Say Mộng Giang Sơn

Chương 1069-1: Hồng kỳ báo tin thắng trận chỉ là trò đùa (1)



Đêm mồng một tết, buổi biểu diễn Khu Na ở trên đường Chu Tước là một hồi thịnh yến mà toàn thể dân chúng Trường An đều tham dự. Từ lúc nhập nhoạng tối, người đi đường càng ngày càng nhiều, đợi cho đến khi đèn đuốc rực rỡ mới lên đã là chen vai sát cánh, vung tay áo như mây.

Mọi người ca hát nhảy múa đầy đường, say mê xem đèn, tiếng người rao hàng, tiếng người đi lại cười nói, cho đến khi tiếng nhạc leng keng điếc tai từ xa truyền đến, mọi người dần tiến về con đường trước mắt, nghênh đón lễ Khu Na, đội múa vừa ca hát vừa nhảy múa tiến lên phía trước...

Thương kích lóe sáng, kim giáp huy hoàng, đi trước mở đường chính là Tứ tướng, sau đó là một đôi nam nữ, nam mặc áo quần màu đỏ có in hình tranh vẽ, đầu đội mặt nạ lão ông chính là Na Ông rồi. Nữ nhân mặc áo xanh cùng với quần có in tranh vẽ, đầu đội một mặt nạ lão bà, đây là Na Mẫu.

Phía sau bọn họ là 360 đồng tử đội mặt nạ búp bê, tiếp đó là Phật gia Phạm Thiên Tứ Đại Thiên Vương giơ lên bốn loại thần khí, các thần tiên đạo gia hoặc râu trắng bồng bềnh hoặc ôm Phất trần hay đeo Thất Tinh bảo kiếm, năm vị tướng quân múa trường tiên, miệng phun thánh hỏa ....

Đây không chỉ là ngày hội long trọng của người dân Trường An, cũng là ngày hội long trọng khấn bái các thần phật trên trời, phàm là các cửa hiệu có thờ thần Phật đều kéo ra, kế tiếp chính là sắm vai Nhân vật yêu ma quỷ quái yêu ma, bọn họ vừa hát vừa nhảy, một đường đi trước.

Đêm nay, trên đường có rất nhiều quầy hàng bán mặt nạ, người xem Na Vũ phần lớn đều mua một mặt nạ đội lên, có thiếu niên đeo mặt nạ thiếu niên vừa nhảy vừa hát trà trộn vào đội ngũ Khu Na đồng tử, đến nỗi đội ngũ kia càng ngày càng dài, người cũng càng ngày càng nhiều, cuối cùng chừng ngàn người nhảy Na Vũ, trường hợp thật là đồ sộ.

Một nhà Dương Phàm đi giữa đám người, trên mặt cũng đều đeo mặt nạ, trên đường người đến người đi, tất cả mọi người mang mặt nạ, làm cho người ta dường như bị đưa vào một thế giới của những chiếc mặt nạ. Dưới tình huống này người nhà rất dễ dàng lạc đường, cho nên người lớn lôi kéo tay con nhỏ một khắc cũng không buông ra, dù là như thế, trong đám người vẫn không ngừng có người xé cổ họng hô bạn gọi bè.

Cổ Trúc Đình tuy có bầu, nhưng bằng thân thủ của nàng đi bộ xem nhảy múa thế này cũng không cần lo lắng bị người chen chúc đụng vào, nhưng vì an toàn, Dương Phàm vẫn làm một chiếc kéo xe, chở nàng đồng hành, chiếc xe này cũng đã thành dấu hiệu người của Dương gia phân biệt lẫn nhau, người một nhà đều vây quanh chiếc xe này chậm rãi mà đi.

Bàn Cổ thị để lộ cánh tay, cơ thể sôi sục hữu lực, trên mặt dữ tợn mặt nạ, tay cầm cái búa lớn bằng đồng thau khai sông bạt núi, tạo tư thế lúc thì như đang chuẩn bị xé toạc cả bầu trời, lúc chợt đổi dáng người như đang chém xuống, giương nanh múa vuốt mà đi đến, nương theo nhịp trống dâng trào mãnh liệt • đằng đằng sát khí, Dương Niệm Tổ nhìn bộ dáng hung ác đó không khỏi khiếp đảm nhích lại gần về bên cạnh phụ thân.

Dương Phàm cười dài sờ sờ đầu nó, nhìn người đàn ông vạm vỡ đóng giả Bàn Cổ, kỹ thuật nhảy mộc mạc, động tác tục tằn, rất có một loại viễn cổ hỗn độn thời kỳ hoang dã và cảm giác thần bí, đem khí khái người khổng lồ khai sáng Càn Khôn và nguyên thủy lực lượng của nhân loại biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn, làm người ta huyết mạch sôi sục.

- Ai nha, mặt nạ của người ta!

Bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng hờn dỗi, Dương Phàm quay đầu nhìn lại, Dương Tư Dung bị người ta lột mặt nạ, chưa kịp tìm lại bị dẫm vào chân, tiểu nha đầu tức giận dậm chân, Dương Phàm tiện tay lấy mặt nạ của mình xuống đưa cho cô bé, cười nói:

- Đừng vểnh môi nữa, sắp treo được bình dầu rồi lên rồi đấy, tí nữa thấy cái nào vừa ý lại mua là được.

- Vâng!

Tư Dung rầu rĩ không vui nhận lấy mặt nạ của cha, mặt nạ của nàng vốn là Ma Cô tiên tử, rất xinh xắn, nhưng mặt nạ của cha lại là một khỉ con đăng nháy mắt ra hiệu, Tư Dung không thích, tuy nhiên có còn hơn không, đành phải nhận lấy đội ở trên đầu. Dương Niệm Tổ đội một cái mặt heo tai to mặt lớn, hướng về phía nàng cười ha ha.

Dương Phàm dẫn người một nhà ngắm cảnh, lững thững mà đi, đang đi tới, con đường phía trước bỗng nhiên bị hai người trước mặt chặn lại. Xem quần áo dáng người hai người kia, hẳn là một nam một nữ, nam cao lớn cường tráng khôi ngô, đội mặt nạ Di Lặc, nữ thì mang mặt nạ tiểu quỷ hung tợn, trên mặt quỷ có một đoạn đầu lưỡi đỏ tươi.

- Làm phiền, xin nhường đường!

Dương Phàm khách khí nói một câu, nhưng hai người kia lại vẫn không nhúc nhích, ánh mắt của Dương Phàm hơi hơi ngưng tụ, mặc cho đám người Nhâm Uy gian nan tiến lên, vừa thấy có chút dị trạng, lập tức đi về bên này. Người đội mặt nạ Phật Di Lặc bụng lớn nhấc mặt nạ lên, lộ ra một gương mặt tươi cười, Dương Phàm thất thanh nói:

- Tiết... A, tại sao là thầy!

Tiết Hoài Nghĩa buông mặt nạ, cười nói:

- Náo nhiệt như vậy, ta dĩ nhiên cũng phải nhìn xem.

Dương Phàm liếc mắt mắt tiểu quỷ bên cạnh ông ta, thầm nghĩ: Vị này đích thị là Nhược Hương sư nương rồi. Nghĩ đến một vị tiểu mỹ nhân Phù Tang thanh nhu uyển lệ, không ngờ mang mặt nạ mặt mũi hung tợn có chút cảm giác quái dị.

Vừa thấy Dương Phàm và người mới tới quen nhau, đám người Nhâm Uy lại nhập vào đám đông, từ đầu đến cuối không một ai chú ý tới bọn họ là tùy tùng của người trong gia đình này. Tiểu Man và a Nô đều biết Tiết Hoài Nghĩa, hai người âm thầm cả kinh, nhưng các nàng đều rất trầm tĩnh, lập tức bất động thanh sắc địa kéo đến gần Nhược Hương, tựa như người một nhà.

Trên đường người đến người đi, Dương Phàm liền không hề hé miệng nói với Tiết sư, chỉ nói:

- Thầy không phải là chưa từng được xem Na vũ, có cái gì hay xem đâu.

Tiết Hoài Nghĩa cười to nói:

- Khu Na đại tiếu là chuyện lớn náo nhiệt nhất ngày đầu năm mới, ta mặc dù từng được xem, nhưng Nhược Hương lại chưa thấy bao giờ, ta dẫn nàng đến xem để biết thêm kiến thức.

- Ồ! Hai vị sư huynh đâu?

- Miễn bàn bọn họ, hai cái loại không có tiền đồ. Mới vừa có một đám cô nương đạp ca nhảy múa, hai tên khốn kiếp kia chen vào tiếp cận! Náo nhiệt kết quả •••••• lạc nhau. !

Dương Phàm thật không nghĩ tới Tiết Hoài Nghĩa lá gan lớn như vậy, hai người sóng vai mà đi, Dương Phàm luôn nhìn chung quanh, Tiết Hoài Nghĩa thấy hắn bất an, cười nói:

- Con sợ cái gì, giờ ta như này dù là đến trước cửa hoàng cung đi một vòng, cũng chẳng có gì là sợ.

Dương Phàm thở dài:

- Người giang hồ càng già, lá gan càng nhỏ.

Tiết Hoài Nghĩa liếc nhìn hắn, cười nói:

- Ở trước mặt ta, con cũng dám xưng người từng trải sao? Nhớ ngày đó ta bước chân vào giang hồ, tiểu tử con còn không biết...

Tiết Hoài Nghĩa giọng điệu chầm chậm, lại thở dài, nói:

- Thôi, ta là con cháu giang hồ giang hồ lão luyện, con là giang hồ không già ngươi cũng không lão luyện, không so được!

Dương Phàm cười nói:

- Đại sư phụ hiện giờ tiêu dao, so với năm đó uy phong không giảm chút nào, nếu như nói già, đó cũng là càng già càng dẻo dai.

