Say Mộng Giang Sơn

Chương 945: Giấy lụa cho biên



Trong Giản Cốc, sâu hiểm như cái hộp. Đường dài và hẹp chỉ một xe thông hành, một nhóm người ngựa như rắn chậm rãi đi bên trong Giản Cốc. Dọc hai bên núi là mấy trăm dặm rừng đào, cuối mùa thu, lá cây đều đã rụng hết, một cơn gió đến, cành khô trong gió run lẩy bẩy.

Yên ngựa chuẩn bị đầy đủ, tướng giáo Thiên Kỵ giáp minh nón trụ, khôi ngô vạm vỡ cưỡi tuấn mã, bên trong quân ngũ có vài chiếc xe, chở những vị quan văn không cưỡi ngựa đường dài được.

Cùng Thiên Kỵ đi đến Quan Trung chính là Hình Bộ Trần Đông, Tôn Vũ Hiên, còn có Ngự Sử Đài Hồ Nguyên Lễ, Thời Vũ Hòa Văn Ngạo. Về phần Hộ bộ tả Thị lang Cừu Linh Chi, Thương Bộ Lang Trung Trịnh Trung Bác, còn có Công Bộ Hầu Tông Du, Trần Ngạn Như cũng theo Kim Ngô Vệ Võ Ý Tông đi trước một bước rồi.

Võ Ý Tông đem quan viên ở Hộ bộ và Công bộ đều lôi kéo tới bên cạnh mình, hai nha môn này một nha môn phải chịu trách nhiệm tu sửa và xây dựng cố đô Trường An, do đó hiểu rõ lượng tài chính và dân công, còn nha môn kia phụ trách tổng điều tra và thống kê dân chúng Trường An, trực tiếp nắm tình hình hộ khẩu và tình hình thuế phú nơi đây.

Mang quyền lực liên quan đến nhân khẩu, thuế phú, ngân sách, xây dựng tất cả đều nắm trong tay, Võ Ý Tông rõ ràng cho thấy muốn nắm bắt điểm tựa, y phải ở dọc theo con đường này đem hai nha môn này nắm trong tay vừa đấm vừa xoa.

Hộ Bộ Cừu Linh Chi là thông gia y, tất nhiên cùng y hợp tác, y chỉ cần hạ sức lực lôi kéo Công bộ.

Hình Bộ và Ngự Sử Đài tuy rằng vừa không quản lý tiền bạc cũng không quản lý người, nhưng là bọn họ phụ trách thu xếp người. Án tham nhũng Duyên Châu vẫn còn dư âm chấn động, mà Hoàng đế cũng ở Trường An, đối với trị an Trường An tất nhiên cũng muốn hạ quyết tâm mạnh mẽ sửa trị, ở trong chuyện này Hình Bộ và Đại Lý Tự cùng có tác dụng trọng đại.

Vì nguyên nhân này, chỉ cần Võ Ý Tông đem Hình Bộ và Đại Lý Tự nắm trong tay, như vậy y là có thể một mình nắm lấy quyền lực quyền hành sửa trị toàn bộ cố đô quyền, hoàn toàn đem Dương Phàm gạt bỏ ra bên ngoài. Nhưng Hình Bộ và Đại Lý Tự cùng Dương Phàm luôn luôn đi lại chặt chẽ, lúc này đây người hai nha môn rõ ràng cự tuyệt lời y mời, mà cùng Dương Phàm đi lại với nhau.

Có lẽ điều động những người này khi Võ Tắc Thiên đã được kết quả này, bà cố ý thuyên chuyển những người này, cũng kịp lúc là tạo ra một cục diện: Cân bằng.

Trong lòng của Võ Tắc Thiên, vẫn là tín nhiệm nhất cũng sẵn lòng nhất là trọng dụng người Võ gia huống chi cắt giảm binh quyền của Võ Ý Tông, vậy cũng là một sự trá hình bồi thường.

Võ Ý Tông sẽ dồn tâm trí vào việc lôi kéo Công bộ quan viên, Hộ bộ Thị lang Cừu Linh Chi là thân gia của y, tất nhiên sau này cũng hết sức phối hợp Hộ bộ và Công bộ cần phải hợp tác chặt chẽ với địa phương rất nhiều, đồng thời tiến hành, tất nhiên Công bộ đứng ở bên Võ Ý Tông.

