Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu

Chương 53: Mộng La quốc!



Lớn mật! Dám uy hiếp ai gia? Trong mắt ngươi có còn chúng ta? Quy củ tổ tong ngươi cũng dám làm trái?”

Hoàng Thái hậu tức giận, nện mạnh quải trượng xuống đất. Tiếng vang thanh thúy quanh quẩn trong đại điện, nhất thời bách quan sợ đến mức câm như hến.

"Thần nhi, mau nhận lỗi với hoàng tổ mẫu."

Nhìn thấy Hoàng Thái hậu tức giận với nhi tử của mình, Hoàng hậu nhanh chóng nháy mắt với Dạ Thần. Nhưng Dạ Thần lại mím môi không nói, vẻ mặt lạnh lùng mà kiên định, ánh mắt quyết tâm nhìn Lãnh Loan Loan.

"Phản rồi, phản rồi...." Hoàng Thái hậu nhìn thấy bộ dáng quật cường của hoàng tôn luôn được sủng ái này, trong lòng càng thêm phẫn hận với Lãnh Loan Loan, chắc chắn là tiểu nữ oa cổ quái này tác quái, nếu không tại sao hoàng tôn sẽ có bộ dáng kia? Hắn luôn kính trọng mình. Hừ, lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng. Chỉ cần có mình ở đây, thì Lãnh Loan Loan đừng mong sẽ được làm Thái tử phi. Mấy người giằng co, ai cũng không chịu lùi bước.

Kim Loan điện to như vậy, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, không khí áp bách làm cho người ta hít thở không thông.

"Hoàng Thượng, Thái Hậu, Hoàng Hậu nương nương, xin cho phép thần nữ nói ra suy nghĩ của mình." Kỷ Thanh Ngữ lên tiếng, giọng nói thanh thúy như chim vàng anh đánh vỡ sự im lặng của cung điện, cũng làm cho không khí căng thẳng dịu đi.

"Ngữ Nhi cứ nói đi."

Thái hậu nhìn Kỷ Thanh Ngữ y phục trắng như tuyết gật gật đầu, nếu nói đến chuyện chọn Thái tử phi, bà thật ra giống Hoàng hậu chọn Kỷ Thanh Ngữ, nàng thân thế không tầm thường, dung mạo tuyệt mĩ, tính tình ôn nhu lại không yếu đuối. Khuôn mặt tinh xảo tươi cười yếu ớt, làm cho người ta cảm thấy thoải mái. Hơn nữa lại thông minh, tài năng hơn người, cùng Thần Nhi là một đôi trời đất tạo nên.

Kỷ Thanh Ngữ tao nhã đứng lên, hạ thấp người, khuôn mặt chứa đầy vẻ mặt tươi cười dịu dàng.

"Như lời chư vị đại nhân đã nói, Thái tử phi tương lai sẽ là Hoàng hậu, đây là chuyện đại sự, không thể quyết định qua loa được. Chúng ta không nói về tuổi tác, nhưng vị tiểu thư này rốt cuộc từ đâu tới đây? Chúng ta lại hoàn toàn không biết gì cả. Nếu lập nàng là Thái tử phi, e là mọi người sẽ không phục." Trong mắt xẹt qua tia hận ý, ngoài mặt ôn nhu cười yếu ớt, dường như mọi chuyện đều vì giang sơn Nguyệt Diễm, vì danh dự hoàng thất, thật sự là một tư thái tốt đẹp.

"Lời nói của Ngữ Nhi là thật, nữ oa này rốt cuộc từ đâu đến?" Hoàng hậu cười lạnh, ánh mắt không có ý tốt nhìn về phía Lãnh Loan Loan. Nàng cùng Kỷ Thanh Ngữ nhận định, Lãnh Loan Loan là xà yêu, tự nhiên thân thế sẽ không trong sạch.

Lãnh Loan Loan giương mi, thì ra các nàng nghĩ mình là một người mạc danh kỳ diệu xuất hiện.

