Say Mộng Giang Sơn

Chương 1068-1: Đại tam nguyên (1)



Khi Đường Hưu nhận được thánh dụ, liền ngày đêm chạy tới thành Toái Diệp!

Trong chuyện này Thẩm Mộc trợ giúp thật lớn cho y, Đường Hưu cùng tùy tùng ít nhất mấy trăm người, nếu đón xe ngựa, lạc đà đường xá xa xôi, lại thêm băng tuyết ngập trời, cũng không biết phải đi trong bao lâu. Muốn dùng thời gian ngắn đem bọn họ đưa đến thành Toái Diệp, chỉ có Thẩm Mộc vốn là địa đầu xà của Lũng Hữu mới có thể.

Dưới sự toàn lực điều phối của Thẩm Mộc, Ẩn tông lấy danh nghĩa Tây Vực cường hào, điều động đủ số lượng xe trượt tuyết, dùng tốc độ nhanh hơn mấy lần so với ngựa, một đường tiếp sức đem Đường Hưu cùng những người đi theo mang đến thành Toái Diệp, nhưng Thập họ bộ lạc sẽ có phản ứng thế nào, xuất binh hay không, lúc này vẫn chưa biết được.

Chiếu thư cấp cho các quốc gia Nam Chiếu nếu so với thành Toái Diệp thì đến mau chút, từ Trường An đến Nam Chiếu, lộ trình thẳng tắp mặc dù không xa bằng đến thành Toái Diệp, nhưng đoạn đường này phải bạt sơn lội núi, cũng vô cùng khó khăn. Vì lấy tốc độ nhanh nhất bắt được liên lạc với các bộ phận Nam Chiếu, Võ Tắc Thiên không phái ra đặc phái viên từ Trường An, mà phái dịch trạm tốt lấy tám trăm dặm khoái mã đem thánh chỉ đưa đến tay Diêu Châu.

Kiếm Nam đạo giám sát Ngự Sử Lý Nham sau khi nhận được thánh chỉ, lập tức hội hợp đại thủ lĩnh Bạch Man Huân Kỳ và con rể của ông đại thủ lĩnh Ô Man Mạnh Chiết Trúc cùng Nam Chiếu tuyên chỉ. Bạch Man, Ô Man và Nam Chiếu lục bộ vương tộc phần lớn quan hệ họ hàng mang cố, quan hệ vô cùng chặt chẽ, có Ô Man và Bạch Man thủ lĩnh từ giữa hoà giải, sự việc thành công một nửa.

Hơn nữa lục bộ Nam Chiếu mấy năm gần đây đã bị Thổ Phiên càng ngày càng bóc lột tàn khốc, lẫn nhau vốn xung đột không ngừng, hiện giờ được Đại Chu hứa hẹn, cung cấp đại lượng vũ khí và lương thảo, Lục Chiếuchư Vương lập tức khởi nghĩa vũ trang, giết chết người Thổ Phiên ở kỳ cảnh nội tác oai tác quái yêu cầu cống phú, phát động tiến công tới lãnh địa Thổ Phiên.

Ô Man và Bạch Man cũng phái ra nhân mã, xen lẫn trong đội ngũ lục bộ Nam Chiếu, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của xâm nhập Thổ Phiên, tính toán vét lấy một số, phát chút ít tài của. Ttriều đình bên này phong tỏa tin tức lục bộ Nam Chiếu khởi binh, đối với đặc phái viên Thổ Phiên và Đột Quyết hòa thân vẫn sử dụng thủ đoạn kéo dài có lệ với bọn họ.

Từ khi Mậu Châu Đô đốc Trần Đại Từ đánh Thổ Phiên đại bại Thổ Phiên, dáng vẻ bệ vệ của đặc phái viên Thổ Phiên Luận Di Tát liền không còn càn rỡ như trước, rất nhanh, Luận Di Tát lại nhận được tin tức phản loạn ở Lục Chiếu. Lục Chiếu mấy năm này thường xuyên cùng Thổ Phiên đánh đánh giết giết, Luận Di Tát cũng không biết lúc này đây phản loạn Lục Chiếu căn bản chính là Đại Chu khuyến khích, vội vàng phong tỏa tin tức nà, e sợ cho bị Đại Chu biết.

Tuy nhiên đến lúc này, Luận Di Tát lại không dám gây sự. Hình tượng sứ tiết Đột Quyết lúc đầu là một bộ dáng nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, đi theo phía sau mông Thổ Phiên cũng muốn cầu có hòa thân đãi ngộ, hiện giờ Thổ Phiên nếm mùi thất bại, ngay sau đó nội bộ mâu thuẫn, Luận Di Tát lo lắng không đủ, ngược lại đẩy Mạc Chi Can lên phía trước đấu tranh anh dung, • mình ở sau phất cờ hò reo.