Nhưng mà bà lại lo lắng những người này làm mưa làm gió, làm hỏng kế hoạch lâu dài nước nhà, bà cần phải có người theo dõi chặt chẽ, trói buộc quyền lợi của Võ Ý Tông, vì thế bà lại cố ý điều từ Hình Bộ và Ngự Sử Đài đến và vài tên quan viên thân cận của Dương Phàm, những người này theo sự điều khiển chỉ sợ cũng qua mặt được bà tùy cơ ứng biến.

Thời Ngự sử ốm yếu một mình ngồi trên một chiếc xe ở phía sau, dọc theo con đường này chưa từng lộ mặt vài lần, tinh thần rất sa sút. Vốn gã cùng với Hồ Nguyên Lễ đều là người được chọn tranh đoạt chức Đô ngự sử, đáng tiếc gã trúng mỹ nhân kế, bị Điền Điền Cô Nương trêu đùa trên tay, cuối cùng đã bỏ lỡ cơ hội.

Theo Trương Xương Tông và Dương Phàm ở Duyên Châu động thủ, Hồ Nguyên Lễ cũng phá xong đại án tham lương thực ở Trấn Châu, mà gã bởi vì bị thóp chổ yếu nên bị hạ xuống làm nhân viên, thủy chung không được duỗi thân, cuối cùng người Duyên Châu tìm hiểu nguồn gốc, Đan Châu Thứ sử Lý Tuấn Phong rốt cục không có thể trốn thoát lưới pháp luật, gã lại không có nửa điểm công trạng.

Nếu không phải Lý Tuấn Phong không muốn gia tăng thêm tội hãm hại Ngôn quan cho mình, nếu không hiện tại chỉ sợ gã đã sớm thân bại danh liệt bãi quan quy điền rồi. Thời Ngự Sử chỉ có thể buồn bã nhìn Hồ Nguyên Lễ lần này nở mày nở mặt ngồi trên bảo tọa Đô ngự sử. Mà gã lại thành một gã "Thuộc hạ đắc lực" của Hồ Nguyên Lễ, cùng y đang đến Trường An.

Điều khiến cho gã khổ sở chính là, nếu gã thật sự ngủ với phu nhân của Lý Thứ sử thì coi như cũng không oan uổng. Thế nhưng đến khi Lý Tuấn Phong rơi vào lưới pháp luật, gã mới biết được vị Điền Điền Phu Nhân kỳ thật chỉ là một danh kỹ thanh lâu mà Lý Tuấn Phong tìm đến. Không chịu được cảnh ngộ như thế, tâm tình Ngự Sử tự nhiên tích tụ.

Phía trước là một chiếc xe ngựa của Hình Bộ lang trung Trần Đông và Đô ngự sử Hồ Nguyên Lễ đang ngồi đối diện đánh cờ rất náo nhiệt, Dương Phàm và Tôn Vũ Hiên ngồi bên phải và trái xem cuộc chiến. Hai người xem đấu cờ hứng thú, thỉnh thoảng bình luận với hai người chơi cờ một chút, bốn người cười cười nói nói, không khí vô cùng hòa hợp.

Bánh xe lộc cộc, lộc cộc đi ở trên đường Trường An, bánh xe cao lớn thỉnh thoảng cuồn cuộn nổi lên vài miếng lá héo với tiếng lách tách trong gió thu.

Xe bỗng nhiên ngừng lạit, Văn Ngạo Đoan bưng một mâm quýt vàng óng đi tới, cúi đầu khom lưng nói: - Hồ Thiêm Hiến, Dương tướng quân, Trần tuyển lang, Tôn tuyển lang, dùng một chút cây quýt đi, mới rồi mua ở đầu đường, thanh nhiệt mồ hôi, dùng làm thuốc lưu thông khí huyết và dạ dày.

Văn Thôi Quan này ban đầu ở Ngự Sử Đài cùng lớp với ác quan hoành hành, chỉ có điều chỉ là tay sai của nhóm ác quan Ngự Sử, về sau lớp ác quan Ngự Sử bị quét sạch, Văn Thôi Quan may mắn thoát khỏi khó khăn, lớp Ngự Sử mới đều không phải là ác quan, Văn Thôi Quan tự nhiên cũng không dám làm ác, tuy nhiên tính a dua cung phụng cũng như trước không thay đổi.

