Say Mộng Giang Sơn

Chương 1113: Dựa bảng môn hộ



Thôi Thực đơn giản gọn nhẹ, đi tới Lương Vương phủ Chiêu Quốc Phường, xe đến trước phủ chậm rãi dừng lại, phu xe quay đầu hướng vào trong xe bẩm báo nói:

- Công tử, Lương Vương phủ tới rồi.

- Hả?

Vẻ mặt hoang mang của Thôi Thực đột nhiên tỉnh lại, hít vào một hơi thật dài, trầm giọng nói:

- Trình lên bái thiếp!

Lương Vương lúc này đang ở cửa nách cung kính Hoàng đế rời khỏi.

Trong chính trị quả nhiên không có kẻ thù vĩnh viễn, không lâu trước đó, Võ Tam Tư còn muốn bố trí Lý Hiển vào chỗ chết, Dương Phàm che chở Lý Hiển khéo léo suy nghĩ hao hết trắc trở mới hộ tống ông ta hồi kinh, nhưng hôm nay ở trước mặt kẻ thù chung là Công thần đảng, bọn họ lại nhanh chóng giải hòa, giống như người nhà vậy.

Ngày gần đây Lý Hiển thường đến thăm Lương Vương phủ, Lương Vương Võ Tam Tư cũng là năm ngày ba bận vào ra trong cung, hôm nay đúng là ngày Lý Hiển lại lần nữa đến thăm Lương Vương phủ.

- Thần cung tiễn Hoàng thượng!

Bởi vì Lý Hiển cải trang mà đến, Võ Tam Tư không thể đưa ra cửa phủ, đành ở cửa sân đứng lại, cười hướng về Lý Hiển hơi hơi bái lạy, ở phía sau ông, già trẻ cũng đồng loạt thi lễ, Lý Hiển ngồi trong xe, mỉm cười khoát tay áo, nhẹ nhàng buông xuống màn xe.

- Bắt đầu khởi giá!

Dương Phàm thấp giọng phân phó một câu, cửa nách Lương Vương phủ mở rộng ra, đoàn người che chở xe của Lý Hiển nhanh chóng rời đi Lương Vương phủ. Có nhiều nội vệ đóng giả tùy tùng hộ vệ đi theo hai bên xa giá, mà Dương Phàm thì suất lĩnh tướng sĩ Thiên Kỵ giấu diếm lưỡi dao sắc bén, cùng mọi người bốn phía âm thầm phối hợp tác chiến.

Lúc này, khi Hoàng đế đổi lại trang phục, Nhâm Uy phụ trách giám thị động tĩnh trước phủ Lương Vương, thúc ngựa đi đến bên người Dương Phàm, thấp giọng bẩm báo:

- Đại tướng quân, mới vừa có Lại bộ khảo công Viên Ngoại Lang Thôi Thực tới Lương Vương phủ thăm hỏi.

- Hả?

Dương Phàm nghe xong lập tức sửng sốt, trong quan trường phe phái phân biệt rõ ràng, giống như Võ Diên Tú từ Đột Quyết trở lại, Võ Tam Tư vì gã xếp đặt tiệc rượu, toàn bộ Trường An những người tai to mặt lớn hạ thiệp, nhưng người của Nhị Trương không đến.

Nhị Trương có thể đến, bởi vì không ai dám có ý tưởng gì với họ, nhưng người bái làm môn hạ bọn họ tiếp xúc với những người phái hệ khác cho dù chỉ là lễ tiết thăm hỏi cũng là tối kỵ, nếu bọn họ đi, ai biết Nhị Trương sẽ nghĩ như thế nào?

Không đi, không nể mặt của Lương Vương, đó là bọn họ làm ra lựa chọn ứng với nghĩa vụ, nếu lúc này còn do dự, vậy khó tránh khỏi sẽ cho người ta một lưỡng lự , kết quả tất nhiên là mất lòng cả hai bên, người không biết gì về chính trị cũng sẽ không phạm sai lầm đơn giản như thế này.

Thôi Thực đương nhiên không phải ngu ngốc, nhưng gã vốn là người Thái Bình, hiện giờ lại tới bái phỏng Lương Vương, ý vị như thế nào? Là gã cố ý đổi tường hay là Thái Bình công chúa bày mưu đặt kế? Dương Phàm một chút suy nghĩ, thấp giọng phân phó:

- Chuẩn bị một chút, sau khi hộ tống Hoàng đế hồi cung, chúng ta liền tới chỗ Thái Bình công chúa một chút.

