Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu

Chương 56: Uy hiếp, thì làm sao?



"Quy củ là chết, nhân là sống".

Một câu ngăn chặn tất cả mọi câu nói của mọi người.

Lãnh Diệu Hiên thản nhiên liếc mắt Thu Đừng Ngôn, trong mắt xẹt qua một đạo tinh quang, nam nhân này mở miệng lại nói quy củ. Hắn ta cũng đang mưu tính đem nữ nhi của mình đưa lên vị trí thái tử phi, quả nhiên là nhân loại dối trá.

"Quy củ tổ tông không thể phá." Hoàng thái hậu thấy hoàng đế quốc gia khác cư nhiên ở Nguyệt Diễm quốc có thái độ như vậy, tức giận nói.

Lãnh Diệu Hiên nhìn bà, mày kiếm nhíu nhíu, vẻ mặt khinh thường, lạnh lùng phun ra một câu:

"Nữ nhân không thể tham gia chính sự."

"Ngươi..."

Lãnh Loan Loan đang ngồi trong lòng Lãnh Diệu Hiên, nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của Thái Hậu, Hoàng hậu, khóe miệng khẽ nhấc lên. Không nghĩ tới phụ hoàng cũng lợi hại như vậy, làm cho hai nữ nhân kia không thể nói thêm được gì.

"Tuyển thái tử phi cũng là việc của Nguyệt Diễm quốc, đâu cần Mộng La quốc quan tâm?"

Kỉ Thanh Ngữ đối với chuyện Lãnh Loan Loan là công chúa, đố kỵ không thôi, hiện tại thấy nàng ta còn được hoàng đế Mộng La quốc sủng ái, trong lòng lại thêm ghen ghét, nhịn không được mở miệng nói.

"Ngươi là ai?"

Lãnh Diệu Hiên nhìn Kỉ Thanh Ngữ. Thấy nàng băng cơ ngọc cốt, dung mạo đẹp đẽ, y phục trắng như tuyết. Thoạt nhìn nàng không tầm thường, nhưng hắn vẫn nhìn thấy hận ý trong mắt nàng.

"Nàng a, chỉ là một gốc cây bách hợp dối trá."

Lãnh Loan Loan nhìn lướt qua Kỉ Thanh Ngữ, không hề khách khí nói. Nàng ghét nhất cái loại nữ nhân dối trá này. Muốn làm thái tử phi? Có bản lĩnh thì cùng nàng cạnh tranh. Nàng ta có âm mưu gì vậy? Ta phi.

Nghe được Lãnh Loan Loan nói nàng dối trá, Kỉ Thanh Ngữ thoáng chốc sắc mặt khó coi.

"Nàng là chất nữ của hoàng hậu, Ngữ quận chúa."

Hoàng đế Dạ Phong giải thích với Lãnh Diệu Hiên.

Lãnh Diệu Hiên nhìn hoàng đế, khóe môi khẽ câu, có vài phần trào phúng.

"Bệ hạ, chẳng lẽ ở quý quốc, khi bàn việc triều chính, nữ nhân trong hậu cung đều có thể can thiệp sao?" Ánh mắt đảo qua Thái Hậu, Hoàng hậu, Kỉ Thanh Ngữ, các nàng có quyền lên tiếng sao?

Hoàng đế sửng sốt, ánh mắt cũng nhìn về phía ba người kia, đã thấy các nàng ai cũng có sắc mặt không tốt.

"Hậu cung đương nhiên là không thể tham gia chính sự. Về phần hôm nay, quả thật rất đặc biệt. Chuyện lập thái tử phi, chuyện nước cũng là chuyện nhà, Thái Hậu cùng Hoàng hậu mới có thể tham dự."

"Như vậy về việc Mộng La cùng Nguyệt Diễm liên kết, Hoàng Thượng thấy thế nào?"

Lãnh Diệu Hiên cũng không truy cứu thêm nữa.

"Hai nước liên kết đương nhiên là chuyện tốt." Hoàng đế gật gật đầu.

