Say Mộng Giang Sơn

Chương 1150: Cuộc chiến ở Chung Nam



Mỗi người từ khi vừa ra đời bắt đầu lưng gánh trách nhiệm, kỳ vọng của cha mẹ, trách nhiệm với gia đình, ví dụ như Dương Phàm gánh vác mối thù khắc cốt ghi xương.

Theo sự tăng trưởng của tuổi tác, một người nhận cũng càng ngày càng nhiều, chỉ cần có cơ hội, không ai không muốn trở nên nổi bật, vì chính mình, vì người nhà tranh thủ cuộc sống tốt hơn, nhưng mà triều đình phong ba huyết vũ thật sự là quá nhiều, Dương Phàm nhẹ nhàng vuốt hai mắt Độc Cô Húy, trong lòng từng đợt rét run.

Người như hổ, ngựa như rồng, khói báo động từng trận, thẳng hướng Chung Nam.

Dương Phàm trở mình lên ngựa, nói với thân vệ ở bên cạnh:

- Để lại hai người đem thi thể của y đưa về thành!

Dứt lời, Dương Phàm đập bàn đạp, hướng về Chung Nam sơn nhanh như tên bắn đuổi theo.

Dưới Chung Nam sơn, Dương Tư Úc thấy ở trong khe núi năm sáu con ngựa thất lạc, lại ngẩng đầu nhìn xem núi rừng xanh um tươi tốt, lo lắng nói:

- Mau, lập tức đem người vây quanh, lập tức phái người trở về điều binh, không thể để cho Thái Tử chạy thoát!

Lục Mao Phong vội vàng điều binh phòng thủ dọc theo núi, cũng may lần này đuổi theo đều là kỵ binh, muốn phân tán ra hết sức dễ dàng. Dương Phàm chạy trên đường gặp được người trở về thành báo tin, biết được Thái Tử đã lên núi, vì vậy cũng không tìm kiếm ở dưới chân núi, vì yêu quý sức ngựa liền thả chậm tốc độ.

Dương Phàm dẫn theo mười mấy thân vệ đuổi tới dưới Chung Nam sơn, chỉ thấy Dương Tư Úc đang lo lắng ở chân núi vòng tới vòng lui. Vùng sơn cước người ở thưa thớt, cỏ cây rậm rạp, biệt uyển hào môn thế gia cũng không ở khu vực này, nếu vào khu rừng rậm xanh um, tựa như cá vào biển rộng, rất khó tìm kiếm.

Dương Phàm vừa thấy tình hình như vậy, cũng thấy đau đầu, hiện giờ tình thế như vậy, cũng chỉ có thể bẩm với Hoàng đế, triệu tập đại đội nhân mã mới có thể tìm dọc ven núi.

Trên núi trong rừng, Lý Trọng Tuấn lưng dựa một gốc cây tùng cao vút trong mây, thì thào tự nói:

- Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? Sao trong khoảng khắc liền thất bại thảm hại rồi?

Lý Thừa Huống thương hại nhìn thoáng qua kẻ đáng thương này, mừng vui buồn phiền thay đổi rất nhanh, dường như Thái tử điện hạ có chút không bình thường rồi, ngẫm lại thất bại thình lình xảy ra, Lý Thừa Huống cũng không khỏi thở dài.

Y đảo mắt chung quanh, chỉ thấy bốn gã thân binh may mắn còn sống sót đang mệt mỏi ngồi dưới đất, trong đó hai kẻ trên người mang thương, hai tên còn lại xé vạt áo, giúp bọn họ đơn giản băng bó.

Lý Thừa Huống bò lên một khối đá lớn, hướng dưới chân núi xem chừng, rừng cây nhấp nhô như biển rộng cuộn sóng, từ nơi này căn bản nhìn không rõ tình hình trong khe núi. Y cũng không khỏi nảy sinh buồn phiền.

Kết cục như thế, thật sự có chút ngoài dự liệu của y. Kỳ thật y cũng không phải là không nghĩ tới khả năng thất bại, tuy nhiên chiếu theo ý nghĩ của y, thất bại cũng là thất bại trong cung, nếu thất bại y liền thừa lúc loạn trốn. Y ở trong thành Trường An đã an bài một căn phòng, chuẩn bị đủ mười ngày nước uống và thực phẩm, đến lúc đó ẩn núp một thời gian ngắn, lại đi tìm nơi Lư công tử nhờ vả là được.

