Scandal Đình Đám

Chương 72



". . . . . ." > mãnh

Không phải độc chết, là no chết! Thịnh Đản vẫn nhận định, loại đàn ông giống như Tùy Trần chính là trông khá mà không dùng được, không ngờ, anh nếu có thể vào được phòng khách, xuống được nhà bếp.

"Ưmh ưmh ưmh ưmh. . . . . . Ưmh. . . . . . Ưmh ưmh. . . . . ."

Anh nhíu mày nhìn về phía đối diện cô gái phồng má, tức giận bĩu môi: "Đem cơm nuốt xuống rồi nói."

Nghe vậy, cổ họng Thịnh Đản vừa động, rất cố gắng nhanh chóng đem cơm trong miệng nuốt vào, vẫy tay dặm chiếc đũa, rất kích động lặp lại câu mới vừa rồi nói mơ hồ không rõ: "Lần đầu tiên em gặp người đàn ông so với cha em sẽ nấu ăn càng ngon hơn."

"Ba em đã là ảnh đế rồi, không cần, mỗi sự kiện cũng thắng thôi." Nói xong, anh múc chén canh, đưa đến trước mặt cô.

Có lẽ là bởi vì ăn được quá sung sướng, hoặc có lẽ là bởi vì hôm nay nhìn anh rất hiền hoà, tóm lại tâm lý phòng bị của Thịnh Đản đã hạ xuống. Cô thuận tay nhận lấy chén canh, uống một hớp lớn, phát ra một tiếng than thở, chẹp dưới miệng: "Anh cũng đã là nam model tốt nhất á..., lần sau có phải hay không muốn cầm lấy thiết kế sư tốt nhất?"

"Lần sau?" Cái vấn đề này thật đúng là không muốn qua, Tùy Trần quay đầu đi, tính toán bây giờ suy nghĩ một chút, kết quả trong đầu chỉ bốc lê một cái đáp án, "Lần sau muốn người khác cầm hầu gái tốt nhất, đốt hỏa cảm tạ anh."

"Em muốn tạ rất nhiều người, anh có thể sẽ xếp hàng phía sau." Thật ra thì đối với Thịnh Đản mà nói, trên sự nghiệp, Tùy Trần chân chính là người mà cô nên cảm tạ nhất, nhất định tìm căn nguyên lời nói, không có anh, thậm chí cô nhất định không thể có cơ hội ký hợp đồng với IN. Thế nhưng, cô không muốn nói ra.

Bởi vì Thịnh Đản đã có kinh nghiệm, giống như kiểu trước đây, dẫn đầu phục nhuyễn một người, nhất định là cuối cùng bị thương nặng hơn một cái kia.

"Không sao cả, nghĩ đến muốn cám ơn là tốt rồi." Tùy Trần một tay bám lấy đầu, mỉm cười.

". . . . . ." Đến phiên Thịnh Đản hồ nghi, cả đêm mà thôi, anh biến hóa cũng quá lớn rồi.

Tối hôm qua anh còn một bộ dáng vẻ muốn cô nhất định phải cho, hôm nay liền đổi thành dịu dàng săn sóc cộng thêm dung túng cưng chiều rồi hả?

"Thế nào? Coi như món ăn thật ngon, em cũng không cần cầm chiếc đũa cắn chứ." Nhìn cô mất hồn nhai chiếc đũa bộ dáng ngốc trệ, Tùy Trần không khỏi bật cười.

"Ách. . . . . ." Thịnh Đản phản ứng kịp, lúng túng rút chiếc đũa ra, cười khan hai tiếng, "A, ha ha, là ăn thật ngon."

"Thích như vậy, về sau không có việc gì có thể tới ăn chực."

"Này. . . . . . Không quá dễ dàng thôi." Có phải thật không dễ dàng vậy không, căn bản không phải Thịnh Đản để ý, đối với cô mà nói, những lời này hình như còn mang theo nhiều hàm nghĩa thử dò xét hơn.

"Tạ Miểu cùng Khuất Mặc bình thường cũng đều ở đây, không có gì không tiện, bạn bè cùng nhau ăn một bữa cơm mà thôi."

Đã hình thành thì không thay đổi phương thức trả lời của Tùy Trần, khiến Thịnh Đản cảm thấy so mới vừa rồi một hơi nuốt vào rất nhiều cơm còn phải nghẹn hơn.

Lúc cô suy tính có muốn nghe hay không nghe lời của ba cô thì anh lại sắm vai cá gặp nước nâng lên vai trò ban bè, như gần như xa như vậy chơi rất khá?

Thịnh Đản mím môi không nói gì thêm, cô không biết, Tùy Trần trải qua một phen giãy giụa như thế nào mới cam nguyện thu hồi nhân vật này.

Không phải thỏa hiệp cũng không phải là thối lui, anh chỉ cảm thấy, quá mức nóng lòng cầu thành, sẽ đem cô ép tránh vào trong vỏ.

Chỉ cần cô gái này nguyện ý không hề tránh nữa, anh có thể thả chậm bước đi, đợi cô.

Cô muốn kiên trì chỉ là bạn bè của nhau thì anh theo cô chơi.

Nói tóm lại, đối với Tùy Trần bây giờ mà nói, anh chính là không có nguyên tắc không có hạn cuối, chỉ cần cô có thể bên cạnh anh, như thế nào cũng đều tốt.

Như thế nào cũng đều tốt? Cái ý nghĩ này rất nhanh bị Tùy Trần đẩy ngã, bay vào trong tai TV tin tức một tiếng, để cho anh trầm ngâm chợt vừa quay đầu, tầm mắt vững vàng khóa trên TV.

