Scandal Giá Trên Trời

Chương 22



Trần Tuyết San giả vờ ngây ngô: “Ảnh nào?”

Donna nói: “Cô đừng giả ngu với tôi. Bây giờ Đường Khải đang dùng ảnh riêng tư của An Dao để uy hiếp cô ấy, trong đó có một số tấm là ảnh vừa tắm xong, thậm chí còn có ảnh lúc ngủ say. Ảnh cá nhân của An Dao ở hết chỗ tôi, xem ra mấy năm qua cô cũng thu thập không ít nhỉ. Tôi hỏi cô, có phải cô đưa ảnh của An Dao cho Đường Khải không? Tại sao cô lại làm như vậy? Tôi đã từng nói gì với cô, cô không nhớ sao?”

“Chị nói tôi không được hãm hại An Dao, nhưng Donna à, ngay từ ban đầu tôi và quản lí của Đường Khải đã nói rõ với nhau rồi chỉ cần họ kéo An Dao xuống, đẩy Mộng Kỳ lên thì tôi phải nghe theo bọn họ.”

“Trần Tuyết San, lẽ nào để thành danh thì không từ thủ đoạn nào sao?”

“Donna, trước đây chị từng dạy tôi, kẻ mạnh thì được sống sót, kẻ yếu thì bị đào thải. An Dao vốn không thích hợp với giới giải trí. Hơn nữa, bây giờ tôi là trợ lí của Mộng Kỳ, việc gì tôi cũng phải nghĩ cho nó. Huống hồ Đường Khải chẳng phải cùng một phe với chị sao?”

“Ti tiện vô liêm sỉ.”

“Donna, nếu tôi ti tiện vô liêm sỉ vậy chị thì sao? Đừng quên chúng tôi chỉ muốn nổi tiếng, nhưng Đường Khải nói, clip đen của An Dao là chị đích thân làm ra, là chính tay chị hủy hoại cô ấy. Nếu chúng tôi ti tiện vô liêm sỉ, vậy chị là cái gì? Việc này nếu tiết lộ ra thì chẳng có lợi cho ai cả. Hi vọng sau này chúng ta có thể sống hòa bình với nhau.”

Trần Tuyết San nói xong liền cúp máy. Donna ném ống nghe xuống. Ống nghe kéo theo sợi dây nối dài rơi “rầm” một cái, tiếng động đó vang lên trong đêm thật chói tai. Mắt ngấn lệ, chị lao ngay ra ngoài ban công, bên ngoài tối đen như mực, nhìn xuống dưới chỉ thấy một màu đen vô tận.

Chị ngồi vật ra trên ban công, hai tay vịn chặt vào lan can sắt lạnh lẽo, nước mắt nhạt nhòa nhìn xuống dưới lầu, khe khẽ lẩm bẩm: “Xin lỗi.”

Vì tưởng rằng Đường Khải chỉ muốn thành danh nên chị mới nghĩ ra cách này. Sau đó chị day dứt khôn nguôi, không ngừng tìm cách bù đắp cho An Dao, nhưng không ngờ chị lại dùng lưỡi dao sắc là những lời dối trá, là sự phản bội để đâm An Dao một nhát. Cho dù trên đời này có y thuật cao minh chữa trị đi nữa thì không chữa được nỗi đau đâm nát tâm can ấy.

Sai thì đã sai rồi, không cách nào xóa được vết sẹo để lại.

An Dao chạy khỏi khu nhà. Khu nhà này ở nơi vắng vẻ nằm trong một sơn trang của thành phố, vì thế không nhìn thấy bóng xe nào trên đường. Cô đứng bên rìa, bất lực nhìn con đường dài lạnh lẽo.

Bỗng dưng một chiếc xe từ xa lao tới, phanh gấp trước mặt cô. An Dao nhìn thấy Lý Thừa Trạch ngồi bên ghế lái, do dự một lúc cô liền lên xe.

Mùi khói thuốc còn sót lại trong xe ùa tới, phả vào mặt cô.

Suốt dọc đường cả hai đều nín lặng.

An Dao nhìn ra ngoài cửa xe, con phố phồn hoa ngày xưa giờ lạnh lẽo như đã chết, trên phố vắng tanh chỉ có những bảng đèn led lẻ tẻ phát ra những ánh sáng yếu ớt.

