Scandal Đình Đám

Chương 87: Phiên ngoại p16-21



Người chân chính ác là Thẩm Phi, anh khiến Thường Gia Duyệt bị thua cơ hồ không có chút lực phản kháng nào, hoặc giả nói là trốn chạy.

Kết thúc quảng cáo, anh tạm thời không có thông báo gì, Thường Gia Duyệt có bó lớn thời gian như trước nói tận nghĩa chủ nhà.

Chỉ là, mặc kệ mỗi một lần bọn anh là hăng hái thật tốt đi nghe ca nhạc kịch, hay vụng trộm đi xem phim, hoặc là giống như tình nhân mang khẩu trang đi đi dạo chợ đêm. . . . . . Tóm lại, Gia Duyệt nhất định giống như kỳ đà cản mũi đi theo bên cạnh.

Sụp đổ, có hay không!

Bọn họ nghe ca nhạc kịch, cô trông chừng giúp một tay, chú ý có ký giả hay không.

Bọn họ xem phim rạp, vì Edie có thể nhìn hiểu, anh đảm đương phiên dịch toàn bộ hành trình.

Đi dạo chợ đêm, bọn họ còn phải quan tâm đối phương ăn cái gì, như thế nào, không biết rất không vệ sinh sao?

Tóm lại, cô không chịu nổi, cuộc sống như thế chính là tự sát, nhiều hơn một ngày nữa, nói không chừng cô sẽ lập tức tự sát.

Kết quả là, cô đau khổ hạ quyết tâm, viết thư từ chức, nhờ tiểu Cẩm chuyển giao cho Thẩm Phi.

"Ai? Tiểu Cẩm, tại sao anh có thể sảng khoái nhận lấy như vậy hả? Dầu gì cũng là đồng nghiệp một thời gian, làm sao anh cũng không lưu tôi lại?" Khi Lâm Cẩm cười híp mắt đem thư bỏ vào trong túi áo tây phục xong, Gia Duyệt rối rắm.

"A, đó là bởi vì tôi xác định Nhị gia sẽ không thu lá thư này, nói không chừng, bọn cậu ấy liền xuống sẽ đến nhà cô phạm hai."

". . . . . ."

Có thật không?

Gia Duyệt bám lấy đầu, đến bên cửa sổ nhà mình, nhìn lầu dưới.

Cái tư thế này, cô giữ vững thật lâu, lâu đến mức cổ ê ẩm tay tê dại.

Nhưng chậm chạp không thể nhìn thấy hai bóng dáng của hai vị Nhị gia.

Cô thở dài bỏ qua. Đói bụng cả ngày, cô tính toán tỉnh lại đi, tối thiểu trước phải cho mình ăn no.

Nhìn nước trong nồi sôi trào, cô nghĩ, Lâm Cẩm cũng phải như cô, trước bị Thẩm Phi sôi trào quậy đến quá độ tự tin rồi.

Anh căn bản cũng không cần thiết lưu cô, không phải sao?

Trước dùng cô, là vì đánh cuộc cùng Liễu Đình, mà mấy ngày này tới nay, cô cũng coi như là bán quá mệnh vì Thẩm Phi rồi, anh thắng.

Vậy bây giờ, lưu cô còn có tác dụng gì?

Trái tim quanh quẩn cô đơn không tiêu tan. Để cho cô phát tiết giống như miệng to ăn mì.

Mới từ trong nồi vớt ra ngoài mặt rõ ràng vẫn còn rất nóng, Gia Duyệt giống như là không có tri giác, càng không ngừng hướng miệng nhét.

Tiếng gõ cửa đúng lúc này không báo động trước mà vang lên.

"Khụ! Khụ khụ. . . . . ." Gia Duyệt bị sặc đến, vừa ho mãnh liệt, vừa chặt chẽ nhìn chằm chằm cửa phòng mình.

Không phải là ảo giác chứ?

Dường như không phải, một tiếng lại một tiếng vang lên, vẫn còn kéo dài.

Thật chẳng lẽ bị Lâm Cẩm nói đúng, Thẩm Phi tới thật?

Cô bỗng nhiên hồi hồn, mặc kệ là ai, mở cửa quan trọng hơn. Cái ý niệm này, khiến Gia Duyệt không chút nghĩ ngợi đứng lên, xông về phía cửa.

Bi kịch cũng liền xảy ra như vậy. . . . . .

Cô quên trên tay còn nắm nửa bát, bát bởi vì cô sơ sót mà rơi xuống, nước canh nóng bỏng như lũ trước mặt rơi xuống trên quần áo và mu bàn chân của cô.

". . . . . . A a a a a a a!"

Cửa phòng chậm chạp không ai mở ra cộng thêm bên trong truyền tới tiếng thét chói tai thê lương, khiến người ngoài cửa không có kiên nhẫn đợi thêm nữa, đối phương lại liên tiếp đạp mấy lần.

"Đừng! Đừng. . . Đạp. . . A. . . . . ." Gia Duyệt ngăn lại thanh cuối cùng ói toàn bộ rồi, người tới cũng đã phá cửa mà vào.

Xong rồi, bị phỏng đau còn chưa tính, còn phải tìm người sửa khóa cửa.

"Em ở đây làm cái gì? !"

Cũng may, chủ nhân tiếng hô này không để cho cô mong đợi thất bại, quả nhiên là Thẩm Phi.

Gia Duyệt bất đắc dĩ ngẩng đầu trừng mắt về phía Thẩm Phi tức giận đằng đằng: "Tốt. . . . . . Thật là đau nha. . . . . ."

"Đáng đời, ai cho em dùng chân ăn mì."

". . . . . ."

Không làm cho cô có cơ hội phản bác, Thẩm Phi bất thình lình bồng cô lên, quay đầu lại quét mắt, rất nhanh tìm đến vị trí phòng rửa tay: "Trong nhà có thuốc phỏng không?"

"Ừ. . . . . ." Bên má cô ửng hồng, yếu ớt đáp một tiếng, đưa ngón tay hướng cửa trước tủ giày.

"Tại sao có thể đem thuốc cùng giầy để một chung." Thẩm Phi quay đầu lại liếc nhìn, cảm khái nói.

"Nào có, tiện thể để luôn."

Thẩm Phi ngước mắt nhìn cô một cái, không để ý cô, mà đem cô đặt ở bên cạnh bồn rửa mặt, mở nước lạnh, phân phó nói: "Tự làm."

Ngay sau đó, anh liền chạy đến bên tủ giày, ngồi xổm người xuống, bắt đầu chuẩn bị tìm kiếm hòm thuốc.

Thật bất hạnh, mở ra tủ giày ra, một đống giầy lộn xộn lung tung dẫn đầu hướng anh trút xuống.

Thấy thế, Gia Duyệt ảo não quay đầu, hận không thể đào cái động vùi mình vào. Sớm biết anh thật sẽ đến, cô nhất định sẽ không biết dùng suốt cả ngày ngẩn người, mà là quét dọn trong nhà một lần thật sạch.

"Đây là. . . . . ."

"À?" Nghe vậy, cô quay đầu, phát hiện trên tay Thẩm Phi cầm giày người đàn ông.

"Của người nào?"

Cô cau mày suy nghĩ hồi lâu: "Ba của tôi thôi."

"Tốt nhất là vậy!"

"Nhất định là vậy á..., ngoại trừ cha tôi ra, cũng chưa có người đàn ông khác tới nhà tôi." Gia Duyệt nghiêng chân, để cho nước lạnh chảy xuôi xuống, đáp tự nhiên cũng rất tùy ý.

Nhưng người nói vô ý người nghe có lòng, nụ cười của Thẩm Phi sâu hơn mấy phần, cầm hòm thuốc trở lại bên người cô, cố làm như không có việc gì hỏi "Cậu ta chưa từng tới?"

"Người nào?" Cô mờ mịt nháy mắt.

"Nguyên Tu."

Gia Duyệt mím môi, con ngươi quay lòng vòng, quan sát ánh mắt của anh.

Mặc dù nhìn anh giống như là không có tâm tình gì, nhưng cô mơ hồ cảm thấy anh hình như đang chờ mong câu trả lời của cô. Tâm tình tà ác quấy phá, cô nhếch môi lên, mở mắt nói mò: "Đúng vậy, cũng có khả năng là Nguyên Tu . . . . . . A a a a, nhẹ, nhẹ một chút á! Anh rất kỳ quái, giày nhà tôi là của ai, mắc mớ gì tới anh chứ."

