Scandal Đình Đám

Chương 37



Loại này không thể kiên trì được bao lâu, chỉ hai ngày mà thôi, liền bị Tùy Trần tự mình phủ định.

Cuộc sống rõ ràng vẫn giống như trước đây, còn đang tiếp tục, anh thậm chí bức mình phải bận rộn, mỗi ngày kín 24 giờ.

Vậy mà, lúc hào nhoáng của tú trường rút đi, mang theo tất cả yên tĩnh cơ hồ đem anh nuốt sạch, cảm giác giống như là thiếu sót một cái gì đó.

Anh nặng nề than một tiếng, đem mình hãm sâu trên ghế sô pha, bâng quơ ấn điều khiển ti vi trong tay.

Các kênh trên TV liên tiếp biến đổi, ánh mắt của anh thế nhưng lại thủy chung khóa chặt ở trên cái điện thoại di động đang lẳng lặng nằm ở một bên.

Thật lâu sau, anh đầu hàng, chấp nhận bấm chuỗi dãy số gần như thuộc lòng kia.

"Alo, Alo? Ai vậy, nói chuyện đi!"

"Là anh." Trầm mặc một hồi lâu, anh mới lên tiếng.

Đầu bên kia điện thoại yên lặng một lúc, Tùy Trần lần nữa khẩn cấp đưa ra mệnh lệnh, "Không cho phép cúp điện thoại!"

". . . . . . Em không nghĩ treo máy, đây là điện thoại nhà anh?"

"Cũng không được đem số điện thoại bàn nhà anh cho vào danh sách đen!" Nếu như cô biết là số điện thoại nhà anh sẽ quả quyết làm bộ không nghe thấy? Tựa như thời điểm lúc trước tránh anh, đối với số điện thoại di động của anh không quan tâm tới.

". . . . . . Điện thoại di động của em không có chức năng cho vào danh sách đen."

"Trong đầu em có."

"Anh đặc biệt gọi điện thoại tới chỉ muốn tìm em cãi nhau à?"

Miệng của cô có thể đừng xa cách như vậy? Giống như bọn họ chỉ quen sơ vậy. Tùy Trần bình tĩnh, trực tiếp nói vào trọng điểm, "Em ở đâu?"

"Muốn làm gì?"

"Trong điện thoại ầm ĩ không thỏa thích, muốn làm gặp mặt ầm ĩ."

"Không biết xấu hổ,… Em đang ở Hongkong, không có biện pháp tới cửa cho anh mắng!"

Nghe vậy, anh nhăn mày, "Đi Hongkong làm cái gì?"

"Quay MV"

"Tại sao trước đó không nghe thấy em đề cập tới?"

"Cái này cần thiết sao? Có phải anh trông nom quá rộng rồi. . . . . . Này, Này này, làm gì cướp điện thoại của em á. . . . . ." Cô không quên vì trước đó nhận được tin tức, tiếp tục sẵng giọng.

Đáng tiếc người bên người cô hình như cũng không phối hợp, cô chưa kịp phát tiết đủ, liền đem điện thoại di động cướp đi.

Một lát sau, điện thoại truyền tới một thanh âm mà Tùy Trần rất quen thuộc lại hoàn toàn không ngờ tới——

"Tùy Trần, cậu không có lương tâm, tại sao cũng không gặp mà cậu không gọi điện thoại thăm hỏi tớ?"

Nhạo báng này. . . . . . Anh hơi sững sờ, không xác định hỏi lại: "Thích Huyền?"

"Đúng là tại hạ."

". . . . . . Tại sao hai người lại ở chung một chỗ?" Sắc mặt anh càng ngày càng khó coi.

"MV, tớ cũng có phần tham dự. Không nói nữa, tớ đi nói chuyện với thương nhân, phải tới ngay, chờ chúng tôi trở lại sẽ tìm cậu ăn cơm, cúp trước."

Thật sự cúp?

Tim Tùy Trần đập mạnh và loạn nhịp mà nhìn chằm chằm vào điện thoại ở trong tay, còn chưa tỉnh lại từ trong lời nói chói tai của Thích Huyền.

