Say Mộng Giang Sơn

Chương 933: Minh ước



Thẩm Mộc không chút tức giận, mỉm cười nói:

- Ẩn tông ta trên quan trường quả thật căn cơ nông cạn, nhưng các đại thế gia lại không để ý, ngươi muốn đuổi cùng giết tận, thử hỏi các đại thế gia sẽ đồng ý sao?

Dương Phàm buông tay nói với Thôi Lâm:

- Bá Nho, ngươi nhìn thấy rồi, Ẩn tông đây rõ ràng là “Lợi dụng thiên tử để ra lệnh cho chư hầu”, ép ta ném chuột sợ vỡ đồ, ép các đại thế gia dùng cho hắn, các vị gia chủ cam chịu bị Ẩn tông lợi dụng sao?

Cổ Trúc Đình mím chặt môi, muốn cười, Dương Phàm dường như cảm thấy, hơi giương con ngươi lên, liền nhìn thấy hai hồ nước thu đang chờ ở đó, ẩn tình đưa tình, ánh mắt gây sự của hắn cũng không khỏi trở nên ôn nhu.

Thôi Lâm vẻ mặt sầu khổ nói với Thẩm Mộc:

- Yêu cầu của Thẩm huynh không khỏi có chút không thực tế, ta hy vọng hai bên các huynh có thể có chút thành ý. Hai vị, càng là người nắm quyền lớn, càng phải học biết thỏa hiệp à. Người tham lam quá mức, mãi mãi đều là phù dung sớm nở tối tàn..

Thôi Lâm nói tới đây, trong lòng thầm thở dài.

Bảy đại thế gia đối với trò khôi hài này của hai tông Hiển Ẩn không có biện pháp có lực nào, chính là vì sự thỏa hiệp với Thừa tự đường và nội bộ không có ý kiến cân bằng.

Ẩn tông gần như là dựa vào sức một mình Thẩm Mộc để phát triển lên, nhân mã của y đều là vốn không có cách nào để nhập vào nhân vật thấp nhất trung tâm thế gia, cho nên những người này đối với Thẩm Mộc trung thành không chút nghi ngờ, thế gia có thể can thiệp là có hạn.

Sự khống chế của thế gia đối với Hiển tông đúng là mạnh hơn một chút, nhưng cũng rất khó hoàn toàn cản trở hành động của họ, huống hồ chỉ cần Ẩn tông không buông tay, bọn họ lẽ nào có thể cưỡng chế Hiển tông không trả đòn, tùy ý Ẩn tông công phạt? Đây cũng không hợp với lợi ích của các đại thế gia.

Huống hồ, Bảy đại thế gia tuy tranh đấu kịch liệt như vậy với hai tông Hiển Ẩn, nhưng bảy đại thế gia cũng không phải là chắc như thép, phía sau Ẩn tông là Lũng Tây Lý và Huỳnh Dương Trịnh, bọn họ hy vọng Ẩn tông chiếm thế thượng phong. Phía sau Hiển tông là Bác Lăng Thôi, Triệu Quận Lý.

Vốn còn có một Phạm Dương Lư thị, hơn nữa Lư thị trong ba nhà này chiếm địa vị chủ đạo, nhưng vì Khương công tử sai lầm, Ẩn tông trong mắt gã từng bước lớn mạnh. Cho đến khi cùng ngồi cùng ăn với Hiển tông, thậm chí kích bại gã, kết quả Khương công tử bị đuổi khỏi đài, hai năm nay, sức ảnh hưởng của Lư gia đối với Hiển tông càng ngày càng sa sút.

Tình hình hiện nay là, sau lưng Ẩn tông có Lũng tây Lý, và Huynh Dương Trịnh, sau lưng Hiển tông có Bác Lăng Thôi và Triệu Quận lý. Thái Nguyên vương, Thanh Hà Thôi đang tham gia tích cực, nhưng bọn họ cũng rõ ràng đã có sự ủng hộ ngầm của hai đại thế gia, bọn họ muốn nhúng tay vào rất khó, cho dù có thể vào cũng chỉ có thể kèm ở phía đuôi các thế gia.

