Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị

Chương 30




Lễ cưới và lời tỏ tình

Từ ngày sinh nhật tới giờ đã hơn một tuần em không gặp My. Gọi điện thì không thấy bốc máy, nhắn tin không thấy rep lại. Hỏi Thy thì bảo chắc nó bận, hỏi Linh cũng chỉ nghe được vài câu chị ấy đang còn giận. Muốn xin lỗi thôi mà sao thấy khó quá.

Mà nhắc tới Linh. Từ ngày ở nhà em tới giờ con bé thường hay biến mất dạng. Rủ đi ăn cũng bảo em bận rồi, đi chơi cũng thế, mà lão Hưng quản lý cũng vậy. Chẳng lẽ hai người này dính với nhau thật rồi chăng.

"Anh Hưng?"

"Ơi!" – Ông ấy đang kiểm tra sổ sách

"Em có chuyện rất nghiêm cmn túc muốn nói với anh" – Mặt hình sự

"Nói! Anh nghe" – Vẫn cắm đầu vào cái quyển vở

"Anh với Linh sao rồi?"

"Sao là sao?"

"Tức là đã đến giai đoạn nào rồi. Đừng nói với em là anh tính tán con bé đó thật nhé" – Hỏi đến câu đó rồi ổng ngước lên nhìn em – kiểu nhìn chòng chọc làm em khó chịu rồi gấp quyển vở lại

"Vớ vẩn? Tán tỉnh gì? Tao mà tán con bồ tao nó xé xác ra à" – Lườm lườm

"Em đùa mà anh tán thật thì con bé đó giết em chết mất?"

"Chả có gì là khó cả. Tán gái đối với anh cũng dễ thôi. Tính chăn con bé nhưng nghĩ lại thấy cũng tội nên thôi."

"Chăn? Em gái người yêu em đấy. Ngồi đó mà chăn? Anh làm gì nó chưa?" :waaaht"

"Ủa? Nó là em nhỏ kia hả? Hên quá anh chưa làm gì nó cả. Chỉ dắt đi ăn nói chuyện vài bữa thôi"

"Thật không đấy? Nghi anh lắm"

"Thật! Mà em này lạ lắm, đi chơi với anh rất sòng phẳng. Anh trả tiền ăn thì em ấy trả tiền coi phim hay cái gì cũng không muốn bắt anh trả một mình. Con gái thởi nay có đứa như thế hả? Phải nhân giống gấp mới được" – Tay xoa cằm

"Ưm! Bé đó là người như thế đấy. Nhưng mà anh không được làm gì nó đâu đấy nhé. Em méc chị đấy"

"Rồi anh biết rồi"

Lườm ông quản lý đến cháy người rồi cầm cái khay đi thu dọn lại đống đồ uống của khách để trên bàn. Sau đó lại chui vào gian bếp mở hộp cơm của mẹ làm cho từ trước rồi ngồi ăn. Từ hôm bệnh tới giờ mẹ bắt em nghỉ làm ở nhà, em một mực không chịu thế là mẹ đành thôi nên chuyển sang bảo em phải ăn uống đúng bữa. Thế là từ bữa hôm đó, mẹ cứ làm cho em một hộp cơm đầy đủ thịt cá để trên bàn cứ đến khoảng 6h30 – 7h thì ăn.

Cuối tuần này có một anh trong đội bóng của em cưới. Vợ của ổng là một bà chị làm ở chỗ em, hai anh em cũng khá thân với nhau. Ổng có mời em đi bưng quả giúp, tiện thể phụ ổng mấy việc trong đám cưới luôn.Tính cuối tuần được nghỉ chạy đi tìm My nói lời xin lỗi nhưng chuyện hệ trọng của anh em nên đành gác qua một bên vậy.

