Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu

Chương 66: Hoàng hậu muốn bao che hung thủ sao?



..."Ngươi..."

Kỉ Thanh Ngữ run run chỉ Sở Phàm, không nghĩ tới hắn cư nhiên nói hết sự tình.

"Kỉ Thanh Ngữ, ngươi còn gì đế nói?"

Hoàng đế cùng Dạ Thần đều khiếp sợ, không nghĩ tới Ngữ quận chúa luôn ôn nhu, làm cho người ta cảm thấy dễ chịu cư nhiên lại là người ác độc như thế. Hai người đều cảm thấy chán ghét, càng hận nàng lừa dối.

"Hoàng Thượng thứ tội." Kỉ Thanh Ngữ quỳ trên mặt đất, cầu xin tha thứ.

"Thứ tội?" Dạ Thần cả người tản ra hơi thở nguy hiểm. "Ngươi ám sát thái tử phi chắc cũng nghĩ tới sẽ có kết cục gì." Thật sự là biết người biết mặt không biết lòng, may mắn tra được nàng là người đằng sau. Nếu không ngày sau chẳng lẽ để hung thủ bên người sao?

"Bệ hạ, hiện tại hung thủ đã tìm ra. Ngài có thể giao cho chúng ta hay không?"

Xà Vương lạnh lùng nhìn lướt qua Kỉ Thanh Ngữ, cơ hồ là ánh mắt lăng trì nhìn nàng. Nàng ta đã làm nữ nhi bảo bối của hắn ra như thế, hắn không chỉnh chết nàng thì hắn không phải Xà Vương.

Hoàng đế nhíu mày, Kỉ Thanh Ngữ là chất nữ của hoàng hậu, nữ nhi bảo bối của Định Viễn hậu, thân phận hết sức to lớn. Nếu giết nàng, chắc chắn Định Viễn hậu sẽ bất mãn, gây chuyện. Nhưng nếu không xử phạt nàng, chỉ sợ lại không thể giao hảo với Mộng La quốc được, có thể đưa tới chiến tranh.

"Này..." Hắn rất đau đầu.

"Đem nàng ném vào vạn xà quật." Lãnh Loan Loan ở trong lòng Dạ Thần, môi anh đào khẽ câu, cặp mắt sáng ngời xẹt qua một đạo tàn nhẫn, lạnh lùng.

"Không..." Kỉ Thanh Ngữ hoảng sợ nhìn Lãnh Loan Loan, tiểu oa nhi này là ma quỷ. Nàng không muốn bị ném vào xà quật, nàng chán ghét xà. Quỳ xuống dưới chân hoàng đế, cúi đầu xin tha thứ.

"Hoàng Thượng, Ngữ Nhi biết sai rồi. Ngài tha thứ cho Ngữ Nhi lần này đi."

"Hừ..."

Xà Vương hừ lạnh một tiếng, ý tứ uy hiếp rõ ràng.

"Phụ hoàng, vương tử phạm tội phạt như thứ dân. Huống chi Ngữ quận chúa ám sát thái tử phi, con dâu người, nếu không xử phạt, sẽ khiến người khác chê cười."

Dạ Thần ôm Lãnh Loan Loan, đôi mắt màu tím nhìn Kỉ Thanh Ngữ, không có một chút thương hại, hắn hận không thể đem nữ nhân gây bao sóng gió này đi ra ngoài chém. Miễn cho nàng lại gây tai họa.

"Thái tử biểu ca..." Nghe được lời nói lãnh khốc của Dạ Thần, Kỉ Thanh Ngữ dừng lại cầu xin tha thứ. Ngẩng đầu lăng lăng nhìn khuôn mặt tuấn mĩ mà lãnh khốc của hắn, giống như lần đầu tiên nhìn thấy hắn. Người lãnh khốc như thế chính là nam nhân mình truy đuổi, ái mộ sao? Cư nhiên lại tàn nhẫn như thế.