Cái gì gọi là "Chờ chúng tôi trở lại sẽ tìm cậu ăn cơm", từ lúc nào thì hai người bọn họ có quan hệ mật thiết đến mức xưng là "Chúng tôi" rồi hả ? !

Vậy anh thì sao, đối với Thịnh Đản mà nói, anh là cái gì?

Đi Hongkong không thông báo cho anh, cùng Thích Huyền hợp tác quay MV cũng không nhắc với anh một câu, ở trong thế giới của cô, anh triệt triệt để để tựa như người đi đường mà thôi!

Tùy Trần không biết là, sau khi Thịnh Đản từ từ đè xuống nút trả lời điện thoại, tay cũng không chịu khống chế mà run rẩy.

Cô hao tốn tất cả tâm lực, mới để cho lời nói của mình nghe không ra bất cứ cảm xúc gì.

Những thứ tâm tình kia sẽ tiết lộ cô quá đa tâm, ví dụ như. . . . . . Ngày ngày nhìn chằm chằm điện thoại di động đến ngẩn người, chờ mong anh gọi điện thoại. Ví dụ như, hối hận mình ngày đó không dùng đến não nói nhảm, muốn nói xin lỗi với anh.

Có lẽ là Thích Huyền cảm thấy cô luống cuống, mới cướp điện thoại đi để giúp cô giải vây.

Nghĩ tới đây, Thịnh Đản khẽ thở dài một tiếng, hơi thở còn chưa trút hết, liền truyền đến tiếng gầm nhẹ của Thích Huyền: "Này, ngẩn người cái gì, không cần điện thoại di động à?"

"A!" Cô ngốc hồ hồ đáp một tiếng, theo bản năng nhận lấy điện thoại di động mà Thích Huyền đưa tới, vừa định nhét vào trong túi, liền ý thức được có cái gì không đúng, "Ah, cúp rồi?"

"Nếu không thì sao." Thích Huyền dựa vào thành ghế, nhíu mày hỏi ngược lại, "Chẳng lẽ em rất muốn nghe thấy giọng nói của Tùy Trần? Cũng đúng, nhiều ngày không thấy, quá nhớ nhung . . . . . ."

"Mới không có, em nghĩ tới anh ấy làm cái gì! Em chỉ thuận miệng hỏi một câu mà thôi, cúp là tốt nhất!" Không đợi cô đem lời nhạo báng nói xong, cô vội vàng không ngừng phủ nhận - giải thích.

Nghe vậy, Thích Huyền ‘hừ’ cười ra tiếng, không có đâm xuyên những ý nghĩa hốt hoảng ẩn giấu sau lưng cô, "Thật sao? Vậy chúng ta tiếp tục tán gẫu công sự. Bảo là muốn anh cùng em gặp thương nhân, cũng nên nói cho anh biết tình hình cụ thể của công ty đó trước, nếu không thì anh làm thế nào có thể giúp em làm cố vấn chứ."

"Em cũng không rõ ràng lắm, Sâm ca nói là sản nghiệp điện tử trong nước rất có uy tín, gần đây định sản xuất điện thoại di động. Bởi vì là lần đầu tiên tiến quân vào thị trường điện thoại di động, thương nhân dự định bỏ ra một khoản thiền lớn để tuyên truyền, cho nên đối với em mà nói thì đó là một cơ hội tốt, Sâm ca muốn em nắm chặt."

Nói là nắm chặt cơ hội tốt, nhưng Thịnh Đản một chút lo lắng cũng không có, Sâm ca lại muốn vội vàng nói chuyện MV cùng Công ty Đĩa Nhạc, cho nên cô mới không thể không đem Thích Huyền vừa lúc nhàn rỗi kéo tới.

Mặc kệ nói thế nào, có một người quen ở bên người, có thể tự tin hơi tăng lên.

"Là DP sao?" Mặc dù sự việc cô miêu tả thật sự đơn giản quá mức, Thích Huyền vẫn đoán được.

Thấy Thịnh Đản mãnh mẽ gật đầu, anh kinh ngạc, "Bây giờ A Sâm càng ngày càng có thể nhịn rồi. Anh nghe nói có rất nhiều người đang tranh thủ phát ngôn này, công ty cũng đề cử qua không ít người, đối phương hình như cũng không hài lòng, ngay cả gặp cũng không nguyện ý gặp. Không ngờ, A Sâm giúp em tranh thủ được cơ hội, đoán chừng tốn không ít lời lẽ."