Sáng sớm, tiếng xe cộ bên ngoài đường làm em tỉnh giấc. Loạng choạng đứng dậy đi vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân rồi thay đồ đi học. Đã 2 tuần rồi không tập tành gì hết, người em teo lại trông thấy, mấy cái múi bụng ngày xưa là niềm tự hào giờ chỉ còn chút gì đó hao hao. Thôi không được rồi, nốt tuần này phải đi lấy lại phong độ thôi

Thằng bồ con Thy lại phải chạy đi show, hôm qua Thy nhắn tin gọi điện bảo em sáng tới chở nó đi học, xe bị hỏng. Bon bon đến nhà nó thì thấy bên ngoài có 2 chiếc ô tô đang đậu, vài chiếc xe máy, cổng nhà vẫn mở. Em nhìn vào trong nhà thấy có rất nhiều người. Nhà này có khách sớm thật đấy. Thường thì em sẽ tự mở cổng rồi phóng xe thẳng vào hiên nhà luôn, nhưng nhà đang có khách thế nên em dựng xe ở trước cổng rồi lấy điện thoại gọi cho Thy

Một lát sau nó bước ra. Hôm nay, Thy mặc một chiếc áo sọc caro màu đỏ, đeo cái gọng kính to bản và tóc búi cao. Trông cực kì giống một cô nàng tomboy. Lâu lâu nó lại đổi phong cách khiến em – một thằng tiếp xúc với nó khá nhiều cũng bất ngờ

"Gì đây? Lại thay đổi phong cách à?"

"Ừm! Được không?" – Xoay xoay vài vòng cho em ngắm

"Good" – Em giơ ngón tay cái lên LIKE

Quán bánh canh là điểm đến tiếp theo của 2 đứa. Gì chứ có thực mới vực được đạo. Điểm này cả 2 giống y chang nhau. Gọi 2 tô rồi khi ăn xong lại đùn đẩy nhau trả tiền và rốt cuộc em phải là người trả vì có mấy bé bên cạnh ngồi đó thấy em bắt con Thy trả tiền chúng nó nhìn em như sinh vật lạ vậy

Ngày hôm đó cũng như bao ngày khác thôi, học hành, ăn cơm, làm việc đi ngủ rồi lại học hành. Cái vòng tuần hoàn đó cứ thế chạy cho tới cuối tuần – Ngày đi bưng quả

Sáng thứ 7, khi đang còn say trong giấc nồng thì tiếng điện thoại đã réo om lên. Bực mình với tay tắt thì vài phút sau nó lại réo. Mắt nhắm mắt mở, em cũng chả thèm nhìn tên nữa, vừa đặt cái điện thoại lên tai thì đầu bên kia phát ra tiếng hét

"ĐM! MÀY CHẾT ĐẰNG NÀO RỒI? SAO CÒN CHƯA TỚI"

Giật mình nhìn lại điện thoại. Là ông anh gọi đi bưng quả. Hôm qua ổng bảo 5h sáng có mặt tại nhà ổng để chuẩn bị mà tối qua có bộ phim hay quá nán lại coi nên đi ngủ muộn, lại quên đặt báo thức. Kiểu này chết mất rồi

"Đợi... đợi em ... một tí. Em sang giờ?"

Nói xong, em cúp máy chạy ù vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân sau đó vớ tạm cái áo trắng bỏ vào balo, mặc chiếc quần dài vàoẵm luôn đôi giày rồi phóng ra xe. Vừa bước xuống lầu gặp bố mẹ đang chuẩn bị đi tập thể dục thấy em hối hả nên gọi giật lại

"Này! Mới sáng ra mà chạy đi đâu như ma đuổi thế con?"

"Dạ... Dạ... con..đi cưới vợ" – Nói xong em chạy thẳng, để lại bố mẹ đứng nhìn thằng con đang phóng xe đi như không tin vào tai mình.