Anh không có trả lời, chỉ là bộc phát tăng thêm sức lực trong tay.

Đau đến khóe mắt Gia Duyệt cũng đã hiện lệ rồi, cô không thể không nhận thua: "Được, được rồi, nói giỡn thôi. Nguyên Tu để ý sự nghiệp của mình như vậy, sợ nhất là xì căng đan, làm sao có thể tới nhà của tôi."

Quả nhiên, lời này tựa như chú ngữ, động tác của anh êm ái hơn rất nhiều, vẻ mặt cũng chuyên chú hơn rất nhiều.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, Gia Duyệt có chút không bỏ được dời ánh mắt đi, ánh chiều tà chiếu xuống người anh, tựa như cho anh tầng kim quang, cực kỳ chói mắt đẹp mắt.

Lông mi của anh thật dài, hình môi cũng xinh đẹp.

Nếu là một nhà nào đó tạp chí cử hành xếp hạng "Người đàn ông muốn hôn nhất", anh nhất định là thứ nhất.

Ưmh. . . . . . Chính là môi xinh đẹp, cũng đã từng hôn cô.

Gia Duyệt không tự chủ được cười khúc khích.

"Đang cười cái gì?" Kết thúc xử lý phỏng, chuẩn bị cách tiến hành, Thẩm Phi thu thập đồ xong, chú ý tới cô vẫn nhìn mình không chớp mắt mà cười.

"Hả?" Cô hốt hoảng kêu lên, đuổi đi hình ảnh lúc trước quanh quẩn trong đầu, "Tôi có đang cười sao?"

"Không có sao?" Anh buông đôi tay ra, chia hai tay ra chống hai bên thân thể cô, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, "Nói tin tức tốt để cho em cười."

"Cái gì?" Không phải là muốn nói anh đồng ý yêu cầu từ chức của cô chứ? Làm ơn, chuyện này đối với cô mà nói một chút cũng không tính là tin tức tốt.

"Anh thông qua quay phim thử rồi."

"Bộ phim của Lưu giáo sư?"

Thẩm Phi gật đầu một cái.

"A a a a! Tôi nói rồi! Nếu như biến thái giống như anh, mọi người không thể thắng, giáo sư tuyệt đối không tìm được thí sinh thứ hai thích hợp hơn! Tin tưởng tôi, trước kỳ bắt đầu tôi có tham dự một buổi thảo luận bộ phim này rồi, nó nhất định có thể để cho anh đỏ hơn!" Cô vong tình bắt đầu thao thao bất tuyệt.

Bởi vì thật là vui, còn không nhịn được dùng sức ôm lấy Thẩm Phi gần trong gang tấc.

Anh uốn môi lên, điều chỉnh tư thế dễ dàng cô ôm hơn, chế nhạo nói: "Thế nào em thật giống như còn vui vẻ hơn so với anh?"

"Ách. . . . . ." Gia Duyệt ý thức được mình thất thố, chợt buông anh ra, lui về phía sau ngồi, "Tôi. . . . . . Tôi là trợ lý của anh nha, cần phải vì anh vui vẻ."

"Nhưng tôi nhớ rõ sáng sớm hôm nay người ta mới vừa từ chức." Anh tốt bụng nhắc nhở cô.

Gia Duyệt cảm thấy trong nội tâm hồi hộp một chút, thử dò xét hỏi: "Cho nên. . . . . . Anh phê chuẩn tôi từ chức?"

"Đúng vậy. Từ trước đến giờ anh rất tôn trọng lựa chọn của người khác, mặc dù nói em không có nói trước một tiếng không quá đúng á..., chỉ là bạn bè với nhau, anh cũng không so đo, ngày mai anh sẽ dặn dò tiểu Cẩm lại đi tuyển trợ lý."

". . . . . ." Cứ như vậy đồng ý? Thậm chí không có một tia không bỏ được?

Chẳng lẽ không nhìn ra cô căn bản cũng không muốn đi sao? Cô chỉ là mong đợi, chỉ là muốn tìm kiếm cảm giác tồn tại, chỉ là muốn chứng minh vị trí của mình ở trong lòng anh. . . . . . Dù là vị trí này cũng không phải là cô muốn.

"Còn dám nói em không quan tâm anh." Anh đem tất cả mất mác giữa hai lông mày của cô thu nạp vào đáy mắt, đạt được mục đích, rốt cuộc thì nói ra phán đoán suy luận của mình.

"Tôi. . . . . . Tôi nào có quan tâm." Đáng tiếc Gia Duyệt vẫn mạnh miệng.

"Có thật không? Em yên tâm, anh không thích miễn cưỡng người khác, anh chỉ muốn nói một câu, nếu như em nói em không có một chút cảm giác đối với anh, anh lập tức đồng ý yêu cầu từ chức của em, hơn nữa bảo đảm về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa, từ nay về sau, chúng ta tự đi con đường của mình. A, dĩ nhiên, em có chuyện gì cần anh hỗ trợ, anh không thể từ chối."

". . . . . ." Gia Duyệt cắn môi, cảm giác trong lòng rõ ràng mãnh liệt như vậy, lại không nói ra được.

Anh chờ chốc lát, không chịu được: "Thôi, nếu miễn cưỡng như vậy thì đừng nói, anh hiểu rồi."

Ngữ không, Thẩm Phi ngồi dậy, cười cười, xoay người chuẩn bị rời đi.

—— Bụp.

Cô chợt bắt lấy cổ tay của anh, bất cứ giá nào: "Em thích anh."

Lần đầu tiên Thẩm Phi cảm thấy câu này anh nghe ngán rồi, cũng có thể dễ nghe như thế.

Anh dừng lại bước chân, nghiêng mặt sang bên, lẳng lặng nhìn cô.

"Anh đoạt được nhân vật này, em sẽ vui vẻ như vậy, là bởi vì em coi trọng tất cả hơn anh; em không thích anh và Edie ở chung một chỗ, bởi vì em sẽ đố kỵ sẽ khó chịu; em chán ghét hình xăm trên cánh tay anh! Trước không muốn thừa nhận, là bởi vì thái độ của anh làm cho em cảm thấy anh căn bản chỉ là chọc chơi em, em không muốn trở thành loại cô gái đưa tới cửa. . . . . ."

Anh xoay người qua, không đợi cô nói hết lời, cậy mạnh đem cô giam cầm vào trong ngực, cúi đầu, môi mang theo niễn áp đánh úp về phía cô.

Gần như điên cuồng hôn, so quá khứ, mỗi một lần đều mãnh liệt hơn.

Cô cũng sắp thở không được, cũng không chịu dừng lại, bên tai là tiếng anh thở dốc nặng nề, âm thanh làm phiền người khác lòng ngứa ngáy cùng môi của anh cùng nhau dần dần trượt, từ khóe môi cô lui tới tuần tra đến vành tai, cổ, bả vai. . . . . .

"Ừ. . . . . ." Vụn vặt cắn nuốt, chọc cho cô ưm ra tiếng.

Có thể nghĩ, rên rỉ du dương đối với Thẩm Phi mà nói tựa như chất xúc tác, bàn tay của anh bắt đầu dao động.

Gia Duyệt làm xong tất cả chuẩn bị.

Mà anh, chợt dừng lại.

"Thế nào?" Cô sững sờ đặt câu hỏi, nghi vấn bật thốt lên, không còn kịp trải qua suy nghĩ loại bỏ nữa.

Giọng mong đợi khiến Thẩm Phi bật cười, trái tim cũng phát ngọt theo, anh dùng lòng bàn tay nhẹ dán sát vào gương mặt của cô, y hệt trấn an, tỉ mỉ hôn rơi vào khóe môi cô: "Đi phòng em tiếp tục."

". . . . . ." Gò má của Gia Duyệt bởi vì những lời này mà nhanh chóng biến đỏ.

Gặp quỷ, cô là có bao nhiêu không thể chờ đợi, nơi này là toilet ư!

Đều nói Làng Giải Trí là thay đổi trong nháy mắt, Gia Duyệt lại lần đầu tiên cảm nhận được, thì ra là cùng người đàn ông Làng Giải Trí nói yêu thương cũng sẽ thay đổi trong nháy mắt như vậy.

