Scandal Đình Đám

Chương 18



Cái gì gọi là sói đội lốt cừu? Thịnh Đản tuyệt đối sẽ là người phát ngôn tốt nhất.

Cô xem ra đơn thuần vô hại như vậy, lúc mới bắt đầu tiếp nhận đặc huấn quả thật tựa như Sailor Moon biến thân. . . . . . Lừa bịp đây mà, người sắt bị hành hạ như thế cũng sẽ thành rỉ sắt đó!

Đây tuyệt đối là sau khi Tạ Miểu trải qua nhiều năm, sau đó Tùy Trần thấy duy nhất đối với mình có yêu cầu tiêu chuẩn người mẫu cao như vậy.

Bởi vì trong thời gian ngắn để cô cấp tốc học để ứng phó Catwalk show, bọn họ hạ thấp yêu cầu đối với cô, chỉ hy vọng cô không đến mức quá trúc trắc là được. Chính vì đối đãi rộng rãi như vậy, cũng không thể đổi lấy mang ơn của Thịnh Đản, ngược lại khi tập thể bọn họ bày tỏ không có ý kiến thì cô lại yêu cầu làm lại.

Vì để cho cô giữ vững thăng bằng mà cố ý dính băng dính lên trên đất, nhưng cũng bị mài mòn từ lâu.

Thịnh Đản lại hoàn toàn không cần nghỉ ngơi để tỉnh ngộ, không uống nước, không ăn cơm, thậm chí ngay cả nhà vệ sinh cũng chỉ đi một lần. . . . . .

Gặp quỷ, hiện tại những người mới đều liều mạng như thế sao? !

"Hôm nay tới đây thôi." Cho đến khi gần tới bữa tối, Tùy Trần cuối cùng cũng không nhìn nổi, lên tiếng.

"Nhưng. . . . . ."

"Không có nhưng nhị gì hết, nếu vượt quá phụ tải thì hiệu quả sẽ ngược lại, giáo viên tiểu học không dạy cô nuông chiều cho hư sao?" Anh không để lại cho cô có bất kỳ cơ hội biện bạch nào.

Hôm nay mới biết, cô gái này một khi tiến vào trạng thái làm việc, quả thật tựa như dây cót buộc căng. Nếu như anh không hô ngừng, có lẽ cô vẫn tiếp tục kiên trì như vậy, cho đến khi tiêu hao thể lực của mình.

Nhưng mà đối với Thịnh Đản mà nói, cô cảm thấy nếu không cố gắng sẽ có lỗi với Tùy Trần.

Anh không chỉ thay cô tìm đại tú đạo nổi danh là Tạ Miểu. Còn có Khuất Mặc, chính là chuyên gia thiết kế thời trang rất có danh tiếng trong nghiệp giới, trước đây Thịnh Đản cũng từng nghe nói qua. Càng khoa trương hơn, Tùy Trần còn lo lắng khả năng trang điểm của cô quá vụng về, liền mời chuyên gia trang điểm tới tự tay dạy cô.

Sắp xếp chu đáo như vậy, làm sao cô dám phụ lòng, đục nước béo cò.

"Đi, đi ăn cơm." Không đợi cô trả lời tiếp, Tùy Trần liền cậy mạnh tóm cô kéo ra ngoài.

Một khi từ trong trạng thái căng thẳng buông lỏng xuống, tất cả cảm giác mệt mỏi cũng từ từ tỉnh lại, Thịnh Đản gần như bước mỗi bước khó khăn, chỉ muốn lập tức trở về nhà ngủ, "Không đi, mệt chết đi được, Tam Thủy ca nói chúng ta làm về nghề này nên yêu cầu vóc người rất cao, vẫn nên ăn ít một chút sẽ tốt hơn."

Bị điểm đến tên, giữa ngực tiền bối Tam Thủy truyền đến cảm giác buồn bực, anh ta “ách” ho khan vài tiếng, không ngại phiền toái mà vì bản thân giải thích, "Lễ Giáng Sinh, xin không cần bảo tôi là Tam Thủy ca, có thể không? Tôi, gọi, Tạ, Miểu!"

