Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị

Chương 28



Giải hòa

Những tia nắng ban mai lọt qua tấm rèm cửa chiếu vào phòng báo hiệu một ngày mới nữa sắp đến. Uể oải đứng dậy vươn vai vài cái rồi với lấy điện thoại để bên cạnh. 5 cuộc gọi nhỡ vài ba cái tin nhắn mà chủ yếu là của Thy và thằng Huy.

"Mày lên cơn điên à thằng kia?"

"Thằng bệnh! Sáng mai mày chết với bố. ĐM"

Vứt cái điện thoại lên giường rồi chạy đi vệ sinh cá nhân sau đó xách cái balo đi học. Đường phố núi sáng nay lạnh thật, lại có cả mưa phùn nữa. Thời tiết kiểu này chỉ muốn được vùi mình trong chăn mà ngủ cho hết ngày chứ học hành thật sự không có hứng thú.

Em đến lớp khá sớm, căn bản là muốn tìm một chỗ khuất khuất để núp 2 đứa kia. Một lúc sau thì Thy đến, nó nhìn em bằng nửa con mắt rồi đi thẳng không nói không rằng. Thằng Huy tới sà ngay vào chỗ em rồi bợp đầu em một cái, nói như rít qua kẽ răng.

"Đm. Hôm qua mày như thế là sao hả thằng chó?"

"Sao là sao?"

"Thái độ của mày hôm qua là sao? Mày cư xử kiểu cc gì vậy? Mày có biết cái bánh đó là chị em Thy nó học để làm cho mày không?"

"Ừm! Tao xin lỗi"

"Mày đéo cần phải xin lỗi tao. Người mày cần xin lỗi là nó kia kìa. Chơi với nhau bao nhiêu năm rồi. Biết tình mày nhưng lần này mày làm tao thất vọng quá Minh ạ"

Nói xong thằng Huy bỏ lên bàn trên ngồi với mấy đứa khác. Ừm! Sao nhỉ? Quả thật hôm qua em thấy mình hơi quá đáng. Không, phải là không thể chấp nhận được. Cái bánh và món quà đó là tình cảm của những người bạn thân thiết dành tặng cho mình. Thế mà không hiểu sao, chỉ vì một chút ích kỉ cá nhân của bản thân em lại phá tan hết tất cả. Chán chường, em lại gục mặt xuống những quyển sách để ngủ vì chỉ có ngủ em mới có thể thoát ra được cái cảm giác nặng nề này.

Giờ giải lao, mọi người ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng cười nói huyên náo làm em tỉnh giấc. Dịu mặt vài cái để quen dần với ánh sáng, em nhìn thấy Thy đang cười đùa với lũ bạn như không có chuyện gì xảy ra. Biết nói sao nhỉ, ngày thường trong những giờ giải lao, nó hay chạy lại bàn em rồi kéo em xuống căn tin mua đồ ăn, uống nước thế mà giờ đây chẳng còn có lấy một cái nhìn nữa. Đắng thật.

Lời thằng Huy nói vẫn văng vẳng bên tai. Em phải xin lỗi, ừm. Phải xin lỗi chứ nhưng xin lỗi bằng cách nào bây giờ. Thy nó bướng lắm, không bao giờ chịu nhường nhịn ai đặc biệt là với em. Nếu em không nghĩ ra một cách nào đó thì có khi em phải trả giá bằng cả tình bạn này. Điều mà em không bao giờ muốn.

"Chiều rảnh không? Gặp nhau tí?" – Em nhắn tin cho Thy. Nó xem chỉ nhìn em nhưng không thèm rep

Đến nước này em chỉ còn biết cầu cứu đến thằng Huy, nhưng nó chỉ nói một câu "chuyện này tao không xen vào, mày hãy tự giải quyết lấy. Đây là điều mà mày phải chịu khi cư xử như thế. Đéo ai thông cảm cho mày đâu"

Bế tắc đó chính là những gì trong buổi sáng ngày hôm đó. Chưa bao giờ em sợ mất một cái gì như lúc này kể cả ngày xưa khi phải chia tay với Linh (ex). Đối với em tình bạn đôi khi còn quan trọng hơn cả tình yêu vì kiếm được một người tri kỉ còn khó hơn kiếm bạn gái và cũng chỉ vì lẽ đó mà em và Thy đến giờ vẫn chỉ là một mối quan hệ được xây dựng dựa trên tình cảm bạn bè.

