Say Mộng Giang Sơn

Chương 1105: Gà mái báo bình minh



Ngày mười bốn tháng hai, Lý Hiển lập Vi Phi làm hoàng hậu!

Đối với cái này bách quan không có gì dị nghị, Vi phi chính là chánh phi của Lý Hiển, lúc trước khi Lý Hiển làm Hoàng đế, nàng chính là Hoàng hậu, hiện giờ lại lần nữa làm hậu cũng là chuyện đương nhiên, huống chi nàng làm bạn với Lý Hiển ở Phòng Châu mười sáu năm năm, vị trí của vị hoàng hậu này căn bản không ai có thể cùng nàng tranh giành.

Lý Hiển còn truy phong phụ thân của Vi hậu là Vi Huyền Trinh làm Thượng Lạc vương, mẫu thân Thôi thị làm Vương phi, vong phụ vong mẫu Hoàng hậu được truy phong làm Vương và Vương phi, tuy nói cách thức cao một chút, mà dù sao người đã bị chết, ai lại cùng người chết so đo đâu, cho nên chuyện này cũng thuận lợi thông qua.

Nhưng ngày mười lăm tháng hai khi lâm triều, Hoàng hậu Vi thị đột nhiên xuất hiện ở Kim điện, lại khiến văn võ cả triều chấn động.

Lý Hiển đăng đường tọa điện, Hoàng hậu Vi thị cùng ông sóng vai thăng điện, các quan gặp tình huống như vậy không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, không rõ Hoàng hậu đột nhiên đến Kim điện vì cớ gì.

Bọn họ tuy rằng trong lòng kinh ngạc, nhưng lễ không thể bỏ qua, vẫn là chiếu theo quy củ trước hướng về Hoàng đế và Hoàng hậu thi lễ, nghĩ thầm rằng Thiên tử đối với cái này chắc chắn sẽ có giải thích đấy.

Không ngờ sau khi các quan kiến lễ, còn có hai nội thị mang một chiếu ghế đến, đặt ở bên trái ngự tọa của Hoàng đế, sau đó lại ở phía trước kéo một bức màn che mỏng. Các quan lại vừa thấy tình hình như vậy, lập tức cả sảnh đường ồ lên, tư thế bày ra thế này, ai còn không rõ ý Hoàng đế, chẳng phải là Hoàng hậu muốn buông rèm chấp chính sao?

Tình cảnh này, trên điện một ít lão thần tử cũng không xa lạ gì, Cao Tông Lý Trị khi tuổi già bị bệnh, ánh mắt cũng yếu, đoạn thời gian kia không phải là Hoàng hậu Võ Tắc Thiên buông rèm chấp chính đó sao, hiện giờ là thế nào? Chẳng lẽ Vi hậu muốn tái diễn chuyện ngày xưa, đến nhị thánh lâm triều?

Hiện giờ đứng đầu bách quan là Trương Giản Chi, nói về uy vọng, bàn về địa vị, luận quyền thế, không người nào có thể cùng lão so sánh, loại tình huống này tự nhiên do lão ra mặt nói rồi. Trương Giản Chi đứng ra, trước tiên lạnh lùng nhìn thoáng qua Vi hậu.

Vi hậu ngồi ở mặt sau màn che, thân hình như ẩn như hiện, lão mặc dù có thể thấy động tác thân hình của Vi hậu, nhưng lại thấy không rõ ngũ quan thần thái Vi hậu. Vi hậu bởi vì cách màn che rất gần, nàng ở phía sau lại có thể rất rõ ràng thấy rõ ràng vẻ mặt các quan lại. Trương Giản Chi cảnh giác khinh miệt thoáng nhìn, thấy một đôi bàn tay trắng nõn của Vi hậu không tự chủ được giữ ở lưng ghế dựa.

Trương Giản Chi hướng về Lý Hiển chắp tay, trầm giọng nói:

- Bệ hạ, không biết hôm nay Hoàng hậu lâm triều, vì chuyện gì?

Lý Hiển mặt không chút cảm xúc mà đáp:

- Trẫm ban đầu lên đại bảo, quốc vụ bận rộn, có chút tinh lực không tốt, mời Hoàng hậu lâm triều với trẫm cùng nhau tham mưu quốc sự.

