Say Say Kiều Thê

Chương 11



Phong Chính lập tức vô cùng căng thẳng. Hắn vội nói, “Nga, cũng không có gì quan trọng. Ta đã không còn nhớ rõ nữa.”

“Thật vậy không?” Loan Loan hồ nghi nhìn Phong Chính.

Phong Chính vội vàng gật đầu, “Đúng, chính là như vậy.”

Trong lòng Loan Loan vẫn còn đầy ngờ vực, mặt nhíu nhíu mày, đột nhiên thân hình đổ về phía trước nhìn kĩ một hồi rồi nói, “Phong đại ca, mắt của huynh thâm quầng đen rồi, thật rõ ràng đó nha.”

“Vậy sao?” Hắn giơ tay sờ quanh khóe mắt, điều này hắn không hề chú ý suốt hai ba ngày nay.

Loan Loan áy náy nói, “Bọn Tứ ca nói là huynh luôn ở bên chăm sóc ta suốt một ngày đêm, nhất định vì như vậy mà mắt huynh mới thâm đen như thế, đã vất vả cho huynh rồi.”

“Đây không phải là trách nhiệm của ngươi, ngươi không cần tự trách.”

Loan Loan liền tò mò hỏi, “Phong đại ca, khi ta vừa tiến vào phòng thấy huynh đang nhìn cái gì đó, rất là chăm chú a.”

“Không… không có gì đâu.” Phong Chính miệng nói như vậy, nhưng tay lại đưa về phía sau, đang giấu một vật gì đó đi.

Hành động vừa rồi của Phong Chính lập tức đã bị Loan Loan chú ý tới, nàng tiến lên vài bước, nhìn chằm chằm phía sau Phong Chính rồi hỏi, “Phong đại ca, trong tay huynh đang giấu cái gì thế?”

“Không có gì, thật sự là không có gì hết.”

Nói là nói như vậy, nhưng Loan Loan lại thấy tay Phong Chính vẫn rụt lại, giấu giếm ở phía sau.

Loan Loan lại càng hiếu kì hơn, nàng liếc mắt nhìn hắn một lượt rồi lại tra hỏi, “Thật sự không có gì? Huynh nhất định là cố che giấu gì đó, trong tay huynh phải có thứ gì. Ta muốn xem!”

“Thật sự cái gì cũng không có mà.” Bộ dáng Phong Chính cuống cuồng lo lắng.

“Ta không tin, ta-muốn-xem.” Loan Loan chăm chú quan sát phía sau lưng hắn, trong lòng càng sốt ruột.

Loan Loan cứ một mực khăng khăng như thế, Phong Chính đành chìa bàn tay phải ra. Xòe tay ra, chỉ là trống không.

Loan Loan cũng không lơ là, ngó hắn kĩ lưỡng, “Tay trái.”

Phong Chính lại giấu tay phải phía sau, giơ tay trái ra, vẫn là không có vật gì.

Loan Loan mặt nhăn mày nhíu, ra lệnh, “Cả hai tay.”

Phong Chính cười thở dài, đồng thời đem cả hai tay xòe ra – vẫn là không có một thứ gì. Loan Loan ngẩn người, chẳng lẽ mắt nàng nhất thời hoa lên, thật sự hắn không giấu gì trong tay sao?

Phong Chính ung dung nói, “Ta đã nói là không có gì mà.” Nói xong, hắn buông tay xuống. Trong khoảnh khắc này, Loan Loan giật mình thoáng qua đã nhìn thấy cái gì, nàng nhanh chóng chụp lấy tay trái của Phong Chính, lật mui bàn tay lên xem, quả nhiên có hai hàng dấu răng rất rõ.

Phong Chính đỏ mặt, vội vàng giật tay lại, ấp úng ngập ngừng nói, “Cái này….không có gì đâu mà.”