Đối với vài vị thượng quan, Văn Ngạo một mực sử dụng cách gọi cung kính gọi, cấp bậc Dương Phàm, phẩm chất cao hơn Hồ Nguyên Lễ, nhưng Hồ Nguyên Lễ là bản nha thượng ti của gã, cho nên khi mọi người đều trong xe, gã trước sau như một trước tiên là một mực cung kính bản nha quan trên, tiếp theo theo thứ tự cao thấp nha môn quan viên mà chào.

Dương Phàm khẽ mỉm cười, đưa tay tiếp nhận chén đĩa, hướng Văn Ngạo nói: - Làm phiền Văn Thôi Quan.

Văn Ngạo được hắn cảm ơn, nhất thời coi như xương cốt đều nhẹ mấy lượng, khẩn trương nói: - Nên thế!

Văn Thôi Quan khoanh tay đứng ở một bên, hai mắt hướng trên bàn cờ ngắm, mặt mày hớn hở nói: - Ai nha, lực quân cờ Hồ Thiêm Hiến thật tốt, Trần Tuyển Lang ván này sợ là không cách nào xoay chuyển trời đất rồi.

Trần Đông mặt đen lại hừ một tiếng, thần sắc hết sức không vui, Văn Ngạo ha hả cười gượng hai tiếng, mục đích nịnh hót đã đạt, liền cúi đầu khom lưng lui ra ngoài.

Văn Thôi Quan vừa đi, Dương Phàm nhìn có chút hả hê cười nói: - Trần huynh chơi cờ thối, còn cau có với Văn Thôi Quan vẻ? Thế nào, khi ngươi vừa mới khai cuộc ta đã nói ngươi không cần vội vã, ngươi lại không nghe, cái này là có sức mà không dùng được à nha?

Trần Đông nhìn sang hướng ngoài cửa sổ, tức giận nói: - Đã qua Hàm Cốc Quan rồi, lập tức tới ngay Trường An, người ta Hà Nội Vương nhưng vừa ra thành Lạc Dương cũng đã bắt đầu lôi kéo nhân sự rồi, ngươi còn có lòng thanh thản ở chỗ này chỉ trỏ?

Dương Phàm mĩm cười nói: - Cái này có gì mà gấp? Một nhóm Trường An, giống như tổng thể ngươi và Hồ huynh đây, ai trước ai sau không quan trọng. Cờ vây cờ vây, quân cờ vây khoảng không, mấu chốt quan trọng, ở chỗ 'Vây đấy, , 'Vây ăn ." Lúc này vẫn là giai đoạn khai cuộc, chỉ cần có bắt đầu mở một ván cờ cao siêu, cần gì phải để ý hắn đoạt trên nước chứ!

Dương Phàm vừa nói lột quả quýt ra, bỏ một miếng quýt vào miệng, nước chua ngot thơm ngon lập tức tràn đầy tiến vào yết hầu.

Trần Đông liếc mắt nhìn hắn nói:

- Có vẻ như ngươi định liệu trước rồi.

Dương Phàm cười nói: - Nếu lần này tới là Ngụy vương, ta không dám nói định liệu trước, người tới chính là Lương Vương, ta cũng không dám nói nhất định có mười phần nắm chắc, nhưng nếu tới là vị Trư kỵ tướng quân này, chẳng lẽ ta so với heo còn ngu xuẩn hơn sao?

Dương Phàm chỉ bàn cờ, nói: - Quá thực tế quá cứng, soi mói, một mặt củng cố trận địa, e sợ đối thủ xâm nhập, cuối cùng tất nhiên làm lỡ thời cơ chiến đấu. Chỗ bố trí ván cục, không nhất định là ngươi cuối cùng muốn có địa bàn, chỉ cần đó là chiến trường mà ngươi tuyển chọn. Mấu chốt là phải chiếm trước yếu điểm, lấy được ưu thế, chẳng sợ đó chỉ là một cạnh góc, chỉ cần đạt được, cũng có thể trên cao nhìn xuống, thế như chẻ tre rồi!

Hồ Nguyên Lễ vuốt râu, rất thâm ý liếc mắt nhìn Dương Phàm, hỏi: - Chỉ không biết quân cờ này của Dương tướng quân, chuẩn bị hạ ở cái góc nào đây?

Dương Phàm gập đầu ngón tay gõ một góc bàn cờ, ánh mắt của Hồ Nguyên Lễ vừa mới ngưng tụ, nghĩ đến Dương Phàm muốn nói ra huyền cơ, đã thấy lão thần Dương Phàm lắc đầu nói: - Phật viết: Bất khả thuyết, bất khả thuyết nha...