"Vâng" Cô tỏ ra khiêm tốn tiếp thu hợp lòng người, chỉ là đối với hành động túm kéo của Tùy Trần không nhẫn nhục chịu đựng như vậy, Thịnh Đản cố dùng hết số lượng hơi sức còn lại không nhiều lắm vươn tay ra níu chặt tay áo mình, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm, "Làm ơn, hiếm khi anh có chút nhân từ, tôi thật sự rất mệt chỉ muốn ngủ thôi, Tam Thủy ca nói làm nghề như chúng ta thì giấc ngủ là rất quan trọng."

"Lễ Giáng Sinh! Tôi tên là Tạ Miểu!"

"Vậy thì thế nào? Tôi cũng không gọi Lễ Giáng Sinh mà!"

"Làm nghề như chúng ta thì tư tưởng trả thù không thể nặng như vậy!"

"Vậy cô đi nói với Tùy Trần, người nào có tư tưởng trả thù nặng hơn cậu ta!"

Thân là nhân vật quan trọng trong cuộc cãi vã này, Tùy Trần lại làm bộ như không nghe, tập trung tinh thần chỉ lo kéo Thịnh Đản lên xe.

Đúng vậy, giữ vững vóc dáng rất quan trọng, giấc ngủ cũng rất quan trọng, thế nhưng cũng không bày tỏ cô có thể cả ngày đều không ăn gì, chức năng trong thân thể quan trọng hơn.

Thịnh Đản không lay chuyển được anh, đám an hem của anh cũng sớm đói đến bất tỉnh, cuối cùng nghe nói có thể ăn cơm, tròng mắt sáng rực như loài sói. Cứ như vậy, một nhóm người, hai chiếc xe, dừng trước cửa nhà hàng món Đức tráng lệ.

Nhà hàng này Thịnh Đản đã từng nghe nói, nghe nói là một ca sỹ bỏ vốn ra mở.

Trước đây cô và Lục Y Ti muốn đến đây nếm thử, nói không chừng sẽ gặp được một đám minh tinh, cầm một chồng dày ký tên mang về nhà. Bất đắc dĩ, nghe nói giá cả không phải bình dân có thể chi trả, họ quyết định buông tha.

Nhưng mà bây giờ, so với thưởng thức những thứ kia, cô càng muốn làm chuyện.

"Tôi. . . . . . Tôi muốn đi toilet. . . . . ." Cô cắn môi, rụt rè nhìn về phí Tùy Trần.

Trước khi đi toilet còn muốn xin phép anh? Cô vẫn còn không có nguyên tắc như vậy, hoàn toàn là bởi vì từ đầu đến cuối anh giam giữ cô, khiến cô không có cách nào cử động tự nhiên.

"Không cho phép." Đi tiểu? Chiêu này quá cũ rồi.

"Làm ơn, quá mót sẽ đem người sống nghẹn chết, tôi bảo đảm sẽ không trốn á."

Tròng mắt anh quan sát đôi chân không ngừng giẫm xuống đất của cô, bất đắt dĩ lựa chọn tin tưởng, "Vượt qua năm phút đồng hồ, tôi sẽ tự mình đi vào bắt người."

"Được rồi, được rồi. . . . . ." Sau khi lấy lại tự do, Thịnh Đản tùy ý phất phất tay, nhanh chóng dựa theo chỉ dẫn mà chạy về phía toilet.

Lúc này cô mới phát hiện ra, nhà hàng này quả thực giống như một mê cung. Mỗi một chỗ ngồi đều là không gian riêng tư, dùng gương vây quanh, khó có thể theo dõi được bên trong rốt cuộc là ai ngồi, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của mình.

Khó trách nghe nói những người kia thường bị ký giả truy đuổi, nghệ sĩ thích nhất tới ăn cơm ở nơi này, nhưng có nghĩ tới người quá mót có nhiều khổ sở.

