn.

"Tướng quân, có muốn đánh cược với bản cung không?"

Mọi người lại nghẹn họng trân trói, ngược lại Trịnh Thiếu Sở lại hưng trí.

"Không biết Hoàng Hậu nương nương muốn đánh cược gì?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.