Cho nên bọn họ tính là dung hòa hai tông Hiển Ẩn, cố gắng gấp rút để hai bên cân bằng, chỉ có hai tông HIển Ẩn thế lực ngang nhau. Thế lực giữa tứ đại thế gia phía sau hai tông Hiển Ẩn, có thể nổi lên vai trò của họ, cho dù chưa có cơ sở làm, đều phải lôi kéo sự ủng hộ của bọn họ, bọn họ như vậy có thể nhúng tay vào trong đó.

Còn Phạm Dương Lư thị thì sao, Khương công tử là bị Lục đại thế gia liên kết đá khỏi đài, lợi ích của Phạm Dương Lư thị bởi vậy mà bị tổn hại nặng, Phạm Dương Lư thị bây giờ đều không tín nhiệm lục đại thế gia khác, bọn họ hiện giờ không tiếp xúc với bất kỳ bên nào, luôn thờ ơ lạnh nhạt, hiển nhiên là đang đợi thời cơ thỏa đáng. Đợi chiến cuộc trong sáng trở ra thành hàng, hoặc là đợi hai bên đại bại mới hái quả đào.

Thử nghĩ, một đám ai cũng xảo trá như vậy, ai cũng đều có tính toán tập đoàn thế gia. Sao có thể hình thành lực mạnh mẽ khống chế được Thừa tự đường? Lần này chỉ là vì hai tông Hiển Ẩn gây ồn quá, bọn họ mới đứng ra trói buộc, kỳ thật, bọn họ căn bản không hy vọng hai tông này hòa hợp êm thấm.

Các thế gia đứng sau lưng hai tông Hiển Ẩn hy vọng bên mình sẽ thắng, ý đồ nhúng tay vào trong đó các thế gia hy vọng hai tông này tiếp tục tranh đấu, tốt nhất không những hai tông này càng đấu càng bị thương, tứ đại thế gia đứng sau bọn họ cũng tổn thương nguyên khí, vậy bọn họ đương nhiên sẽ thành chủ đạo.

Chẳng qua, bọn họ hy vọng trong sân đấu mà bọn họ xác định, coi hai tông Hiển Ẩn là hai tên đấu sĩ do bọn họ quyết thắng bại đánh cược một lần, không thể thiếu những khán giả ngồi trên khán đài xem, trong tình thế này, bọn họ có thể có vai trò gì, nghĩ là biết.

Dương Phàm và Thẩm Mộc đối với lời nói của Thôi Lâm cũng biết lắng nghe, lập tức thỏa hiệp.

Thẩm Mộc rất rõ ràng nói:

- Được! Vậy thì Ẩn tông chúng ta rộng lượng một chút, lui một bước, sau này hai tông Hiển Ẩn có thể cùng ngồi cùng ăn. Nhưng Hiển tông các ngươi độc chiếm kinh doanh vận tải đường thủy phải lấy ra chúng ta cùng hưởng.

Dương Phàm mỉm cười nói:

- Nếu Bá Nho từ giữa quay vần, thể diện này ta không thể không cho, ta đồng ý hai tông Hiển Ẩn sau này địa vị cùng ngồi cùng ăn, Ẩn tông các ngươi khống chế thương lộ Lũng Hữu hoàn toàn mở ra cho chúng ta.

Lợi ích này ai sẽ chịu nhường lại? Cho dù hai người họ đồng ý, thuộc hạ của họ cũng không chịu, cho dù thuộc hạ của họ chịu, tứ đại thế gia phía sau bọn họ cũng không chịu.

Trong đó không chỉ có thành quả kinh doanh nhiều năm nay của họ, có kênh tiêu thụ vận chuyển thành hình, có mạng lưới quan hệ không biết mấy đài nhân lực vật lực mới xây dựng thành, hơn nữa giao thông thời đại này bất tiện, lĩnh vực họ khống chế đều là dựa vào địa vực, không chế căn cơ của họ.