※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※※

Thôi Thực cung kính đứng ở chính điện Lương Vương phủ, tức là Ngân Loang điện mà dân gian tục xưng, lẳng lặng chờ Võ Tam Tư triệu kiến. Tuy rằng gã chức quan không cao, nhưng gã tin tưởng bằng thân phận con cháu Thôi gia và Lại bộ khảo công Viên Ngoại Lang, Lương Vương trừ phi không chỗ nào mưu đồ, nếu không mặc dù chỉ là bởi vì tò mò cũng sẽ triệu kiến gã.

Hôm nay Thôi Thực gặp nhiều cái không ngờ, từng cái không ngờ đều sinh ra tấn công mãnh liệt đối với gã.

Gã vốn tưởng rằng những công thần như Trương Giản Chi, Hoàn Ngạn Phạm là quyền khuynh triều dã, duy ngã độc tôn rồi, nhưng khi gã hạ người chuẩn bị hoàn toàn chuyển hướng đầu nhập Công thần đảng, lại đột nhiên phát hiện thực lực Võ gia mạnh đến mức khiến cho Công thần đảng không thể không làm được gì chỉ có thể áp dụng phương thức phòng bị.

Khi Lư Tân Chi trong ấn tượng của gã, vốn là người nông cạn kiêu ngạo, ngông cuồng dưới mắt không còn ai, một thằng nhóc vô tri, nhưng trải qua mấy năm giam lỏng, y lại giống như thoát thai hoán cốt (thay da đổi thịt). Lư Tân Chi trước sau như một kiêu ngạo, ngông cuồng, hơn nữa là dưới mắt càng không coi ai ra gì, gần như khiến người cảm thấy là linh hồn của Khương công tử - đại ca y bám vào người, nhưng bất ngờ là y dường như cũng kế thừa hoàn toàn sự thông minh tài cán của Khương công tử.

Khương công tử tất nhiên cuồng ngạo, nhưng gã có tiền vốn để cuồng, gã là người đầu tiên đưa ra cách nghĩ về Thừa Tự Đường và một tay sáng lập nó, cho dù cuối cùng hết thảy đều trở thành thứ có lợi cho Thẩm Mộc và Dương Phàm, nhưng khi ấy. vận vậy, mệnh vậy. Mặc dù gã thất bại mà chết, cũng không có người nào phủ nhận tài trí bản lĩnh của gã, trong tầng lớp con cháu trẻ tuổi của các đại thế gia, gã được công nhận tài năng, tuấn kiệt nhất.

Khương công tử cuồng là cậy tài khinh người mà cuồng, mà Lư Tân Chi cuồng vốn là bởi vì y nông cạn vô tri, nhưng vài năm giam lỏng tôi luyện tâm trí của y, y đã hoàn toàn lột xác trở thành một Khương công tử mà Thôi Thực không thể hiểu hết, nhưng mấy lời đề nghị của y đích thực đả động đến Thôi Thực.

Điều kiện của Lư Tân Chi thật sự rất khái khảng, dựa theo điều kiện đó, gã không cần tự mình đối đầu với những đối thủ khó chơi như Thẩm Mộc và Dương Phàm, gã chỉ cần lẫn nhau hô ứng, âm thầm phối hợp, lợi dụng quan hệ chặt chẽ của Thừa Tự Đường và bảy đại thế gia đúng lúc lộ ra một chút tin tức cho Lư Tân Chi.

Ở trong quá trình này, gã và Lư Tân Chi quan hệ ngang hàng, một khi Lư Tân Chi thất bại, không có bất kỳ chứng cớ nào liên lụy đến gã, nếu không có nhân chứng vật chứng, cho dù Lư Tân Chi thú nhận gã, lấy thân phận của gã cũng không có người làm gì được.

Huống chi, lấy tính kiêu ngạo, ngông cuồng của Lư Tân Chi cũng quả quyết sẽ không làm chuyện như thế. Tính cách của Lư gia có lẽ dã tâm bừng bừng, có lẽ kiêu ngạo, ngông cuồng lớn lối, nhưng Lư gia không ti tiện tiểu nhân như vậy. Phiêu lưu rất nhỏ, mà sau khi thành công gã có thể đạt được những gì?

Dục vọng vĩnh viễn không chừng mực, cho dù thân phận địa vị như Thôi Thực, chẳng lẽ hoàn toàn không có dục vọng hay sao?

