Scandal Giá Trên Trời

Chương 20



Lý Thừa Trạch mệt mỏi ngả người ra ghế đưa tay lên vỗ trán, hít một hơi sâu lấy lại cân bằng rồi cười đáp: “Không sao, chỉ là giải Kim Hoa sắp được công bố, tâm trạng lại không tốt, không biết lần này diễn viên có ổn không, có thể giành giải không?”

Amy biết chắc không phải vì chuyện này, chắc chắn là vì An Dao, nhưng cô không dám hỏi tiếp.

Lý Thừa Trạch đùa cợt hỏi cô: “Amy, lần trước cô nói hay là chúng ta ghép thành một đôi, hẹn hò yêu đương, thử xem nhé?”

Amy thở dài: “Sếp chậm một bước rồi.”

“Sao?”

“Em đang định nói chuyện này với sếp, vài hôm nữa em đính hôn rồi, đến lúc đó anh nhất định phải tới.”

“…”

“Vì thế sau này đừng nhắc chuyện này với em nữa, nên nhớ là, dọa người khác cũng có thể gây chết người đó.”

“…”

Lý Thừa Trạch cúp máy, nhìn ra con phố phồn hoa bên ngoài. Trên phố, người qua lại như mắc cửi, những tòa nhà cao mười mấy tầng thi nhau mọc lên, rất hoành tráng. Thành phố này phát triển rất nhanh, thay đổi chóng mặt so với mấy năm trước.

Những tòa nhà cao tầng cũ kĩ được dỡ ra xây lại.

Trái tim con người thì sao? Có thể dùng tiền đập vỡ rồi yêu lại từ đầu không?

An Dao nhìn những chú cá trong phòng mà cảm thấy Lăng Bách có chút điên cuồng, cô tưởng anh chỉ tiện miệng nói đùa, không ngờ anh làm thật, cô mở cửa sổ, ánh nắng rọi vào chiếu sáng cả căn phòng. Lăng Bách đột ngột bước vào, lấy dụng cụ vẽ ra, An Dao giúp anh cầm bảng vẽ và hộp dụng cụ, tò mò hỏi: “Anh biết vẽ à?”

Anh bước ra ban công bày giá vẽ, lắc đầu: “Không biết.” Nói rồi mỉm cười với cô: “Nhưng anh đang học.”

Trên đỉnh đầu ánh mặt trời rực rỡ chói lọi, cả người anh được bao phủ bởi một màu vàng chói mắt. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt anh, anh chăm chú ngồi trước giá vẽ, bắt đầu vẽ phác đường nét.

Gương mặt một cô gái dần hiện lên qua vài nét vẽ của anh. Gương mặt ấy vô cùng thân thuộc, An Dao cười: “Có thể cho em vẽ không?” Anh đưa tay kéo cô ngồi lên đùi mình, lau sạch bảng vẽ đi rồi đưa bút cho cô.

An Dao cầm cọ, thoăn thoát đưa cọ trên bảng vẽ. Cô vẽ những căn nhà nho nhỏ san sát nhau, ở giữa là một con đường xinh xinh, có một cô gái nhỏ đang ngồi trước cửa một căn nhà. Cô gái mặc váy vải hoa nhí, tóc tết hai bên, đôi mắt đang dõi về con đường phía xa.

Tiếp đó, cô vẽ một đám trẻ đang vui đùa trước một căn nhà khác.

Lăng Bách vẫn nhớ cảnh này, đây chắc là cảnh cô một mình ngồi đợi bố về trước cửa nhà khi còn nhỏ, xung quanh chẳng có ai chơi với cô.

Bỗng nhiên Lăng Bách giành lấy cây cọ, vẽ thêm một cậu bé ngồi bên cạnh cô bé.

“Em quên rồi sao? Anh luôn luôn ở đó.” Giọng anh nói rất bình thường nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nhói đau. Anh đưa tay vẽ mặt trời trên đỉnh ngôi nhà. “An Dao, mặt trời sẽ xua tan bóng đêm, việc gì rồi cũng sẽ qua.”

Nhưng kí ức chẳng thể xóa nhòa.