Mạc Chi Can ngay từ đầu còn tưởng rằng Luận Di Tát chỉ là bởi vì Mậu Châu đại bại liền thay đổi thái độ, và tin tức Lục Chiếu phản loạn vẫn bị che lấp, ngay cả khi Đại Chu Biết • Mạc Chi Can mới hiểu được nguyên nhân thực sự Luận Di Tát trước ngạo mạn sau cung kính, nhưng lúc này gã cũng không biết rằng hậu viện Đột Quyết bọn gã cũng bị châm lửa rồi.

Võ Tắc Thiên kéo đi kéo lại, đem hết tất cả vốn liếng, rốt cục kéo dài tới tân niên. Để ăn mừng tân niên, Võ Chu an bài một loạt lễ mừng tân niên, lần này càng có thể danh chính ngôn thuận kéo bọn họ xuống rồi. Mà sứ giả Đột Quyết và Thổ Phiên cũng tính toán bình ổn phản loạn Lục bộ Nam Chiếu mới lại tiếp tục tạo Võ Chu tạo áp lực.

Song phương đều có tính toán, lại không mưu mà hợp, càng sắp đến tân niên, nghị luận về hòa thân tạm thời cũng liền bị nhóm người này để sau đầu.

※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※

Mùng một tháng giêng năm Chi Nguyên, giờ Chi Nguyên, tháng Chi Nguyên, là bắt đầu tam nguyên.

Hai bên cửa chính Dương gia treo câu đối đỏ tươi, trên cửa còn dán một bức câu đối xuân a Nô tự viết: Tam dương thủy bố, tứ tự sơ khai .

Sáng sớm hôm nay, trong đại viện tòa nhà bên hồ Long Khánh pháo dây nổ liên hồi lốp bốp đùng đoàng vang không ngừng, cái này gọi là Đình liệu, nhà giàu có trong viện này ít nhất phải đốt một ngày một đêm, có nhà thậm chí phải ba ngày ba đêm không ngừng.

Phur An Nhạc công chúa trước vài ngày liền cho nổ pháo, cũng không biết mua về bao nhiêu xe ống pháo nổ, ở trong đình viện chồng chất như núi, sáng sớm 30 tết, phủ An Nhạc công chúa nổ ống pháo liền thanh thế rung trời. An Nhạc công chúa còn muốn nổi bật hướng ống pháo nổ đổ thêm hương liệu quý báu, vừa cháy biến thành nơi nơi mùi thơm lạ lùng lượn lờ.

Của cải nhà Dương Phàm kỳ thật so với An Nhạc công chúa giàu có hơn nhưng hắn không giống An Nhạc công chúa nhà giàu khoe của hợm hĩnh, dù là như thế, trên dưới Dương phủ tỉ mỉ trang hoàng lên, khoác lụa hồng, treo dải lụa màu trước cửa, không khí vui mừng từ ngoài cửa.

Vui vẻ nhất phải kể hai tỷ đệ Dương Tư Dung và Dương Niệm Tổ rồi, hai tỷ đệ mặc bộ đồ mới, đội mũ mới, vui mừng chạy nhảy khắp tiền viện hậu viện, bọn họ khi thì chạy vòng quanh những cái cây treo đen xinh đẹp trong viện, khi thì gia nhập đội ngũ đạp ca của các nha hoàn, tại giữa các cô nương đang dắt tay đạp ca chui ra chui vào.

Tới chạng vạng, hàng xóm láng giềng của Dương Phàm liền an tĩnh lại. Hai vợ chồng Võ Sùng Huấn và An Nhạc tới Lương Vương phủ đón giao thừa, Ngũ huynh đệ Thọ Xuân Vương Lý Thành Khí cũng đi phủ Tương Vương, tuy rằng quý phủ bọn họ vẫn như trước đèn đuốc sáng trưng, nhưng chỉ có nô bộc trông nhà, không có cái loại náo nhiệt nhiệt tình, chỉ có Dương gia vẫn náo nhiệt như trước.

Sâu trong bức tường cạnh gò đất phía Tây, một hàng rào chắn của một tòa đình nhỏ, Dương Phàm vun thêm nắm đất mới cho nấm mồ của Ninh Kha, lại mở ra hộp đồ ăn, đem mấy thứ đồ ăn lạnh, mấy đĩa thức ăn khô đặt ở trước bia, cuối cùng mang giấy vàng hương và tiền giấy đốt, ánh lửa bùng lên, tro tàn đỏ sậm cùng với nhiều điểm ánh lửa bay lên như những con bướm.

