Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị

Chương 18



Bị úp và những giọt nước mắt

Cuộc sống của em những ngày sau đó vẫn cứ tiếp diễn bình thường. Khoảng giữa tháng 9 thì chúng em bắt đầu một học kì mới. Em xin nghỉ ở quán chuyển về làm ca tối. Linh cũng chuẩn bị bước vào những tháng ngày sinh viên đầu tiên của mình ở ngôi trường này. Một học kì nữa lại đến.

Học, rồi làm việc. Công việc của em cứ tuần tự như thế qua ngày. Sáng mở mắt ra, cắp vài cuốn giáo trình tới giảng đường, chiều đi phụ mẹ ở quán, tối lại lạch cạch cuốc bộ ra quán làm việc. Mẹ em kêu nghỉ việc ở chỗ café nhưng em không muốn. Làm một thời gian rồi, giờ nghỉ cũng buồn. Thôi kệ khổ một chút nhưng vui là được

Em với My vẫn thế, hai đứa nói có tiến triển hơn thì cũng có nhưng cũng chẳng là bao. Thy biết chuyện em thích My ban đầu cũng dè bỉu em dữ lắm, chê em thế lọ thế chai rồi bảo mày không tán được cái My đâu… blah…blah. Nhưng rồi một lúc sau cũng bày cách hiến kế ủng hộ em. Nghĩ cũng vui, có con bạn như nó làm quân sư cũng được. Chị em gái với nhau, hiểu tính nhau, thiên thời địa lợi nhân hòa. Quá tuyệt

Về phần Linh. Nói làm sao nhỉ? Càng gần nhỏ này, em càng cảm thấy Linh là một con người rất khác so với vẻ ngoài nữ tính của cô bé. Chuyên mặc quần thụng, áo phông, đi giày thể thao, cột tóc cao nhìn như một thằng cu lại còn chơi mấy cái trò đậm chất đàn ông như bi-a, đá bóng. Nhỏ này kĩ thuật hơi bị ghê, có vài trận em đèo đi đá, rồi vô thay người lừa qua các thanh niên kia như thật. Không biết mấy thằng có nhường hay không mà ra vẻ trầm trồ khen ngợi lắm. Phởn chí nên tuần nào cũng bắt em đèo đi đá bóng cả

Hôm nay trong giờ học, đang thiu thiu ngủ thì thằng mãnh Huy đập dậy:

"Này thằng kia?"

"Cái gì?"

"Hôm qua tao có đi hát chỗ này vui lắm. Mấy em đào xinh vờ cờ luôn. Chịu chơi nữa."

"Mẹ. Đi đéo rủ anh em còn nói chi?"

"Tối qua mày đi làm mà. Sao mà rủ được. Cuối tuần này mày có đi không?"

"Cuối tuần hả? Mấy giờ?"

"Khoảng 10h tối. Chắc lúc đó mày tan ca rồi chứ gì. Đi thì vác lúa theo. Chắc khoảng 300k là đủ"

"ĐM. Còn tiền đâu mà đi. Mày hâm à? Giờ trong người tao không có lấy 100k nữa"

"Mẹ! Con giám đốc mà đéo có tiền. Đéo tin được"

"Từ ngày tao đi làm, ông già có cho xu nào nữa đâu. Lâu lâu mới xin được của mẹ thôi. Chứ dạo này đói lắm"

"ĐM. Than vừa thôi, Nếu muốn đi thì cuối tuần mang theo 300k"

"Hay mày cho tao mượn đi"

"Mượn cái cc. Phần tao, tao còn lo chưa xong nữa chứ đòi lo cho mày"

"Thế mà rủ bố đi như thật. Thằng chó"

"Nói vậy chứ đi hay không là chuyện của mày. Tao nói thật, mấy em đó xinh vờ cờ ra luôn. Đi một lần là nhớ suốt đời"

Nghe nó nói thế, máu ham gái của em lại nổi lên. Nghĩ bụng giờ còn 100k. Tí chạy về quán ứng thêm chút tiền là đi được thôi. Cứ thế mà triển.

"Ờ. Vậy 10h tao gọi"

Hai thằng lại cắm đầu vào những câu chuyện về gái gú. Cười khúc khích cả một góc giảng đường. Cũng may đông người chứ không là bị đuổi ra khỏi lớp rồi.