Nếu gã luôn luôn vững vàng, không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai một ngày nào đó, gã trở thành gia chủ Thanh Hà Thôi thị, nhưng khi gã tiếp nhận vị trí gia chủ, Thôi gia chưa chắc vẫn đứng đầu bảy đại thế gia. Bảy đại thế gia xếp hạng vốn cũng không phải là đã hình thành thì không thay đổi, Khương công tử khi còn sống, ông nội Thôi Thực từng cảm thán nói bảy đại thế gia luôn lấy Lư Thị xếp hàng thứ nhất.

Mà nay Khương công tử chết rồi, Lư Tân Chi tự xưng là Khương công tử thứ hai, có thể lại lần nữa thực hiện lời tiên đoán hay không? Mặt khác các đại thế gia khác có thể thay vào đó hay không? Nếu Thôi Thực gã không thể duy trì Thôi gia hùng mạnh ưu thế, mấy đại gia tộc khác có thể cái sau vượt cái trước hay không?

Đây cũng không phải là đe dọa, xa không nói, chỉ cần nói đến Vương Đồng Kiểu, y là con rể đương kim Hoàng đế, lại là người tích cực dẫn đầu hưởng ứng Trương Giản Chi chính biến, thân có hai tầng thân phận đế đảng và Công thần đảng, tiền đồ không thể lường được, nếu để cho y leo đến vị trí Tể tướng, Thái Nguyên Vương thị chưa chắc không thể không khiêu chiến địa vị lãnh tụ với Thanh Hà Thôi thị.

Huống chi, Thất tông ngũ tính bọn họ còn có chung kẻ thù với sĩ tộc Sơn Đông: Thế gia Quan Lũng.

Năm đó Lý Thế Dân dùng hai mươi năm chèn ép sĩ tộc Sơn Đông, tới Lý Trị và Võ Mị lại đuổi Sói đấu hổ, lợi dụng sĩ tộc Sơn Đông đối phó thế gia Quan Lũng, lại lợi dụng thế gia Quan Lũng đối phó sĩ tộc Sơn Đông, biến thành bọn họ lưỡng bại câu thương.

Đương kim Hoàng đế cũng không có ánh mắt và quyết đoán như Thái Tông, Cao Tông, ông ta rất có thể sẽ một lần nữa bắt đầu dùng thế gia Quan Lũng, chỉ cần mười năm, thế gia Quan Lũng có và địa vị ngang với sĩ tộc Sơn Đông, hai mươi năm sau mặc dù gã làm gia chủ Thôi thị là đứng đầu sĩ tộc Sơn Đông, cũng bị thế gia Quan Lũng cưỡi trên đầu.

Mà điều này, đều là sự thật gã không thể không suy tính, những thứ này đều là vấn đề tương lai gã cần đối mặt.

Cho nên, gã bị Lư Tân Chi thuyết phục.

Gã cảm thấy Lư Tân Chi nói có lý, đường đường con cháu Thôi thị, sao gã phải nhất định lựa chọn thế lực mạnh nhất để dựa dẫm? Dệt hoa trên gấm, khi người đạt được ích lợi, vĩnh viễn không có chuyện đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Hoàn Ngạn Phạm, Kính Huy hôm nay vì sao vinh hiển như thế, còn không là bởi vì bọn họ có kình thiên chi công?

Công lao, chỉ có thể cố gắng tranh thủ, không thể cứ ngồi một chỗ mà tìm đến.

Vì thế, gã quyết định: cùng Lư Tân Chi hợp tác! Mà bước đầu tiên hợp tác, chính là tìm nơi nương tựa Lương Vương!

Cho nên, gã đến đây, quang minh chính đại đến đây.

Đây vốn chính là sứ mạng Kính Huy giao cho gã, không phải sao?

※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※※※

- Hôm nay ta chỉ hẹn vài vị tỷ muội phủ Tương Vương du ngoạn Khúc Giang, đại nam nhân như ngươi đi theo làm gì?

- Thật sao? Chỉ sợ ta không đi thì Võ Diên Tú sẽ xuất hiện đúng không?

- Ngươi nói nhảm cái gì thế!

An Nhạc công chúa giận dữ:

- Đó là đường huynh ngươi, người ta nghĩ đó là thân nhân mới khách khí nói chuyện với hắn một ít, nói cho cùng còn không phải là vì giữ gìn ngươi cho sao, sao lại hiểu lầm lung tung rồi, dưới gầm trời này chắc chỉ mình ngươi để bô trên đầu mình mà ỉa, tên khốn khiếp chết tiệt!

An Nhạc giận dữ, Võ Sùng Huấn ngập ngừng mà nói:

- Ta... Ta dù sao cũng phải đi với nàng!

Ngươi đường đường quận Vương, cả ngày đi theo sau nữ nhân, có tiền đồ gì, cút ngay!