Xe lao đi như tên bắn, những tòa kiến trúc xung quanh cũng dần trở nên quen thuộc hơn.

An Dao nói: “Đây không phải là đường về nhà tôi.”

Lý Thừa Trạch liếc nhìn cô, uể oải đáp: “Tôi tưởng cô phải hỏi tôi là ‘Tại sao sếp lại thần cơ diệu toán, đoán được tôi ở đâu như vậy?’ Nhất là giữa đêm thế này còn đón cô đúng giờ?”

An Dao hỏi: “Tại sao?”

Đôi mắt Lý Thừa Trạch lấp lánh ánh cười: “Lăng Bách gọi điện thoại cho tôi, nói cô nửa đêm không về nhà. Tôi hứa với cậu ấy sẽ đi tìm cô, nơi đầu tiên nghĩ tới chính là chỗ này rồi ôm cây đợi thỏ! Nhưng con thỏ trắng ấy không hiểu tại sao bắt tôi khổ sở chờ đợi mấy tiếng liền mới ra.”

Nói thì nhẹ nhàng nhưng thật ra quá trình rất vất vả.

An Dao đáp: “Cảm ơn.”

Lý Thừa Trạch chuyên tâm lái xe, nói đùa: “Cô và Lăng Bách có một điểm chung. Cô thì thích nói cảm ơn, khách sáo giả vờ, cậu ấy thì chẳng có gì cũng nói xin lỗi, chả hiểu sao lại tích cực đến vậy, có lúc rõ ràng không phải lỗi của mình mà còn tranh xin lỗi với người khác, thật khiến người ta bực mình.”

Lăng Bách... trái tim An Dao đau nhói. Bây giờ Đường Khải và Donna có thể công bố ảnh của cô bất cứ lúc nào, đến lúc đó cả thế giới sẽ không tin cô nữa, khiến cô dù có trăm cái miệng cũng không sao giải thích được. Anh vẫn sẽ kiên trì chứ? Vẫn sẽ mỉm cười nói tin cô, ủng hộ cô?

Lý Thừa Trạch lái xe tới đỗ xe bên bờ biển.

An Dao hỏi: “Tại sao lại đưa tôi tới đây?”

Anh không đáp, chỉ mở cửa ở nóc xe, điều chỉnh góc độ ghế xe gần như nằm ngang rồi ngả người xuống. Anh nhìn bầu trời đêm, cười nói: “Thấy bầu trời đầy sao không? Nghe tiếng sóng biển, ngắm trời đầy sao, mọi phiền phức đều tiêu tan.”

An Dao cũng ngả ghế xe ra, quả nhiên bầu trời lấp lánh ánh sao.

“An Dao, cô biết di chuyển nỗi đau không?”

“Nỗi đau cũng di chuyển được sao?”

“Đúng thế, bây giờ cô có thể lớn tiếng nói với bầu trời sao, với biển rộng rằng cô đau khổ khó chịu thế nào, di chuyển mọi đau đớn cho thủy triều, để nước biển giúp cô rửa sạch nỗi đau. Cô đừng quên, cho dù nỗi đau của cô nhiều như sao trên trời, nhưng nước biển gột rửa ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, đến một ngày, những nỗi đau cũng sẽ tiêu tan.” Lý Thừa Trạch nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sáng rực.

“Anh cũng di chuyển nỗi đau như thế sao?”

“Đúng, bước ra xã hội ai chẳng từng có chuyện buồn? Mỗi lần không vui tôi đều đến đây nghe tiếng sóng, ngắm bầu trời sao, ném tất cả nỗi đau xuống biển. Cô cũng thử đi, hữu hiệu lắm đấy.”

Bên tai vang lên tiếng sóng biển ì ầm vọng về.

An Dao từ từ nhắm mắt lại lắng nghe tiếng sóng, trong lòng bỗng dưng cảm thấy yên bình vô hạn. Khóe miệng cô cong lên.

Có thể do mệt quá nên lát sau cô ngủ lúc nào không biết.