Cô giống như bị Thẩm Phi rót hũ mật suốt cả một đêm, cho rằng mình là cô gái hạnh phúc nhất trên thế giới.

Người đàn ông có thể để cho vô số cô gái đều muốn có được đang lẳng lặng coi chừng cô tỉnh lại, thay cô chuẩn bị kem đánh răng bàn chải đánh răng tốt, vì cô làm điểm tâm, thậm chí là cam kết với cô về sau không chụp cảnh nóng, không truyền xì căng đan, không hề cùng những cô gái khác có quan hệ vượt quá phạm vi công việc nữa.

. . . . . . Có phải hạnh phúc đến nên ông trời cũng sẽ đố kỵ hay không.

Ông trời quả thật đố kỵ.

Gia Duyệt đến nay cũng không có làm rõ ràng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, buổi sáng hôm đó, Thẩm Phi nhận được điện thoại của Lâm Cẩm liền vội vội vàng vàng mà đi, lúc gần đi chỉ dặn dò cô nhớ đi bệnh viện khám phỏng.

Ba ngày rồi, cô phỏng cũng sắp tốt lắm, nhưng Thẩm Phi tựa như biến mất khỏi thế gian.

Cô không tìm được anh, cửa nhà anh không ai ứng, điện thoại di động không ai nhận, đi chỗ làm việc của anh lấy được câu trả lời vĩnh viễn là "Phi ca à? Anh mới vừa đi".

Đáng chết! Cô sẽ không phải là bị chơi chứ?

Chẳng lẽ anh và Liễu Đình còn đánh cuộc giữa đánh cuộc sao? Tỷ như, trừ để cho cô cho bán mạng ở ngoài vì anh, còn bao gồm đặc biệt phục vụ là chủ động hiến thân?

Cho nên, anh hoàn toàn thắng, cô hoàn toàn không có giá trị?

Được rồi, cô có thể suy nghĩ nhiều quá hay không?

Chính là không thể trách cô, mọi người đều nói cô gái khi yêu đều sẽ lo được lo mất, huống chi, cô yêu người đàn ông cách mình xa xôi như vậy.

Giống như cỏ dại trên đất yêu ánh sao chói mắt về đêm, có phải kém rất nhiều hay không?

Tất cả thấp thỏm của cô rốt cuộc chấm dứt sau khi liên lạc với Lâm Cẩm.

"Chuyện có chút phức tạp, chúng ta gặp mặt nói chuyện."

Trong điện thoại, tiểu Cẩm nói như vậy.

Ngay khi ước định phòng ăn chạm mặt xong, anh thế nhưng lại ngồi ở đằng kia một hồi lâu cũng không thể biệt xuất một câu nói.

"Nói chuyện với anh đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh ấy đang tránh tôi sao?" Gia Duyệt không nhịn được rống lên.

Như vậy để xuống tư thái dây dưa một người, thậm chí càng dính líu đến bạn bè quanh thân anh, đối với Thường Gia Duyệt vẫn là lần đầu tiên.

Rất mất thể diện phải không? Nhưng đối với cô hiện tại mà nói, hoàn toàn không có dư thừa ý định đi băn khoăn có thể quá thấp kém hay không.

Cô chỉ muốn một đáp án.

"Ừ, người hiện tại cậu ấy không muốn gặp nhất, đúng là cô. Cho nên, cô chính là tạm thời cho cậu ấy chút không gian."

". . . . . ." Lâm Cẩm trả lời hung hăng Thường Gia Duyệt rơi từ trên mây xuống.

Mặc kệ lúc trước chuẩn bị bao nhiêu tâm tư, chính ta nghe thấy, cô còn là xụi lơ dựa vào ghế sofa, mím môi, hồi lâu đều nói không ra lời.

"Trước nghe tôi nói hết lời, chuyện không phải như cô nghĩ. Cậu ấy tránh cô là bởi vì. . . . . . Bởi vì mấy ngày trước tôi nhận được tin tức, có người tung mẩu tin tức cho bạn bè tòa soạn. Cũng may bên kia có quan hệ không tệ với tôi, cho nên không có đăng. Nhưng rất rõ ràng, người yêu sách không phải không biết quan hệ nhà kia tạp chí cùng tôi, tôi hoài nghi hành động này chỉ là cảnh cáo, còn sẽ có tiếp sau."

"Tin mới gì?" Gia Duyệt cau mày, tạm thời không thể nghĩ tới đây cùng Thẩm Phi tránh cô có quan hệ gì, nhưng từ nét mặt của Lâm Cẩm, đây không phải là tin tức bình thường.

"Nói Thẩm Phi đã từng có bệnh lây qua đường sinh dục."

"Làm sao có thể? !" Cô mất khống chế kêu to, rước lấy không ít ghé mắt, mới đè thấp giọng nói: "Loại tin tức này rất căng đi."

Lâm Cẩm đối diện sắc mặt rất nặng nề, tròng mắt do dự: "Cậu ấy thật sự có qua."

". . . . . ." Gia Duyệt ngu, sau một hồi, mới sơ kéo qua chút thần, "Đừng làm rộn, anh ấy không muốn lại có dính dấp tới tôi, không cần lấy cớ dở như vậy. Anh nói cho anh ấy biết, có lời gì thì nói thẳng, không cần thiết tự hủy tương lai như vậy. Anh ấy có thể không biết, Lưu giáo sư có thể tiếp nhận bất kỳ gièm pha gì của nghệ sĩ, duy chỉ có loại bệnh đường sinh dục, đó là đại kỵ của anh ấy, bởi vì con trai anh ấy cũng là bởi vì tính truyền bá dính vào Aids mà chết rồi. Nếu như tuôn ra loại tin tức này, vai diễn của anh ấy tuyệt đối không gánh nổi."

"Những thứ này Thẩm Phi rất rõ ràng, sao sùng bái đạo diễn Lưu, như thế nào lại không biết chuyện của đạo diễn Lưu. Chuyện tôi vừa nói, tất cả đều là thật, cô dùng đầu óc có được không, nếu như Thẩm Phi muốn hất một cô gái ra, cần hoảng hốt như vậy không?"

"Nhưng anh. . . . . . Anh. . . . . ." Anh làm sao có thể đã từng có loại bệnh đó? !

"Đây chính là nguyên nhân gần đây cậu ấy không muốn gặp cô, bao gồm cả cô, tất cả người bình thường nghe cái loại bệnh đó, đều biết dùng bốn chữ ‘bệnh đường sinh dục’ này để hình dung. Nhưng cô trẻ con không có nghĩ qua, có rất nhiều người dính vào loại bệnh này đều là bị động. Tôi nhớ được tôi đã đề cập với cô, cậu ấy đã từng đến các nơi trên thế giới trợ giúp những trẻ em chịu loạn lạc chiến tranh cùng nạn đói khốn nhiễu. Cậu ấy sẽ nhiễm bệnh, cũng là bởi vì tại nơi nào đấy vừa vặn xảy ra chiến loạn, cậu ấy truyền máu cho một tên bị đạn bắn bị thương, bởi vì điều kiện y học nơi đó quá kém, mà bị lây bệnh. Nghiêm chỉnh mà nói cậu ấy là người bị hại. Còn may là, hôm sau cậu ấy mới trở về nước Mỹ, phát hiện sức khỏe không đúng mới kịp thời chữa trị."

Gia Duyệt dùng thời gian thật lâu để tiêu hóa hết lời nói của Lâm Cẩm.

Mặc dù trước trải qua điều tra cũng biết tin tức ngày đó trên tạp chí, về việc Thẩm Phi trợ giúp những đứa bé kia là thật, nhưng cô không có lường trước qua anh vì làm những việc này, bỏ ra giá cao như vậy.

Chiến loạn, nạn đói, tật bệnh. . . . . . Đoạn thời gian đó, anh tương đương với khiêng quan tài sống.

Cô nghe nói qua rất nhiều người vì trợ giúp những trị liệu cho những hoàn cảnh kia xong, trong quá trình truyền máu dính vào tật bệnh.

Mà mới vừa rồi, một nháy mắt kia, cô như đại chúng bình thường, mang theo ánh mắt khác thường như những người kia đến đối đãi với thành viên —— Thẩm Phi.