Đến nơi thì cũng 6h kém. Vừa mới gặp bị ổng tố cho vài phát vào đầu. Đau vãi Nhưng ngày vui của ổng thôi thì không chấp. Chạy vào phòng ủi lại cái áo trắng và cái quần, xin thêm ổng tí gel vuốt tóc nữa rồi thắt lên cổ cái nơ đỏ choẹt. Bảnh vờ lờ, kiểu này dàn nhận quả nhà gái có mà cười tít mắt cơ mà trông hơi ngựa

Ăn uống xong xuôi thì xuất phát. Cũng chẳng có gì đặc biệt cho lắm ngoài chào hỏi nhau, rước râu về cúng bái rồi hai bên họ hàng lên phát biểu và trao cho con cái vàng bạc gì đó đeo đầy cả tay. Hai anh phó nháy thì chụp ảnh lia lịa nhìn chóng cả mặt. Xong xuôi thì kéo nhau ra ngoài nhà hàng làm bữa liên hoan và cuối cùng thì giải tán, nhà ai người đấy về.

Tả thì nhanh vậy đấy nhưng mà phải đến tận 3h chiều em mới lết được cái thân về nhà. Thả mình xuống cái nệm êm ái, lục tay lấy cái điện thoại mở bản nhạc mình yêu thích (Mãi mãi – Lam Trường) rồi nằm nghỉ một lát. Mà lạ, hễ cứ mỗi lần nghe bài này em lại nhớ đến Linh (ex), nhớ da diết luôn ấy. Có lần hình như em kể với các thím rằng ngày xưa 2 đứa đều thích nghe bài này rồi những lần trốn học em ngồi đàn cho cô ấy nghe rồi hứa hẹn về tương lai. Thế mà giờ đây mỗi đứa ở một nơi, cách xa nhau cả nghìn cây số, cũng đã có cơ hội để đến với nhau thế nhưng lại gạt bỏ vì lòng tự trọng cao. Nghĩ lại thấy buồn cười nhưng cũng chẳng biết làm sao giờ. Quá khứ vẫn chỉ là quá khứ thôi thì hãy để cho nó ngủ yên

Đứng dậy vươn vai rồi kiếm một bộ quần áo vào tắm. Trưa mai phải đi đám cưới ông anh, lại tốn mấy xị nữa rồi đây, lương tháng chưa nhận, tiền bố mẹ cũng cho ít dần đi. Xong cái đám cưới này chắc nhịn đói từ giờ cho đến cuối tháng quá

Tiếng điện thoại vang lên, là thằng Huy gọi. Nó rủ em đi đá bóng nhưng mệt quá nên đành từ chối. Giờ quả thật em chỉ muốn vùi vào chăn ngủ cho đã. Nhìn đồng hồ thấy còn 2 tiếng nữa mới đến giờ đi làm, ngủ một giấc vậy là đủ rồi. Em hẹn báo thức, quàng cái khăn của My lên cổ hít lấy cái hương thơm trên chiếc khăn ấy rồi chui lên giường, cái se lạnh của chiều phố núi nhanh chóng đưa em vào giấc ngủ

Thức dậy thay quần áo đi xuống nhà đã thấy hộp cơm của mẹ làm sẵn để trên bàn. Giờ này nhà không có ai, chắc mẹ lại chạy ra quán rồi. Vừa rồi bị ốm lại được mẹ chăm sóc chu đáo nên cũng cảm thấy khỏe ra mấy phần. Phải nhanh hồi phục thì mới có sức kiếm dâu cho mẹ chứ

"Em chào anh"

"Ừm! Đến rồi hả? Mày vào thay đồng phục đi rồi ra đây tao nhờ tí?"

"Chuyện gì vậy anh?"

"Nửa tiếng nữa đi với tao ra ngoài tiệm điện mua mấy cái bóng đèn với đặt cây thông trước đi. Sắp đến Noel rồi

"Ủa? Sớm vậy anh. Còn hơn cả tháng nữa mà?"