Loan Loan nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay hắn, cúi đầu xem xét kĩ những vết răng, đau xót mà nói, “Đây là do ta cắn đúng không?” Nàng nghĩ tới ngay cái ngày hỗn chiến ở đông viện, trong lúc tức giận đã làm nên việc này. Phong Chính mở miệng tính nói điều gì đó nhưng rồi quyết định tiếp tục im lặng. Một lát lâu sau, Loan Loan từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt long lanh động lòng người hối hận nhìn Phong Chính, mang theo đó là cả sự quan tâm xót xa, nàng dịu dàng hỏi, “Còn đau nhiều không?”

Trong phút chốc, nội tâm của Phong Chính bị một cơn chấn động, hắn đột nhiên hiểu được rằng chính mình nhiều ngày qua chỉ đang luẩn quẩn trong cái vòng nghi hoặc không biết cách xử trí các vấn đề bất ngờ kia để rồi làm khổ bản thân và mọi người, giờ ngộ ra được mọi thứ thì nhất thời ngây ngốc không nói nên lời. Nửa ngày sau, hắn mới ra vẻ thoải mái mà nói, “Đã không còn đau. Nàng xem đi, không phải đã tốt lắm rồi sao.”

Loan Loan không bị ảnh hưởng bởi sự ung dung của hắn, tâm trạng áy áy, nghiêm túc nói, “Thật sự rất xin lỗi.”

Trong đôi mắt xanh thẳm của Phong Chính chợt hiện lên một tia bối rối, hắn rút tay lại, chắp ra sau lưng, “Đều là những chuyện đã qua rồi, đừng xin lỗi nữa. Đúng rồi, nàng đã ăn gì chưa? Ngủ suốt một ngày đêm hẳn là rất đói bụng, ta sai người làm chút gì cho nàng ăn nhé.” Nói xong, hắn định bước ra ngoài nhưng Loan Loan đã ngăn lại, “Không cần đâu Phong đại ca, ta đã ăn no rồi.”

“Ừ, vậy nàng nên đi dạo xung quanh một chút đi, dù sao đã nằm một chỗ nhiều ngày như thế.”

Loan Loan gật đầu, “Ta sẽ đi ngay, Phong đại ca, huynh nghỉ ngơi cho khỏe nhé, ta không quấy rầy nữa.” Trước khi đi, Loan Loan không hiểu sao trong lòng lại thở dài một tiếng.

Phong Chính dõi theo bóng dáng nàng từ từ ra ngoài, trong lòng cũng thầm thở dài một tiếng.

Từ ngày Phong Chính và Loan Loan sống chung hòa thuận, cả Phong phủ như được lập lại hòa bình ngày xưa. Nhưng có một người vẫn phải chịu dày vò khổ não – hắn tuyệt đối không cảm nhận được chút gì gọi là an bình, trong lòng lại có mưa gió nổi lên, vô cùng run sợ.

“Vương đại ca!” Nghe được một tiếng kêu với âm thanh trong trẻo, Vương Tán đang đi dạo thì sắc mặt bỗng dưng tối sầm lại. Hắn không những không dừng bước, ngược lại còn cố đi nhanh hơn, chỉ hận không thể chạy bay như gió. Nhưng âm thanh kia vẫn không buông tha, lao đầu chạy theo hắn, gọi với sau lưng, “Vương đại ca, Vương đại ca!” Mở miệng kêu la thật to, Loan Loan thở dốc từ phía sau đuổi theo.

Nghe được tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, Vương Tán cố sức nuốt một ngụm nước bọt vào lòng – nếu đã tránh không khỏi thì chi bằng đối mặt – hắn xoay người lại, cố nặn ra một nụ cười, “Úc, là Loan Loan a. Thế nào, tìm ta có việc sao?” Lời nói của hắn có vẻ ung dung, nhưng trong lòng hồi hộp, tim đánh trống thùng thùng từng nhịp liên hồi.

“Vương đại ca, ngươi vội vã đi như thế là muốn đi đâu a?” Loan Loan khẽ xoa vuốt ngực, mỉm cười hỏi.