Trương Giản Chi lông mi trắng đứng thẳng, lớn tiếng nói:

- Bệ hạ, quốc vụ bận rộn đều có bọn thần vì bệ hạ mà phân ưu, Hoàng hậu lâm triều, là trái với thể chế!

Lý Hiển trên mặt như trước không hề biểu lộ tình cảm chút nào, một bộ dạng rất chất phác, lời nói ra đều là trong nhu có cương:

- Lời ấy của Trương khanh sai rồi, chẳng lẽ ngươi đã quên chuyện xưa khi tiên đế nhị thánh lâm triều?

Trương Giản Chi lập tức tiến lên trước một bước, thanh âm lanh lảnh nói:

- Thần không hề quên! Chẳng lẽ bệ hạ đã quên câu chuyện Thánh mẫu thần hoàng Thái hậu trở thành Thiên Đại Thánh hoàng đế như thế nào sao?

Lý Hiển thản nhiên nói:

- Trẫm đương nhiên không quên. Tuy nhiên, đây chẳng qua là nước khi nguy cấp áp dụng ngộ biến tùng quyền, hiện giờ thì Thiên Đại Thánh hoàng đế không phải đem ngôi vị Hoàng đế truyền quay lại cho trẫm rồi sao?

Trương Giản Chi lập tức ngẩn ngơ, mí mắt Lý Hiển cụp xuống, lại từ từ nhướn lên đến, lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Giản Chi nói:

- Như thế, chẳng lẽ Trương khanh đối với điều này không cho là đúng?

Trương Giản Chi há miệng thở dốc, trong nhất thời lại không phản bác được.

Lý Hiển có một câu ngầm chưa nói: “Cho dù không có chính biến Thần Long, Võ Tắc Thiên cũng sẽ đem ngôi vị Hoàng đế truyền cho ông, đây là chuyện đã định, khác nhau chỉ là ông còn phải đợi, đợi cho Võ Tắc Thiên sau khi thọ chung mới được, hơn nữa trong quá trình này biến số Nhị Trương không ảnh hưởng gì được.

Trương Giản Chi đương nhiên có thể nhấn mạnh nói Võ Tắc Thiên lúc trước đăng cơ xưng đế cũng không phải cái gì gọi là ngộ biến tùng quyền, căn bản chính là cướp giang sơn, chỉ có điều đến già phát hiện thiếu người nối nghiệp, bất đắc dĩ mới đem ngôi vị Hoàng đế lại truyền cho con trai của bà, hơn nữa dựa theo thiết kế của nữ hoàng, là khiến ông làm Đại Chu Hoàng đế mà không phải là hoàng đế của Đại Đường.

Nhưng, những lời này lão lại nói không nên lời, bởi vì vì để tránh cho Lý Hiển gánh một thêm tội danh đằng bất hiếu bất nhân bức mẫu soán vị, bọn họ đối bên ngoài tuyên bố đúng là Thiên nữ hoàng chủ động truyền ngôi, tuy rằng kì thực là là bị bức đến mức phải binh gián, nhưng những... việc dưới đài thế nào đem ra trên đài mà nói?

Còn nữa, lúc trước vì thuyết phục gia tộc Võ thị tham dự chính biến, đây cũng là một điều kiện quan trọng của gia tộc Võ thị mà bọn họ đáp ứng, lúc này nếu lật lọng, đây không phải là khiến gia tộc Võ thị vốn đã rất bất mãn càng thêm phẫn nộ sao? Võ thị như trước vẫn nắm giữ lực lượng thật lớn, cũng không dễ tùy tiện gây sự.

Lý Hiển hôm nay cũng không phải định liệu trước, thành tâm muốn lật lọng với lớp công thần cầm quyền, ông sở dĩ thần thái trầm tĩnh, hoàn toàn là bởi vì sau khi lên ngôi nơi chốn đại thần dựa công kiêu ngạo vung tay múa chân, coi ông như con rối mà giật dây, lúc này đây là ông đang phát tiết, lại vừa thấy Trương Giản Chi nghẹn lời, trong lòng của ông cảm thấy khoái ý, dũng khí cũng tăng thêm vài phần.