Cô hít sâu một hơi, suy nghĩ một chút, hỏi "Tung cho tạp chí đoán chừng có phải còn bao hàm các loại sổ khám bệnh của Thẩm Phi hay không?"

"Quả thật không sai biệt lắm, cho nên cái loại yêu sách chính xác đó, thật sự có thể sẽ phá hủy sự nghiệp của Thẩm Phi. Đến lúc đó coi như công khai nguyên nhân cậu ấy nhiễm bệnh, sợ là cũng không còn bao nhiêu người tin."

"Anh nên biết là ai tung tài liệu đi, có phải Nguyên Tu hay không?" Cô quá quen với loại thủ đoạn đả kích của đối thủ rồi, trước kia cô thường dùng, mà có thể làm càng triệt để hơn so với cô, sợ rằng chỉ có Nguyên Tu.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Lâm Cẩm gật đầu một cái.

"Tôi biết rồi." Gia Duyệt uống một hớp nước lớn, mạnh mẽ để cho mình bình tĩnh, "Anh giúp tôi chuyển cáo Thẩm Phi, gần đây tôi sẽ không đi quấy rầy anh ấy, nhưng xin anh ấy có chút lòng tin với tôi. Một khi tôi yêu một người, sẽ yêu từ đầu đến chân, vô luận anh ấy là tốt là xấu, ở trong mắt tôi, anh ấy đều không cách nào vượt qua hoặc thay thế."

Chẳng qua nhờ Lâm Cẩm chuyển đạt mấy câu an ủi làm việc mất công, điều này hiển nhiên không phải tác phong của Thường Gia Duyệt.

Mà Nguyên Tu chính là quá mức rõ ràng cá tính của Gia Duyệt, cho nên từ ngày tuôn ra tin tức đó trở đi, anh đợi.

Rốt cuộc, chờ được cô.

"Có thể bỏ qua cho Thẩm Phi hay không?" Cô nắm chặt hai quả đấm, đứng ở cửa phòng hóa trang, đi thẳng vào vấn đề.

Vẻ mặt đó không muốn lãng phí thời gian có quá nhiều dây dưa cùng anh, khiến Nguyên Tu cảm thấy lòng như đao cắt, anh vừa lòng ngồi trên ghế sa lon, bắt chéo hai chân thon dài, cười lạnh nói: "Hiếm khi đến tìm anh, sẽ không có những chuyện khác để nói sao?"

"Anh cảm thấy thế nào? Anh cũng rất rõ ràng nếu như không phải là vì Thẩm Phi, tôi căn bản sẽ không tới tìm anh."

Một lời trúng đích, Nguyên Tu không thể nào phản bác, anh chính là quá rõ ràng cá tính của cô, mới có thể ra hạ sách này: "Anh ta quan trọng như vậy ư?"

"Đúng, rất quan trọng." Cô trả lời không chút do dự.

Nguyên Tu thề, anh vốn không muốn chơi quá lớn, chỉ là muốn cho Thẩm Phi một cảnh cáo mà thôi.

Nhưng mà, thái độ của Thường Gia Duyệt hoàn toàn chọc giận anh: "Nếu quan trọng như vậy, vậy em cầu xin anh à. Cầu xin anh mà nói..., anh có thể suy xét. . . . . ."

——Bịch.

Rõ ràng cố ý gây khó khăn, Nguyên Tu cũng còn chưa nói xong, cô gái trước mắt đột nhiên uốn gối quỳ xuống.

Cử chỉ này để cho anh ngạc nhiên hồi lâu, anh biết Thường Gia Duyệt có một thân ngạo khí, thời điểm coi như đã thích anh, cũng sẽ không cúi đầu.

Nhưng bây giờ, cô lại vì Thẩm Phi mà quỳ gối cầu xin anh.

"Tôi cầu xin anh bỏ qua cho anh ấy!"

"Thường Gia Duyệt, em đứng lên cho anh!" Nguyên Tu thừa nhận, anh không có yêu cô như vậy, yêu đến mức không thể không có cô, nhưng anh vẫn thật yêu thương cô.

Anh gầm nhẹ, cô ra vẻ không nghe. Cô cứ không nhúc nhích như vậy, chặt chẽ nhìn anh chằm chằm.

"A." Anh quay đầu đi, bất đắc dĩ cười gượng, "Có phải chỉ cần anh bỏ qua cho anh ta, cái gì em cũng chịu làm, vậy thì cũng có thể trở lại bên cạnh anh sao?"

"Không thể nào."

". . . . . ." Quả nhiên là Thường Gia Duyệt, kiên trì nguyên tắc tuyệt sẽ không bởi vì bất cứ chuyện gì mà buông tha.

"Anh cũng thấy đấy, tôi yêu anh ấy, thật rất thích. Tôi có thể vì anh ấy làm bất cứ chuyện gì, duy chỉ không bao gồm chuyện đem mình cho người khác." Bởi vì anh nói qua, anh không cần người của anh hy sinh nhan sắc thay anh tranh thủ bất kỳ vật gì. Mà cô, cũng đã triệt triệt để để là người của anh rồi. Gia Duyệt mấp máy môi, tiếp tục nói, "Tôi hiểu rõ anh, sẽ không thích trong lòng cô gái bên cạnh chỉ có người khác. Lúc ăn cơm tôi sẽ nghĩ đến anh ấy, làm việc cũng sẽ nghĩ đến anh ấy, buổi tối nằm mơ nói không chừng còn thường xuyên mơ thấy anh ấy, Làng Giải Trí lại lớn như vậy, ngày nào đó nếu như anh cùng anh ấy giao chiến, tôi cũng nhất định sẽ thiên vị anh ấy. Một người đại diện như vậy, anh còn cần không?"

Lời nói này, chọc cho Nguyên Tu cười khổ: "Khó trách người khác đều nói, người hiểu rõ mình nhất thường thường có thể gây tổn thương cho mình nhất. Em thắng, người đại diện như vậy anh xác thực sẽ không cần."

Gia Duyệt âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng . . . . . ."

Shit! Có lời gì sao không nói một lần cho xong đi!

"Em nên hiểu anh, nên biết, anh không muốn gì đó, không có nghĩa là người khác có thể có."

"Muốn như thế nào?"

"Rời khỏi Thẩm Phi, anh liền bỏ qua cho anh ta." Chỉ cần Thường Gia Duyệt không giúp Thẩm Phi, vậy anh mới có hi vọng cùng Thẩm Phi phân cao thấp.

Dù sao, ai cũng không hi vọng đem một người hiểu mình như vậy, ở lại bên cạnh đối thủ.

"Được."

Cô đồng ý quá sảng khoái, ngược lại khiến Nguyên Tu không có cách nào tin.

"Có mấy lời tôi muốn nói rõ ràng trước với anh. Tôi sẽ rời đi, hơn nữa khi nào thì đi, đi tới đâu, cũng sẽ không cho anh ấy biết. Nhưng nếu như anh ấy có chuyện gì, tôi nhất định sẽ làm cho anh thua càng thảm." Muốn phá đổ Nguyên Tu không thể không có biện pháp, chỉ là dù sao cô cũng vì người đàn ông này bỏ ra đầy nhiệt huyết, không phải vạn bất đắc dĩ, cô không xuống tay được.

Về phần rời đi, cô có thể không nói cho Thẩm Phi, nhưng không có nghĩa là không thể nói cho Lâm Cẩm.

http://diendanlequydon.com

Hoặc là, lấy năng lực của Thẩm Phi, coi như cô cái gì cũng không nói, nếu anh muốn tìm, nhất định có thể tìm tới.

"Được, đồng ý." Nguyên Tu bỏ đi băn khoăn, đứng dậy đi lên trước, dịu dàng kéo cô lên, "Tôi đưa em trở về."

"Không cần. . . . . ."

"Chỉ là đưa đoạn đường mà thôi." Chắc cũng là một lần cuối cùng.

Anh biết rõ, từ nay về sau, anh và Gia Duyệt chỉ sợ là ngay cả bạn bè cũng không làm được rồi, cô sẽ vĩnh viễn cũng không muốn nhìn thấy anh.

"Tùy anh." Cô cũng không nhăn nhó nữa.