Chín cong mười tám quẹo, thiếu chút nữa thì bị lạc đường, cuối cùng Thịnh Đản cũng tìm được toilet.

Giống như quanh quẩn một chỗ trên sa mạc, rất lâu sau, rốt cuộc cũng phát hiện ra ốc đảo rồi, cô không chút do dự mà xông thẳng vào.

So với bộ dáng trước khi đi vào, sau khi buông thả đi tới bên cạnh bồn rửa tay gương mặt Thịnh Đản thoả mãn, ngay cả rửa tay cũng không nhịn được mà bắt đầu hát.

Nhưng đúng lúc cô say mê rơi vào trong ca khúc của mình, rất nhanh bị một thanh âm không mấy dịu dàng cắt đứt.

"Đừng làm rộn, có người ở trong."

Giọng nữ làm nũng nhõng nhẽo, khiến khắp người Thịnh Đản nổi da gà, cô nhíu nhíu mày, cảm giác âm thanh này có chút quen tai.

"Sợ cái gì, có người nào ở đây không nhận ra chuyện của em."

"Ghét, đừng dùng sức như vậy, sẽ đau á."

— — Ầm.

Không cẩn thận đá ngả lăn đồ trang trí, tiếng vang dữ dội vang vọng ở hành lang trước toilet, người tạo ra tiếng vang này chính là Thịnh Đản. Cô giống như bị sét đánh, sắc mặt tái nhợt giống như tờ giấy.

Đỗ Ngôn Ngôn? Con ngựa nữ diễn cảnh nóng này lại là Đỗ Ngôn Ngôn? Nhưng cô rất xác định lòng bàn tay còn đang dừng lại ở trên eo cô ta, người đàn ông đó tuyệt đối không phải là Tùy Trần, chẳng lẽ đây chính là anh trai của Tùy Trần? Không thể nào, một tổ muốn đi ra ngoài, làm sao có thể sai nhiều như vậy!

"Lại là cô?" Sửng sốt giống nhau còn có Đỗ Ngôn Ngôn, cô không nhớ rõ trong mấy ngày này, không hẹn mà gặp qua Thịnh Đản đã bao nhiêu lần rồi.

"Đúng, không. . . . . . Đúng, đúng, thật xin lỗi. . . . . ." Thịnh đản bỗng lấy lại tinh thần, vội vàng đỡ bồn cây cảnh sắp bị mình làm đổ ngã. Cô nghĩ loại thời điểm này tốt nhất nên giả bộ như mình chưa thấy gì, lập tức biến mất.

Đáng tiếc hơn, nên Đỗ Ngôn Ngôn cảm thấy xấu hổ, ngược lại cũng không định buông tha cô như thế, "Chờ một chút."

Thịnh Đản bất đắc dĩ nhắm mắt lại, dừng bước.

"Vội vã đi gọi điện thoại báo cáo cho Tùy Trần sao?"

Giày cao gót giẫm mạnh lên gạch men sứ lát sàn nhà, thanh âm chói tai chui vào màng nhĩ, đợi đến khi những âm thanh này ngừng lại thì Đỗ Ngôn Ngôn đã đứng trước mặt Thịnh Đản. Vênh váo tự đắc như thế, giống như mới vừa rồi cô không có nửa phần nhận ra người làm chuyện đó.

Mặt Thịnh Đản không có biểu tình gì nhìn cô ta, không nói gì. Trong lòng lại nhịn không được mà cười lạnh, thì ra cô ta cũng sợ Tùy Trần biết sao? Nếu sợ, tại sao không quý trọng?

"Tôi khuyên cô không cần uổng phí tâm cơ rồi. Theo tôi thì yêu không cần chú ý đến tự ái, không cần kiêu ngạo, anh ấy sẽ chết vì tôi. Coi như anh ấy thật sự tin lời của cô, cũng chỉ giả bộ lừa mình dối người coi như chưa nghe thấy cái gì." Cô ta ngấc đầu lên, cười tràn đầy tự tin.

