Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu

Chương 62: Diệt người muốn giết [thượng]



"Giết thái tử phi."

Kỉ Thanh Ngữ ánh mắt như rắn độc, biểu tình dữ tợn làm cho khuôn mặt tuyệt mỹ trở nên xấu xi hẳn đi.

Hắc y nhân ngẩn ra, không nói gì.

"Thế nào? Ngươi dám cãi lại mệnh lệnh của ta?"

Thấy hắc y nhân không có phản ứng, Kỉ Thanh Ngữ trừng hắn.

"Thuộc hạ không dám." Hắc y nhân cúi đầu đáp.

"Vậy làm theo mệnh lệnh của bản quận chúa."

Kỉ Thanh Ngữ nói, mắt híp lại, nàng cũng không tin tiểu nha đầu kia có thể bất tử. Dám cùng nàng tranh giành vị trí thái tử phi, nàng sẽ cho nàng ta phải trả giá.

"Vâng." Hắc y nhân bất đắc dĩ gật gật đầu.

"Thừa dịp hiện tại mọi người đang ở bữa tiệc, không phòng bị, ngươi hãy đi đông cung làm thịt tiểu nha đầu kia." Kỉ Thanh Ngữ nhìn hắc y nhân, lạnh lùng nói. "Chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại. Nếu không ngươi hãy mang đầu về gặp ta."

Hắc y nhân sửng sốt, không nghĩ tới Kỉ Thanh Ngữ sẽ làm như vậy. Nhưng đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của nàng, hắn chỉ có thể gật đầu.

"Thuộc hạ nhất định hoàn thành nhiệm vụ."

"Tốt, mau đi đi."

Thân ảnh màu đen nhoáng lên một cái liền biết mất.

"Tiểu nha đầu, ta xem ngươi lần này còn trốn được hay không." Kỉ Thanh Ngữ híp mắt, mâu quang xẹt qua một tia quang mang quỷ dị.

Ánh mặt trời chiếu xuống nhàn nhạt, gió nhẹ nhàng thổi.

Sau khi Kỉ Thanh Ngữ rời đi, chỗ trống sau núi giả xuất hiện một vị bạch y nữ tử. Nàng nhìn phương hướng Kỉ Thanh Ngữ rời đi, lạnh lùng cười, nhân loại này đúng là tự đi tìm đường chết.

Thân ảnh nhoáng lên một cái, bạch y nữ tử lại thần kỳ biến mất.

...

Cửa sổ rộng mở, ánh mặt trời theo đó mà chiếu vào.

Rèm đỏ theo gió khẽ lay động, mùi hương của hoa thoang thoảng khiến người ta có cảm giác dễ chịu.

Một bóng dáng màu trắng xẹt qua, bóng dáng Thủy Dao xuất hiện bên cạnh giường.

Lãnh Loan Loan mở mắt, ngồi dậy, hỏi:

"Thế nào rồi?"

Thủy Dao xoay người, ngẩng đầu, mâu quang lạnh lùng, thản nhiên đáp:

"Công chúa phán đoán không sai, nhân loại được gọi là Ngữ quận chúa kia phái một hắc y nhân đeo mặt nạ đến ám sát người. Hiện tại chắc sắp đến rồi."

"Nga?" Lãnh Loan Loan khóe môi khẽ nhếch, tựa tiếu phi tiếu. "Quả nhiên là ngu ngốc, cư nhiên học điều không tốt." Nữ nhân ngu xuẩn, muốn đi tìm chết. Như vậy nàng sẽ cho nàng ta đi gặp diêm vương.

"Đến rồi."

Thủy Dao hai tai giật giật, nghe được có dị động từ xa, tuy rằng làm cho người ta không phát hiện ra, nhưng các nàng đều có thính giác đặc biệt.

"Ân." Lãnh Loan Loan gật gật đầu, mâu quang xẹt qua một tia thú vị. "A Dao, ngươi trước hết ẩn thân đi." Loại tiểu nhân vật này, một mình nàng cũng có thể thu phục được. Mấu chốt là sự thú vị trong đó, nàng sẽ làm cho Kỉ Thanh Ngữ chết mới hiểu được.

"Vâng." Thủy Dao đáp, bóng dáng lại biến mất.

Lãnh Loan Loan nằm lên giường. Khép mắt, làm bộ như đang ngủ.

Gió thổi, hai bên màn giường cũng theo gió lay động.

Lãnh Loan Loan phát hiện được hơi thở người tới, cảm giác được hắn theo cửa sổ đi vào, đi tới giường.

Hắc y nhân nhìn khắp nơi đều màu đỏ, mâu quang nhìn xuống thái tử phi đang nằm ngủ trên giường. Khuôn mặt tinh xảo lại phấn nộn thật điềm tĩnh, nàng đi vào giấc ngủ như đang mơ thấy điều gì tốt đẹp. Đôi mắt lộ ra ngoài mặt nạ hiện lên một đạo do dự, nắm kiếm nhưng không hạ thủ được.

Hắn là ám vệ, không phải sát thủ. Không thể giống sát thủ, lãnh huyết, ngay cả tiểu hài tử cũng ra tay. Nhưng mệnh lệnh của quận chúa hắn không thể không chấp hành, trong lòng mâu thuẫn. Nhớ tới ân tình của lão gia, cắn răng, giơ kiếm lên định chém Lãnh Loan Loan.

Lãnh Loan Loan cảm nhận được người tới do dự, trong lòng biết hắn cũng là bất đắc dĩ, coi như vẫn còn lương tâm. Trong lòng thầm nghĩ bỏ qua hắn, lưu lại mạng nhỏ cho hắn. Khi hắc y nhân giơ kiếm, tay nàng không dấu vết nhẹ nhàng vung lên.

Hắc y nhân sửng sốt, tay cầm kiếm không thể di chuyển. Cả người giống như bị điểm huyệt, trừng lớn ánh mắt nhìn Lãnh Loan Loan đang ngủ.

Lãnh Loan Loan mở mắt ngồi dậy. Tà tứ cười:

"Muốn biết chuyện gì xảy ra sao?"

Hắc y nhân trừng mắt nhìn nàng, đây chính là thái tử phi thoạt nhìn giống tiểu tiên nữ sao? Giờ phút này nàng tà tứ cười làm cho người ta không nhịn được rùng mình, chẳng lẽ bởi vì nàng là xà thần chuyển thế sao?

"Đáng tiếc, ta sẽ không bỏ qua cơ hội."

Lãnh Loan Loan tay nhỏ bé ở trước mặt hắc y nhân nhoáng lên một cái. Hắc y nhân chỉ cảm thấy trước mặt một mảnh mông lung, sau khi Lãnh Loan Loan buông tay, cặp mắt lãnh khốc có chút cổ quái.

"Ngươi tên gì?" Lãnh Loan Loan ngồi ở mép giường, đung đưa chân, hỏi hắc y nhân.

"Sở Phàm."

"Ai phái ngươi tới giết bản thái tử phi."

"Ngữ quận chúa."

Hắc y nhân trả lời, vẻ mặt ngưng trệ.

"Thu phục." Lãnh Loan Loan chỉ vào một hướng nào đó trên không trung.

"A Dao."

"Có." Thân ảnh Thủy Dao xuất hiện.

"Đi đi, nói cho thái tử, ta bị thương." Lãnh Loan Loan đưa tay vung tới tay còn lại, một vài vết máu xuất hiện. Màu máu cùng màu da rất chói mắt.

"Vâng."

...Cho dù thiện lương thì cũng chỉ với người bên cạnh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.