Nếu như Gia Duyệt biết, Thẩm Phi vừa lúc cũng tới Đài Truyền Hình ghi hình, lại vừa lúc ở bãi đỗ xe nhìn thấy cô lên xe của Nguyên Tu, cô liều chết cũng sẽ không mềm lòng khiến Nguyên Tu đưa.

Một màn trai tài gái sắc chói mắt, cứ như vậy giọi vào trong mắt Thẩm Phi.

Anh không biến sắc ngồi ở trong xe, mặt không chút thay đổi, đưa mắt nhìn Thường Gia Duyệt lên xe Nguyên Tu.

Cho đến khi chiếc xe kia rời khỏi bãi đỗ xe, anh lấy lại tinh thần, giống như là không xảy ra chuyện gì, nhìn về phía Lâm Cẩm: "Không phải nói thời gian không còn kịp rồi sao? Còn không đi?"

"Cậu. . . . . . Cậu không cần đi theo xem một chút sao? Tớ sợ Gia Duyệt là vì cậu mà làm việc ngốc." Ngược lại Lâm Cẩm không che giấu chút lo lắng nào.

"Cô ấy giống như vậy sao?"

". . . . . ." Lâm Cẩm không lời có thể nói.

Quả thật không giống, mặc dù một đường không lời cùng Nguyên Tu, nhưng nét mặt cô lên xe thật bình tĩnh, bình tĩnh giống như là đi nhờ xe mà thôi.

Lấy cá tínhcủa cô, dù có một tia không tình nguyện, cũng sẽ đặt ở trên mặt.

Điểm này Lâm Cẩm rõ ràng, Thẩm Phi tự nhiên rõ ràng hơn.

Gia Duyệt chưa có về nhà, đứng ở cửa nhà mình nói tạm biệt với Nguyên Tu, cô lập tức thuê xe chạy tới nhà Thẩm Phi.

Trong dự liệu, nhà anh không có ai.

Cô ngồi xếp bằng ở cầu thang trước cửa nhà anh, quyết định chủ ý nhất định phải chờ anh trở về.

Cô trước tiên muốn nói cho anh biết, Nguyên Tu đồng ý không hề náo loạn nữa.

Còn muốn chính miệng nói cho anh biết, cô thật không có chút nào để ý anh đã từng dính qua bệnh gì, chỉ cần anh nguyện ý với cô là để cho thân thể mình khỏe mạnh là tốt.

Thậm chí. . . . . . Cô tham lam muốn hỏi anh, có thể buông tha bao nhiêu vì cô?

Cô ngán, đối với cái Làng Giải Trí tất cả đều hắc ám nhàm chán, cô muốn rời đi, nhưng nếu như anh còn ở trong đó, cô nhất định vĩnh viễn đều không bỏ được.

Chờ quay xong bộ phim của giáo sư. . . . . . Anh sẽ nguyện ý ẩn lui vì cô sao?

Tựa như đã từng vì không để cho Edie lúng túng, ở thời khắc mấu chốt của sự nghiệp tiếu sái đi làm công ích trên toàn thế giới, đã biến mất suốt hơn một năm.

Lần này, anh có thể vì cô làm được nhiều hơn càng triệt để hơn chút không.

Tất cả muốn nói, tất cả vấn đề, cũng không có cơ hội có thể nói ra khỏi miệng.

Gia Duyệt một mực ở cửa nhà anh đợi đến rạng sáng, mí mắt càng ngày càng chìm, dựa vào tường cô bất tri bất giác liền ngủ mất rồi.

Giấc ngủ không sâu, nông đến mức tiếng nói chuyện với nhau từ xa đến gần, có thể đem cô thức tỉnh.

"Làm sao anh nặng như vậy, ai ai ai, tay không nên sờ loạn á!"

Đó là một giọng nữ yêu kiều, Anh văn liên tiếp lưu loát, Gia Duyệt miễn cưỡng có thể bắt được mấy từ then chốt nghe hiểu, khâu ra một câu đầy đủ.

Chủ nhân của âm thanh là ai, cô đã đoán được.

Quả nhiên, không bao lâu sau, Edie đỡ Thẩm Phi đang say xuất hiện trong tầm nhìn của cô.

"Ah, cô là. . . . . . Trợ lý?"

Cô ấy giống như là nhận ra cô, lại giống như chỉ là hỏi thăm.

Gia Duyệt không biết trả lời như thế nào, không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía Thẩm Phi.

Anh cũng không có say đến quá lợi hại, hơn nữa nhìn thấy Thường Gia Duyệt bên cạnh cửa, có lẽ cơ hồ đã tỉnh táo.

"Hả?" Vậy mà anh thế nhưng lại không thấy tầm mắt của cô, nửa cúi đầu hừ một tiếng, tà mị treo nụ cười yếu ớt, "Không cần để ý cô ấy."

". . . . . ."

Cô chờ bao lâu, săn sóc cho anh thời gian an tĩnh, kế hoạch gì cũng không có liền xúc động chạy đi tìm Nguyên Tu. . . . . . Vì chính là chờ anh một câu "Không cần để ý cô ấy" ? !

Đả thương người không chỉ là lời của anh, còn có anh không nhìn. Anh giống như căn bản không nhìn thấy cô, vẫn ôm Edie mở cửa nhà ra.

"Thẩm Phi!" Gia Duyệt hung hăng mím môi, do dự chốc lát, vẫn không thể nào nhịn được không cam lòng, gọi anh lại.

"Có chuyện gì sao?" Anh phối hợp dừng bước, giọng bình thản, anh chỉ có không tập trung.

"Bảo cô ấy đi, em không thích trong nhà có tư vị của những cô gái khác."

Nếu không phải còn ôm lấy một tia hi vọng đối với anh, cô tuyệt sẽ không nói lên yêu cầu bốc đồng này.

Phải biết, cô gái bình thường tùy hứng đều bởi vì cô yêu người đàn ông cho nên cô khuyến khích phần này.

Vậy mà. . . . . . Thẩm Phi tự tay rớt bể khuyến khích của cô, thậm chí là tự ái.

"Phi." Anh nhếch khóe môi, "Nơi này là nhà tôi."

Nghe ra tràn đầy châm chọc, nhưng trên thực tế chỉ có Thẩm Phi biết, anh đang cười nhạo chính anh.

Tại sao nghe cô tự nhiên nói ra chữ "Nhà" này, còn là sợ hãi.

Thiếu chút nữa, anh liền muốn buông vũ khí đầu hàng, cũng muốn hỏi rõ ràng cô rốt cuộc cùng Nguyên Tu đi đâu? Hai người bọn họ tại sao phải ở chung một chỗ? Trong miệng luôn nói đã để xuống chuyện trước kia, vậy tại sao. . . . . . Nhưng tại sao cô cố tình vào lúc này, cùng người tình cũ ra vào một đôi?

Nhưng cuối cùng, anh vẫn nhịn được mà không đến hỏi, bởi vì sợ đáp án làm mình không chịu được.

Những thứ giãy giụa này chỉ xảy ra ở trong khoảnh khắc.

Gia Duyệt không cảm thấy cũng xem không hiểu, cô đã thấy, chính là người đàn ông treo nụ cười lạnh, lạnh nhạt xoay người. Đối với yêu cầu của cô, anh ra vẻ không nghe.

Cô trơ mắt nhìn anh ôm người khác vào phòng, cửa phòng đóng lại, trong nháy mắt, cô hình như còn nghe được âm thanh tan nát cõi lòng.

Âm thanh này quá lớn, cho tới lúc cô căn bản không có dư lực đi lắng nghe tiếng cãi vả bên trong phòng truyền tới.

"Anh lợi dụng tôi!"

"Cái gì?" Thẩm Phi híp hai mắt đang say.

"Đừng giả bộ ngu, làm cái mập mờ đó, không phải là vì lợi dụng tôi chọc tức cô gái kia sao!"

"Vậy thì thế nào, bị cô lợi dụng nhiều lần như vậy, thỉnh thoảng cũng nên lấy lại một chút chứ."

"Căn bản không phải cái vấn đề này được không? Ngươi có lời gì không thể nói rõ ràng với cô ấy sao? Liền nhất định phải dùng phương pháp nát như vậy?"

". . . . . . Tôi. . . Không dám hỏi."