Giọng cô nhẹ bẫng: “Lăng Bách, đó đều là quá trình của sự trưởng thành. Tuổi thanh xuân của mỗi người đều như một món nợ mơ hồ, nhưng em muốn ghi nhớ những ngày tháng ấy.” Cô giành lại cây cọ, vẽ tiếp một người đàn ông cao lớn ở phía xa con đường, “Bởi vì chỉ có ghi nhớ những ngày tháng ấy, em mới hiểu và yêu thương bố hơn. Vì bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu bố coi em là duy nhất trong cuộc đời này.”

Anh nói: “Em thật là ngốc nghếch.”

Mắt ngấn lệ cô mỉm cười, nước mắt càng trong suốt hơn dưới ánh nắng mặt trời. Cô nói: “Đợi em có tiền, em sẽ đón bố đến ở gần để chăm sóc. Em muốn làm một đứa con gái bình thường ngày ngày cùng bố chơi cờ, dạo phố, cùng bố uống trà, ra ngoài đi dạo, cùng bố đi đây đi đó, cùng bố...” Cô ngập ngừng, nụ cười rực rỡ hơn: “Cùng bố từ từ già đi.”

Anh nhìn cô, cười hỏi: “Vậy anh thì sao? Anh có thể làm con trai của bố không?” Anh nắm chặt bàn tay cô, hơi ấm từ bàn tay anh giống như cành cây lan rộng, cắm rễ vào mạch máu, ăn sâu vào tim, khiến cả người cô phấn chấn hẳn lên.

“Anh không thể làm con trai của bố.”

“Tại sao chứ? Anh cũng muốn bên em, bên bố đến già.”

“Nếu làm con trai bố... làm sao có thể làm...” Làm sao có thể làm con rể? Cô cố nuốt nửa câu còn lại, do dự, rồi nổi giận: “Suýt nữa thì mắc lừa anh, anh chỉ muốn lừa em nói câu đó.”

Anh nhíu mày hỏi lại: “Câu nào?”

Cô nói: “Lăng Bách, anh đừng giả vờ với em nữa, anh đúng là giảo hoạt.”

“Được rồi, anh giảo hoạt.”

“Miệng lưỡi dẻo quẹo.”

“Được, anh miệng lưỡi dẻo quẹo.”

“…”

“An Dao em còn có thể nói anh quỷ kế đa đoan, âm mưu thâm độc, hoặc bụng dạ đen tối.”

“…”

“Anh càng không quan tâm em nói anh nhân cơ hội để động chân động tay này kia.”

Anh vừa dứt lời cô lập tức chạy vào trong phòng, tránh anh thật xa. Anh không đuổi theo cô, mà vẽ thêm vô số hoa cỏ lên bức tranh của cô, cảnh tượng trở nên tràn đầy sức sống. Cô ấm ức lại gần bên anh, nhìn bức tranh và hỏi: “Sao anh không đuổi theo em?” Theo tình tiết trong tiểu thuyết và phim ảnh thì lúc này chẳng phải nam chính nên đuổi theo nữ chính rồi cả hai cùng vui đùa sao? Lăng Bách nhìn bức tranh rồi đột nhiên quay đầu lại hôn

Mắt cô mở to.

Anh đắc ý cười: “Em còn có thể nói anh là đồ háo sắc, anh không để ý đâu.”

Cô không nói gì mà quay người đi vào trong phòng. Không hiểu tại sao, cô không những không giận mà còn rất vui.

Lăng Bách cũng không đùa với cô nữa, anh thuận tay vẽ phác hình dáng của cô lên bảng vẽ.

Anh không biết vẽ tranh, thậm chí ngay cả vẽ nhà cũng xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng gương mặt cô bao nhiêu năm qua chỉ cần đưa bút là vẽ ra được. Đường nét gương mặt của cô, nụ cười hay cái nhăn mặt cũng giống như cây cao đâm sâu bén rễ vào trong tâm trí anh. Cô nói mình có quá khứ không thể xóa nhòa, cô cũng chính là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh, chỉ cần nhìn thấy cô cười là anh lại vui vẻ như được trở về thời thơ ấu.