Lý Thừa Trạch nghiêng người nhìn gương mặt ngủ say của cô, đột nhiên anh ngồi dậy, dè dặt ghé sát lại gần đôi môi khô nẻ của cô. Anh hôn nhẹ lên môi cô, cảm thấy máu trong người đột nhiên sôi sục vui vẻ, có thứ niềm vui không thể diễn tả bằng lời đang lan rộng khắp con tim. Anh mở cửa xe bước ra ngoài, dựa người vào thành xe, rút điếu thuốc ngậm trên môi.

Những vì sao trải khắp bầu trời, nhưng ánh sao không sáng rõ.

Dưới ánh trăng mờ mờ, anh nhìn người con gái đang ngủ say trong xe, gương mặt cô rất điềm tĩnh, khóe miệng vẫn còn vương nụ cười. Nụ cười của cô khiến anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Anh hút hết điếu này tới điếu khác, trên mặt đất vương vãi vô số đầu mẩu thuốc lá.

Không biết bao lâu sau, chân trời dần dần sáng lên, ngôi sao Mai sáng ngời phía chân trời. Anh ném điếu thuốc trong tay đi, hai tay đút túi quần, nhìn biển lớn đang dần dần sáng rõ, hít sâu một hơi.

Không khí buổi sớm rất trong lành khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông, anh bấm nút nghe, đầu máy bên kia là giám đốc “Tinh báo”: “Thừa Trạch, là bạn cậu nên tôi không thể không thông báo cho cậu, sáng nay tôi nhận được bưu phẩm chuyển phát nhanh, bên trong có nhiều ảnh riêng tư của An Dao, nghe nói chụp từ điện thoại của Đường Khải. Ý của người ta là muốn tôi đăng báo.”

“Đừng đăng vội, nể mặt tôi đi.”

“Đương nhiên, bạn bè bao nhiêu năm rồi, nếu muốn đăng tôi đã không gọi điện cho cậu, nhưng không hiểu sao mới sáng sớm đã có người tới tòa soạn cung cấp thông tin. Tôi tin không chỉ có tòa soạn của tôi nhận được ảnh đâu. Hơn nữa, nghe nói trên mạng đã có rồi, cho dù cậu có bịt miệng tất cả các tòa soạn thì cũng không có cách nào ngăn cản được các trang mạng.”

“Cảm ơn cậu.”

Anh cúp máy, những tòa soạn khác cũng lần lượt gọi tới, tất cả đều nói nhận được ảnh riêng tư của An Dao. Lý Thừa Trạch đành tắt máy, nhìn ra biển, đôi mày chau lại.

Việc này rất khó giải quyết, bởi vì tốc độ lan truyền trên mạng thật sự rất đáng sợ, chỉ cần một ngày là có thể tới mọi ngóc ngách. Thậm chí còn phức tạp hơn clip đen. Clip đen chỉ có thể nói hai người đã lên giường chứ chẳng có gì to tát. Nhưng lần này, sau khi An Dao phủ nhận lên giường với Đường Khải lại bị hắn tung một số lượng lớn ảnh riêng tư.

Người khác sẽ nghĩ cô thế nào? Nói dối, có vấn đề về nhân cách?

Khi một ngôi sao đánh mất niềm tin của công chúng thì không thể nào gượng dậy được.

Hai lần trước Đường Khải tự sát đều không đạt được mục đích. Vì thế lần này quyết không để cho cô đường rút, không thành công thì không dừng tay. Rốt cuộc Đường Khải có thâm thù đại hận gì với An Dao mà đến mức không bóp chết cô không được? Vì Donna sao? Rốt cuộc Donna và Đường Khải có quan hệ gì với nhau?

Anh mở máy gọi cho Đường Khải, điện thoại đổ chuông nhưng không ai nghe. Anh điên tiết ném điện thoại vào xe rồi nổ máy. Người ngồi bên ghế phụ vẫn ngủ ngon lành, anh lái xe rất chậm đến hơn chín giờ mới về căn hộ cô ở tạm. Anh không gọi cô dậy mà bế thẳng cô lên nhà. Vừa ra khỏi thang máy anh đã thấy có người trước cửa nhà An Dao. Anh lại gần, khẽ gọi: “Lăng Bách.”

Lăng Bách tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo mà ngủ. Lý Thừa Trạch đưa chân đá anh hai phát, Lăng Bách mở mắt thấy người trước mặt liền đứng thẳng dậy.