Nghe vậy, Edie tựa như nhìn thấy quỷ, hoảng sợ trợn to cặp mắt: "Anh đến cùng phải Thẩm Phi hay không? Không dám? ! Anh rõ ràng cũng có chuyện không hề dám? !"

Quả thật rất khó làm cho người ta tin, một người đàn ông ngay cả mưa bom bão đạn cũng không sợ, dĩ nhiên cũng thua bởi trong tay một cô gái.

"Tốt lắm, đừng tranh cãi nữa, do bản thân mình, tôi muốn ngủ một lát."

Nếu như có thể sớm biết, một giấc này thiếu chút nữa để cho anh vĩnh viễn mất đi Gia Duyệt, anh coi như mệt mỏi nữa cũng nhất định chống đỡ không ngủ đuổi theo cô.

Đáng tiếc, cái thế giới này không có nếu như, càng không có sớm biết.

Đúng, Thường Gia Duyệt không thấy, ở buổi tối hôm đó, không chào mà đi.

Không có ai biết cô đi đâu, cô thậm chí ngay cả đôi câu vài lời cũng không để lại cho Thẩm Phi.

Mà Nguyên Tu vậy cũng không có động tĩnh.

Thẩm Phi tỉnh táo hồi tưởng lại vô số lần đoạn tất cả chuyện xảy ra trong thời gian đó: cô từ chỗ Lâm Cẩm biết được chuyện của anh, liền vừa vặn bị anh bắt gặp ở chung một chỗ cùng Nguyên Tu.

Hiếm có một cơ hội tốt như vậy phá đổ anh, Nguyên Tu lại không hề làm gì cả.

Duy nhất chỉ có một khả năng, Thường Gia Duyệt nhất định đồng ý chuyện gì với cậu ta.

Anh cũng thử đã đi tìm Nguyên Tu, đáng tiếc, không thu hoạch được gì.

Công việc, tìm Thường Gia Duyệt, cuộc sống của Thẩm Phi hình như cũng chỉ còn lại có hai chuyện này.

Tất cả mọi người cho là qua mấy ngày, anh có thể khôi phục bình thường. Nhưng sự thật chứng minh, bọn họ cũng đánh giá thấp tầm quan trọng của Thường Gia Duyệt đối với anh.

Đã hơn một năm, anh cũng không có nhúc nhích chút nào ý niệm muốn buông tha.

Để cho anh ngoài ý là, có người hình như có một dạng ý tưởng giống anh.

Người kia giờ phút này đang an vị ở bên cạnh anh, nhìn chính anh té ở trên ghế sa lon phòng khách trong nhà, bất đắc dĩ lắc đầu một cái: "Này, làm sao cậu không một chút hưng phấn nào vậy, cậu cũng đã vào vòng ảnh đế. Chậc chậc, khó trách trước kia Thường Gia Duyệt liều chết giúp cậu tranh thủ nhân vật chỗ đạo diễn Lưu, khi đó không phải cô ấy xác định đúng nhân vật này có tiền đồ. . . . . ."

Nói xong, đối phương ý thức được mình đang không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, mau chóng ngậm miệng.

Đáng tiếc, đã trễ.

Thẩm Phi lười biếng liếc nhìn bạn tốt Liễu Đình, không còn hơi sức đáp lời.

"Còn không có tin tức của cô ấy sao?"

"Ừ." Đáp một tiếng, Thẩm Phi chợt ngồi dậy, "Tôi phát hiện một chuyện rất kỳ quái."

"Cái gì?"

"Tại sao cậu giống như càng muốn phải tìm được cô ấy hơn so với tôi?"

". . . . . ." Làm ơn, huynh đệ, kia là ánh mắt gì, tẩu hỏa nhập ma à, nhìn ai đều giống như tình địch vậy.

"Hả?" Không có được đáp án, Thẩm Phi không vui.

"Nói nhảm sao không phải, tôi có quan hệ thế nào với cậu, chuyện của cậu cũng là chuyện của tôi."

"Cô gái của tôi cũng là cô gái của cậu?"

"Wey wey Wey!" Đủ rồi nhé, thích đương nhiên ghen, uống một vạc đó chính là đụng chạm hai.

"Nói thật." Anh tin tưởng Liễu Đình vẫn tính là người đủ nghĩa khí, nhưng anh không tin chính mình còn chưa có thỉnh cầu cầu viện, Liễu Đình sẽ tự nhiên cảm giác địa vị huynh đệ xông pha khói lửa.

Liễu Đình cũng ý thức được, ở trước mặt cậu ấy anh đủ hiểu biết rồi, không gạt được bất cứ chuyện gì.

Sự việc đã bại lộ, đó là chuyện sớm hay muộn.

Vì vậy, anh thẳng thắn: "Thật ra thì, là như vậy. . . . . . Cậu phải gắng giữ vững tỉnh táo nghe tôi nói hết nha."

"Nói." Thẩm Phi đã rất không thể tỉnh táo hơn.

"Ưmh, có lần cậu quay quảng cáo tôi đi phòng thay đồ, trong lúc vô tình Thường Gia Duyệt nghe tôi nhắc tới đánh cuộc giữa chúng ta." Kể xong câu này, anh dừng một chút, chờ đợi Thẩm Phi rít gào.

Không ngờ bạn tốt bên cạnh cực kỳ an tĩnh.

Thẩm Phi cau mày suy nghĩ hồi lâu: "Đánh cuộc gì?"

"Cậu không nhớ rồi hả?" Chà CMN, chẳng lẽ tất cả đánh cuộc thật ra thì đều chỉ có một mình anh nhớ, "Cậu đã nói sẽ làm cho Thường Gia Duyệt bán mạng vì cậu."

". . . . . . Cô ấy biết? !" Anh đang quay quảng cáo cô cũng biết, sau đó lại một bộ hoàn toàn không sao cả, là cô quá biết diễn, hay là thật không ngại?

"Ừ, tôi nói xin lỗi, tôi có tội, tôi sám hối."

Ai muốn cậu nói xin lỗi sám hối! Thẩm Phi quan tâm hơn chính là. . . . . ."Lúc ấy cô ấy có phản ứng gì?"

"Ghét bỏ chúng ta chơi quá nhỏ, hỏi tôi có hứng thú chơi lớn hơn hay không."

Quả nhiên là Thường Gia Duyệt sẽ có phản ứng. Không cần phải nói, Liễu Đình cũng nhất định sẽ đồng ý: "Xin hỏi các người chơi cái gì?"

"Ách. . . . . . Chơi cậu."

". . . . . . ! ! ! !"

"Đừng, đừng kích động, nếu là đả thương tôi, sẽ không có người nói cho cậu biết đầy đủ quá trình rồi."

Xem như cậu lợi hại! Thẩm Phi quét tới một đạo nhìn chằm chằm, ý bảo cậu thức thời thì mau nói chuyện.

"Ngay lúc đó nguyên thoại của cô ấy nói như thế . . . . . ." Liễu Đình ho nhẹ một tiếng, tận lực nói lại như miệng của cô vào lần đó, "Tôi cá là Thẩm Phi sẽ yêu coi trọng tôi, hơn nữa vì tôi mà thối lui khỏi Làng Giải Trí. Anh thua thì đi cửa radio chạy trần truồng, tôi thua cho tạp chí tung ảnh nude. . . . . . Có phải không, cô gái này thật chơi được thật to."

http://diendanlequydon.com

"Cậu đừng nói cho tôi biết, vội vã tìm được cô ấy chính là vì muốn cho cô ấy tung ảnh nude đấy!" Thẩm Phi nghĩ qua, người này nếu đã dám gật đầu, cậu ấy nhất định quất cô, không chút do dự, không chút lưu tình.

"Dĩ nhiên không phải. Ách, được rồi, tôi thừa nhận, trước tôi xác thực là nghĩ như vậy. Tôi cho rằng nếu cô ấy thua, vậy thì đại biểu cho cậu không yêu cô ấy, vậy tôi chơi như thế nào cũng không sao cả rồi. Nhưng mà bây giờ. . . . . ." Anh tinh tế quan sát Thẩm Phi chán chường gầy gò ngay trước mắt, anh ý thức được mình lúc nào cũng có thể chạy trần truồng ở Đài Truyền Hình, "Ưmh, tôi muốn tìm cô ấy, cùng cô ấy thương lượng ván này coi như ngang tay, kết thúc hòa bình chứ sao."