Ông cười ha hả, thanh âm lại đề cao một ít:

- Trẫm ngự vị trí đỉnh cao cho tới nay, dân gian thường có nghị luận, họ nói phân vân, lòng người bất an. Trẫm định đem những khổ tâm mà năm xưa Tắc Thiên hoàng đế xưng đế cùng với những thụ thiện được vị trí Hoàng đế mà trẫm đã trải qua như thế nào để bố cáo thiên hạ, nghiêm chỉnh nghe, hôm nay lại nói cùng các khanh biết.

Trương Giản Chi lúc trước vì chính quyền vững vàng - mới đồng ý tuyên bố với bên ngoài là nữ hoàng đế truyền ngôi, hiện giờ đã mua dây buộc mình, lão muốn phản lại, tức giận đến mức mặt già nua đỏ bừng, lão không rõ hôm nay tại sao Hoàng đế lại có dũng khí như vậy, chẳng lẽ ngày làm hoàng đế, ông ta đã tìm lại rồi cảm giác cửu ngũ chí tôn rồi?

Trương Giản Chi tuy trong tâm đối chọi gay gắt, rồi lại có điều băn khoăn. Nế trực diện phạm gián đối với Hoàng đế thì thôi, nhưng hôm nay vạn chúng nhìn trừng trừng, nếu đối với Hoàng đế đại bất kính, người bên ngoài sẽ nhìn lão thế nào? Lão hiện giờ là đệ nhất đại công thần đương triều, cũng là đệ nhất đại trung thần đương triều, đã có người so sánh lão với Chu công rồi, danh dự sao có thể vì thế bị ảnh hưởng.

Vừa thấy Trương Giản Chi chần chừ, Hoàn Ngạn Phạm lập tức trong đám người kia ra, lạnh lùng nói:

- Bệ hạ! Con gà mái báo bình minh, có hại không có lợi! Thần xin Hoàng hậu chuyên ở trong cung, chớ dự chuyện ngoài.

Tuy rằng từ xưa tới nay lấy gà mái báo bình minh để hình dung việc nữ tử cầm quyền, nhưng Vi hậu bản thân hiện giờ đã ở trên điện đâu, Hoàn Ngạn Phạm nói như vậy không khỏi có chút quá mức vô lễ.

Tuy nhiên bản thân Hoàn Ngạn Phạm cũng chưa thấy được cái gì không ổn, Lý Hiển nhát gan vô năng y thấy tận mắt đấy, hơn nữa vị hoàng đế này không phải suất lĩnh bọn họ chính biến, mà là bọn họ phát động chính biến đem ngôi vị Hoàng đế đưa đến tay của Lý Hiển, cho nên y đối với vị hoàng đế Lý Hiển này không đủ kính sợ, dĩ nhiên càng chưa nói tới kính sợ đối với Hoàng hậu rồi.

Về phương diện khác, y là một Ti Hình Thiếu Khanh, một bước lên trời thành là quốc công và Tể tướng, một khi quyền khuynh triều dã, cái thiếu là rèn luyện tâm tính trong quá trình từng bước lên chức, vừa rồi không hề cẩn thận suy nghĩ trầm ổn, bỗng nhiên một bước lên cao mà trước nay chưa từng nghĩ đến, nên có chút quên hết tất cả rồi.

Vi hậu sắc mặt xanh mét, hai tay nắm chặt lại, móng tay đều đâm vào lòng bàn tay, nhưng nàng vẫn không nói một lời, không giống Võ Tắc Thiên lúc trước bình thường trực tiếp lao ra màn che, chỉ đại thần khuyên ngăn rống to đối với Hoàng đế:

- Sao không đánh giết cái thằng chó này!

Quân thần giằng co ở đàng kia, chúng thành viên của tập đoàn công thần vừa thấy, lập tức lên tiếng phụ hoạ, nhất tề hướng Lý Hiển khom người nói:

- Gà mái báo bình minh, có hại không có lợi! Mời Hoàng hậu chuyên ở trong cung, chớ dự việc bên ngoài.

Thôi Huyền Huy đã làm chúc quan Đông cung, gặp tình hình này nhất thời không biết nên làm thế nào mới tốt, đây chính là lập trường, nhưng sau khi hơi chút do dự, y vẫn đi ra, giữ im lặng cùng mọi người đứng cùng nhau. Lý Hiển thấy tình cảnh này không khỏi có chút luống cuống, lòng bàn tay ông đều là mồ hôi, toàn thân co quắp xoay giật, trong cổ họng như là có chỉ tiểu côn trùng ngứa ngáy muốn nói cái gì, lại cũng không biết nên nói gì cho phải.