Đầu tóc bù xù, hai mắt thâm quầng, Lăng Bách hỏi: “Sếp, cô ấy sao vậy?”

“Đừng nói nhiều lời, mau tìm chìa khóa.”

Lăng Bách tìm chìa khóa trong túi An Dao rồi mở cửa, Lý Thừa Trạch đặt An Dao lên giường rồi hạ giọng dặn Lăng Bách: “Không biết tối qua có phải An Dao và Donna cãi nhau không mà hôm nay ảnh đã lan truyền khắp trên mạng rồi, các báo lớn cũng nhận được ảnh gửi tới từ kẻ nặc danh. Vì thế, hai ngày tới cậu ở bên cạnh cô ấy, không cho cô ấy đi đâu, cũng không cho phép cô ấy xem ti vi hay lên mạng, biết chưa?”

Lăng Bách hiểu ý liền gật đầu.

Tâm trạng nặng nề, Lý Thừa Trạch xuống dưới lầu, vừa lái xe về tới công ti, Amy đã hốt hoảng thông báo: “An Dao có chuyện rồi.” Anh biết hôm nay sẽ có cả đống tin ập tới nên đã chuẩn bị tâm lí. Anh vào mạng lướt qua một số diễn đàn, mặt sầm lại, không nói lời nào.

Amy nói: “Sếp, nếu thực sự không có cách thì chúng ta buộc phải từ bỏ An Dao. Vì những tấm ảnh đó là thật, có thể clip đen cũng là thật.”

Trên mạng tin tức rải khắp nơi đều là: Xuất hiện một loạt ảnh nóng mới của An Dao, các trang web đều đăng ảnh cô vừa tắm xong ở vị trí bắt mắt nhất.

Anh ngả người ra ghế, nới lỏng cà vạt, gương mặt mệt mỏi.

Amy có ý nhắc nhở anh: “Sếp, anh còn nhớ Trương Tâm Ái không? Sau khi tin bán thân bị lộ ra, anh lập tức từ bỏ cô ấy. Lần này tiền kí hợp đồng chuộc An Dao chẳng qua cũng chỉ có năm triệu thôi, chúng ta mất trắng cũng được.”

Anh vốn không để tâm, thậm chí khi kí hợp đồng với An Dao anh cũng có chủ ý nếu thực sự không thể cứu được An Dao thì đến lúc lợi dụng An Dao xong anh sẽ đá cô, nhưng bây giờ anh không làm được! Trong đầu anh đều là hình ảnh ấy - hình ảnh những ngôi sao lấp lánh trên trời cao, tiếng sóng biển giống như những nốt nhạc hay nhất trên thế giới này, cô im lặng ngả người trên ghế phụ, có một vẻ đẹp hớp hồn, anh không kiềm chế được hôn nhẹ lên môi cô, tâm trạng chưa bao giờ vui như thế.

Amy nói tiếp: “Nếu sếp không buông tay thì đến lúc nào đó An Dao sẽ kéo Lăng Bách xuống vực, thậm chí ảnh hưởng tới danh dự của công ti. Sếp, chúng ta không cần thiết phải tiếp tục kiên trì.”

Tâm trạng rối bời, anh nhìn chằm chằm vào màn hình, đọc những lời bình luận cay độc trên mạng, giây phút này anh cảm thấy thật bất lực.

Lúc tỉnh dậy An Dao ngửi thấy mùi thơm, cô dậy xem thì đã thấy trên bàn bày bảy cái đĩa, đủ món ăn, thơm nức mũi. Trong bếp vọng ra tiếng dầu ăn sôi lách tách, Lăng Bách đeo tạp dề đang xào rau. Cô không lên tiếng đánh động anh mà chỉ đứng dựa vào cửa, nhìn gương mặt ấy với vẻ tràn đầy tình cảm.

Gương mặt nghiêng của Lăng Bách rất ưa nhìn, đường nét tinh tế, trên mạng đã từng có người bình luận anh đẹp tới mức khiến nhân loại đau đớn, gương mặt nghiêng đẹp tới mức con người hay thần thánh cũng phải phẫn nộ.

Lăng Bách đổ rau ra đĩa, lúc quay ra thấy An Dao anh liền cười hỏi: “Sao thế?”