Em không phủ nhận có thời gian em có tình cảm nam nữ với Thy. Yêu Thy là có nhưng em chỉ nghĩ đó là tình cảm nhất thời trong một giai đoạn nào đó thôi. Tính em khá cầu toàn trong tình yêu và không muốn bị thử thách hoặc mất đi những thứ gì đó quan trọng đối với bản thân như em đã từng mất đi Linh (ex)

Đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ thì có tin nhắn tới:

"Có chuyện gì không? Nếu là chuyện hôm qua thì mày không cần phải nói gì đâu" – Thy nhắn

"Ừm! Là chuyện hôm qua. Tao muốn giải thích"

"Không cần đâu. Coi như hôm qua chưa có chuyện gì xảy ra đi. Tao quên rồi"

"Nếu mày còn coi tao là bạn thì mày hãy nghe tao giải thích được không?"

"Coi mày là bạn? Vậy chứ hôm qua mày coi tao là gì? Mày làm bẽ mặt tao, chị em cái My với thằng Huy giữa bao nhiêu con người trong quán. Bạn bè gì? Tao thất vọng về mày lắm"

"Tao xin lỗi"

"Tao không cần lời xin lỗi của mày. Được rồi, nếu mày muốn nói chiều nay ở quán café cũ. Để tao xem mày nói những gì?"

Tiết học cuối cùng cũng qua đi. Chạy ngang qua quán thấy mẹ đang ngồi kiểm sổ sách, em chạy vào nhà bếp kiếm chút gì đó bỏ bụng. Phần đói, phần mệt lại không biết chiều nay phải nói sao để chiều nay Thy nó tha thứ. Nằm nghĩ một chặp rồi em thiu thiu chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết

---------***---------

3h chiều tại quán café X.

"Sao? Giờ mày muốn nói những gì?"

"Tao gặp cũng chỉ muốn nói xin lỗi mày thôi. Hôm qua tại tao không kiềm chế được bản thân nên... ."

"Nên sao? Vì không kiềm chế được bản thân mà mày lại hành động như một thằng điên như thế hả Minh. Mày có biết để tạo cho mày bất ngờ mà tao đã đi học làm bánh GATO ko? Còn chiếc khăn len con My đan cho mày nữa. Thế mà mày chỉ nói một câu xin lỗi là xong à?"

"Ừm! Giờ tao cũng chả biết nói gì nữa"

"Tao quen biết mày bao lâu nay, sinh nhật nào của mày tao cũng rủ đi chơi. Mày từ chối là đi với gia đình. Tao hỏi cô thì cô nói mày đi chơi với bạn. Mày đang nghĩ cái gì trong đầu vậy?"

"Nói ra thì chắc mày bất ngờ lắm. Ừ thì trước sau gì cũng phải nói. Tao không thích sinh nhật của mình. Tao cũng chẳng muốn bất kì ai ở bên tao trong ngày này cả. Đôi khi tao còn ước mình không có ngày sinh nhật nữa. Như thế đã đủ chưa?"

"Không đơn giản là như vậy chứ. Vậy có liên quan gì đến thái độ của mày hôm qua?"

"Mày còn muốn biết gì nữa?"

"Mày chưa nói hết. Với mày không đơn giản là như thế. Chắc chắn còn lý do nào nữa"

"Ok. Nếu mày muốn biết tao sẽ kể cho mày nghe. Chắc mày biết ngày xưa năm 12 tao yêu một người con gái chứ nhỉ? Cô gái ấy tên Linh trùng tên với cái Linh đấy. Cô ấy là mối tình đàu của tao. Ngày sinh nhật tao cũng chính là ngày tao tỏ tình với cô ấy nhưng chỉ đúng một năm sau, cũng vào ngày này, tao đã phải nhìn cô ấy lên máy bay rời xa tao. Ngày hôm đó, tao đã gây lộn với bố rồi bỏ nhà đi uống say khướt lướt và gây lộn với người ta. Bọn nó vác gậy gộc đuổi theo tao rồi cũng chính bố tao đã đỡ cho tao một gậy khiến cánh tay của ông ấy hễ cứ trở trời là nhức mỏi, không cầm được vật gì nặng. Tao ghét ngày sinh nhật của mình cũng từ đó, vì thế mấy năm nay tao toàn phải nói dối để có thời gian ở một mình. Coi như đó là một sự trừng phạt cho thằng con ngỗ nghịch như tao đi"

Thy ngồi im nghe em kể. Mắt nó hơi ướt ướt, nó đang khóc. Nó khóc vì quá khứ của thằng bạn hay là một lý do nào khác. Còn em chỉ ngồi đó đưa mắt nhìn nó, nhìn những giọt nước mắt đang từ từ lăn trên đôi má hồng hồng của Thy. Em không dỗ cũng chẳng nói gì, đơn giản em ghét con gái khóc và nếu phải chứng kiến cảnh đó thì chỉ có một sự lựa chọn duy nhất đó chính là im lặng.

"Vì thế mà mày nỡ đối xử với bạn bè như vậy ư? Chắc mày yêu con bé đó lắm nhỉ?"