Những tiết học cuối cùng cũng trôi qua. Uể oải cắp quyển sách ra về. Vài tháng nữa là phải đi thực tập rồi. Chắc về xin papa con dấu cộp vô cho đỡ mất công chứ thời gian giờ em lười kinh khủng. Học hành chả còn tâm trí đâu mà vô nữa

Em không ghé về nhà mà chạy thẳng ra quán. Buổi trưa quán không có khách nên em chỉ phụ mẹ trong bếp chọn lọc và kiểm soát nguyên liệu, sau đó bố đi làm về rồi ăn cơm luôn. Khoảng 2h thì chạy về nhà ngủ tí rồi dậy đi tập. Từ hôm đi Nha Trang về em đen như trâu các thím ợ. Không biết My thoa kem gì cho em mà tại sao da em lại bắt nắng thế không biết. Còn cô ấy thì vẫn thế: trắng như trứng gà bóc.

6h chiều, thay bộ đồng phục rồi chạy lên quán. Hôm nay, quán đông khách nên em phải chạy nhiều, mệt bở hơi tai. Có cái đám học sinh cấp 3 nào đấy vào mở tiệc sinh nhật nên em vừa phải phục vụ bên khu em lại phải đi lo trang trí nữa. Đúng là kiếm tiền không đơn giản chút nào. Trước nay, toàn tiêu tiền của bố mẹ nên không để ý lắm, giờ mới thấm.

Khoảng 7h thì có một đám các thanh thiếu niên kéo vào. Học sinh cấp 3 mấy năm gần đây ăn mặc bạo thật: cứ quần đùi áo ba lỗ, váy ôm, áo yếm trang điểm lòe loẹt nhìn không nhận ra bọn này đang còn ngồi trên ghế nhà trường. Cánh con trai thì kéo thuốc như đúng rồi ấy, tóc tai thì hoe hoe. Ngồi thì cứ văng cả cơ quan sinh dục nam nữ mà nói. Không phải em cổ hủ nhưng con em sau này mà thấy như vậy em vả cho mấy cái tát.

Tiệc diễn ra, em để ý có một con bé xinh lắm. Nó mặc cái đầm quay, 3 vòng căng đét à. Gái xinh mà nên cứ đi đi lại lại ngắm chút xíu rồi hình như thằng bồ nó thấy khó chịu em hay sao ấy. Nó nhìn em hằn học mãi. ĐM, tí tuổi ranh đã bồ bịch. Ngày xưa bằng tuổi mày bố đã đưa người yêu lên giường rồi kia kìa.

Tan ca, em xách xe về. Hôm nay em đi xe đạp vì cái xe máy của em tự dưng nó trở chứng. Tính đi bộ mà thấy chiều mưa nên thôi. Đi qua ngã tư thì một đám khoảng 3 cái xe máy từ đâu vây lấy em. Rồi biết bị úp rồi. Kiểu này thì xuân này con không về rồi. Một thằng ngồi trên chiếc SH đi xuống nhìn em. Giọng hằn học. Em nhận ra, nó là thằng khi nãy.

"Chào ông anh. Ông anh hồi nãy hình như nhìn gái hơi bị nhiều đấy nhỉ? Đã mắt chưa ông anh"

Lúc đó em cũng sợ lắm nhưng cũng nói cứng:

"Cậu thấy tôi nhìn gái à?"

"*** mẹ. Xuống đập chết cha nó cho tao tui bay" – Thằng đó hét lên

Mấy chiếc xe dừng xuống rồi khoảng 5 thằng bay vô đập em. Em cũng chống trả cũng túm được cái thằng đầu đàn đó mà nện cho nó mấy đấm nhưng sức người làm sao mà chống lại 5 thằng trẻ trâu được. Em gục xuống rồi mặc kệ để cho chúng nó đánh đấm. Sau một hồi thì bọn nó không đánh nữa rồi bỏ đi. Trước khi đi thằng SH còn nói vọng lại một câu

"ĐM. Mày nhớ mặt bố đấy. Chưa xong đâu con zai"

Ngồi dậy phủi bụi rồi dựng cái xe lên dắt về. Ê ẩm toàn thân các thím ợ. Bọn này đánh ác vãi may mà em che mặt lại chứ không là tàn phai nhan sắc rồi. Ở cái thành phố này, em cũng chẳng phải là đứa có máu mặt vây cánh gì nên chúng nó đánh thì cứ im đi mà sống. Chống lại chỉ làm thêm bọn chúng thêm thù hằn.

Đang dắt xe về thì có ánh đèn phía trước rọi thẳng vào mặt em. Chiếc xe chạy qua rồi dừng lại. Là chiếc Liberty của My. Hình như cô ấy vừa đi đâu về.

"Anh Minh anh sao thế?" – My chạy lại hỏi cô ấy kéo cánh tay áo của em lên thì thấy toàn vết máu với trầy xước

"Sao vậy Minh? Sao mà máu me tùm lum thế này?"