"Ah ah, phía sau phát ngôn này còn có nhiều gió tanh mưa máu như vậy, trước đây em hoàn toàn không nghĩ tới." Vừa nói như vậy, cô càng khẩn trương càng muốn nắm chặt.

"Em đều hoàn toàn không quan tâm đến hướng đi của những người khác trong vòng sao?" Cô cũng quá chỉ lo thân mình rồi !

". . . . . . Không phải, bởi vì Sâm ca nói đối phương chủ động yêu cầu gặp em, em cho rằng muốn gặp thương nhân cũng không quá cao." Cô không ngừng không quan tâm những người khác trong Làng Giải Trí, lại càng không quan tâm đến thương trường, ngay cả nhãn hiệu DP là gì, trước hôm nay Thịnh Đản hoàn toàn không có đi tìm hiểu qua.

"Phốc!" Điều này thật sự là rất tiện, Thích Huyền thiếu chút nữa cũng rất không ưu nhã mà phun cà phê ra, "Đối phương chủ động yêu cầu gặp em?"

"Ha ha." Cô cười khúc khích, "Rất kỳ quái phải không? Em cũng không biết tại sao lại là em."

"Em gái, em thật sự ti tiện." Quả thật giống như cái loại thời còn học sinh cầm 100 phân, sau đó còn có bộ dáng vô tội ở bên ngoài. Đổi lại là người khác, Thích Huyền nhất định muốn bóp chết đối phương.

Thịnh Đản dĩ nhiên không phải ngu ngốc, loại nghi ngờ này cũng chỉ dám ở trước mặt Thích Huyền bại lộ mình, "Ghét, làm gì nói như vậy em...em là thật sự không rõ."

Dù sao, dù ở trong vòng người mẫu, tiền bối ưu tú hơn so với cô thì chỗ nào cũng có.

Tại sao là cô?

Rất nhanh, khi thương nhận đến đúng hẹn, Thịnh Đản bừng tỉnh hiểu ra rồi, vậy đại khái chính là trong truyền thuyết "Người đến không có ý tốt" .

"Ngôn Ngôn tỷ?" Ngay cả từ trước đến giờ có thói quen dùng nụ cười đùa để che giấu tâm tình tức giận như Thích Huyền, sau khi nhìn thấy người tới cũng không khỏi ngạc nhiên.

". . . . . ." Đúng vậy, thật là trùng hợp, chính là Đỗ Ngôn Ngôn.

"Thích Huyền? Cậu cũng ở Hongkong à?" So sánh với Thịnh Đản kinh ngạc, Đỗ Ngôn Ngôn rất tự nhiên chào hỏi Thích Huyền, ngay sau đó liền nhìn về phía Thịnh Đản, tự nhiên thanh thản chủ động chào hỏi giải quyết việc chung, "Thịnh Đản, lại gặp mặt."

". . . . . . Đúng, đúng vậy." Sắc mặt Thịnh Đản tái nhợt, thật vất vả mới nói ra một câu ứng phó.

"Tôi tới giới thiệu. Vị này chính là người mới tôi mới đề cập qua với anh, biểu hiện gần đây của cô ấy rất xuất sắc, thực lực cũng không thể khinh thường nhé." Ngược lại Đỗ Ngôn Ngôn, cắm đầu cắm cổ hướng người đàn ông bên cạnh giới thiệu, "Thịnh Đản, vị này là giám đốc Lưu của DP. Bởi vì anh ấy vừa tới DP không bao lâu rất nhiều việc còn không quá quen, hiểu biết về Làng Giải Trí cũng không nhiều, vừa lúc công ty bọn họ muốn đăng quảng cáo lên trên tạp chí của chúng tôi, cho nên để cho tôi - người phát ngôn xem xét giúp một tay."

". . . . . ."

Ngay cả vị Giám đốc Lưu này cũng là Oan Gia Ngõ Hẹp, đây mới là vấn đề để cho Thịnh Đản tuyệt vọng sợ hãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.