Vi hậu thấy thế, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, Lý Hiển nghe vào tai, chợt nhớ tới lời nói trước khi lâm triều nương tử nói với y:

- Phu quân, hôm nay thiếp và phu quân cùng nhau lâm triều, bách quan tất nhiên phản đối. Bất kể thế nào, phu quân nhất định phải vững vàng, nếu lần này ngài nhượng bộ nữa, bọn họ tất nhiên được một tấc lại muốn tiến một thước, hoàng đế này của ngài từ nay về sau liền biến thành một con rối trong tay bọn họ, tùy ý bọn họ điều khiển.

Lý Hiển khó khăn nuốt nhổ nước miếng, nhìn về bọn quan viên nhất nhất đứng ra, ông phát hiện quan viên phái Tương Vương đang châu đầu ghé tai nháy mắt lẫn nhau, người của Thái Bình đảng mặt không chút thay đổi không động tĩnh gì, mà nhất đảng Võ thị thì đều lộ ra cười lạnh, bộ dạng rất bàng quan xem cuộc vui, trong lòng không khỏi lo lắng.

- Nương tử nói rất đúng, đám người Trương Giản Chi đoạt công đoạt quyền, kiêu ngạo ngông cuồng, hiện giờ bọn họ bất mãn đã không chỉ là ta - vị hoàng đế này rồi.

Ông đảo mắt lại nhìn Dương Phàm đang nhất thời không thể xác định đến tột cùng thuộc về đảng nào, thấy hắn đứng trong một nhóm, tay nắm chặt, bày ra tư thế đại thần bức cung như đang suy nghĩ, thân hình không chút sứt mẻ, trong lòng lại nghĩ:

- Trẫm mệnh hắn mở rộng Thiên Kỵ làm Vạn Kỵ, ân lôi kéo này thấy hiệu quả rồi.

Dũng khí của Lý Hiển lại tăng thêm vài phần, bỗng nhiên vỗ ngự án, vọt người đứng lên, quát lên:

- Thế nào, các ngươi là muốn bức cung sao?

Đám người Trương Giản Chi, Hoàn Ngạn Phạm vội vàng cúi đầu nói:

- Chúng thần không dám!

Lý Hiển lớn tiếng nói:

- Trẫm lúc trước vây ở Phòng Châu, duy chỉ có Hoàng hậu và trẫm đồng cam cộng khổ cùng qua hoạn nạn, nếu không có Hoàng hậu giúp đỡ, trẫm chưa chắc có thể sống tới ngày nay. Lúc trước, trẫm từng nhìn trời minh ước, một khi nhìn thấy mặt trời, thề không có cấm kỵ gì với Hoàng hậu. Chẳng lẽ các ngươi muốn cho trẫm nuốt lời sao?

Hoàng đế đã nói tình cảnh này lên, mà quan viên các phái khác mỗi người “Lã Vọng buông cần”, Thôi Huyền Huy cảm thấy không nên giằng co cùng Hoàng đế, liền ra mặt giảng hòa, mà Trương Giản Chi thấy Vi hậu vẫn ngồi ở sau màn che, thủy chung không nói được một lời, cảm giác nàng chưa chắc sẽ hống hách như Thiên nữ hoàng lúc trước, liền liền mượn cớ xuống thang nhượng bộ, trận xung đột này mới hóa giải.

Sau khi các quan lại tan triều, Dương Phàm vì là tướng lĩnh cấm vệ trong cung, không cần cùng bọn họ xuất cung, cho nên hắn chỉ đi vòng qua, thoáng qua cầu Kim Thủy liền quẹo trái, từ tường Cung đi vòng qua Hậu uyển cung thành, rất nhanh đi tới chỗ cung điện của Thượng Quan Uyển Nhi.

Dương Phàm nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý, đang muốn nhanh chóng đên chỗ ở Uyển nhi, chợt thấy một người từ nơi không xa một tòa trong cung thất đi ra, tôi tớ đi phía sau, trong lòng ôm một cái hộp, Dương Phàm vừa thấy người này, nhất thời dừng chân, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc. Hắn không nghĩ sẽ gặp lại người này trong cung.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.