"Thật sao? Chúc mừng." Rốt cuộc, Thịnh Đản hiểu tại sao đối phương luôn có khí thế cao cao tại thượng như thế.

Chính là thành quả yêu thích của Tùy Trần làm cô ta ngạo mạn, cố gắng đưa cô ta lên vị trí vạn chúng chú mục.

"A, những lời này làm cô khó chịu?"

"Cô nghĩ quá nhiều." Thịnh Đản lấy lại tinh thần, hít một hơi thật sâu, không chịu yếu thế, cười lạnh với Đỗ Ngôn Ngôn, "Tôi không có hứng thú đối với chuyện của đám người các cô, cũng không có hứng thú với Tùy Trần. Chẳng qua, nếu như cô kiên trì cho rằng Tùy Trần là món đồ chơi gọi đến thì đến bảo đi thì đi, thì tôi rất có hứng thú muốn chứng minh với cô, anh ấy xứng với một cô gái hơn."

"Ha, cô gái tốt hơn? Sẽ không phải là cô đang ám chỉ chính mình chứ? Nơi này có gương, cô có muốn soi không?"

Lời nói châm biếm thoát ra miệng của người đàn ông đứng cạnh Đỗ Ngôn Ngôn.

Thịnh Đản nắm quyền, nhẫn nại, nhếch môi. Nếu như cô ta không phải là cô gái mà Tùy Trần thích, cô nhất định sẽ không nhịn được mà đánh cô ta! "Cô ấy tốt hơn so với cô." Lời nói ủng hộ Thịnh Đản vang lên, trong tiếng cười nhạo là lớp lớp đau đớn vây quanh.

Cho dù không nhìn, chỉ dựa vào giọng nói nồng đậm êm tai, Thịnh Đản cũng có thể đoán được là người nào. Đầu tiên là một hồi kinh ngạc, cô không ngờ anh nói vượt qua năm phút đồng hồ sẽ tự tới bắt người, thật đúng là tới; càng không nghĩ tới Tùy Trần đã từng thẳng thắn nói qua mình rất bao che, lần này lại giúp cô nói chuyện.

Chờ đến khi kinh ngạc biến mất, ngay sau đó Thịnh Đản dâng lên lo lắng. Thái độ khác thường của anh có phải bởi vì cũng nhìn thấy một màn vừa rồi? Sẽ rất khó chịu.

Mặc dù vừa rồi Đỗ Ngôn Ngôn tán tỉnh người đàn ông xa lạ, khi đó một mực trì hoãn, để Thịnh Đản cảm thấy không hề có kinh nghiệm mà trong khi mọi người có thể cảm thấy, trong lúc này thủ đoạn vờ tha để bắt đã được tiến cử. Càng không thể nói đến Tùy Trần, anh không hiểu sao?

Cũng gần giống như ý nghĩ của Thịnh Đản, mặt Đỗ Ngôn Ngôn liền biến sắc, thu hồi hung hãn vừa rồi, khẩn trương nhìn về phía Tùy Trần, "Sao anh có thể ở chỗ này. . . . . ."

"Cô đi ra ngoài trước, tôi sẽ giải quyết." Anh không để ý tới, xoay người nhìn về phía Thịnh Đản cũng ở trong phòng.

Thấy khuôn mặt lo lắng của cô, anh nhếch miệng, trấn an cô bằng nụ cười yếu ớt.

Thịnh Đản không tiếp tục nói nhiều, một mình đi ra, dù sao chuyện này cũng là chuyện riêng của bọn họ, không liên quan đến cô. Mặc kệ Tùy Trần giải quyết như thế nào, cô đều không có quyền lên tiếng.

"Thật xin lỗi, em muốn nói chuyện riêng với chị dâu tương lai." Đợi đến khi bóng dáng Thịnh Đản biến mất ở cuối hành lang, tròng mắt Tùy Trần nhanh chóng trở nên lạnh lẽo, quét về phía người đàn ông đang đứng một bên không biết làm sao.

Đối phương giống như là chờ anh nói những lời này, bước đi như một làn khói.