"Anh không sao đâu. Chỉ bị ngã xe thôi mà"

Ừ thì đúng giống như ngã xe thật. Cái xe đạp cong cả vành thế kia cơ mà

"Anh không sao chứ?"

"Ừm! Anh không sao."

"Không sao mà máu chảy tùm lum vậy à. Để em đèo về băng bó lại đã không nhiễm trùng"

Em tính không đi cùng nhưng My nhất quyết bắt em về nhà của cô ấy. Qua ánh đèn đường em thấy cả khóe mắt My có nước chảy ra. Hình như là khóc, My khóc vì gì? Vì em ư?

Cuối cùng em cũng xuôi xị ngồi lên xe cô ấy sau khi gửi chiếc xe đạp ở cái tiệm sửa xe gần đó.

"Ngồi im đó em vô lấy nước rửa vết thương cho" – My chạy vào thì đúng lúc đó Linh từ trong nhà bước ra

"Sao thế anh Minh. Bị gì mà bầm dập hết người thế?"

"Anh bị té xe"

"Té xe? Ừm. Đưa em coi nào?" – Linh kéo áo em ra rồi nhìn vào vết thương sau đó nhỏ lườm lườm nhìn em. Ánh mắt của nhỏ hình như đã phát hiện ra một điều gì đó khiến em hơi hốt. Nhỏ đang chuẩn bị nói thì My từ trong nhà bước ra.

"Linh, em vào lấy mấy cái bông băng với gạc vết thương ra giùm chị với"

"Chị vô đi. Em có biết nó để ở đâu đâu?"

"Ở trên nóc tủ gần bếp đấy. Vô lấy đi"

"Thôi chị lấy đi. Để em rửa vết thương cho"

"Nhớ cẩn thận đấy" – My lườm lườm nhìn Linh

Khi My khuất sau cánh cửa lúc đó Linh mới nói:

"Anh nói thật đi"

"Thật gì cơ?"

"Anh không phải bị té đúng không?"

"Anh..anh bị té thật mà"

"Đừng chối em. Nhìn có cả vết hằn và vết giày trên áo anh đây này. Anh lừa được chị My chứ sao lừa được em. Vừa bị ai đánh hả?"

Đúng là không có gì có thể qua khỏi mắt của cô nàng này. Em đánh phun ra hết sự thật kèm theo nhớ giữ bí mật, đừng để cho My biết. My bước ra nhìn thấy Linh đang rửa vết thương. Cô ấy đuổi Linh sang một bên rồi tự tay băng bó lại cho em.

"Hơi xót tí nha."

"Ừm!" – Cô ấy nhỏ mấy giọt ô xy già lên chỗ vết thương đang rỉ máu

"Á...ĐAU" – Em la toáng lên

"Em xin lỗi" – Sau đó My thổi thổi vào vết thương. Hạnh phúc vờ cờ. Tuy nhiên

"Đồ đàn bà. Hơi tí kêu đau" – Cô bé xinh đẹp ngồi trên cái ghế kia mở miệng nói một câu. Em tụt hết cảm cmn xúc

"Rồi đấy. Còn bị chỗ nào không? Để em băng luôn cho"

"Con ở mông. Em băng được không" – Em cười nham hiểm :lock_down:

"Bị vậy mà vẫn còn chọc được à?" – My lại nhéo vào bên hông em.

"Ái. Đau anh. Rồi anh không chọc nữa"

"Lần sau đi đứng cẩn thận một chút nha. Đi gì mà ẩu không à. Lỡ bị gì thì sao?"

Nghe những lời quan tâm đó em thấy ấm lòng lắm các thím ợ. Nhưng cái tính troll gái lại tiếp tục nổi lên:

"Thì em mất chồng chứ sao" :lock_down:

Lại thêm một cái nhéo nữa. Lần này em được tặng kèm một cái lườm đến cháy người. Đau nhưng vui. Hình như cảm giác của mấy thằng đang yêu đều như vậy hay sao á. Tự dưng em lại muốn cảm ơn cái thằng vừa đập em một trận bầm dập này. Đúng là điên cmnr.

Băng bó xong xuôi, em ở lại thêm một lúc nữa rồi My đèo về. Lúc đó khoảng 11h tối rồi, cũng may bố mẹ đã đi ngủ cả. Nhìn thấy em trong bộ dạng này chắc mẹ em làm thịt em mất. Chào tạm biệt My rồi em nhẹ nhàng lên phòng. Kết thúc một ngày đầy biến cố.

Còn những giọt nước mắt ấy. Là sao nhỉ? My khóc vì em? Hay là vì một chuyện nào khác?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.