"Ơ, cậu thật đúng là lời hứa đáng giá nghìn vàng, đến nơi đến chốn."

"A, ha ha, quá khen quá khen, cậu sẽ giúp tôi chứ, sẽ không chịu nhìn tôi chạy trần truồng đi?"

"Dĩ nhiên, tôi thế nào chịu." Anh thế nào cam lòng để cho Gia Duyệt tung ảnh nude.

Giúp Liễu Đình? Nói giỡn! Coi như anh là Nhị gia, cũng sẽ không hai đến "lấy tay bắt cá"!

Đây là một buổi lễ trao giải lấp lánh ánh sao, cũng là người coi trọng điện ảnh Quốc Nội nhất, một thời hoàng kim.

Trong đó, bị chú mục đương nhiên thuộc về ảnh đế và ảnh hậu.

Năm nay ảnh đế cạnh tranh rất kịch liệt, trên căn bản chia làm hai phái, một phái tán thành cho Đại Tân sinh cơ hội ủng hộ Nguyên Tu, một phái khác là ủng hộ Thẩm Phi.

Hai phái ngày ngày bấm phải khí thế ngất trời. Buổi lễ trao giải đó, hai vị ở phía sau đài không thể buông tha đương sự, cũng tràn ngập mùi thuốc súng giống nhau.

"Chúc mừng." Nguyên Tu dẫn đầu lên tiếng chào hỏi.

"Cùng vui." Thẩm Phi đáp rất qua loa, rõ ràng không muốn có quá nhiều trao đổi cùng anh ta.

"Anh nói xem, tối nay hai chúng ta ai sẽ thắng?"

"Hỏi giám khảo ấy."

Mặc dù Thẩm Phi lạnh nhạt mà không lời nào có thể miêu tả được, coi như người mù đều có thể nhìn không hiểu, nhưng Nguyên Tu vẫn cũ không trở ngại nói tiếp.

Trên thực tế, anh chỉ vì đem lời nên nói nói rõ ràng, mới có thể chờ chịu được Thẩm Phi: "Cũng thế, người nào thắng cũng không quan trọng, bên thắng chân chính chỉ có Gia Duyệt."

"Có ý tứ gì?"

Quả nhiên, chỉ có nghe đến hai chữ "Gia Duyệt" này thì Thẩm Phi mới hăng hái.

Nguyên Tu cười cười: "Chúng ta đều dựa vào cô ấy tranh thủ nhân vật vào vòng, chẳng lẽ người thắng không phải là cô ấy sao?" Dừng lại một lát, anh tiếp tục nói: "A, có thể anh không biết, Gia Duyệt đã từng quỳ gối cầu xin tôi bỏ qua cho anh."

"Anh có phải đàn ông hay không! Khó chịu liền hướng vào tôi, muốn một cô gái quỳ xuống, còn là một cô gái đã từng bỏ ra nhiều như vậy vì anh, thật là tiện đến không có hạn cuối."

"Anh có tư cách gì nói tôi? Cô ấy chỉ vì anh cầu xin tôi, mà còn anh, anh thế nào đối với cô ấy? Dạ thưa, tôi xác thực nói qua nếu như cô ấy nguyện ý rời khỏi anh, tôi liền nguyện ý bỏ qua cho anh. Nhưng với cá tính của Gia Duyệt, tôi rõ ràng, anh cũng rõ ràng. Coi như lúc ấy cô ấy đồng ý với tôi, cũng nhất định sẽ nghĩ đến phương pháp lưỡng toàn hơn. Anh, mới chân chính là người ép cô ấy không chào mà đi."

"Phì." Thẩm Phi bật ra cười lạnh, không phải là không có tự trách, mà là không muốn biểu hiện ra ở trước mặt Nguyên Tu, "Tôi không cần một người mảnh vụn tới dạy tôi làm sao làm người đàn ông."

"Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú dạy anh. Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, vé máy bay của cô ấy là tôi giúp cô ấy đặt, tôi biết rõ cô ấy ở đâu."

"Cô ấy ở đâu?"

"Anh có nghĩ qua muốn dùng tư thái như thế nào đi tìm cô ấy không?" Nếu như Thẩm Phi còn tiếp tục làm siêu sao cao cao tại thượng, Gia Duyệt sẽ với không tới như cũ, coi như Thẩm Phi tìm được cô ấy, sợ rằng sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ rời đi.

Nói như vậy, anh không xác định hành động và việc làm hôm nay của mình, đến tột cùng là đang giúp cô hay là hại cô.

"Đây là chuyện của tôi."

"A, tôi đột nhiên lại quên cô ấy ở đâu rồi."

". . . . . . Cậu muôn tôi làm như thế nào?" Thẩm Phi mềm nhũn, đây cũng là từ lúc anh xuất đạo tới nay, lần đầu tiên ở trước mặt đồng nghiệp hạ thấp tư thái, mặc dù trước kia yên lặng Vô Danh thì anh cũng thủy chung bọc một thân kiêu ngạo.

"Hia cảnh của cô ấy cũng không tốt, những năm gần đây, cô ấy cố gắng vì công việc, không thể nói tất cả đều là vì tôi, cũng vì để cho cha mẹ cô ấy được sống cuộc sống tốt hơn. Cô rất miệng cọp gan thỏ, thiếu hụt cảm giác an toàn, không cần để cho cô ấy nhìn thấy bất kỳ xì căng đan nào về anh, tên kia rất cẩn thận mắt. A, còn nữa, cô ấy là loại tự tin quá độ thật ra thì biểu hiện chính là tự ti, cho nên ngàn vạn đừng để cho cô ấy cảm giác mình rất kém cỏi. . . . . . Tóm lại, lần này yêu cầu duy nhất của tôi chính là hi vọng anh có thể yêu cô ấy, tối thiểu đừng giống tôi yêu ích kỷ lại dị dạng như vậy."

Lúc trước, Nguyên Tu luôn cho là, anh bởi vì kiêng kỵ năng lực của Gia Duyệt, cho nên mới không muốn để cô ở lại bên cạnh Thẩm Phi.

Sau đó, anh mới dần dần phát hiện, anh yêu cô.

Chỉ là anh yêu thành một loại vũ khí, lần nữa tổn thương cô.

Muốn khiến tất cả trở lại quỹ đạo ban đầu căn bản là không thể nào, chuyện anh có thể làm chính là đem Thẩm Phi trả lại cho cô, đây là anh thiếu.

Hoặc là nên nói, anh thiếu Gia Duyệt đời này cũng còn không rõ, thế nhưng anh lại tỉnh ngộ quá muộn.

Nếu như sớm một chút, cũng sẽ không hại cô và Thẩm Phi như vậy; nếu như. . . . . . Sớm một chút nữa, bọn họ có khả năng đã sẽ thành thân thuộc hay không?

Lần này buổi lễ trao giải bị tôn sùng là kinh điển nhất.

Tất cả đều bởi vì Thẩm Phi đột phá trùng vây lên ảnh đế.

Làm cho người ta không ngờ chính là cảm nghĩ của tân khoa ảnh đế giành giải thưởng. . . . . .

Nghe xong đoạn cảm nghĩ kia, Liễu Đình Liễu thiếu gia ở khu VIP chẳng những không có làm huynh đệ vui vẻ hoặc là ủng hộ, mà là mất khống chế phát ra một tiếng mắng: "Fuck! Lừa bịp! ! Hai người các người chính là thông đồng tới chơi tôi ư! ! !"

Ừ, trước cũng mang Thẩm Phi đoạt giải về, trong nháy mắt nói đến.

Ở hiện trường, vô số tiếng vỗ tay, người trong cuộc kinh ngạc mà nhìn xem tòa cúp đến ngẩn người.

Hồi lâu, khi tiếng vỗ tay dần dần biến mất, cũng không còn thấy anh có khuynh hướng muốn mở miệng.

Mắt thấy cũng còn nhanh tẻ ngắt hơn, người chủ trì vội vàng mở miệng nói: "Hắc, hắc hắc he he, Phi ca Phi ca, hồi hồn rồi, đây là sự thực, không phải là mộng."

Phía dưới truyền đến trận trận tiếng cười ầm lên, Thẩm Phi cũng được gọi thần về.