Cạnh giường, sao lại để người khác ngủ say, bọn họ có thể mở rộng lĩnh vực mới, lại không thể nhường lại lợi ích mình đã hoàn toàn nắm trong tay. Thế là, Dương Phàm và Thẩm Mộc chỉ làm người khiêm tốn một lát, liền giương cung bạt kiếm đứng lên.

Thẩm Mộc cười lạnh:

- Nhị lang giả bệnh đóng cửa không ra, e là có chút việc còn không rõ? Đương kim thánh thượng đã có ý dời đô rồi! Đệ nên hiểu dời thủ đô của một nước đi Trường An, có ý vị thế nào. Tạm thời đệ tuy chiếm thế thượng phong, nhưng đến lúc đó...

Dương Phàm lắc đầu, không cho là đúng nói:

- Thẩm huynh không ở trong nội đường, không biết việc của nội đường. Thủ đô của một nước muốn dời là dời được sao? Cho dù Hoàng đế lập tức ra quyết định, thật phải hành động, không mất thời gian một năm cũng không có cách nào thành. Mà thời gian một năm đã đủ để chúng ta đánh các huynh hoa rơi nước chảy rồi.

Ngay dưới mắt Thôi Lâm, đường đường hai vị chủ tông dường như biến thành hai tiểu thương nhân truy thù không ngừng, vì mỗi một đồng tiền được mất mà tranh chấp khiến nước miếng bay tứ tung, lại hoặc là biến thành đặc phái viên của hai quốc gia, vì một chút lãnh thổ mà múa kiếm một bước cũng không nhường.

Nhưng trong mắt Cổ Trúc Đình, người đàn ông của nàng lại vô cùng rộng lượng, chỉ có Thẩm Mộc là không phóng khoáng, ngươi xem, a lang đều nói rồi, có thể cố gắng lợi dụng sức ảnh hưởng của huynh ấy ngăn cản triều đình tiến hành cuộc thanh phạt hoàn toàn với quan trường, khẳng khái cỡ nào, giá mà huynh ấy yêu cầu chỉ là khiến Thẩm Mộc ngươi mở ra thương đạo Tây Vực thôi.

Tuy nói a lang cũng nói rồi, việc này đã huyên náo tới triều đình, hơn nữa, dẫn tới sự chú ý của thế lực các phương trong triều, cho nên nỗ lực của hắn cuối cùng có thể có tác dụng lớn bao nhiêu, có thể ngăn cản Hoàng đế tiếp tục điều tra không, điều này rất khó bảo đảm, nhưng điều này không chứng tỏ a lang quang minh lỗi lạc ư, nếu không a lang hà tất phải nói những lời xấu trên đầu, rõ ràng Thẩm Mộc bụng dạ hẹp hòi không chịu đáp ứng.

Hơn nữa, a lang nói, chỉ cần Ẩ tông từ bỏ công kích với thế lực vận tải của Hiển tông, hắn liền phát động lực lượng quan trường mà hắn nắm trong tay, thúc đẩy triều đình thông qua con đường Hà Bắc để thong gò má sông.

Đề nghị này do thế gia đứng sau thúc đẩy, sớm có công bộ quan báo và triều đình rồi, nhưng vì chiến loạn ở Hà Bắc tiêu điều, chi phí khai quật đường sông là rất lớn, các bộ phận liên quan luôn cãi cọ, hiện tại xem ra không có hy vọng thông qua.

Con đường sông này một khi khai thông đường tốc hành, từ đó trở thành một con đường sông quan trọng hạn có thể tưới, lụt có thể tát, điều này đối với ruộng đất dọc theo sông mà các thế gia Sơn Đông khống chế có vai trò lớn cỡ nào.

