Say Mộng Giang Sơn

Chương 977-2: Đêm giết chóc (2)



Hai thanh trường đao đan xen đánh xuống, nhưng thân hình người nọ đang xông lên lại đột nhiên dừng lại, hai bảo tiêu dựa theo dự đoán tốc độ một đao đánh xuống không ngờ đánh vào khoàng không, thích khách kia vẫn đứng ngay trước một đao của hai người, ánh đao chưa biến mất, lại là một đao giao nhau đánh xuống.

Nhưng lúc này đây, người nọ lại đột nhiên tốc độ nhanh hơn, khi ánh đao đánh xuống, người nọ liền tiến tới đụng vào ngực hai bảo tiêu, hai bảo tiêu kinh sợ toàn thân xuất mồ hôi lạnh, nhưng người nọ lại chưa hạ sát thủ, bả vai chỉ nhẹ nhàng va chạm ngực hai người họ liền giống một cái bóng cao su bắn trở về.

Nhảy một cái, nhảy một cái, lại nhảy một cái nữa, khi các võ sĩ đuổi giết tới thấy người kia nhảy biến mất ở cuối hành lang dài, rốt cuộc đuổi không kịp. Hai bảo tiêu vội vàng quay đầu lại nói:

- Kiều gia người không sao chứ?

Kiều Nề Hà không nói một lời, hai bảo tiêu trong lòng nẩy ra một dự cảm không hay, bọn họ chậm rãi cầm đèn lồng đến, Kiều Nề Hà cúi đầu, dường như say mê nhìn mũi chân của mình, trước ngực của hắn một màu đỏ sẫm, màu đỏ sẫm đã tràn tới vạt áo bào, máu từ đâu đến?

Canh tư, phía chân trời mơ hồ có một tia sáng.

Thiên ưng bang Từ Lâm đứng phía sau ba hàng hộ vệ mặt sầu khổ, chua chát nói:

- Trời sắp sáng rồi. Cổ cô nương ngươi... giết suốt một đêm...

Trang phục màu xanh trên người Cổ Trúc Đình hiện giờ đã mau chóng biến thành màu đen, đó là bị máu tươi nhuộm ra.

Vẻ mặt của nàng vô cùng tiều tụy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, vết thương bị tên ở trên cánh tay trong lúc chiến đấu lại lần nữa rạn nứt, máu tươi ướt sũng ống tay áo của nàng. Nhưng ánh mắt của nàng lại dị thường sáng ngời, đôi mắt kia như ánh sao lóe ra ánh lạnh lùng nghiêm nghị, dường như hai đạo ma trơi ở Cửu U Địa phủ.

Kiếm ở trong tay nàng là một thanh bảo kiếm tốt nhất, máu tươi ở trên kiếm phong không nén được, kiếm kia phong hàn lóng lánh, sáng trong như nước, tư thế nàng cầm kiếm hơi có thay đổi, trên thân kiếm mũi kiếm thầm lưu chuyển, màu xanh thăm thẳm như sương. Kiếm Cổ Trúc Đình cầm trên tay sát khí tràn đầy, giống như một pho tượng nữ Tu La sống ở biển máu.

Từ Lâm liếm liếm môi, yếu đuối giải thích:

- Cổ cô nương, Tiểu Tiểu cô nương mặc dù là con gái bang chủ bản bang, nhưng tình hình hành động của nàng chúng tôi trước đó cũng không biết rõ. Cô ta muốn ám sát ngươi cũng không phải là chúng ta sai khiến...

Thanh âm của Cổ Trúc Đình tựa như băng ở sông Vị Hà, lạnh lùng, rõ ràng, thản nhiên:

- Không sao cả, ta không quan tâm.

Từ Lâm không chịu thua nói:

- Nhưng ngươi không có việc gì sao? Ngươi chỉ có đầu vai bị thương, nhưng ngươi đã giết người một đêm rồi, đã có bao nhiêu người chết trên tay ngươi, còn chưa đủ hạ cơn giận của ngươi sao?

- Chưa đủ!

Âm thanh của Cổ Trúc Đình vô cùng bình tĩnh, toát lên lãnh ý và hận ý thật sâu:

- Ta còn chưa lập gia đình, thật vất vả mới tìm được một người muốn gả, các ngươi lại muốn cho ta làm quả phụ, ta đây cho các ngươi góa vợ!

- A!

Từ Lâm ngạc nhiên nói:

- Ngươi... Ngươi và Độc Cô Văn Đào là?

Cổ Trúc Đình cười lạnh, trường kiếm đánh về phía trước, Từ Lâm vội vàng nói:

- Ngăn cô ta lại! Giết... Giết cô ta!

Từ trong bụi rậm, Cổ Trúc Đình di chuyển như ánh sáng, giống như tia điện, khi ảo khi diệt, như quỷ mị, trong tay một đạo kiếm quang lóe ra lưu chuyển, mỗi một lần lưu chuyển, liền có một mạng đuổi theo chiến đấu thảm thiết ngã xuống.