Bạn đã từng thích một người? Bạn đã bao giờ thực sự rung động? Thế gian này liệu thực sự có thứ tình cảm mà vì nó bạn chấp nhận từ bỏ tất cả, thậm chí đánh đổi cả mạng sống nhưng vẫn không hối tiếc?

Bên tai vang lên tiếng chuông điện thoại quen thuộc.

Anh nghe máy, đầu máy bên kia là giọng Đường Khải đầy khiêu khích: “Lăng Bách, An Dao lừa mày đấy, mày tưởng cô ta trong trắng thật sao? Mày đúng là thằng ngốc nhất trần đời.”

Anh ngừng vẽ, gương mặt vẫn bình tĩnh: “Nếu không có việc gì khác thì tôi cúp máy đây.”

“Việc khác? Tao có cái này gửi cho mày, lát nữa mày nhất định phải xem, đó là hình riêng tư của An Dao. Thậm chí còn có hình vừa tắm xong, tao sẽ rửa thêm một phần cho mày.”

“Thế sao?”

“Mày không tin à? Mày tưởng tao tự sát hai lần đều là vì muốn hại mày? Mày nhầm rồi, đó là vì tao thực sự yêu An Dao, chúng tao đã từng yêu nhau, đã từng rất vui vẻ. Mặc dù bây giờ tao còn ở trong bệnh viện nhưng trong đầu tao toàn là hình ảnh của cô ta khi trên giường.”

Những lời ấy thật là chối tai.

Anh tắt máy không muốn nghe thằng khốn ấy nói thêm lời nào nữa.

Chuông cửa chợt vang lên, tay anh khựng lại, cọ vẽ tuột khỏi tay rơi xuống đất. An Dao gọi anh: “Lăng Bách, anh có bưu phẩm.” Anh đứng dậy chạy ra cửa, nhân viên chuyển phát đưa gói đồ cho anh, bảo anh kí tên. Bàn tay anh cầm bút hơi run rẩy.

Bưu phẩm bị anh ném lên ghế sofa.

An Dao hỏi: “Anh không mở ra xem à?”

Anh mệt mỏi ngồi lên ghế, lắc đầu: “Không muốn xem.”

Không phải không muốn xem, mà là yếu đuối đến độ không dám xem.

An Dao không hỏi thêm nữa, cô vươn vai ngáp: “Vậy em về đi ngủ đây, hôm qua không ngủ đủ, sáng sớm nay lại bị sếp gọi đi sớm.”

Anh hoang mang đờ đẫn ngồi mãi trên ghế, không biết cô về lúc nào. Một lúc lâu sau anh mới có dũng khí mở gói đồ.

Ánh dương chiếu sáng cả căn phòng, soi rõ những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Bốn bề tĩnh lặng, anh nghe thấy cả nhịp đập trái tim mình, từng tiếng, từng tiếng như muốn đục thủng màng nhĩ.

Bưu phẩm mở ra, đập vào mắt anh là vô số tấm ảnh, chúng đều không ép, vẫn còn mùi mực in, người trong ảnh mặt mày rõ ràng.

Tất cả đều là ảnh riêng tư của An Dao, có tấm cô nằm trên giường ngủ ngon lành, thậm chí còn có ảnh cô vừa tắm xong.

Trái tim anh như bị đâm một nhát đau nhói.

Tiếng chuông điện thoại chói tai lại vang lên. Anh nhìn số trên màn hình, biết ngay là Đường Khải gọi. Khó khăn lắm anh mới ấn nghe được.

Đường Khải nói: “Nhận bưu phẩm rồi hả? Xem chưa? Có thấy hài lòng không? Mày phải cảm ơn tao vì tao đã giúp mày vạch mặt đứa con gái đó. Tao không muốn mày bị lừa, bị cười cợt sau lưng.”

Ánh mắt Lăng Bách tối sầm, anh lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn gì?”