Đang phát hình ra chính là tin tức giải trí, ở phụ đề dưới kia đề là —— Thịnh Đản ở hộp đêm gắn bó Lâm Phong.

"Bản đài ký giả hôm nay phát hiện, trước mắt Thịnh Đản cùng Lâm Phong của một dàn nhạc thành viên rất thân cận, hai người không những gặp ở hộp đêm thân mật, vẫn còn cuồng hoan đến hai giờ mới rời khỏi. Trong tấm hình, mặt bằng bị truyền thông bắt được là Thịnh Đản cùng người đi hộp đêm cuồng hoan, đồng hành còn có Lâm Phong. Thịnh Đản cùng người chân trước mới vừa đi ra hộp đêm, Hạ Lâm Phong theo sát phía sau, cố ý hành động đẩy đoạn tình yêu này ra ánh sáng. . . . . . Căn cứ hiểu rõ, Hạ Lâm Phong năm nay 25 tuổi, nhất định là một danh hiệu Thái Tử Gia nổi danh ở công ty nhạc đàn nhanh chóng nhảy lên hồng. . . . . ."

—— Phụt.

Theo Tùy Trần đặt nhẹ hộp điều khiển ti vi, màn hình TV biến thành tối đen như mực.

Tắt ti vi, bên trong nhà yên tĩnh rõ ràng, Thịnh Đản liếm liếm môi, nhìn Tùy Trần mặt không thay đổi cúi đầu ăn cơm, cùng lúc trước không khác, anh vẫn giúp cô chia thức ăn, thay cô thêm canh.

Chỉ là, không khí trở nên thật quỷ dị.

"Cái đó. . . . . ." Thịnh Đản mở miệng, lời nói vừa mới mở ra đầu, liền bị Tùy Trần cắt đứt.

"Em thích Phú Nhị Đại?" (nhà giàu)

"Cái gì, em căn bản không biết người này, anh ta cũng không biết em, tối hôm qua em chỉ là ở cửa phòng rửa tay gặp anh ta, anh ra nói có một cuộc điện thoại rất quan trọng muốn gọi, nhưng điện thoại di động rớt, hỏi em có thể cho anh ta mượn dùng một chút hay không, cái này có thể coi là làm tình yêu ra ánh sáng?" Thịnh Đản giống như kích động, không phải giấu đầu hở đuôi, mà chân chính tức giận.

Người ta mượn điện thoại di động sau liền đi, bọn họ thậm chí cũng không có chuyện đáng nói với nhau. Lần sau là có người ở hộp đêm hỏi cô thời gian, có thể lại phổ ra một đoạn tình yêu mới hay không!

"Thật sao?" Tùy Trần cười như không cười hừ một tiếng.

Nét mặt rất cổ quái, Thịnh Đản khó có thể phán đoán rốt cuộc anh là để ý hay không để ý.

Nhưng sau đó lời nói của anh cho Thịnh Đản trả lời chính xác: "Em cũng xác thực nên yêu, Thích Huyền như thế nào?"

". . . . . ." Đây cũng không phải là lần đầu tiên, Thịnh Đản nhớ lại rõ ràng trước đó anh đã từng muốn đem cô giao cho Thích Huyền.

Thì ra là mặc kệ trải qua bao nhiêu chuyện, tâm cảnh của người ta cũng sẽ không thay đổi quá lớn, ban đầu nghe được đề nghị của anh thì cảm thấy vừa châm chọc vừa buồn cười, giống như mình đối với anh mà nói chính là bọc quần áo nóng lòng bỏ qua. Hiện nay, vẫn là tâm tình như vậy.

Im lặng chốc lát, cô trừng mắt nhìn, cuối cùng nặn ra phản ứng nên có: "Enh cũng cảm thấy Thích Huyền không tệ sao? Thật ra thì cái vấn đề này em cũng đang nghiêm túc cân nhắc qua. Nhưng ngày còn dài, cũng không gấp, tùy duyên thôi."

Này không thể coi là nói láo đi, Thịnh Đản thật sự rất nghiêm túc cân nhắc qua chuyện cùng Thích Huyền, chỉ là đã sớm có kết luận —— bọn họ không thích hợp.

Haizz, đáng tiếc là không thích hợp, nếu không có lẽ cô sẽ rất hạnh phúc, giảm rất nhiều phiền não.

Cô vẫn vùi lấp trong rối rắm của chính mình, không thể nhận thấy được thần sắc của Tùy Trần đã biến hóa.

Không sai, ánh mắt của anh tối, mỗi lần anh tức giận luôn mang tiêu chí biểu trưng đặc biệt.

Nói lên cái vấn đề thử dò xét này thì Tùy Trần đã chuẩn bị tâm tư tốt, gần đây bọn họ đi được gần như vậy, coi như thật đã cùng nhau, cũng không phải là không thể nào đâu. Vậy mà, có chuẩn bị tâm lý là một chuyện, tiếp nhận sự thực lại là một chuyện khác.

Dù là cô nói chỉ là nghiêm túc suy tính, chỉ là tùy duyên, anh vẫn như cũ có cổ kích động lật bàn!

"Anh làm sao vậy?"

Cô gái trước mặt mang theo gương mặt vô tội đặt câu hỏi, anh bình tĩnh, từ hàm răng nặn ra bốn chữ: "Không có việc gì."

~ ~ ~ ~ ~ ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.