Nụ cười của Loan Loan trong mắt Vương Tán lúc này đầy vẻ gian tà, như một con thú dữ đang rình rập rào đón con mồi béo bở của mình, làm cho cả người hắn run rẩy, “Không, ta….ta chỉ ra ngoài tính toán sổ sách thôi.” Hắn tưởng rằng trời nắng nóng như vậy thì Loan Loan sẽ không theo mình nữa.

“Thật sao? Vừa đúng lúc ta đang rất nhàm chán. Vương đại ca, ta cùng ngươi đi đến đó nhé.”

“A! …Ách, nhưng trước đó ta cần đi gặp Đại đương gia một chút.”

“Không sao, ta có thể cùng ngươi đi gặp Phong đại ca trước tiên.”

Cả người Vương Tán đổ mồ hôi lạnh, hắn đắn đo suy nghĩ tìm từ ngữ thích hợp, “Loan Loan, những việc ta cần đi làm đều là liên quan tới buôn bán, ngươi nên biết là không thể chơi đùa một cách lộn xộn được, hơn nữa lại có thể mất cả hơn nửa ngày công sức đó, chi bằng…. ngươi đi tìm Tứ ca cùng uống rượu đi nha.”

“Ách…” Loan Loan đứng nghiêng nghiêng đầu trầm ngâm. Vương Tán thầm tung hô vui mừng, thân hình khẽ quay lại để chuẩn bị chuồn đi rồi lại nghe được – “ Dù sao cũng không có việc gì, ta theo ngươi đi xem cho biết. Những chuyện làm ăn buôn bán ta vẫn chưa hiểu lắm, nhân dịp này cũng nên thỉnh giáo với ngươi.”

Oanh! Một tiếng nổ lớn vang trong đầu Vương Tán. Nhìn thấy Loan Loan nhoẻn miệng cười tươi rạng rỡ thì cả thân hình hắn đông cứng lại. Tiểu bà cô ơi! Đã nhiều ngày qua, tiểu bà cô này không biết do ăn trúng phải thứ gì hay do dây thần kinh chỗ nào bị chạm, mà mỗi ngày bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện trước mặt của hắn, hơn nữa lại dùng vẻ mặt nhiệt tình,niềm nở tươi cười chào đón hắn. Tuy rằng Đại đương gia chưa nói gì, nhưng cái vẻ mặt ôn hòa kia so với sự lạnh lùng ngày trước thì còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần, liếc mắt một cái cũng khiến người ta phải run sợ.

Loan Loan hoàn toàn không để ý tới Vương Tán đang đứng ngẩn người, vô cùng cao hứng, nắm lấy áo hắn kéo đi, miệng vẫn thúc giục, “Vương đại ca, đi nhanh lên a!”

Vương Tán vội vàng kéo Loan Loan lại hỏi, “Đi đâu?”

“Không phải ngươi nói là đi gặp Đại đương gia sao? Đúng lúc ta vừa thấy huynh ấy đang ở kho để hàng hóa chuyên chở kìa.”

“Chuyện này…chuyện này… Loan Loan , ngươi xem trời hôm nay nóng bức gay gắt, đi ra ngoài lo việc sổ sách sẽ phải phơi nắng rất mệt và vất vả, ngươi là một cô nương trẻ trung xinh đẹp thì chỉ nên ở trong bóng mát hưởng thụ. Còn về phần học buôn bán thì ngươi nên hỏi Đại đương gia a, hắn ở phương diện này thì tài giỏi hơn ta nhiều.”

Loan Loan buông tay ra khỏi người hắn, hai chân đứng đan chéo lại, xoay người tiếp cận Vương Tán, chậm rãi nói, “Vương đại ca, hình như ta nghe những lời ngươi nói có hàm ý không muốn chỉ giáo cho ta?”

“Không có!” Vương Tán giật mình phủ nhận. Hắn không muốn bên này tình trạng còn chưa yên bình thì bên kia đã gây thù kết oán.