"Ừm! Giờ không biết tao yêu hay là gì cô ấy nữa. Chắc chắn không phải là hận vì cô ấy đâu có lỗi gì. Lỗi là ở tại tao cố chấp và bướng bỉnh. Tao cũng không muốn làm chúng mày phải bẽ mặt nhưng cũng không hiểu tại sao lúc đó tao lại cư xử như thế. Chuyện cũng đã lỡ rồi, nói thật tao cũng chỉ biết xin lỗi chúng mày thôi"

"Mày nói đối với mày tình bạn là trên hết thế mà chỉ vì một đứa con gái khác mà mày đối xử với bạn bè của mày như thế. Mày cũng hay thật đấy Minh ạ. Tao cũng không chấp nhặt mày chuyện này, mày cứ giữ cái của nợ đó trong người đi. Coi như chuyện hôm qua tao chưa từng biết. Còn nữa, mày lo mà đi xin lỗi với cái My đi. Tối qua nó khóc dữ lắm đấy."

"My khóc? Ừm! Tao biết rồi"

"Còn đây" – Thy chìa ra một cái hộp. Là cái hộp quà hôm qua của My: "Cái này là hộp quà con My chuẩn bị cho mày. Vì cái khăn đó mà nó đã mất cả tháng trời để tập đan đấy. Mày tự lo liệu lấy đi."

Cuối cùng em cũng giảng hòa được với Thy nhưng chắc nó vẫn còn giận em lắm nên khẩu khí trong lời nói lâu lâu vẫn móc và xoáy em. Thôi thì mình đang là người có lỗi, mình nhận lỗi còn chuyện sau này khi đã trời lại bình thường thì tính sổ sau cũng được

Cầm hộp quà trên tay và nhớ lại những việc làm tối qua của chính bản thân em cảm thấy mình có lỗi quá. Đáng lẽ em đã có một buổi tối tuyệt vời bên những người bạn thế nhưng chính tay em đã phá hỏng tất cả để giờ ngồi ân hận một mình.

Thiết nghĩ Thy là bạn của em lâu năm mà lần này nó còn giận ra mặt đằng này với My thì không biết cô ấy có thèm nhìn mặt em nữa không đây. Chưa là gì của nhau mà đã cư xử như thể rồi thì không biết sau này có đến được với nhau nữa không quá.

Trong hộp quà của My là một chiếc khăn len màu đen rất đẹp và một cái thiệp nhỏ có ghi: "Chúc Minh mèo có một buổi tối sinh nhật thật vui nhé :-*" Cầm cái khăn trên tay mà lòng em nặng trĩu, cứ ngồi thừ ra đó nhìn trời mưa đến khi có tiếng điện thoại reo em mới giật mình tỉnh lại

"Em nghe anh" – Anh quản lý gọi

"Tí nữa đi làm chạy qua mua tiệm điện nào đó mua dùm anh mấy cái bóng điện treo trong bếp nha. Cháy cmnr. Tí về anh thanh toán cho"

"Dạ"

Nhìn lại thời gian thấy đồng hồ đã điểm 5h chiều. Còn 30 phút nữa là đến ca làm việc. Em uể oải đứng dậy vươn vai rồi đi vào tắm rửa. Ăn vội mấy cái bánh trong tủ lạnh rồi xác mông đi làm. Hôm nay trời mưa nên quán vắng khách, chỉ lác đác vài cặp tình nhân với mấy người quen tới uống. Em cũng đỡ phải chạy nhiều, ngồi im lại nghĩ về chuyện đêm qua lại chán thôi thì chạy qua khu bên cạnh ngồi tán phét với mấy con bé phục vụ khác cho đỡ buồn vậy.

Đúng lúc em đang định chạy sang thì cánh cửa mở, một người con gái có mái tóc dài nhuộm hoe với gọng mắt kính màu đen tinh nghịch bước vào. Cô ấy đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh như đang tìm một ai đó rồi ánh mắt đó dừng lại khi nhìn thấy em. Cô ấy từ tốn đi lại và nói:

"Anh rảnh không? Ra kia mình nói chuyện một lát"

"Ừm! Giờ cũng đang rảnh. Em có chuyện gì không?"

"Vậy thì em đợi anh ở kia" – Linh nói rồi bước đi thẳng

"Em uống gì không để anh đi lấy?"

"Cho em một capuchino đi"

"Đợi anh chút"

Em bước vào quầy gọi một ly capuchino cho Linh. Khi bước lại thấy nhỏ đang ngồi vuốt vuốt điện thoại. Mái tóc dài che khuất đi khuôn mặt thanh tú của nhỏ chỉ để lộ ra cái gòng kính đen và đôi môi phảng phất đâu đó một nỗi niềm

say nắng cô em tán cô chị

"Anh ngồi xuống đi. Em có chuyện muốn nói"

"Chuyện gì?"