Trên hành lang nhất thời khôi phục yên tĩnh, Tùy Trần không nói được lời nào, nghiêng người dựa vào vách tường, ngưng mắt nhìn Đỗ Ngôn Ngôn, đáy mắt ẩn chứa ý cười, làm cho người ta không rét mà run.

Có câu nói như vậy — — việc cẩn thận cũng có chỗ tốt, trước đây không xuất hiện, hiện tại mới đến.

Đây chính là cõi lòng của Tùy Trần vào giờ phút này.

Anh dự liệu được mình luôn khoan dung đối với Đỗ Ngôn Ngôn sớm muộn cũng bị rách ra ngoài, lại không nghĩ rằng bây giờ mình có thể bình tĩnh xem kỹ đoạn quan hệ này như vậy.

Không có giận tím mặt, anh cảm thấy buồn cười, cười chính mình vài năm nay chật vật đến không chịu nổi.

— —Tùy Trần có thể yêu đến không cần chú ý đến tự ái, không cần kiêu ngạo, anh ấy sẽ chết vì tôi. Coi như anh ấy thật sự tin lời của cô, cũng chỉ giả bộ lừa mình dối người coi như chưa nghe thấy cái gì.

Đáng chết, cô nói đúng toàn bộ.

Cô thờ ơ tiếp nhận chỗ tốt với người chế tác, lợi dụng quan hệ với anh, kéo anh lên trên thông báo, thậm chí yêu cầu anh phối hợp tán gẫu xì căng đan. Anh tự nói với mình, điều này chẳng qua cũng chỉ là thế diện nho nhỏ của phụ nữ, nhịn.

Mắt thấy anh đang vào bãi đỗ xe lại như người thắng cược hướng Thịnh Đản khoe khoang, không che giấu chút vui sướng khi cướp đoạt. Anh an ủi mình, đây chỉ là tham muốn giữ lấy nho nhỏ của phụ nữ, nên vẫn nhịn.

Biết rõ cho dù bọn họ ở chung một chỗ, bề tôi dưới váy anh chỉ tăng không giảm. Anh thật sự khoa trương đến tự lừa mình dối người, nhận định đây lòng hư vinh nho nhỏ của cô, nên tiếp tục nhịn.

Cho đến khi nghe nói người kia là “chị em yêu nhau” đưa tin, anh chất chứa nhiều năm nhẫn nhịn như vậy, tích lũy đã đến cực hạn, tuyên bố chấm dứt.

"Em thật sự cảm thấy thiếu em thì anh sẽ chết sao?" Anh cười lạnh ra tiếng.

". . . . . ." Đỗ Ngôn Ngôn mím môi không nói, nhất thời còn chưa thu hồi lại trấn tĩnh lần nữa.

"Thật sự xin lỗi, là do anh cho tới nay đối với em quá mức buông thả, mới có thể khiến em sinh ra loại tự tin như vậy."

Tiếng nói của anh cứng nhắc lại bình tĩnh, nói từ xin lỗi, nhưng không có một tia ý vị tự trách.

". . . . . . Lời này của anh là có ý gì?" Trái tim Đỗ Ngôn Ngôn kéo căng lên. Biết lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy Tùy Trần ở trước mắt cô che giấu tất cả tâm tình.

"Có ý gì?" Anh liếc mắt nhìn, nỉ non lặp lại lời của cô..., tiếp theo mắt cũng quét tới màu sắc trang nhã vừa sờ, "Vậy phải xem em rồi. Đến đây chấm dứt, hay là muốn đem mối quan hệ không minh bạch của em đoạn tuyệt sạch sẽ, anh để cho em toàn quyền quyết định."

"Thời điểm em biết anh cũng đã là bạn gái của anh trai anh, bây giờ anh mới đến yêu cầu em giữ đoạn tuyệt sạch sẽ mối quan hệ, không cảm thấy buồn cười sao?" Rốt cuộc, lúc anh gây sự, cô cũng tìm về khí thế của mình.