Tiết Hoài Nghĩa bật cười ha hả, dương dương đắc ý mà nói:

- Đúng vậy, cái này thật đúng, ta thật ra làm được!

Ông ta ôm chầm bờ vai của Dương Phàm, ghé vào lỗ tai hắn quỷ bí mà nói:

Rất nhanh, con sẽ có một tiểu sư đệ rồi.

Dương Phàm ngạc nhiên nói:

- Không thể nào, sư phụ lại thay người ta quy y..., a!

Hắn bỗng nhiên kịp phản ứng, vui mừng bất ngờ mà nói:

- Hay là sư nương ...

Tiết Hoài Nghĩa Ha ha ha cười. Kỳ thật ông ta vốn định cất tiếng cười to, bỗng nhiên nghĩ đến mình sắp làm cha, hẳn là nên thâm trầm một chút, cố ý nghẹn nhịn kết quả chính là tiếng cười giống như gà mái vừa mới đẻ trứng.

Đội ngũ Khu Na dần dần đi xa, không ít dân chúng hoan hô cười đùa đuổi theo, xung quanh đám người Dương Phàm lập tức rộng rãi rất nhiều, bọn họ có thể lững thững dạo chơi, xem đèn ngắm cảnh.

Tiết Hoài Nghĩa nhìn cái đèn trang trí ở gốc cây bên đường, coi thường không thèm để ý bình luận:

- Chụp đèn cây này, so với cây đèn trăm thước của ta năm đó còn kém xa lắm.

Gốc đèn cây này cao hơn mười thước, là chiếc đèn cây lớn nhất trên đường Chu Tước này, tuy nhiên so với gốc đèn cây năm đó Tiết Hoài Nghĩa ở đường cái Định Định Lạc Dương xây dựng lại thấp hơn không chỉ một nửa. Dương Phàm nhớ tới năm đó cùng Thái Bình công chúa trèo lên đèn cây, sóng vai ngồi ở Lá cây, quan sát thành Lạc Dương, tình tự hôn nhẹ dưới ánh sao không khỏi ngẩn người mê mẩn.

Xa xa bỗng nhiên có những tiếng xôn xao, lập tức vang lên tiếng hoan hô giống như dời non lấp biển. Kỳ thật lúc này trên đường đám người đã chuyển động, đám người đông đúc, thật không dễ dàng nhìn ra mọi người đang xôn xao cái gì, nhưng mọi người hành động là di chuyển đến hướng Nam Bắc đường Chu Tước, nếu đám người đột nhiên dừng đi về phía bên trái, tự nhiên làm người khác chú ý.

Dương Phàm và Tiết Hoài Nghĩa dừng lại, nhìn trên con đường dài, chỉ thấy bốn năm tướng sĩ biên quân mặt đầy phong sương, tay cầm hồng kỳ, hồng kỳ trong gió phần phật, bọn họ một đường chạy tới, lay động hồng kỳ, dùng âm khàn khàn rống to: Thổ Phiên Tán Phổ chết bất đắc kỳ tử, chư tử tranh giành Vương, quốc nội đại loạn, xâm phạm biên giới đã được giải trừ!

Trên đường Chu Tước quá nhiều người, tuy rằng trên đường đèn đuốc sáng trưng, nhóm người thấy rõ người đến là dịch tốt cầm hồng kỳ báo tin thắng trận cũng không né tránh nữa, biên quân đưa tin chạy cũng không mau, mọi người đều nghe rành mạch tiếng hét của bọn họ, tiếng hoan hô lập tức vang lên, dân chúng phía sau như trước không rõ chân tướng lập tức ngạc nhiên.

Sứ giả báo tin thắng trận giống như một đường vượt mọi chông gai chạy về hướng cung thành, tin tức truyền ra, tiếng hoan hô liên tiếp, giống như sóng sóng thủy triều. Dương Phàm đầu tiên là kinh ngạc, chợt mừng rỡ như điên, hắn không nghĩ tới, Thổ Phiên Tán Phổ ngự giá thân chinh lục chiếu, không ngờ đột tử rồi.

Thổ Phiên Tán Phổ biết cầm cung nỏ năm ba mươi bốn tuổi, mấy con trai còn không có một người nào trưởng thành, cái gọi là chư tử tranh giành Vương, hẳn là mẫu tộc sau lưng các Vương tử ở giữa đọ sức, chỉ có như thế, hậu quả mới càng thêm nghiêm trọng, trận nội loạn Thổ Phiên này nội so với dự đoán của hắn phức tạp gấp trăm lần!

Thổ Phiên cũng thật sự là gặp thời điểm bất lợi, đầu tiên là cùng Đột Quyết liên hợp xuất binh, vốn kế hoạch rất tốt, lại đột nhiên gặp bão tuyết, đến trễ thời cơ, tiện đà Tán Phổ ngự giá thân chinh đột tử, quốc nội đại loạn, tuy rằng thành Toái Diệp còn chưa truyền tin tức quay lại nhưng nguy cơ triều đình hai mặt giáp công đến đây đã tuyên cáo giải trừ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.