"Vì cái gì? Ngươi biết rõ ta yêu ngươi, lại đối xử với ta như vậy?" Lên án nhìn Dạ Thần, tay bỗng chỉ Lãnh Loan Loan, vẻ mặt trở nên dữ tợn. "Tiểu oa nhi này có gì tốt? Ngươi cư nhiên vì nàng mà muốn giết ta? Ta muốn giết nàng, ai bảo nàng cướp đi ngươi?"

Dạ Thần không nói, hắn tới bây giờ chưa từng cho nàng hứa hẹn, cũng chưa từng làm nàng hiểu nhầm, chỉ có thể nói hết thảy là nàng tự mình đa tình.

Xà Vương cùng Xà Hậu dò xét, hóa ra tất cả là do con rể bọn họ. Ai bảo hắn rất cao quý đâu?

"Ngươi sai rồi." Lãnh Loan Loan đột nhiên ngẩng đầu nhìn Kỉ Thanh Ngữ, nhìn vẻ mặt dữ tợn của nàng. "Thần cho tới bây giờ cũng không phải là của ngươi, ta cần gì phải cướp? Hết thảy đều là ngươi tự mình đa tình, không thể trách người khác."

"Ngươi..." Lời nói của Lãnh Loan Loan làm Kỉ Thanh Ngữ chịu đả kích lớn, không, nàng không thừa nhân. Rõ ràng là xú nha đầu này cướp đi thái tử biểu ca của nàng, đoạt vị trí thái tử phi của nàng, là như vậy, chính là như vậy.

"Ngươi nói bậy, biểu ca là của ta. Vị trí thái tử phi cũng là của ta. Ngươi là kẻ chiếm đoạt. Ta muốn nói bác đem ngươi bắt lại..."

Nàng vẻ mặt có chút không bình thường.

Hoàng đế nghe được lời nói của nàng, ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời.

"Đi mời hoàng hậu đến đây."

"Vâng."

Một lát sau, Thái Hậu cùng Hoàng hậu cùng đến.

"Tham kiến Hoàng Thượng." Hoàng hậu phúc thân.

"Hoàng Thượng, đây là đang làm gì?" Hoàng thái hậu nhìn Kỉ Thanh Ngữ đang quỳ trên mặt đất, kinh hãi. "Ngữ Nhi sao lại quỳ trên mặt đất?"

"Hoàng tổ mẫu, mẫu hậu, Ngữ quận chúa phái người tới ám sát Cửu Nhi, hai người xem phải xử phạt nàng thế nào đi." Dạ Thần không khách khí mở miệng nói trước hoàng đế.

"Cái gì?" Hoàng thái hậu cùng Hoàng hậu hai mặt nhìn nhau, "Điều này sao có thể? Nhất định là sai rồi, Ngữ Nhi sao có thể phái người ám sát thái tử phi?" Ngữ Nhi luôn ôn nhu săn sóc, sao có thể làm chuyện như vậy?

"Mẫu hậu, hoàng hậu, chứng cứ vô cùng xác thực. Hơn nữa nàng cũng đã thừa nhận.

"Cái gì?" Hai người thật sự không tin.

"Hoàng Thượng, Ngữ Nhi nhất định là nhất thời hồ đồ, nô tì cầu người tha nàng lần này." Lấy lại tinh thần, hoàng hậu bùm một tiếng, quỳ xuống. Tuy nàng cũng khiếp sợ khi Ngữ Nhi cư nhiên ra tay ám sát Thái tử phi, nhưng hiện tại quan trọng nhất là bảo vệ tính nàng của nàng.

"Hoàng hậu là muốn bao che hung thủ?" Xà Vương không khách khí hỏi. Bạc môi khẽ nhếch, lạnh lùng cười nói. "Xem ra quý quốc là muốn cùng Mộng La chúng ta khai chiến? Hắn hạ lệnh cho xà đi ra, không cắn chết các ngươi thì cũng hù chết các ngươi, hừ hừ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.