"Như vậy Hoàng Thượng là cùng ý với trẫm, cho cửu công chúa cùng thái tử điện hạ cây kết liền cành?" Lãnh Diệu Hiên trực tiếp kết luận.

"Mộng La bệ hạ, lời này có hay không có phần không thỏa đáng?" Thu Đừng Ngôn đứng dậy, hơi xoay người nói. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén. "Hai nước liên kết là chuyện tốt, nhưng ngài phải biết là cửu công chúa vẫn còn nhỏ tuổi."

Lãnh Diệu Hiên quét mắt nhìn Thu Đừng Ngôn, không khách khí hỏi:

"Chẳng lẽ cửu công chúa của trẫm còn không xứng với thái tử điện hạ sao?"

"Này..." Thu Đừng Ngôn ấp úng.

"Mộng La bệ hạ bớt giận, cửu công chúa đương nhiên là thông minh nhanh nhẹn." Hoàng đế xen vào nói.

"Nếu đã như vậy, cửu công chúa của trẫm lại không thể làm thái tử phi của tệ quốc?" Lãnh Diệu Hiên mâu quang lạnh lùng đảo qua mọi người.

"Tuổi tác không thích hợp." Kỉ Thanh Ngữ vẫn chưa từ bỏ ý định, nàng sao có thể dâng tặng vị trí thái tử phi cho người khác.

"Câm miệng." Lãnh Diệu Hiên không khách khí khiển trách, "Trẫm nói chuyện, thế nào lại đến lượt ngươi lên tiếng?"

"Ngươi..." Kỉ Thanh Ngũ bị Lãnh Diệu Hiên răn dạy tức không nói nên lời.

"Hoàng Thượng, người Mộng La quốc lại vô lễ như vậy, rõ ràng không không để Nguyệt Diễm chúng ta vào mắt mà." Uy Viễn tướng quân vừa thấy thái độ của Lãnh Diệu Hiên, đột nhiên thấy tức giận. Hắn hay chinh chiến trên sa trường, tự nhiên có phần hỏa bạo hơn quan văn trong triều.

Dạ Phong sắc mặt cũng có chút khó coi, Mộng La quốc thái độ thật ngông cuồng. Đứng ở Nguyệt Diễm bàn chuyện lại không để hoàng đế Nguyệt Diễm hắn vào mắt.

Gió mạnh từ ngoài thổi vào, không khí nhất tời có chút giằng co.

Lãnh Loan Loan tà tứ nhìn chằm chằm đại tướng quân cao lớn kia. Hắn ta thật không biết điều.

Quả nhiên, Lãnh Diệu Hiên ôm lấy Lãnh Loan Loan đứng lên, đôi mắt lạnh lùng nhìn Uy Viễn tướng quân.

"Huyền y." Lãnh Diệu Hiên gọi thị vệ mặc huyền y phía sau.

Thị vệ hiểu rõ, bóng dáng huyết sắc nhoáng lên một cái, mọi người chỉ thấy một đạo huyền quang hiện lên, ai cũng không rõ đã xảy ra sự tình gì. Chỉ thấy Uy Viễn tướng quân, trên mặt có thêm vài vết máu.

"A..."

Quan văn sợ hãi chỉ vào hắn hét chói tai.

Uy Viễn tướng quân còn chưa có cảm giác gì, đưa tay lên trên mặt. Sau đó nhìn thấy tay mình đầy máu tươi, cũng choáng váng.

"Mộng La bệ hạ, ngài đây là?" Hoàng đế cũng trầm mặt, sau bức rèm che, trợn mắt, đứng lên, nhìn thẳng Lãnh Diệu Hiên.

Không khí nhất thời giương cung bạt kiếm, hai người ai cũng không mở miệng.

"Cửu công chúa nhất định phải là thái tử phi của Nguyệt Diễm, ai phản đối, giết không tha." Lãnh Diệu Hiên phá vỡ sự yên tĩnh, một câu của hắn làm cho cả đại điện xôn xao.

"Ngài đây là đang uy hiếp!" Nguyệt Diễm hoàng đế cùng bách quan đều trợn mắt nhìn hắn.

"Trẫm chính là uy hiếp, thì có làm sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.