Vừa mới tiễn bước Hoàng đế Lý Hiển, mọi người tản ra, An Nhạc công chúa liền nổi giận với Võ Sùng Huấn, nguyên nhân là An Nhạc phải đến Khúc Giang dự tiệc, mà Võ Sùng Huấn tuy rằng nghe nói đều là nữ tử, vẫn cố ý muốn đi, nguyên nhân là y sinh ra hoài nghi đối với An Nhạc và đường huynh Võ Diên Tú.

Võ Diên Tú Giỏi ca múa, tướng mạo anh tuấn từ Đột Quyết vừa về đến liền làm An Nhạc công chúa hai mắt tỏa sáng, vị đường huynh này luận nhân phẩm tướng mạo, so với chồng của nàng còn hơn rất nhiều, An Nhạc vốn là một nữ nhân hay động lòng, hiện giờ tuổi tác tuy lớn, dần dần nếm đến mùi vị thú vui nam nữ, thì càng thêm bứt rứt trong lòng.

Nếu như nói nàng trước kia thông đồng nam nhân hoặc là vì có việc cầu người, hoặc là đơn thuần muốn xem sắc đẹp của mình có sức thu hút thế nào, hiện tại lại là vì hưởng thụ thú vui trên giường, vì thế nàng bắt đầu thông đồng với Võ Diên Tú.

Võ Diên Tú cũng không phải một người tình tốt, tiểu mỹ nhân dung mạo vô song chủ động nhào vào ôm lấy, y còn có thể làm Liễu Hạ Huệ hay sao? Vì thế, y liền phạm vào cái lỗi mà bất kì nam nhân nào cũng mắc phải, hơn nữa phạm vào hết lần này đến lần khác...

Tuy nói hai người làm việc bí ẩn, nhưng dần dần lại có tin đồn phong thanh, Võ Sùng Huấn tới bây giờ sớm đã bị cắm sừng vô số lần cũng đã biết. Võ Sùng Huấn từng tự tay bắt được gian phu Đỗ Văn Thiên, đối với tin này thì tin ngay không chút nghi ngờ, nhưng y luôn luôn sợ hãi An Nhạc công chúa, sau khi nghe được tin ấy y vừa không dám chất vấn cũng không dám tức giận, chỉ có thể cả ngày theo dõi, tránh cho hai người có cơ hội ở chung.

Võ Sùng Huấn cưỡng bức đi theo, An Nhạc thực không có cách nào, nơi này là phủ đệ của cha chồng, không tốt nếu động thủ với trượng phu. Lại nói tiếp, cho dù nàng không mang theo Võ Sùng Huấn đồng hành, Võ Sùng Huấn cũng có thể tự mình đi, nàng mặc dù không sợ y nhìn thấy Võ Diên Tú, nhưng nếu y ở nơi đó, nàng cũng không tiện ở ngay trước mặt y mà chàng chàng thiếp thiếp với Võ Diên Tú được.

Nghĩ đến đây, An Nhạc công chúa ảo não không ngừng mà nói:

- Thôi! Ta cũng không đi đâu cả! Ta trở về phường Long Khánh, ngươi đừng đi theo ta, ta nhìn thấy ngươi là ghét rồi!

An Nhạc công chúa tức giận đi ra ngoài, Võ Sùng Huấn thấy sau khi hồi phủ đệ, rời khỏi tầm mắt phụ thân, An Nhạc tất sẽ ức hiếp y hơn, nhưng hắn vẫn dính vào An Nhạc, một tấc cũng không rời, An Nhạc vừa thấy càng thêm tức giận, càng chạy càng nhanh.

Ánh trăng ở ngoài cửa, quản sự vương phủ chắp tay nói:

- Thôi lang trung mời!

Thôi Thực mỉm cười gật đầu, vừa mới vừa cất bước, liền có một bóng dáng xinh đẹp theo Nguyện Lượng môn đi ra, đụng vào trong ngực của gã, Thôi Thực giật mình kinh hãi, biết là người trong vương phủ, vội vàng lui lại một bước, chắp tay tạ tội.

An Nhạc công chúa mày liễu nhếch lên, yêu kiều quát:

- Ngươi không có...

Một câu nói còn chưa dứt, nàng đã thấy rõ bộ dáng người trước mắt này, thấy gã thân hình cao lớn, cử chỉ phong độ, mặt như quan ngọc, đôi mắt như sao sáng, đúng là một mỹ nam tử thành thục nho nhã, lửa giận trong mắt lập tức hóa thành một hồ xuân thủy


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.