“Muốn gì à?” Đường Khải cười ha hả: “Lăng Bách, mày nói xem nếu tao công bố những tấm ảnh này cho báo chí thì thế nào? Sẽ chấn động nhỉ? Còn nữa, hình như mày là Rich 2G[*], người nhà mày có thể chấp nhận một đứa con gái như thế sao? Mày nhìn kĩ đi, cô ta quấn khăn tắm, làn da mới mịn màng làm sao...”

[*] Rich 2G: Chỉ những nam nữ thanh niên, sinh năm 198x, thuộc thế hệ nhà giàu thứ hai, thừa kế tài sản hàng trăm tỉ nhân dân tệ.

“Cầm mồm!”

“Đó là tấm chụp trước khi cô ta lên giường với tao, đẹp không? Clip mày không tin, những tấm ảnh này mày cứ tìm người kiểm tra đi, là thật 100%...”

“Tôi nói cho anh biết, cho dù cô ấy có ngủ với anh hay không, đó đều là quá khứ. Ai chẳng có quá khứ, ai chẳng có chuyện cũ? Cho dù cô ấy thực sự đã ngủ với anh, vậy thì sao? Tôi có thể nói cho anh biết, tôi không quan tâm, bởi vì tôi yêu cô ấy, thứ tôi yêu không phải thể xác mà chính là con người cô ấy. Tất cả mọi thứ về cô ấy tôi đều có thể chấp nhận.” Lăng Bách kiềm chế cơn giận, ra sức nói với bản thân nhất định phải bình tĩnh, không được tin những lời li gián của Đường Khải, anh không thể nghi oan cho An Dao, không thể mắc lừa.

Đường Khải cười như điên: “Thế à? Không quan tâm chút nào à? Vậy tao nói cho mày biết, khi cô ta lên giường với tao vẫn còn là gái trinh đấy, hương vị ấy khiến người ta thật khó quên.”

“Cút!” Lăng Bách không kiềm chế nổi liền gào lên, anh ném mạnh điện thoại di động về phía trước, điện thoại đập vào bể cá rơi xuống đất, vỡ thành bốn, năm mảnh. Anh nhìn những bể cá khắp căn phòng, toàn thân mệt nhoài, chẳng còn chút sức lực nào. Những tấm ảnh của cô vương vãi dưới đất, nụ cười trong tấm ảnh ấy giống như mũi tên sắc lẹm đâm vào tim anh. Anh hít thở sâu, run rẩy cầm điện thoại lên bấm từng số gọi đi.

“A lô, tìm ai thế?” Giọng nói ở đầu máy bên kia mơ mơ hồ hồ. Anh nghe thấy giọng cô càng buồn hơn, chẳng thốt nên lời.

“Ai thế? Không nói tôi cúp máy đó.”

“An Dao.” Anh gọi tên cô, cô ngập ngừng mấy giây rồi cười: “Lăng Bách, sao lại gọi điện cho em? Không phải em nói em đi ngủ sao?”

Anh không trả lời, chỉ khe khẽ nói: “Anh yêu em.”

Đầu máy bên kia không có tiếng đáp lại, anh hạ giọng kiên định nói: “An Dao, cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa, anh vẫn yêu em.”

Cho dù ảnh và clip đen là thật, vậy thì sao chứ?

Anh tin tưởng trái tim mình.

Một hồi lâu sau An Dao mới đáp lại: “Cảm ơn anh.”

Anh cúp máy, nhìn những tấm ảnh rồi gọi điện cho Lý Thừa Trạch, anh nói ngắn gọn với sếp mình: “Trong tay Đường Khải có rất nhiều ảnh riêng tư của An Dao, anh có cách nào lấy lại file gốc không?”

Lý Thừa Trạch còn thẳng thắn hơn: “Nhất định phải nói cho An Dao biết, chúng ta phải làm rõ xem chuyện như thế nào, có thể những tấm ảnh đó là giả, có thể là Donna đã tuồn cho Đường Khải, chúng ta phải xác định thật giả.”

Nếu thực sự là Donna tung ra, vậy chắc chắn An Dao không thể chịu nổi cú sốc này.

Lăng Bách do dự một hồi: “Không có cách nào khác ư?”

