Scandal Giá Trên Trời

Chương 30



Anh đã làm quá nhiều việc vì cô, nhiều đến nỗi chẳng thể nào đếm được, nhiều đến nỗi xếp đầy nỗi nhớ và kí ức của cô.

Sáu giờ tối, lễ trao giải chính thức bắt đầu, các vị khách mời từ các giới đã ngồi kín hội trường rộng lớn.

Lý Thừa Trạch uể oải dựa vào thành ghế xem các màn biểu diễn trên sân khấu. Anh đưa mắt nhìn đám đông, thấy Lão Hoàng – giám đốc cũ của An Dao đang ngồi ở chỗ cũ năm ngoái. Hoàng Thịnh Vỹ ngày càng ục ịch, bên cạnh là vô số người đẹp vây quanh, nụ cười trên mặt rất đắc ý. Dáng vẻ tràn đầy tự tin ấy dường như cho rằng giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất chắc chắn sẽ thuộc về công ti ông ta.

Anh ghé tai An Dao thì thầm: “Nhìn sếp cũ của cô kìa.”

An Dao không để ý lời anh nói, anh cúi đầu nhìn điện thoại có hai tin nhắn tới, người gửi là Lăng Bách.

Tin thứ nhất: “Bác đang ở nhà, điện thoại bị hỏng, vừa thay cái mới.”

Tin thứ hai: “Tối nay anh ở đây với bác, em cứ yên tâm… An Dao, anh nhớ em.”

Cô dùng ngón tay cái dịu dàng xoa nhẹ màn hình, nhìn tin nhắn đầy lưu luyến, đặc biệt là câu cuối cùng:

“Anh nhớ em.” Câu nói đơn giản nhưng ngấm vào tim như mật ngọt, khiến cô cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Lý Thừa Trạch liếc nhìn màn hình cô, trong lòng bất giác không vui, cảm thấy khó chịu vô cùng.

Mở đầu cho buổi lễ trao giải là màn nhảy, sau đó là đến màn các sao hát. Trên sân khấu ánh sáng lấp lánh, MC bắt đầu giới thiệu khách mời, không khí vô cùng náo nhiệt.

Vị trí bên cạnh An Dao bỗng dưng đổi người, người vừa tới rất quen, để đầu đinh, trông rất khoe khoắn. An Dao bắt gặp ánh mắt của người này, cô giật mình, đây không phải là Lưu Tử Văn sao?

Lưu Tử Văn bình thản nhìn An Dao, hỏi: “Lăng Bách không đến à?”

Cô nói: “Đang ở chỗ bố tôi.”

“Ồ.” Lưu Tử Văn ngập ngừng một hồi rồi hỏi: “Clip đen thực sự không phải cô? Tôi nghe nói clip gốc đã tung ra rồi, khắp nơi đều đang bàn luận.”

“Thực sự không phải tôi.”

“Ừ.” Giọng Lưu Tử Văn hôm nay rất bình thản, không gay gắt như hôm trước, anh nói: “Nếu thực sự không phải cô thì tôi xin lỗi, hôm đó tôi mắng Lăng Bách, ăn nói hơi nặng nề. Lăng Bách cũng nói về cô với tôi rồi, tôi và cậu ấy là bạn bè thân thiết từ cấp hai tới giờ, tình cảm giữa chúng tôi rất tốt. Cậu ấy rất thích cô, vì thế tôi xin lỗi cô cũng không sai, chí ít không đánh mất người anh em tốt nhất của tôi. Mặc dù đối với tôi mà nói đàn bà con gái chỉ là phù du, anh em tốt mới như chân tay, nhưng người anh em của tôi lại trọng sắc khinh bạn.” Người đàn ông này rất thẳng thắn, có gì nói nấy.

“Tôi không trách anh.”

“Thế à?” Khóe miệng Lưu Tử Văn nhếch lên, thoáng toát lên khí chất quý tộc: “Hi vọng những lời cô nói là thật lòng, con người Lăng Bách rất kín đáo, nhưng không có nghĩa tất cả mọi người không biết gia thế của cậu ấy.”

“Anh ấy là thiếu gia của Bất động sản Anh Bách.”