"Em nghe chị Thy kể lại rồi. Nhưng em vẫn còn tức" – Giọng hơi hờn

"Ừm! Biết lý do rồi vậy tính làm gì anh. Đến đánh anh hả?"

"Không đánh nhưng ít ra anh cũng phải xin lỗi em chứ?"

"Thì anh cũng tính đi gặp để xin lỗi em đây. May quá em lại tới đây" – Cười cười

"Anh thì cái gì cũng nói được. Lần sau anh đừng như vậy nữa. Đừng có gò mình sống trong cái cảm giác đó. Chán lắm"

"Anh biết rồi. Nhưng giờ biết làm sao? Anh quen rồi mà"

"Vậy thì sửa đi. Đâu phải là không sửa được. Ai đời như anh không? Ngày sinh nhật lại không thích. Biết bao người muốn được như anh mà còn không được đằng này an h lại đi từ chối nó"

"Ừm!"

"Suốt ngày ừm ừm. Bộ anh không còn câu nào khác hả?"

"Ừm!"

"Đáng ghét" – Linh nhăn mặt rồi cầm ly café uống

"Chuyện này chắc My cũng biết rồi nhỉ?" – Em hỏi

"Chưa? Sáng nay chị My đi về dưới nhà rồi nên không ai kể cả? Hôm qua chị My khóc đấy"

"Vậy hả? Đợi cô ấy lên chắc anh đi xin lỗi mới được"

"Em thấy anh thật may mắn đấy"

"Sao lại may mắn"

"Đây là lần đầu tiên em thấy chị My khóc vì một người con trai đấy. Nói cho em biết mau, có phải giữa hai người đang có mối quan hệ gì đó phải không?"

"Mối quan hệ gì?"

"Là kiểu yêu nhau ấy. Từ cái hôm mà chị My chăm sóc cho anh bị thương đến hôm nay là em đã thấy nghi nghi rồi. Anh mà không đối tốt với chị ấy thì liệu hồn em đấy" – Dư dứ nắm đấm

"Thì anh với My có là gì của nhau đâu."

"Ủa. Thế 2 người..."

"Ừm! Vẫn chị là bạn thôi"

"Thế hả. Thế mà em cứ tưởng"

"Nhưng nếu được thì cũng tốt" – Xoa cằm

"Là sao?"

"Là trở thành anh rể của em ấy"

"Còn lâu đi nhé. Em sẽ không cho chị lấy một người như anh đâu?"

"Anh thì sao?"

"Anh hả? Ừm!!!!! Để em nghĩ đã

"Thôi đi cô. Anh hơi bị tốt rồi đấy. Được một thằng anh rể như anh là phúc phận của biết bao đứa như em đấy. Ngồi đó mà chê ỏng chê ẹo"

"Ọe ọe"

"Mà quên mất. Đây là quà của anh. Anh mở ra xem đi"

Linh đưa cho em một hộp quà và bảo em mở ra xem. Bên trong đó là một chiếc vòng tay Phật rất đẹp

"Vòng tay này hồi đầu năm em đi chùa Hương mua được đấy. Anh đeo thử xem có đẹp không?"

"Cám ơn em nhé"

"Không có gì. Muốn trả ơn em thì hãy mai mời em đi ăn pizza với uống trà sữa đi" – Mắt hấp háy

"Gì đây cô"

"Chứ sao nữa. Chẳng phải anh vừa nói cám ơn xong mà"

"Nhưng anh đâu có nói trả ơn đâu"

"Anh này. Có phải đàn ông không thế. Anh hôm qua có lỗi với em, em không truy cứu thì thôi lại tặng quà cho nữa thế mà mời đi ăn một bữa cũng không được. Anh có phải đàn ông không thế. Riêng cái điểm này là anh không xứng làm anh rể em rôi đấy"

"Ấy... ấy... vậy mai anh mời"

"Thế mới ngoan chứ"

Một ngày sau khi xảy ra biến cố đó, em cũng đã giảng hòa được với hai người con gái. Chỉ còn lại My, thử thách cuối cùng nhưng cũng là khó khắn nhất của em. Cả Linh và Thy đều từ chối giúp đỡ em vì phải tự miệng nói ra mới gọi là có lòng.

Trời về khuya càng ngày càng mưa to và lạnh. Em chạy vội về nhà tắm rửa rồi ăn cơm sau đó lên phòng chơi game. Nhìn chiếc khăn của My đặt ngay ngắn trên giường, em mỉm cười cầm nó lên rồi khoác trên cổ. Cảm giác như đang có một vòng tay ôm luôn qua cổ và ôm lấy mình vậy. Ấm áp và bình yên đến lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.