"Là rất buồn cười, loại cuộc sống mà cần phải chia sẻ một người phụ nữ với một người đàn ông khác quá buồn cười rồi, anh thấy quá đủ rồi."

"Tùy Trần, chờ chúng ta tỉnh táo lại bàn lại, có được không?" Cô hiểu rất rõ về người đàn ông này, loại thời điểm cuồng loạn này hoàn toàn không có tác dụng, sẽ chỉ làm tình hình xấu hơn. Nếu cô dám chơi, đương nhiên nên biết trấn an anh thế nào, "Không phải anh nên đi Nhật Bản rồi sao?"

Cô nói lảng sang chuyện khác, quá mức rõ ràng, Tùy Trần buồn cười hỏi ngược lại: "Hành tung của anh nhất thiết phải báo cáo với em sao?"

"Em. . . . . . Chỉ hỏi một chút mà thôi, vừa lúc có thể bắt được nghỉ đông, mốn ở cùng anh chứ sao." Vừa nói, cô vừa dùng người kề sát anh, đôi tay rất tự nhiên quấn quanh cổ anh.

Đôi môi gợi cảm của cô như có như không mà vuốt ve, cổ họng anh chuyển động, nhưng lý trí vẫn còn tồn tại, không muốn mình lún quá sâu, kéo cô đang dây dưa ra, giữ khoảng cách an toàn, "Không cần, đi khắc phục hậu quả đi, anh hẹn em, đi trước.”

Khi một người đàn ông đối mặt với ôm ấp yêu thương cũng thờ ơ như không, điều này đại biểu cho cái gì? Nếu như là người khác, Đỗ Ngôn Ngôn sẽ rất tự tin trả lời: anh ta không được.

Nhưng mà đổi thành Tùy Trần, cô chỉ có thể rút ra một đáp án, anh thay đổi, có một phụ nữ khác đang lặng yên không một tiếng động tiến vào trong lòng anh.

Có lẽ anh không muốn nói cho cô biết sự thật, sợ cô sẽ tìm đối phương gây phiền toái, hoặc giả là cho phép, ngay cả bản thân anh cũng chưa phát hiện.

Đỗ Ngôn Ngôn chỉ mong là vế sau, nói như vậy, ít nhất cô còn cơ hội xoay chuyển tình thế.

Đêm đó, Tùy Trần cùng Đỗ Ngôn Ngôn ra sao? Anh thủy chung giữ kín như bưng, Thịnh Đản cũng không nhiều miệng, cũng giống như đám an hem của Tùy Trấn mà không có truy hỏi tận gốc.

Mọi người làm như chưa xảy ra chuyện gì, chỉ là tận tâm tận lực dạy Thịnh Đản nhiều hơn so với trước kia.

Mặc dù bọn họ đều nói trong số những người mới thì biểu hiện của cô đã không tệ, nhưng cô vẫn sợ mình sẽ làm mất mặt. Phải biết rằng, nếu quả thật có chuyện không may, cô mất đi không chỉ là mặt mũi của mình, mà còn Tùy Trần và đám người Tạ Miểu nữa đấy.

T_T cảm thấy áp lực thật lớn.

Ngày mai chính thức phải ra chiến trường, Thịnh Đản dường như tối nay cô sẽ khẩn trương đến ngủ không yên.

Vì vậy, Tạ Miểu nghĩ ra phương pháp cực kỳ thối nát —— đánh bi-a!

Đây là quán bi-a nằm ở khu náo nhiệt, ánh đèn bên trong rất tối, trang hoàng vô cùng có phong cách, cho dù là đối với bóng bàn “dốt đặc cán mai”, lễ Nô-en, cũng có thể cảm thấy hơi thở chuyên nghiệp. Xuyên qua đại sảnh trưng bày một cái bàn bi-a, là từng gian phòng bao.

Xem ra, bọn họ hình như là khách quen ở nơi này, phục vụ vừa thấy Tùy Trần thì dẫn bọn họ vào gian phòng bao bên trong.