“Bất động sản Anh Bách là một công ti lớn đi đầu trong ngành bất động sản cả nước. Trước đây có không ít cô gái nhờ tôi giới thiệu để làm quen Lăng Bách, nhưng cái tên Lăng Bách này cũng buồn cười lắm.” Lưu Tử Văn nhìn vào mắt cô, bật cười: “Cậu ấy ra đường mua cái bánh bao cũng nói cám ơn, từ chối con gái theo đuổi mình cũng lịch sự nói cám ơn, con gái gần cậu ấy một phân thì cậu ấy nhích xa một phân, cuối cùng không còn chỗ nhích nữa thì đứng dậy đi luôn. Tôi cứ không hiểu sao cậu ấy lại như thế, thậm chí đã từng nghi ngờ cậu ấy là gay nữa.”

Lưu Tử Văn cười xong liền thở dài: “Kết quả là cậu ấy yêu thầm bao nhiêu năm nay. Đến lúc thực sự tán gái thì như phát điên. Cô không biết đâu, có đêm tôi đang ngủ thì cậu ấy gọi điện cho tôi, bảo tôi giới thiệu công ti quản lí cho cậu ấy. Đó là lần đầu tiên cậu ấy cầu xin tôi, lần thứ hai là lần nhất định đòi đi khu vui chơi thiếu nhi lúc nửa đêm, sau này tôi mới biết cậu ấy làm thế là vì cô, vì muốn khiến cô vui. Cậu ấy thực sự rất ngốc, khi đã yêu đúng là hết thuốc chữa.”

An Dao nhớ như in lời Lý Thừa Trạch đã từng nói, trước đây Lăng Bách chủ động nhờ bạn bè tìm anh, hát cho anh nghe một bài, sau đó Lý Thừa Trạch mới chịu kí hợp đồng.

Hóa ra người bạn đó là Lưu Tử Văn.

Hôm đi chơi khu vui chơi thiếu nhi là sinh nhật cô, anh dẫn cô đi tìm báu vật. Cô không bao giờ quên được đêm đó, dưới ánh đèn lung linh. Hoa hồng đỏ thắm cắm ven mép hồ bơi tạo thành một hình chữ nhật lớn. Cô đi lên trước mấy bước, thấy dưới đáy hồ lấp lánh vảy cá, từng đàn cá đang nô đùa dưới nước, chúng đang hôn nhau.

520 con cá hôn nhau đại diện cho tình yêu sâu đậm của anh.

Cô càng không thể quên được hôm ở sân thượng bệnh viện, anh nhảy xuống thay cô, chấm dứt mọi lời đồn. Còn tối hôm dưới bầu trời sao nữa, anh nói: “An Dao à, anh chính là ngôi sao Bắc Cực ấy, cho dù người khác nói em thế nào, anh nhất định sẽ ở nơi đó đợi em, không rời không bỏ!...” Anh đã làm quá nhiều việc vì cô, nhiều đến nỗi chẳng thể nào đếm được, nhiều đến nỗi xếp đầy nỗi nhớ và kí ức cô. Trong đầu cô lại xuất hiện gương mặt tươi trẻ với nụ cười rạng rỡ của anh. Bỗng dưng cô cảm thấy dù làm ngôi sao lớn, dù kiếm được nhiều tiền đi nữa, cũng không thể bằng một nụ cười anh dành cho cô.

Không khí xung quanh rất sôi động, ánh sáng sân khấu rực rỡ, chói mắt. Một ngôi sao mặc bộ lễ phục xinh đẹp biểu diễn, bên cạnh là vô số nam thanh nữ tú múa phụ họa.

Lưu Tử Văn cố ý hạ thấp âm lượng nói với cô: “Cho dù thế nào đi nữa, thế giới giải trí là một bể phẩm nhuộm, tôi hi vọng cô không phụ lòng cậu ấy.”

Cô nhìn Lưu Tử Văn, khóe mắt cay cay: “Tôi sẽ không thế.”

Chỉ cần có ngày đứng dậy được, cô sẽ ở bên anh như hình với bóng.

Màn biểu diễn kết thúc, lễ trao giải chính thức bắt đầu. Đầu tiên là một vài giải nhỏ không quan trọng, giải nam, nữ chính xuất sắc sẽ trao vào giữa buổi lễ. Cô nhìn sân khấu nhưng trong đầu lại hiện lên vô số cảnh tượng lúc ở bên Lăng Bách. Lý Thừa Trạch liếc nhìn Lưu Tử Văn, huých nhẹ tay cô, hạ giọng nhắc nhở: “Tôi đã đề nghị với ban tổ chức giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất sẽ do tôi và cô trao, cô vào sau sân khấu chuẩn bị đi.”