Anh mấp máy môi, buông tay, cảm khái cười yếu ớt: "A, quả thật không biết nên nói gì. Bởi vì, tôi rất muốn chia sẻ cùng cảm tạ người kia. . . . . . Cô ấy không có ở đây."

"Tôi. . . . . . Tôi không xác định còn có thể tìm cô ấy về hay không, cũng không biết phải tìm bao lâu, a, tính khí của cô ấy rất lớn, coi như tìm được cũng sẽ rất khó dụ dỗ." Anh nói xong rất là tự giễu, tay cầm cúp nắm chặt hơn, "Chẳng qua tôi rất xác định, tôi vẫn sẽ tìm, tiếp tục dụ dỗ, cho đến khi cô ấy nguyện ý gả cho tôi thì mới dừng lại. Bởi vì tôi yêu cô ấy, muốn cho cô ấy một mái nhà."

"Tôi không hy vọng mỗi sáng sớm cô ấy mở tờ báo ra, liền nhìn thấy xì căng đan của tôi cùng những cô gái khác; cũng không hi vọng cuộc sống của cô ấy bởi vì tôi mà bị quấy rầy; càng không hy vọng cô ấy bị truyền thông lấy ra so sánh với những mầm mống trong quá khứ kia. Cho nên, đây là một bộ phim cuối cùng của tôi, xin cho phép tôi làm người bình thường." Ngữ không, anh hướng về phía người xem dưới đài bái một cái thật sâu.

"Xin cho phép tôi đi yêu một cô gái, cám ơn." Vừa khom người chào.

—— Bịch.

Theo tiếng đánh nhẹ nhàng của con chuột, hình ảnh video bị cố định.

Trong màn ảnh máy vi tính, khuôn mặt Thẩm Phi hơi có vẻ tiều tụy rồi lại cực kỳ chân thành tha thiết giọi vào con ngươi Tùy Trần.

"Như thế nào, như thế nào?" Một bên, Tạ Miểu nắm con chuột nhún vai, càng không ngừng hỏi bạn tốt bên cạnh.

"Tôi tương đối hiếu kỳ chuyện này cậu nghe được từ đâu?"

". . . . . ." Tâm tình Tạ Miểu tăng cao chợt bị dập tắt, anh miêu tả lâu như vậy lịch sử ảnh đế Truyền Kỳ lãng mạn, người này chỉ đáp lại anh một câu như vậy? Khinh người quá đáng rồi, "Cái gì chuyện xưa! Tuyệt đối chân thật có được hay không! Dĩ nhiên, cũng không loại bỏ có thành phần chủ quan của người trong cuộc á..., tóm lại, vậy cũng là chính miệng cha vợ đại nhân của cậu nói cho tôi biết, ngay cả đĩa CD buổi lễ trao giải năm đó, cũng là ngài ấy cho tôi."

"Được rồi, coi như lão hồ ly không có nói bậy, tốt lắm." Tùy Trần dừng một chút, mở miệng lần nữa thì chợt rống giận, "Vậy xin hỏi, nói với tôi những thứ này làm cái gì? Tôi tìm tới cậu là để cho cậu giúp tôi nghĩ biện pháp trị con nai nhỏ bên kia đấy! Không phải nghe truyện cổ tích đâu!"

"Ai ui, không nên kích động nha, thiệt là, con nai nhỏ không phải là ăn một bữa cơm với anh cậu sao, lúc ấy chị dâu của cậu cũng ở đấy, chẳng qua là truyền thông không có chụp được mà thôi, cậu ở đây ghen tuông cái gì á."

"Tạ Tam Thủy! Làm rõ ràng có được không? Tôi không có tức sự kiện kia. Tác phong của tôi chính là ba ngày hai bữa cô ấy lại cho tôi truyền loạn xì căng đan, còn chết sống không chịu ở trước mặt truyền thông thừa nhận chúng tôi đã kết hôn!"

"Chính là vậy! Cho nên tôi có thể nói với cậu cố sự này, theo cha vợ đại nhân của cậu nói, lúc ông ấy kể xong đoạn cảm nghĩ làm bộ giành giải thưởng xong, mẹ của con nai nhỏ cả đêm từ nước ngoài bay trở về lao thẳng tới trong ngực ông ấy."

Nghe vậy, Tùy Trần cau mày nhìn về phía Tạ Miểu, ai cũng không lên tiếng, một loại ăn ý không tiếng động đang chảy xuôi.

Ừ, anh quyết định, noi theo tiền bối, tìm vạn chúng chúc mục võ đài, tới tỏ tình.

Mặc dù không quá phù hợp với cá tính của anh, nhưng là. . . . . . Nghẹn quá lâu sớm muộn sẽ bộc phát đấy!

"Đi đi, huynh đệ, cố gắng lên!" Thấy anh ngộ tính khá cao, rốt cuộc hiểu dụng tâm quan tâm chăm sóc của mình, Tạ Miểu vui mừng cười một tiếng, cho khích lệ.

Có huynh đệ cổ vũ mình cố gắng lên, trường hợp rất là ấm áp đây nè.

Một tiếng gào tức giận đằng đằng cũng không thức thời phá vỡ tất cả.

"Tùy Trần, anh lại loạn ném nhẫn kết hôn!" Theo tiếng nói cùng nhau xuất hiện, còn có khuôn mặt tức giận của Thịnh Đản.

Hướng Tùy Trần lần nữa mang tốt chiếc nhẫn, cô tùy ý mắt liếc nhìn màn ảnh máy vi tính, không khỏi kinh ngạc: "Ah, đây không phải là ba em sao."

"Đúng vậy, bọn anh đang thưởng thức cảm nghĩ giành giải thưởng xuất ra tên tuổi." Tạ Miểu cười hì hì trả lời.

"Ha, cha cho hai anh?" Nói xong, Thịnh Đản tùy ý ngồi trên đùi Tùy Trần, đầu ngón tay chọc chọc ảnh gương mặt ba cô trên màn, "Cha thật sự là rất nhàm chán. Đoạn cảm nghĩ này, từ nhỏ đến lớn em nhìn vô số lần; cảm nghĩ sau câu chuyện tình yêu cũng nghe vô số lần."

"Nói như vậy, lần này ba em không có nói bậy?" Tùy Trần như cũ ôm thái độ nửa tin nửa ngờ hỏi.

"Dĩ nhiên." Dĩ nhiên chỉ có ba mẹ cô thì cô rõ ràng là thật hay giả rồi.

"Vậy thì rất kỳ quái. Con nai nhỏ, sẽ không phải là em bị nhận nuôi chứ?" Tạ Tam Thủy rối rắm nhíu mày.

"Mới không phải!"

"Nếu không em giải thích xem, tại sao em hoàn toan không giốn như ba mẹ em? Mẹ em thật rất mạnh hay không? Chơi quá điên. Nếu như bà ấy đánh cuộc thua với Liễu thiếu gia, bà ấy thật tính toán tung ảnh nude?"

http://diendanlequydon.com

"Làm sao có thể, mẹ em nói bà ấy sớm nghĩ xong, bà ấy chỉ nói sẽ tung ảnh nude cho tạp chí, lại không nói tung ảnh của người nào."

". . . . . ."

". . . . . ."

Tùy Trần cùng Tạ Miểu nhìn nhau chốc lát, khóe miệng đồng thời co quắp.

Tốt tặc, thật sự rất tặc có phải hay không?

Khó trách có thể làm cho ảnh đế tiên sinh khuất phục.

"A, đúng rồi, có chuyện phải nhắc nhở các anh. Nếu như mà cha em nói kết cục, là phát biểu hết đoạn cảm nghĩ, mẹ em liền ngàn dặm xa xôi chủ động ôm ấp yêu thương, từ đó hai người bọn họ trải qua hạnh phúc vui vẻ . . . . . . Vậy thì đơn thuần là lừa bịp! Đừng hỏi em thật sự ;à cái gì, em không rõ ràng lắm. Em chỉ biết, ba em lấy thân phận người trợ lý theo mẹ em đánh liều sự nghiệp hơn nhiều năm, mãi cho đến khi em tám tuổi, bởi vì không có hộ khẩu không thể lên tiểu học, cuối cùng mẹ em mới gật đầu gả cho ba."

". . . . . ."

". . . . . ."

Gặp quỷ, kết cục của cố sự này rốt cuộc là cái gì? !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.