“Vậy thì đi thôi.” Loan Loan cười to, kéo Vương Tán nhắm đến kho chứa hàng hóa chuyên chở mà đi.

Vương Tán mắt thấy chắc chắn không thoát được ma trảo của Loan Loan, liền dùng toàn bộ sức mạnh bước thật nhanh cản nàng lại, “Loan Loan từ từ đã, ngươi hãy nghe ta nói….Ta và ngươi cùng lúc xuất hiện trước mặt Đại đương gia thì thế nào hắn cũng tức giận cho coi.” Đừng đùa chứ! Trước kia không rõ tình huống thế nào, cũng không rõ thời gian trước hai người đã xảy ra chuyện gì, chỉ là Đại đương gia tuy thật tức giận, nhưng lại túc trực chăm sóc cho Loan Loan suốt một ngày một đêm liền, những điều này Vương Tán thập phần rõ ràng. Đại đương gia đối với Loan Loan không đơn giản là đệ đệ muội muội linh tinh, mà hắn đã toàn tâm toàn ý thích nàng rồi. Nếu đã rõ ràng được điểm này thì Vương Tán hắn đâu ngu ngốc cùng Loan Loan xuất hiện trước mặt Đại đương gia chứ, hắn đâu phải không cần cái mạng nhỏ này a. Hắn còn muốn sống lâu tới bạc đầu trăm tuổi. Nhớ lại lúc đó, Đại đương gia hừ một tiếng, ánh mắt sắc bén đầy sát khí chăm chăm nhìn mình.

Loan Loan nghe hắn nói như thế liền buông tay ra hỏi, “Sinh khí? Tại sao lại sinh khí? Hắn sẽ không tức giận đâu, hiện tại hắn rất là hòa nhã a.” Vương Tán ngây người ra một lúc, sao hắn cảm thấy những lời này Loan Loan vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi cay nghiệt.

Hừ một tiếng, Loan Loan lại tiếp tục kéo Vương Tán đi, hắn vội hỏi, “Chờ một chút. Loan Loan, hình như ta cảm thấy ngươi biết điều gì đó a.”

Loan Loan cẩn trọng xem xét hắn rồi hỏi ngược lại, “Ta thì biết được thứ gì chứ?”

“Biết gì thì ta không rõ lắm.” Sự nghi ngờ của Vương Tán đã vô cùng to lớn, hắn hạ quyết tâm hôm nay phải hỏi cho được rốt cuộc Loan Loan muốn gì.

Loan Loan cười ha hả, “Vương đại ca, những lời ngươi nói thật khiến người ta khó hiểu a. Làm thế nào mà ngươi lại nói ta nói cho ngươi biết những điều ngươi không biết, trong khi ngươi lại không biết điều đó là gì. Chính là ngươi nói với ta không biết thật sự là ngươi đã biết hết, hoặc là do ta không biết ngươi đang nói cái gì.” Loan Loan dò xét Vương Tán, nhớ ngày đó nàng chính là dùng chiêu này làm cho Hải Tứ phải xoay vòng chao đảo. (Vivi: tỷ ơi, em dịch cũng muốn chết với tỷ nè =”=, mọi người ko hiểu cứ mặc kệ đi, huhu, đừng hỏi lại ta)

Vương Tán mặt nhăn mày nhíu, thoạt nhìn không hề bị quấy nhiễu chút nào bởi chuỗi từ ngữ trùng lặp kia, hắn nắm bắt vào điểm chính, “Để kiểm chứng như lời nói của ta thì biện pháp rất đơn giản, những gì ta biết ta nói ra, những gì ngươi biết cũng phải nói rõ ra.”

Thật lợi hại a! Loan Loan lè lười, “Tốt, vậy ngươi nói trước đi.”

“Hảo, điều ta biết chính là – chúng ta không thể đồng thời xuất hiện trước mặt Đại đương gia.” Vương Tán nhìn chằm chằm Loan Loan, chờ xem phản ứng của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.