Nàng đá một cước, phá vỡ bụng một người, như tia chớp trượt bên cạnh ba thước, kiếm trong tay xẹt qua, liền có một người bị cắt cổ họng. Bên trái giơ tay lên, trong tay áo phi ra một Phi Đao cắm trúng mắt một người, bên trong tiếng gào thét thê lương, eo nàng mảnh mai gập lại, lại xâm nhập vào khe hở gào thét của đao búa, khuỷu tay nặng nề mà đánh vào xương sườn một người, tiếng gãy xương vừa mới truyền ra, chân trái của nàng liền vẩy ngược lại, quật vào người khác ••••••

Trong trận truy đuổi giết chóc, trong sân người càng ngày càng ít, thủ đoạn máu tanh như thế khiến những hộ vệ kia mất hết can đảm, đã không ai dám truy đuổi mị ảnh chuyên môn thu linh hồn mị kia nữa.

Từ Lâm mắt thấy không hay, liền chạy trốn, một mặt trốn một mặt điên cuồng kêu to:

- Không phải ý của ta, cái chết của hắn không có quan hệ gì với ta, ngươi không thể giết ta, ngươi không nói đạo lý ••••••

Thanh âm của Cổ Trúc Đình bỗng nhiên vang lên bên tai hắn:

- Ta vốn là không nói đạo lý!

***********

C

anh tư, hô hấp Dương Phàm nặng nề bỗng nhiên dừng lại một chút, yếu ớt mở ra ánh mắt.

Ba huynh đệ Cổ thị và đám người Nhâm Uy vẫn thủ ở bên cạnh hắn, thủy chung vẫn duy trì hai người tỉnh táo, mọi lúc chú ý động tĩnh của hắn, Dương Phàm vừa tỉnh, Nhâm Uy lập tức mừng rỡ hô nhỏ:

- A Lang tỉnh rồi!

Trong nháy mắt mọi người liền vây đến trước giường, Dương Phàm đôi mắt vô thần nhìn chăm chú bọn họ chốc lát, mới dần dần tỉnh táo lại, trí nhớ của hắn còn giữ lại trong nháy mắt đang bị nỏ quân bắn trúng, con mắt đi lòng vòng, không thấy Cổ Trúc Đình, Dương Phàm hơi có vẻ khẩn trương hỏi:

- Cổ •••••• cô nương đâu?

Cổ Đại vội vàng nói:

- Từ lúc A Lang trúng tiễn tiểu muội vẫn ôm A Lang, chúng ta muốn thay đổi tay nó cũng không chịu, đoạn đường bôn ba, nó cũng thật sự là mệt mỏi, sau khi A Lang băng bó xong, ta bảo nó trở về phòng nghỉ ngơi...

Thần sắc của Dương Phàm vừa mới dịu xuống, Cổ Lão Tam liền tiếp lời nói:

- Nhưng sau đó ta đi xem nó, người đã không thấy.

Cổ Đại hung hăng trừng mắt nhìn lão Tam, chà xát tay, nói với Dương Phàm:

- Ặc •••••• tính tình nó thế nào A Lang cũng biết rồi, A Lang không cần lo lắng, chỉ cần a Lang không việc gì thì tốt rồi.

Dương Phàm nhắm hai mắt lại, bởi vì mất máu quá nhiều, đầu còn có chút choáng váng. Dương Phàm nhắm mắt lại, yếu ớt hỏi:

- Ta ở đâu vậy, hiện tại... tình hình thế nào?

Nhâm Uy vội vàng kể lại từ đầu tới cuối cho Dương Phàm, hắn trầm mặc thật lâu, mọi người vây quanh ở bên giường gần như cho là hắn lại hôn mê rồi, hắn lại lại từ từ mở mắt, thấp giọng nói với Nhâm Uy :

- Đưa lỗ tai lại đây!

Nhâm Uy khẽ nằm sấp bên cạnh Dương Phàm, đem lỗ tai dán vào miệng của hắn, Dương Phàm tiếng nói hơi lớn đã chấn động miệng vết thương, bởi vậy âm lượng nhẹ vô cùng, hắn nói với Nhâm Uy một hồi, Nhâm Uy trên mặt khi thì kinh ngạc, khi thì cảm phục, cũng không biết Dương Phàm đến tột cùng nói với y cái gì, chỉ thấy y liên tục gật đầu.

Dương Phàm đứt quãng nói xong, lại thấp giọng hỏi:

- Bây giờ là giờ nào?

Nhâm Uy nói:

- Vừa qua canh tư.

Dương Phàm nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, nói:

- Sau khi hừng đông, ngươi liền •••••• bắt tay vào sắp xếp đi

- Vâng!

Dương Phàm lại đưa mắt nhìn sang Cổ Đại, nói:

- Ta khát nước, lấy một ít nước đến.

- Ồ!

Cổ Đại cương quay người đi, lại vội quay lại, vội vàng nói:

- Không được không được, y sĩ nghiêm dặn bảo, đồ mặn chua, cháo loãng thủy sản A Lang cũng không thể dùng.

Dương Phàm bất đắc dĩ nói:

- Vậy ngươi ... hỏi y sĩ, ta có thể ăn cái gì, uống gì.

- Ồ!

Cổ Đại cũng không quản bây giờ là thời gian gì, nghe xong Dương Phàm chỉ bảo, nôn nôn nóng nóng chạy ra ngoài .

Dương Phàm sinh lực không khá gì hơn, mí mắt lại bắt đầu đánh nhau, hắn chống chịu mạnh mẽ tinh thần, nói với Cổ Nhị:

- Ta... liều mạng... cứu nàng, không phải là vì... làm cho nàng lại từ bỏ mệnh mình! Tìm nàng. . . trở về...


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.