Nhưng y không nghĩ tới lại cùng Thái Tử trốn đi, hơn nữa ngay từ bắt đầu hoảng hốt chạy bừa, ra thành Trường An mới nghĩ đến trốn hướng Chung Nam sơn. Loại cục diện xuất hiện trước mắt này, hoàn toàn không ở trong dự đoán của y, y nên làm gì bây giờ?

********

Một đêm kinh hồn, đợi đến lúc bình minh, trong cung rốt cục an tĩnh lại. Văn võ bá quan đều vào cung thăm thiên tử, Tương Vương Lý Hiển và Thái Bình công chúa nghe hỏi cũng nhanh chóng tới rồi, đi đến nửa đường gặp phải một đám người Võ gia toàn thân mặc đồ trắng, gào khóc vào cung kiến giá, hai nhóm người hợp thành một hướng trong cung đi.

Trong nội cung, Lý Hiển như chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ, đem các anh em họ Võ gia, cháu họ cùng với cô gia tất cả đều an bài ở bên trong Võ Lâm Vệ, tạm thời tiếp quản tả hữu Võ Lâm Vệ quân khống chế cung đình, một mặt phái người thẩm vấn tù binh, truy bắt dư đảng Thái Tử.

Bỗng nhiên nghe nói Thái Tử trốn trên Chung Nam sơn, bởi vì núi cao rừng rậm còn cần phái lượng quân đội lớn lục soát núi, Lý Hiển lập tức lệnh Quả Nghị Đô Úy Triệu Tư Thận suất lĩnh đại đội nhân mã đi tới tiếp viện. Lý Hiển hiện tại hận chết Lý Trọng Tuấn, tuyệt đối không cho phép gã trốn thoát. Lại nói thân phận của Thái Tử quá mức mẫn cảm, một khi thật sự trốn thoát, dù ai cũng không cách nào đoán trước còn có thể gây ra nhiễu loạn gì nữa.

Lý Thừa Huống đợi Thái Tử tỉnh táo lại, điều hòa hô hấp, liền cùng gã thương lượng đường ra, nhưng Lý Trọng Tuấn có thể có chủ ý gì?

Lý Hiển làm Thái Tử thì tuy khiếp nhược, Lý Trọng Tuấn Thái Tử này so với cha gã năm đó còn khiếp nhược hơn. Nếu năm đó Võ Tắc Thiên không phải nghiêm mật khống chế được Lý Hiển, Lý Hiển lại có can đảm phản kháng mà nói, chỉ cần ông ta có thể chạy đi, cùng Đại tướng nơi biên cương dám thu nhận và giúp đỡ y, cùng khởi lên cờ hiệu cứu phục Lý Đường giúp ông ta tạo phản.

Nhưng hiện giờ đã là thiên hạ của Lý Đường, Lý Trọng Tuấn Thái Tử này lại chưa kết giao với trọng thần, mặc kệ gã tìm nơi cậy nhờ ai, đều chỉ có thể là một kết quả: Bị trói đưa tới kinh thành. Có năng lực giúp gã, hơn nữa xốc lại cờ hiệu có thể làm chỉ có Tương Vương và Thái Bình công chúa, nhưng mà hai người kia sẽ giúp gã sao?

Lý Thừa Huống càng nghĩ, chợt nhớ tới Lư gia ở Chung Nam sơn có một biệt viện, hiện giờ cũng chỉ có thể mạo hiểm cùng Lư gia bắt liên lạc hỏi đối sách. Lý Thừa Huống liền nói với Thái Tử y phải đi theo dõi tình hình một chút để quyết định bước tiếp theo.

Lý Trọng Tuấn vẫn coi Lý Thừa Huống thành bằng hữu tốt nhất của gã, giờ này khắc này, gã đối với Lý Thừa Huống như trước không có một chút hoài nghi, chưa từng hoài nghi y từ trước cho tới nay chỉ là lợi dụng mình, cũng không hề hoài nghi y đại nạn lâm đầu chỉ lo một mình chạy thoát thân. Lý Trọng Tuấn tín nhiệm quá mức khiến Lý Thừa Huống âm thầm hổ thẹn.