"Phải làm từ giờ đi là vừa, cuối năm bận lắm thời gian đâu mà trang trí. Thôi đừng hỏi nữa. Vào thay đồ nhanh lên"

"Vâng"

Hai anh em lượn khắp phố mua được một mớ dây đèn và bóng các loại. Còn đặt được cả cây thông và đồ trang trí nữa. Ông anh này lo sớm thật đấy cứ như em chắc phải đến gần 20 tháng sau mới chuẩn bị quá. Tầm nhìn quản lý có khác

Tầm khoảng 8h tối thì trời lại mưa bụi, không to nhưng cũng đủ làm cho người ta đủ ướt. Mưa cộng với gió lạnh như làm tăng cái rét lên thêm mấy lần. Thấy thời sự báo tối này phố núi nhiệt độ xuống còn 14. Mới có vậy thôi mà em đã cảm thấy như muốn chết cóng rồi thì không biết các thím ngoài bắc phải chịu sao nữa.

Hết giờ, dọn dẹp xong xuôi em phi xe về nhà ngủ. Sáng mai với cái tình trạng thời tiết này chắc chỉ có ở nhà ngủ đông đợi đến trưa quá.

Tiếng chiếc xe phân khối lớn ở bên ngoài làm em tỉnh giấc. Dụi mắt nhìn lại đồng hồ thấy mới có 3h sáng. Định mệnh thằng trẩu nào đêm tối không để cho người ta ngủ mà cứ rú ga ầm ầm ngoài đường. Với tay lấy chiếc điện thoại để trên bàn thì em thấy một số lạn hắn tin tới cho em chỉ với 3 chữ: "Anh tồi lắm"

Nhắn tin gửi lại thì không thấy rep, chắc nghĩ của bé rau bị thằng họ Sở nào chăn nên nhắn tin uất ức chửi thôi. Lưu lại sau này có gì liên lạc sau vậy.

Sáng hôm sau em đến phòng tập. Mấy thanh niên ở đó nhìn em như thằng sinh vật lạ. Có đứa còn mỉa mai suốt ngày dính với gái nên quên anh em. Em chỉ cười hehe rồi tập. Có mấy tuần nghỉ thôi mà cục tạ bưng không nổi. Mấy thanh niên kia lại được thể châm biếm tiếp.

11h, khăn áo chỉnh tề chuẩn bị đi ăn đám cưới. Trời hôm nay khá lạnh, lấy cái khăn của My quàng vào trong áo vậy, vừa kín, vừa ấm lại đẹp nữa. Hồi đó đi đâu làm gì trừ khi tắm ra thì em luôn quàng cái khăn đó trên cổ đến nỗi mẹ còn bắt em cởi ra đem đi giặt là đủ hiểu rồi đấy.

Tính mặc cái vest nhưng trông lịch sự quá, không hợp nên chọn một chiếc áo trắng quần âu và cái áo khoác lai vest mặc vào thôi. Vừa trẻ trung lại đẹp nữa. Giống hệt như cái ông ở hình dưới ấy Tính rủ Thy đi cùng nhưng nghĩ lại nên thôi, tốn thêm tiền cơ mà mất công đợi nó ngồi trang điểm nữa. Con gái là chúa lề mề.

Chỗ tổ chức đám cưới là một khách sạn ở ngay trung tâm thành phố. Nghe nói bố của ông anh làm bên sếp gì đó bên tỉnh nên mời nhiều quan chức lắm. Mà đúng thật, tới nơi là thấy một dàn xe hạng sang nào là Lexus, Audi, Benz... Em đi xe cùi phải lánh qua chỗ đó rồi đợi thưa thưa người một chút mới dám vào. Cảm giác lúc đó mất tự tin vờ lờ các thím ợ.

Nhưng điều làm em bất ngờ nhất là My đang đứng đó, ngay ở cửa ra vào và đang chào khách. Trên môi của nhỏ nở một nụ cười tỏa nắng, thân hình cân đối được bó gọn trong bộ áo dài màu đỏ khiến nhỏ càng thêm phần thoát tục. Hơn một tuần nay, em chưa gặp nhỏ nhưng giờ đây My đứng trước mặt em kiêu sa lộng lẫy hệt như một nàng tiên khiến cho tim em lỗi nhịp đi đôi chút chỉ biết ngây người ra đứng nhìn.