Tiếng pháo đùng đoàng gần gần xa xa truyền đến, lại càng thêm làm cho nơi này trống vắng.

Dương Phàm bái tế Ninh Kha, chậm rãi đi ra khỏi núi, trong viện pháo nổ nhiệt liệt, tiếng pháo đùng đoàng liên hồi. Những người lui tới đều mặc bộ đồ mới, vẻ mặt vui sướng, Những đứa trẻ của Cổ gia cũng chạy quanh đống lửa nhỏ, thấy Dương Phàm, tất cả mọi người đều thăm hỏi.

Tiến vào hậu trạch phòng khách, Dương Phàm chỉ thấy Dương Niệm Tổ cầm theo một chiếc đèn cá vàng, dường như uống rượu say, cong vẹo mà từ trong khách sảnh đi ra, lúc ra cửa, còn đập trúng đầu vào khung cửa.

Dương Phàm một tay đỡ lấy cậu, chỉ thấy đứa con mắt buồn ngủ nhập nhèm, không khỏi không kìm nổi cười, hôm nay người một nhà đều dậy từ sớm, xưa nay mọi người vẫn quen ngủ trưa! Dương Niệm Tổ đã quen được chiều chuộng hưng phấn quá mức, buổi trưa cũng không ngủ, thoạt nhìn là vô cùng mệt mỏi.

Dương Phàm sờ sờ đầu của nó, nói:

- Xem con buồn ngủ díp cả mắt lại kìa, đi ngủ một lát đi!

- Con không buồn ngủ, con phải đón giao thừa!

Dương Niệm Tổ lắc đầu, trong một năm chỉ có mấy ngày nay là náo nhiệt, cậu không muốn ngủ, vẫn cầm đèn cá vàng lên, lảo đảo đi, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, chờ nửa đêm đến.

Nửa đêm cuối cùng đã tới, đầu tiên là chuông trống trong hoàng cung khinh thành Trường An đều kêu vang, âm thanh du dương của chuông trống vừa mới loáng thoáng truyền vào lỗ tai, chuông trống đường cái Chu Tước cùng với các phường, các chùa chiền, các đạo xen cùng nhau vang lên, thanh âm có xa có gần, có lớn có nhỏ, cao có thấp có, hợp thành loại một loại cảm giác làm người ta cực kỳ rung động.

Thời khắc bỏ đi cái cũ để đón chào cái mới đến rồi.

Quản gia Mã Hàn tươi cười chân thành nói với Dương Phàm:

- A lang, xin mời ngài ngồi!

Lão quản gia Dương phủ lúc trước họ Ngưu, bởi vì đế đô dời về phía Tây, Dương gia cũng dời đi Lạc Dương, lão Ngưu tuổi tác đã cao, người nhà cũng đều ở tại Lạc Dương, cho nên không theo đến Trường An, từ chức về nhà dưỡng lão • Mã Hàn này là quản sự mới Dương gia đón tới sau khi đến Trường An, cực kỳ khôn khéo tài giỏi.

Dương Phàm có chút ngoài ý muốn cười nói:

- Đây là quy củ gì vậy, ta được ghế trên sao?

Mã Hàn cười nói:

- Đây là đương nhiên, a lang, ngài là chủ gia đình Dương gia, bối phận, thân phận quý trọng nhất, dĩ nhiên phải ngồi ghế trên, nhận bái lạy của cả nhà.

Kiến thức của Dương Phàm về phương diện này thật đúng là khiếm khuyết vô cùng, lúc nhỏ hắn không nơi nương tựa, phiêu linh ở Nam Dương, tập tục Nam Dương không giống với Trung thổ.

Cho đến trưởng thành, hắn trở lại Trung Nguyên, bàn tay trần lập nên gia nghiệp này, còn vẫn không chính thức đón giao thừa dựa theo tục lệ của những gia đình giàu có ở Trung Nguyên.

Dương Phàm dựa theo ý tứ của quản gia ngồi ở chính giữa công đường, chỉ thấy bên cạnh bên người còn để ra một chỗ ngồi • gần cuối nửa bước, trái phải còn có hai chỗ ngồi. Tiểu Man, a Nô và Cổ Trúc Đình cười khanh khách đi tới, theo thứ tự cúi đầu về phía hắn bái lạy, trang trọng dị thường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.