"Thần Nhi, con nói xem tại sao nàng ta lại ở chung một chỗ với con?"

Hoàng Thái Hậu nghe lời nói của Kỷ Thanh Ngữ, mày càng nhíu sâu hơn. Vấn đề này đều bị các nàng xem nhẹ, gia đình bình thường làm thế nào có thể cho một đứa nhỏ tự tiện đi vào Hoàng cung? Hơn nữa nữ oa này nhìn thế nào cũng rất cổ quái.

"Con...."

"Hoàng Thượng…."

Dạ Thần còn chưa nói hết thì một thái giám từ bên ngoài đi đến.

"Chuyện gì?" Hoàng đế nhíu mi, hai tròng mắt xuyên qua mũ miện quét về phía thái giám.

"Khởi bẩm Hoàng Thượng, có thị vệ báo lại, có một đội nhân mã đang ở ngoài cung, yêu cầu gặp mặt Hoàng Thượng."

Thái giám cúi đầu, bẩm báo. Trong lòng buồn bực, đến tột cùng là thần thánh phương nào, cư nhiên dám trực tiếp chạy đến cửa Hoàng cung nói muốn gặp Hoàng Thượng. Bệ hạ cũng không phải là ai cũng có thể gặp.

"A?" Hoàng đế nhíu nhíu mày kiếm, tròng mắt thâm thúy xẹt qua tia hoang mang. "Người đó có nói là ai?"

Hoàng Thái Hậu, Hoàng Hậu, văn võ bá quan cũng hai mặt nhìn nhau, đối với người tới rất là tò mò.

"Hồi Hoàng Thượng, nghe nói là sứ giả Mộng La quốc đến chơi." Thái giám trả lời.

"Mộng La quốc?"

Mọi người nghe xong cùng có vẻ mặt mờ mịt, tại sao bọn họ không có nghe qua đất nước này?

Hoàng đế cùng Thái Hậu hai mặt nhìn nhau, cùng không nghĩ ra được.

Trong nhất thời, mọi người đều nghị luận, đều phỏng đoán, Mộng La quốc là đất nước thế nào? Tới chơi có ý gì? Vì sao không trình bái thiếp rồi chờ?

Lãnh Loan Loan vừa nghe thấy lại giương môi, hiểu rõ cười nói. Mộng La quốc không phải Xà giới sao? Xem ra, nếu không đoán sai, hẳn là phụ hoàng, mẫu hậu đến. Tuy rất ngạc nhiên vì sao bọn họ lại đến, nhưng mà không thể không nói bọn họ đến rất đúng lúc.

Dạ Thần cúi đầu nhìn vẻ mặt của Lãnh Loan Loan, dường như nàng biết Mộng La quốc này. Không khỏi mở miệng hỏi:

"Cửu Nhi, nàng biết Mộng La quốc sao?"

"Đương nhiên." Lãnh Loan Loan gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn đôi mắt tím của Dạ Thần. "Ta đến từ Mộng La quốc." Vừa hay Xà giới có đặt tên, nếu nàng nói nàng đến từ Xà giới. Phỏng chừng những người này sẽ sợ chết khiếp.

Dạ Thần nghe nói Lãnh Loan Loan cư nhiên đến từ Mộng La quốc, đồng tử sáng ngời , vừa nghe tên đất nước này liền biết phi phàm, khó trách Cửu Nhi phi thường như thế.

"Nếu đoán không sai, hẳn là phụ mẫu của ta." Lãnh Loan Loan vuốt cằm nói.

"Cái gì? Phụ mẫu của nàng?" Dạ Thần giật mình, nhất thời nâng cao âm lượng.

"Thần Nhi, phụ mẫu gì?" Hoàng đế nhìn thấy biểu tình giật mình của Dạ Thần, nhịn không được hỏi.

"Phụ hoàng, người đến từ Mộng La quốc, có thể là phụ mẫu của Cửu Nhi." Dạ Thần khôi phục sự bình tĩnh, nhìn hoàng đế nói.

"Cái gì?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.