Bước qua mỉm cười nhìn nhỏ. Trên khuôn mặt nhỏ cũng khá ngạc nhiên khi nhìn thấy em ở đây nhưng cũng chỉ nhẹ nhàng cúi chào em như bao vị khách khác. Khuôn mặt và nụ cười đó đối với em cũng như những người khác không thay đổi, điều đó khiến em cảm thấy hơi chạnh lòng.

Bước vào trong phòng ngồi vào bàn cùng với các chiến hữu trong đội bóng đá, ai ai cũng cười nói vui vẻ chắc chỉ riêng em. Ngoài mặt vẫn như thế nhưng trong long em cảm thấy cái không khí này thật sự ngột ngạt và khó chịu, chỉ muốn chạy thoát ra khỏi đây thật nhanh rồi chạy tới ôm chầm lấy My mà nói ra những lời từ đáy lòng. Ôi! Sến quá đi!

Những ly bia liên tiếp được nâng lên, mọi người cùng nhau chúc phúc cho cô dâu chú rể, cùng nhau cười nói ăn uống và kể chuyện của mình. Ai ai cũng hào hứng, nhiệt tình còn em thì trầm ngâm ngồi uống từ ly này đến ly khác.

Em đứng dậy xin phép vào phòng vệ sinh. Khi giải quyết xong nỗi buồn đi ra thì bất ngờ gặp My. Em và nhỏ chỉ đứng nhìn nhau không nói gì. Cứ thế cho đến khi em mở miệng trước.

"Chào em! Lâu quá không gặp, nay vẫn khỏe chứ?"

"Em vẫn khỏe."

"Ừm! Lâu nay anh có gọi điện cho em mà không thấy em bốc máy. Em đổi số rồi à?"

"Không em vẫn dùng số cũ. Chẳng là em không thích thôi"

"Anh chỉ muốn gọi điện để xin lỗi em thôi mà! Quả thực hôm đó anh hơi mất lịch sự. Em bỏ qua cho anh được không?"

My không đáp ngước ngước nhìn lên cổ em. Rồi hỏi:

"Chiếc khăn? Là ai mang đến cho anh vậy?"

"Ừm! Nó hả? Thy mang đến cho anh đấy. Cám ơn em vì món quà sinh nhật này nha"

"Nếu anh đã nhận nó rồi thì thôi. Giờ em có việc bận phải đi. Khi khác mình nói chuyện nha"

"Nhưng. Từ từ đã..." – My rảo bước đi. Em chạy theo níu lại

"Em cho anh xin lỗi được không ? Anh biết hôm đó anh sai, anh tệ lắm, anh cũng biết cái khăn này là do chính tay em đan cho anh. Nhưng em đừng có như thế được không. Em như thế làm anh không biết phải làm sao cả? Chẳng thà em đánh hay chửi hay càu nhàu anh thì anh mới dễ chịu. Đằng này em như bốc hơi nguyên cả một tuần. Em có biết anh lo cho em như thế nào không?"

"Lo cho em? Lo cho em mà anh cư xử như thế à? Anh phá hỏng hết mọi thứ, làm bẽ mặt em và mọi người trước mặt bao nhiêu khách trong quán. Anh gọi đó là lo cho em sao? – My bức xúc nói, đôi mắt của nhỏ hằn lên những vệt đỏ, nước từ trong đó đang chực trào ra

"Anh không cần phải xin lỗi đâu. Coi như chưa có việc đó đi. Với lại em với anh cũng chẳng là gì nên anh không cần phải lo cho em đâu. Thôi chào anh"

My lại bước đi, em nghe có tiếng sụt sùi nơi cô ấy. Đành thu hết can đảm chạy lại vớt vát lấy cơ hội cuối cùng.

"My nghe anh nói đã"

"Anh không cần nói gì nữa đâu. Em đang bận, thả tay em ra" – Vùng vằng

"My. ANH YÊU EM"