Nhưng hổ thẹn chỉ giây lát đã bị y ném tận sau đầu, Lý Thừa Huống không phải là không có tình cảm, chỉ có điều trong lòng y, có nhiều thứ quan trọng hơn tình cảm, đó là ích lợi.

Lý Thừa Huống chạy tới phía nam chân núi Chung Nam sơn, khi thấp thoáng một căn biệt thự ở giữa tùng thúy bách xanh biếc, binh mã Lý Hiển còn chưa phái tới, Lý Thừa Huống ở trong rừng cẩn thận tìm kiếm, rốt cuộc tìm được một tòa trang viên thanh nhã treo bảng hiệu bốn chữ "Lư am thảo đường".

Lý Thừa Huống nhìn bốn bề vắng lặng, tăng thêm lá gan vọt vào Lư am, vốn định tìm nô bộc Lư gia, để cho bọn họ vào thành Trường An báo tin với Lư công tử nhưng làm y không ngờ chính là, y không ngờ ở trong này gặp được Đinh Dược. Đinh Dược chính là người áo lam ở bên cạnh Lư Tân Chi, là mưu sĩ cao cấp nhất của Lư Tân Chi.

Lý Thừa Huống vừa thấy Đinh Dược, không khỏi vừa mừng vừa sợ:

- Đinh tiên sinh, sao ngài lại ở chỗ này, công tử cũng ở đây sao?

Đinh Dược làm mặt lạnh hừ một tiếng, nói:

- Công tử sao có thể khinh thân mạo hiểm?

- Như vậy?

Đinh Dược nói:

- Công tử vẫn chú ý hành động của các ngươi, các ngươi trốn hướng Chung Nam, công tử lường trước ngươi có khả năng tìm kiếm người của chúng ta gần đây, cho nên phái ta tới nơi này chờ ngươi. Coi như ngươi thông minh đúng là tìm đến đây. Ngươi tại sao vậy, vốn nắm chắc chuyện, làm sao xảy ra sai lầm?

Lý Thừa Huống vẻ mặt đau khổ nói:

- Đinh tiên sinh, Lý mỗ...

Đinh Dược vung tay lên cắt đứt lời của y:

- Được rồi, hiện tại nhiều lời vô ích. Ngươi nói nhanh lên, Thái Tử có thể không việc gì chứ? Tình hình bây giờ thế nào?

Lý Thừa Huống đem tình hình nói ra, Đinh Dược liền trầm ngâm bước đi thong thả.

Lý Thừa Huống nói:

- Đinh tiên sinh, Thái Tử không thể cứu vãn, chỉ có thể cho rằng phải từ bỏ, không bằng chúng ta rời đi thôi.

Đinh Dược liếc hắn một cái, nói:

- Cứ như vậy lặng lẽ chấm dứt sao? Ngươi có biết công tử đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết ở trên người ngươi và Thái Tử không?

Lý Thừa Huống vẻ mặt đau khổ nói:

- Nhưng... Thái Tử đã thất bại, không chỗ hữu dụng rồi.

Đinh Dược trầm trầm nói:

- Không! Y... Còn có một tác dụng.

Lý Thừa Huống ngạc nhiên nói:

- Tác dụng thế nào?

**********

Thái Tử Lý Trọng Tuấn trong rừng rậm lo lắng bước chân đi thong thả, hôm qua một đêm trong cung thay đổi, sau khi chạy ra khỏi Trường An sau đến hiện tại gã còn chưa có ăn được cái gì, đến nỗi bụng đói như trống, nhưng Lý Thừa Huống vẫn chưa về, gã lại không có cách rời khỏi, chỉ có thể sốt ruột chờ đợi.

Một lúc lâu, trong bụi cỏ phát ra những tiếng vang sột sột soạt soạt, Lý Trọng Tuấn mau chóng lui hai bước, thấp giọng quát:

- Ai?