Hơn nữa sau khi khai thông, triều đình còn có thể thông qua nó để đổi lại vận tải đường thủy, a lang đã rất khoan dung đối với vận chuyển đường sông này, Hiển tông tuyệt không nhúng tay. Nhưng Thẩm Mộc lại kiên quyết muốn Hiển tông khống chế một chén canh trong vận tải đương thủy, rõ ràng không nói đạo lý.

Thẩm Mộc và Dương Phàm đối chọi gay gắt, một bước cũng không nhường, giống như đang đấu với cao thủ quyền thuật. Ngươi ở phương diện đưa ra yêu cầu lợi ích, ta lập tức ở phương diện khác đưa ra biện pháp bồi thường; ngươi đưa ra cho ta yêu cầu hạn chế gì, ta lập tức phản bác lại kiến nghị đó.

Thôi Lâm đầu nghe choáng váng đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi, gã cho rằng hai bên đã không thể hòa giải, việc này chỉ có thể báo với các gia chủ, bảo họ đích thân ra mặt quay vần, nếu không...

Nhưng cố tình ngay ở đây, quanh co, hai bên vẫn có thể thỏa thuận.

Hai bên quyết định gác lại mọi vấn đề tranh luận, dừng tất cả sự công kích lẫn nhau, dù sao lúc này nguy cơ này đã đến bước không thể điều khiển, nếu để nó phát triển tiếp, đối với hai bên đều rất bất lợi. Cho nên hai bên phải đồng tâm hiệp lực, có gắng giảm sự công kích của triều đình đối với lực lượng thế gia trong quan trường có liên quan tới vụ tham ô ở Duyên châu.

Bởi vì trong việc này Hiển tông hiện giờ chiếm thế chủ động, phải phát huy tác dụng càng lớn, cho nên Ẩn tông phải có một chút nhượng bộ, như vậy mới có thể trấn an người một phương Hiển tông, Ẩn tông đồng ý Hiển tông có thể trở về Trường An, Ẩn tông không cần lợi dụng sức mạnh to lớn của họ mà họ nắm giữ giữa quan trường và dân gian, đối với sự trở về của thế lực Hiển tông thiết lập sự chường ngại.

Đương nhiên, Dương Phàm cũng có qua có lại mới toại lòng nhau, biểu thị một chuyện khai thông cửa sông Mã Giáp, hắn sẽ phát động lực lượng của Hiển tông tăng khí tạo thế cho Ẩn tông, thúc đẩy triều đình thông qua nghị định này. Nhưng việc này vốn có lợi nhất với các thế gia Sơn Đông và bách tính Hà Bắc, thực sự không có liên quan gì với Ẩn tông, không biết thế nào, bị Dương Phàm rẽ ngang rẽ dọc trộn lẫn vào thành một khe hở chưa chắc có thể thực hiện được, liền trở thành ân oán lớn với Ẩn tông.

Đối với điều này, Cổ cô nương giúp thân không giúp lý cho rằng, đây là a lang nhà nàng thông minh hơn người.

Gác lại tranh luận, liền có nghĩa là một ngày nào đó sẽ lại tranh chấp tiếp, nhưng ít nhất hiện trận chiến hiện tại có thể trong vòng kiểm soát, Thôi công tử thoải mái thở ra một hơi, sau khi hai bên cuối cùng đã xác định được thỏa thuận, Thôi Lâm và Thâm Mộc hài lòng rời khỏi

- Tiểu Đình, đỡ ta đứng lên.

Dương Phàm không tiễn khách, đợi khách rời khỏi, mới nói với Cổ Trúc Đình một câu.

Cổ Trúc Đình nghe hắn gọi, trong lòng ngọt ngào, cô gái đáng thương lại đáng yêu này, cuối cùng cũng có được tình yêu mà nàng tự cho là xa vời, hận không thể trở thành một chú chó con vẫy đuôi hy vọng, chỉ cần được chủ nhân yêu thương. Một câu “Tiểu Đình” liền khiến nàng như thể được uống một lon mật ong.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.