Cô lên giọng trêu chọc: “Em đang ngắm xem thế nào là đẹp trai tới mức khiến nhân loại đau đớn, đẹp trai tới mức con người hay thần thánh cũng phải phẫn nộ.”

Anh ho nhẹ hai tiếng rồi đặt món cuối cùng lên bàn.

Trên bàn vừa đủ tám món, tám là số phát, ngụ ý rất hay.

An Dao cầm đũa lên háo hức nếm miếng đầu tiên, mùi vị dù chưa đến mức tuyệt vời nhưng vẫn rất ngon miệng. Cô mỉm cười: “Không ngờ tài nấu nướng của anh lại giỏi đến thế, anh đi làm đầu bếp đi, làm ngôi sao thật lãng phí.”

Anh đáp lại một câu: “Nếu em muốn ăn thì sau này ngày nào anh cũng nấu cho em, ngày ngày làm đầu bếp của em.”

Chỉ là mấy câu đơn giản nhưng cô lại cảm thấy vô cùng ấm lòng. Cô nói: “Vậy sau này nhất định anh phải nấu cho em ăn.”

Lăng Bách gật đầu nhưng trong lòng thắt lại, dù bề ngoài cô tươi cười nhưng nỗi buồn trong mắt đã bán đứng cô. Hai người không ai dám nhắc tới chuyện ảnh riêng tư. An Dao ăn cơm rồi lên giường ngủ trưa. Lăng Bách rửa bát xong, đến cửa phòng ngủ, khe khẽ mở cửa, trong phòng im ắng, An Dao nằm trong chăn nhưng chăn cứ rung rung.

Anh không dám kinh động tới cô mà về phòng len lén gọi cho ông An Ý Phàm.

Lúc này anh không nghĩ ra cách nào khiến cô cười, ngoài bố cô ra không còn ai có thể mang lại sức mạnh cho cô.

Ba tiếng sau ông An Ý Phàm tới. Lúc đón ông, Lăng Bách đã nói tóm tắt tình hình. Thực ra không cần Lăng Bách nói thì báo chí đều đã đưa tin, thậm chí còn có hàng xóm cố tình tới trước cửa nhà ông lớn tiếng bàn luận, ông An không muốn nghe cũng không được.

Ông An lo lắng gõ cửa phòng, gọi: “Dao Dao.”

An Dao nằm trên giường, cô tưởng mình đang nằm mơ? Sao lại có tiếng của bố?

Ông An Ý Phàm lên tiếng: “Bố đang ở nhà con, nha đầu, mau ra.”

An Dao vội bật dậy, hớt hải chạy đến trước gương, sắc mặt cô xanh xao, vẫn còn vệt nước mắt hoen ướt. Cô vội vàng cầm hộp phấn nền dặm qua một chút, sau đó không ngừng nhìn gương mỉm cười, rồi lên tiếng: “Con ra đây ạ.”

Cô ra ngoài cửa thấy bố đứng đó, niềm vui bỗng chốc lập đầy con tim: “Sao bố đến đây?”

Ông An Ý Phàm liếc nhìn Lăng Bách, gương mặt tươi cười:

“Còn không phải tại cậu ấy sao? Cậu ấy nói gần đây con khá rảnh nên để bố con ta đoàn tụ mấy hôm,” ông ngập ngừng, rồi cười tươi hơn: “Bố đoán, cậu ấy muốn nhận bố vợ rồi.”

Bố cô còn gầy hơn lần gặp trước, hai má hóp lại, người dường như chỉ còn da bọc xương. Tim cô thắt lại, ôm lấy bố khẽ nói: “Con rất nhớ bố.”

Ông An trong lòng xót xa, nhưng vẫn mỉm cười đáp lại “Bố cũng rất nhớ con.”

Lăng Bách vội vàng chuyển chủ đề: “Hay là ba chúng ta cùng dạo phố đi?”

Ý kiến này rất hay, An Dao lập tức đi thay quần áo, đội mũ lưỡi trai, cùng hai người ra ngoài phố.

Trên phố đâu đâu cũng là người, đông đúc chật chội.