Bốn thị vệ lập tức rút đao đề phòng, Lý Thừa Huống đầu đầy mồ hôi từ trong bụi cỏ chui ra, nói:

- Cảm ơn trời đất, trên đường làm ký hiệu, vẫn suýt tý nữa lạc đường.

Lý Trọng Tuấn vừa thấy là y, khẩn trương nghênh đón, hỏi:

- Thừa Huống, thế nào, có thể tìm được đường ra sao rồi?

Lý Thừa Huống vẻ mặt đau khổ lắc đầu, nói:

- Thái Tử, ngoài núi đã bị quan quân bao vây trùng trùng điệp điệp rồi.

Lý Trọng Tuấn ngây ngô nói:

- Vậy... Vậy phải làm thế nào?

Lý Thừa Huống nói:

- Thái Tử, chúng ta hiện tại chỉ có thể đi về hướng ngọn núi, cách bọn họ càng xa càng tốt, đợi cho trời tối đen chúng ta lại nghĩ cách bí mật ra đi. Nơi này dãy núi tầng tầng lớp lớp, ta cũng không tin bọn họ có thể chốn nào cũng bố trí phòng vệ.

Lý Trọng Tuấn chán nản nói:

- Cũng chỉ được như thế, đi, chúng ta lập tức rời khỏi!

Sáu người nhanh chóng rời khỏi, hướng ở chỗ sâu rừng cây rậm rạp đi.

Lý Thừa Huống ở chỗ Đinh Dược đã lấy vài thứ đồ ăn, lại uống nước xong, tuy rằng y hết sức giả trang ra một tình trạng kiệt sức, kỳ thật so với năm người này thể lực sung túc, nhưng dưới chân y ướt át bẩn thỉu, vẫn đóng giả làm ra vẻ rất mệt mỏi.

Mấy người đi không xa, rừng cây càng thêm rậm rạp, chỉ có thể cho một người rút đao ở phía trước bổ chém để mở đường, những người còn lại sắp xếp thành hàng theo con đường mới mở mới có thể đi được. Đi mãi đi mãi, Lý Thừa Huống bỗng nhiên dừng bước chân lại nói:

- Thái Tử đi trước, ta đi vệ sinh một chút.

Lý Trọng Tuấn không nghi ngờ gì, đi theo phía sau thị vệ đang vung đao mở đường đẩy cành lá gian nan đi trước. Lý Thừa Huống dừng ở cuối cùng, con mắt hơi hơi vừa chuyển, trong mắt xẹt ra một tia tàn nhẫn.

- Không! Y... Còn có một tác dụng!

- Tác dụng ở đâu?

- Hoàng đế đã truyền xuống ý chỉ, phải giết Thái Tử. Bọn người Lý Thiên Lý, Lý Đa Tộ, Sa Trá Trung Nghĩa đã chết, chỉ cần Thái Tử cũng chết, còn có ai biết chủ ý thúc đẩy Thái Tử mưu phản là của ngươi chứ? Ngươi bây giờ chức quan không cao, không có ai nghi ngờ ngươi là thủ phạm chính mưu phản, chỉ cần ngươi giết Thái Tử, chẳng những vô tội, hơn nữa có công. Hoàng đế đang lúc dùng người, tự tay mình giết Thái Tử, ông ta đối với ngươi còn có thể lo lắng sao? Đến lúc đó ngươi chính là tâm phúc của Hoàng đế!

- Cái gì? Cái này... Điều này cũng quá nguy hiểm, nếu chẳng may Hoàng đế không chịu tha ta...

- Ngu xuẩn! Hoàng đế là thân phận gì, sao có thể nuốt lời? Nếu ông ta mà giết ngươi, ngày sau khi lại có sự cố, ai còn đồng ý quy hàng thiên tử? Hoàng đế chịu vì một người như ngươi ma thất tín với người trong thiên hạ sao? Thừa Huống, phú quý chỉ có thể có từ trong gian khó, ngươi cũng không hy vọng từ nay về sau ẩn tích mai danh, lưu lạc giang hồ chứ?

Nghĩ đến buổi đối thoại của Đinh tiên sinh, Lý Thừa Huống âm thầm khẽ cắn răng, từ bên hông lặng yên rút ra một thanh chủy thủ sắc lạnh lóng lánh, giống như con báo đuổi lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.