Hai chân Thịnh Đản đang kẹp gậy golf, đứng ở một bên, hút mạnh nước trái cây miễn phí, cứng họng nhìn Tạ Miểu ở phía trước bày ra kỹ thuật đánh bi tinh xảo.

Nếu như ngày nào đó anh ta không làm tú đạo nữa, có thể đi tham gia cuộc thi bi-a nghiệp dư để so tài.

Loại kỹ thuật này, đều khiến cô hứng khởi sao? Căn bản là, thông qua nó giày xéo cô hứng phấn!

"Thịnh Đản, đến lượt cô." Tạ Miểu ngừng lại, hứng trí bừng bừng nhìn về phía Thịnh Đản.

"Đánh như thế nào?" Mà cô thì cau mày nhìn đống bi nhiều sắc màu kia, vặn hỏi.

"Đánh quả bi đỏ."

"Ờ." Cô khiêm tốn tiếp nhận, lắc lư đi đến trước quả bi đỏ, vụng về giơ gậy golf lên, mới vừa tính toán đâm vào viên bi màu đỏ chói kia, liền nghe thấy trong phòng vang lên tiếng cười nhẹ.

"Chờ, chờ một chút. . . . . . Được không?" Cô nên đâm viên bi màu trắng kia mới đúng chứ! Tạ Miểu cười đến nghẹn, cuối cùng ý thức được cô căn bản chính là con chim non. Thấy cô yếu ớt gật gật đầu, anh ta có chút khó tin trợn to cặp mắt, "Này, cuộc sống đại học của cô nhàm chán lắm à?"

"Như thế nào! Tôi cũng không phải học khoa bi-a đấy!" Thân là một học sinh giỏi, Thịnh Đản hùng hồn rống lên.

"Đúng á, đúng á, để Khuất Mặc dạy cô đánh, cậu ta vô địch bi-a. Nhìn cậu ta giày xéo tôi, cô sẽ cảm thấy rất sảng khoái rất hưng phấn."

Từ trước đến giờ vẫn im lặng, Khuất Mặc từ chối cho ý kiến, cong môi, kéo ống tay áo, đang định ra tay nghĩa hiệp, có người không kịp chờ đợi đã xông ra rồi.

"Tôi dạy cho cô." Nghiêng người dựa vào bên tường, Tùy Trần cởi áo khoác ra, cất bước tiến lên, đứng ở sau lưng cô.

Thấy thế, mọi người thức thời im lặng, Khuất Mặc cũng nhanh chóng lui về phía sau, chịu đựng ngứa tay, cam nguyện xem cuộc chiến.

"Luật cũ, người thua nhảy ếch kêu một vòng." Mặc dù thanh âm của Tùy Trần vẫn lạnh như cũ, nhưng trong tiếng nói lộ ra nụ cười.

"Tới đây, không sợ nhá."

. . . . . . Đúng vậy, bọn họ không sợ, nhưng Thịnh Đản sợ á!

Cô dám đánh cuộc, nếu như bọn họ thua, nhảy ếch kêu không nhất định phải là Tùy Trần, mà là cô.

Nhưng hai người kia có vẻ nghiện chơi, hoàn toàn không để ý tới cảm thụ của cô. Tùy Trần vẫn kéo qua cô, nghiêng người, dán chặt cô trước ngực lưng cứng hơi còng xuống, bàn tay to bọc lấy tay của cô, không nói tiêng nào, lại dùng hành động kiên nhẫn dạy cô làm như thế nào cầm gậy, bày tư thế thế nào.

Cô như con rối kéo sợi, anh ở phía sau chi phối hành động, lúng ta lúng túng nhìn gậy golf trước khi bọn họ thực hiện thao tác đâm vào viên bi trắng.

Thịnh Đản rất hồi hộp, nín thở nháy mắt, có chút lờ mờ, cho đến khi nhìn thấy bi cái va chạm vào viên bi đỏ, lực ở góc cạnh vừa đủ, viên bi đỏ thuận lợi lọt xuống đáy túi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.