Lý Thừa Trạch nói: “Đúng thế, không có cách nào khác, Donna và Đường Khải chắc chắn có quan hệ nào đó. Hơn nữa Donna lại là quản lí cũ của An Dao, chỉ cần Donna đồng ý thì việc hại An Dao sẽ dễ như trở bàn tay, vì trong tay Donna không chỉ có những tấm ảnh này, trong tay cô ta chắc còn có nhiều tin tức chí mạng hơn nữa.”

“Chí mạng?”

“Ví dụ công ti cũ của An Dao hẳn phải sắp xếp cho cô ấy đi ăn cơm uống rượu với khách, thậm chí là đặt phòng. Cho dù An Dao có làm hay không, chỉ cần Donna quyết tâm hại An Dao để đẩy Đường Khải lên thì nhất định có thể giết chết An Dao. Đừng quên trên đời này có thứ vũ khí giết người không thấy máu, đó chính là những lời đồn thổi.”

Đúng thế, đao kiếm có chém cùng lắm là thương thân bỏ mạng nhưng những lời đồn thổi là thứ vũ khí tuyệt vời có thể khiến bạn tan vỡ tâm can, sụp đổ tinh thần.

Lăng Bách mở cửa phòng chạy đi tìm An Dao. Tới trước cửa phòng cô anh bấm chuông điên cuồng. An Dao tỉnh giấc, loạng choạng ra mở cửa, nhìn thấy Lăng Bách cô đoán ngay có điều bất thường.

Lăng Bách không nói gì, anh chỉ đưa mấy tấm ảnh trong tay cho An Dao.

An Dao nhìn những tấm ảnh một lượt, tất cả đều là ảnh riêng tư cua cô, thậm chí còn có ảnh vừa tắm xong.

Lăng Bách nói: “Là Đường Khải gửi cho anh, anh định giấu em, nhưng sợ Đường Khải tung ảnh cho báo chí nên phải thông báo cho em trước. An Dao, anh không quan tâm tới quá khứ của em, cho dù em đã từng thế nào đi nữa, anh vẫn yêu em.”

Hai mắt An Dao mở to, nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh trong tay.

Những tấm ảnh này làm sao lại rơi vào tay Đường Khải?

Là Donna đã bán đứng cô?

Nước mắt bỗng rơi lã chã, là Donna đã đưa cho Đường Khải.

Một lần nữa niềm tin mà khó khăn lắm cô mới gây dựng được lại sụp đổ. Đã từng thân thiết như mẹ con, Donna thực sự muốn đẩy cô vào chỗ chết ư?

Lăng Bách lo lắng gọi: “An Dao.”

An Dao run rẩy nắm chặt mớ ảnh, không để ý tới Lăng Bách mà chạy thẳng ra ngoài cửa.

Lăng Bách đuổi theo: “Em muốn đi đâu?”

Tay cô bấm thang máy như điên như dại, dí mạnh đầu ngón tay vào nút bấm lạnh toát, đau thấu tim.

Cửa thang máy mở, cô run rẩy bước vào, lắc đầu nói với Lăng Bách: “Anh đừng đi theo em.” Ngay cả giọng nói cũng lạc đi, khiến Lăng Bách không dám đi theo cô.

An Dao bắt taxi tới căn hộ của Donna. Đến trước căn nhà quen thuộc, cô ra sức bấm chuông, nhưng nửa tiếng trôi qua mà không ai trả lời. Cô ngồi xổm trước cửa nhà Donna, bất lực ôm lấy bản thân, lúc này mới nghĩ ra chắc Donna còn đang đi làm.

Bản thân vốn là một quản lí vàng, Donna luôn làm không hết việc.

An Dao ngồi trên nền đất lạnh lẽo, mệt mỏi nhắm mắt. Cô cố chấp đợi ở cửa, chẳng qua chỉ muốn nghe xem Donna sẽ nói thế nào.

Kim trên chiếc đồng hồ đeo tay nhích từng giây từng phút. Trời dần tối vì chờ quá lâu, cuối cùng An Dao mệt quá mà ngủ thiếp đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.