Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu

Chương 39



“Ngươi biết ngươi đang nói cái gì sao? Ngươi điên rồi.”

“Ta không có điên.” Đôi mắt màu tím của Dạ Thần trầm xuống, nhìn hoàng hậu gằn từng chữ: “Ta muốn nàng.”

Lời vừa nói ra, làm hoàng hậu tức giận đến mức ngực không ngừng phập phồng. Một cỗ tức giận từ tận đáy lòng lan đến trong đôi mắt ngọc lưu ly, tức giận kia giống như một ngọn lửa đánh tới Dạ Thần.

“Ngươi muốn làm ta tức chết sao? Cư nhiên lại muốn lập một cái tiểu nữ oa làm phi? Hoang đường. Ruốt cuộc ngươi có biết ngươi là thái tử hay không, là đế vương tương lai, nhất cử nhất động của ngươi đều liên quan đến tương lai của Nguyệt Diễm. Chẳng lẽ ngươi muốn cho toàn bộ hoàng thất đều bị cười nhạo theo ngươi sao?”

Hoàng hậu chỉ vào Dạ Thần lên án mạnh mẽ, hộ giáp màu vàng thon dài lợi hại lóe ra kim quang trong trẻo mà lạnh lùng. Càng nói về sau, giọng điệu của nàng càng kích động. Nàng tuyệt không để con mình dính vào, tuyệt không thể lấy danh dự hoàng thất ra làm trò đùa.

“Bác, người không cần tức giận.” Nhìn thấy Hoàng Hậu tức giận, Kỷ Thanh Ngữ chạy nhanh đến phía sau nàng, vỗ vỗ bả vai nàng trấn an: “Thái tử biểu ca luôn luôn hiếu thuận với ngài, ta xem hiện tại là hắn cố ý làm vậy, nhất định là có nguyên nhân.”

Ánh mắt như có như không nhìn Lãnh Loan Loan, ám chỉ với Hoàng Hậu, tất cả đều là tiểu nữ oa này giở trò quỷ.

Lãnh Loan Loan vẫn bình tĩnh ngồi trên giường. Nghe lời nói của bọn họ, lại làm như nghe cuộc nói chuyện của người ngoài, không hề liên quan gì đến mình. Môi anh đào khẽ nhếch, tựa tiếu phi tiếu. Ánh mắt quét qua Kỷ Thanh Ngữ, cái cô gái xinh đẹp e thẹn này thực sự rất độc ác, cư nhiên có thể bất động thanh sắc ám hại người.

“Ngươi câm miệng cho ta.” Sắc mặt của Dạ Thần bỗng nhiên trầm xuống, đôi mắt màu tím hung hăng đảo qua Kỷ Thanh Ngữ đang cười e thẹn. Nữ nhân chết tiệt, cư nhiên dám ở đây châm ngòi ly gián. Nếu không phải thấy mẫu hậu có vài phần sủng ái nàng, ta đã sớm đuổi nàng ra khỏi cung.

“Thái tử biểu ca….” Dạ Thần trách mắng làm cho khuôn mặt đang tươi cười của Kỷ Thanh Ngữ nháy mắt trắng bệch, đôi mắt to sáng người nổi lên một tầng sương mù. Nàng khẽ cắn môi, điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta nhìn mà nhịn không được thương tiếc.

Hoàng Hậu nhìn thấy, đúng là đau lòng đứng lên. Đôi mắt ngọc lưu ly liếc ngang Dạ Thần, nổi giận nói:

“Lời nói của Ngữ Nhi thật có lý, ta thấy ngươi đúng là bị tiểu yêu nghiệt này mê hoặc rồi.”

Dứt lời, hung hăng trừng mắt với Lãnh Loan Loan đang thản nhiên tự đắc ngồi trên giường, càng nhìn càng cảm thấy tiểu oa nhi này có vấn đề.Nhìn cặp mắt to trắng đen rõ ràng của nàng giống như có thể nhìn thấu mọi việc, lại chính là rất câu lòng người. Lại nhìn khí thế kia, thế nào cũng thấy không giống một tiểu oa nhi.

“Ta thấy tiểu oa nhi này nhất định có vấn đề, nhìn nàng còn nhỏ như vậy lại có thể có đôi mắt câu hồn người như vậy.” Nhất định là một tiểu hồ ly tinh, con lãnh ngạo như vậy cũng không để ý khuôn phép mà muốn lập tiểu nữ oa tóc còn chưa dài như nàng làm thái tử phi. Lại oán hận nhìn nàng vài lần, rồi quay đầu nhìn Dạ Thần không hờn giận nói:

“Tóm lại, ta nhất định không đồng ý cho nàng làm thái tử phi.”

“Mẫu hậu.” Hoàng Hậu nói làm cho đôi mắt của không hờn giận Dạ Thần hiện lên tia ngoan túc, con ngươi màu tím lạnh lùng nhìn thẳng nàng: “Ngài không biết rằng lời nói của ngài rất mất thân phận sao?”

“Ngươi….” Hoàng Hậu bị lời nói của Dạ Thần làm cho tức giận đến mức sắc mặt xanh mét, không nghĩ tới con nàng lại ở trước mặt mọi người chỉ trích nàng.

Lãnh Loan Loan nhếch môi cười một cái, trong đôi mắt đen xẹt qua một đạo ánh sáng kỳ dị. Nói nàng là tiểu hồ ly tinh sao? Đáng tiếc, nàng nói sai rồi, nàng là xà tinh. Ha ha, nàng cười tà nịnh. Tay phải không dấu vết chỉ mặt đất nơi Hoàng Hậu, Quận chúa đang đứng:

“Tê… tê….”

Đột nhiên trên mặt đất trống rỗng xuất hiện một đống xà, thanh, hoàng, bạch, hắc đủ cả, mỗi con đều bò ngang bò dọc đến chỗ Hoàn Hậu cùng Quận Chúa.

“A, có xà.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.