Một gian phòng ngủ hoa lệ, dụng cụ đầy đủ, tô điểm đèn, trên mặt được trải lụa, đều bộc lộ là gia đình giàu có. Tuy rằng còn chưa tới mùa đông, nhưng phòng ngủ lộng lẫy xa hoa đã phát lên lò sưởi, lò sưởi khí trời.

Một tiểu mỹ nhân thân thể mềm mại thướt tha ngồi ở trước bàn trang điểm, tóc dài thanh tú xinh đẹp thả dưới tấm lưng ngọc trắng nõn, sau lưng một sợi dây yếm tinh tế, che lại bộ ngực chắc nịch, trên chiếc eo thon nhỏ xinh là một chiếc quần lót xanh ngọc, mơ hồ lộ ra màu da bên trong đến mê người.

Dung nhan của nàng sáng ngời từ trong gương đồng phản chiếu trở lại, đó là một tấm dung nhan kiều diễm ướt át, tươi mới trơn bóng mỹ lệ giống như đóa hoa vừa mới nở rộ, Quân Như Nhan tiến vào gian phòng, liền thấy được bộ dáng nàng kia xinh đẹp động lòng người mà, bụng dưới lập tức nóng lên.

Quân Như Nhan hơn ba mươi, xuất thân giám sinh Quốc Tử Giám, là một trong ba vị phó hội chủ Giao Long Hội, chủ yếu chịu trách nhiệm trướng vụ và cùng phía chính phủ giao tiếp, quyền bính rất nặng. Nữ nhân này là vợ kế y mới nạp nửa tháng, xuất thân tuy là tiểu gia đình, dung mạo lại cực kỳ xinh đẹp, tính tình cũng dịu dàng, y cực kỳ yêu.

Mới vừa rồi Quân Như Nhan đi đến gặp mặt bang chủ, thương lượng làm thế nào ứng phó với tuyệt đỉnh cao thủ Thuận Tự Môn, y chuẩn bị sáng sớm ngày mai phải vào trong thành đến hỏi thăm Sở tham quân một chút, có liên quan đến một vài nhà quyền quý, nếu không có người phía chính phủ nhúng tay, nữ nhân kia cho dù võ công đánh có giỏi thế nào thì cũng không đáng lo. Không cần nói Giao Long Hội có ba nghìn huynh đệ, cô ta dù giỏi đến mấy cũng không đối phó được ba nghìn người, chi cân dung chút thủ đoạn hạ mê dược đánh hôn mê, có thể khiến nữ nhân kia hết đường.

- Lang quân đã trở về?

Vợ của y từ trong kính nhìn thấy bóng người đi tới, mới vừa cười nói tự nhiên quay đầu lại, đã bị Quân Như Nhan ôm, bế thân thể nhẹ nhàng mềm mại của nàng đặt trên giường.

- Lang quân vừa về đã chỉ muốn làm chuyện xấu hổ kia.

Phu nhân kia đôi mắt quyến rũ sóng sánh, dường như thẹn thùng e sợ nói, Quân Như Nhan đã cười ha hả thả người bổ nhào về phía trước.

Cái bổ nhào về phía trước này, nhưng lại không ôm được thân thể mềm mượt như ngọc kia, thân thể của y toàn bộ treo ở giữa không trung. Một bàn tay to đột ngột xuất hiện bắt được thắt lưng của y. Quân Như Nhan cao bảy thước, lại bổ nhào về phía trước như vậy, người nọ tùy ý một tay lại có thể đem cả người y giữ thăng bằng trên không trung, lực cánh tay thực sự làm kinh người.

Chỉ nghe một âm thanh nam nhân tục tằn với vài phần trào phúng nói móc ý cười nói: - Thật là ngại quá, quấy rầy sự hứng thú của Quân Hội Chủ, Quân Hội chủ có rảnh đi theo tại hạ nói chuyện trước không?

Quân Như Nhan hoảng sợ nghiêng đầu sang chỗ khác, chỉ thấy một đại hán đang vững vàng đứng trên mặt đất, duỗi thẳng cánh tay chộp vào thắt lưng của y, một mắt to sáng ngời có thần. Ba huynh đệ Cổ gia đêm nay đồng thời ra tay, ở một góc ngoại thành Trường An, vì Dương Phàm bày ra này bàn cờ đầu tiên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.