Ông An nắm chặt tay cô, giống như ngày bé dắt cô đi giữa dòng người, sợ cô đi lạc. Bốn bề là tiếng người, tiếng nhạc ồn ào đến đinh tai nhức óc.

Cô theo sau bố, trong đầu hiện lên những cảnh tượng ngày bé, ở thị trấn nhỏ ấy, cũng là giữa dòng người đông đúc, bố đi trước cô đi sau, ông nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, dẫn cô ra ngoài mua quần áo và đồ ăn vặt. Cô vẫn không quên, từ năm mười ba tuổi chỉ cần bố nắm tay là cô vùng vằng bỏ ra.

Khi đó còn nhỏ thiếu hiểu biết, cô không ngờ mình lại làm tổn thương ông như vậy.

Đột nhiên Lăng Bách nói: “An Dao, mua ít quần áo cho bố em đi.”

Cô nhìn về phía Lăng Bách, anh chỉ bố cô rồi chỉ một dãy cửa hàng quần áo bên phố.

Bố cô vẫn mặc bộ complet màu đen cũ kĩ từ hơn mười năm trước, cô nhớ ông chỉ mặc bộ quần áo ấy khi đi uống rượu hoặc đến trường cô.

Bao năm nay ông chỉ có một bộ quần áo này là tươm tất nhất.

Khóe mắt cay cay, cô dừng bước. Ông An Ý Phàm cũng dừng lại, hỏi: “Sao không đi tiếp?”

Cô cầm tay ông cười nói: “Bố, chúng ta vào xem quần áo.”

Ông An nhìn Lăng Bách rồi theo hai người bước vào cửa hàng.

Trong cửa hàng bày một dãy complet và sơ mi, Lăng Bách chủ động chọn cho ông.

Nhân viên bán hàng lại gần Lăng Bách, nhiệt tình hỏi: “Tôi có thể giúp gì được cho anh?”

Lăng Bách đội mũ lưỡi trai nhưng nhân viên vẫn nhận ra, kêu: “Lăng Bách?” Người xung quanh cũng đổ dồn ánh mắt về phía anh.

Lăng Bách bình tĩnh mỉm cười: “Ai cũng bảo tôi giống cậu ấy, cảm ơn.”

Nhân viên bán hàng tròn mắt không tin: “Anh không phải cậu ấy à? Nhưng mà thực sự rất giống.”

Giọng Lăng Bách đều đều: “Đúng thế, còn có người thấy tôi giống cậu ấy quá liền bảo tôi kí tên, nhưng tôi thực sự không phải cậu ấy.” Bây giờ anh là ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng bị người ta nhận ra.

Nhân viên bán hàng nhiệt tình: “Anh muốn mua gì? Tôi giảm giá cho anh 30%, người khác được giảm giá 20% thôi đấy.”

Lăng Bách dịu dàng cười: “Cảm ơn cô.”

Trẻ trung thoải mái, tính tình tốt, vừa biết nấu ăn, vừa biết hát lại đẹp trai tới mức khiến nhân loại đau đớn. Người con trai như thế lại thích cô.

An Dao bất giác bật cười.

Lăng Bách thì thầm hỏi cô: “Em cười gì thế?”

Cô huých tay vào ngực anh, giọng uy hiếp: “Đừng có lại gần cô nhân viên bán hàng như thế.”

Hóa ra là cô đang ghen, anh “ờ” một tiếng, còn cố tình kéo dài giọng.

Cô trợn mắt nhìn anh một cái, anh trêu: “Em ghen à?”

Không biết có phải ghen hay không, dù sao cô không thích người con gái khác tiếp cận anh, ngay cả lại gần cũng không được. Cô hạ giọng nói: “Anh trả tiền quần áo.”

Anh lập tức đáp lại: “Tiền của anh đều là tiền của em.”

Cô liếc nhìn anh, niềm vui dâng tràn. Ông An Ý Phàm thấy hai người thân mật như vậy liền bật cười khà khà. Tâm trạng ông rất thoải mái, nên chọn được rất nhiều quần áo, thậm chí đi hết cửa hàng này tới cửa hàng khác.

Lăng Bách và An Dao xách mấy túi đồ, đưa mắt nhìn nhau, không biết tại sao ông lại vui như vậy.

Cho đến khi mặt trời lặn, ba người mới về nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.