Cô dường như không nghe thấy, ngón tay vẫn không ngừng mân mê màn hình điện thoại.

Lý Thừa Trạch nói: “Bây giờ là lúc nào rồi mà còn ngây ra? Cô quên tôi đã dặn cô thế nào rồi sao?”

Lúc này cô mới tập trung, đáp: “Tôi biết rồi.” Người con trai ấy thay cô gánh vác tất cả, thay cô chăm sóc bố cô, để cô yên tâm đón nhận cái nhìn của người trong thiên hạ. Nhưng cô không cần thứ ánh sáng chói lóa này, cô chẳng cần gì cả, cô chỉ cần được ở bên anh, được ở bên cạnh bố cô mà thôi.

Nhưng cô đã tới đây, cô không thể bỏ chạy mà không nghĩ tới hậu quả.

Nhân viên dẫn cô và Lý Thừa Trạch ra sau sân khấu, trong lòng cô thấy hồi hộp. Chuông tin nhắn điện thoại vang lên, cô lập tức xem, người gửi vẫn là Lăng Bách, anh nói: “An Dao, cố lên, anh đang xem chương trình đấy.”

Bị oan ức bao lâu nay, cuối cùng hôm nay cô mới có thể đường hoàng lên sân khấu, tát thật kêu vào mặt những người đã từng mắng chửi cô, đăc biệt là Donna và Đường Khải. Vì thế cô nhất định phải cố gắng, phải thể hiện hình ảnh tốt nhất trước mặt mọi người.

Lý Thừa Trạch nói bên tai cô: “Nhớ kĩ, lát nữa phải nhắc tới clip đen, nói nhất định phải đưa những người đằng sau vụ này ra ngoài ánh sáng. Nếu muốn ác hơn nữa thì khẳng định cô còn trinh, chưa từng có bạn trai. Báo chí ngày mai chắc chắn sẽ đưa tin An Dao lần đầu tiên nhắc tới vụ clip đen tại giải Kim Hoa. Cô phải nắm chắc điểm này, sau giải Kim Hoa, một lần nữa dư luận sẽ đẩy sự việc lên cao trào.”

Clip gốc vừa tung ra, Lý Thừa Trạch làm thế này là ép kẻ chủ mưu phải nói ra sự thật, phải lật bài ngửa với cả thế giới.

MC trên sân khấu nói: “Khách mời trao giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất lần này rất đặc biệt. Bây giờ chúng tôi xin mời cô lên sân khấu.” Một nhân viên dẫn khách mời đưa cô và Lý Thừa Trạch lên sân khấu.

Ánh đèn sân khấu chói mắt nhưng An Dao không hề căng thẳng, cô bình thản đứng trước bục trao giải.

MC nói: “Đây chính là khách mời trao giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của chúng ta hôm nay. Thực ra sau khi clip đen bị tung ra, An Dao đã chủ động rút khỏi giải, chúng tôi đã mời An Dao tới trao giải. Vì giải Kim Hoa từ trước đến giờ luôn hành xử rất công bằng, cuộc sống riêng tư của An Dao không ảnh hưởng tới sự nghiệp diễn xuất. Hôm nay đã nhận lời làm khách mời trao giải. Bên cạnh cô là đại gia độc thân đẹp trai, anh Lý Thừa Trạch, tổng giám đốc Kình Vũ Bách Xuyên. Chúng ta hãy cho một tràng pháo tay hoan nghênh hai vị khách mời.”

Dưới sân khấu khán giả vỗ tay giòn giã.

An Dao mỉm cười lịch sự: “Cám ơn.”

MC cố ý chuyển chủ đề sang clip đen: “An Dao, cô có ý kiến gì về việc clip gốc đang ầm ĩ gần đây không?”

Khóe miệng An Dao khẽ nở nụ cười, giọng nói dịu dàng, tự tin: “Tôi luôn khẳng định mình trong sạch. Luôn muốn đưa người đứng sau vụ này ra ánh sáng. Bởi vì bao nhiêu năm qua, tôi chưa hề có bạn trai.”

“Trời ơi!”, MC sửng sốt thốt lên: “Lăng Bách là bạn trai đầu tiên sao?”

An Dao không ngờ MC lại hỏi thẳng đến thế, cô ngập ngừng một lát rồi mỉm cười nhìn về phía trước: “Anh ấy là duy nhất.”

“Duy nhất? Đúng là một từ nhưng bao hàm hai ý nghĩa, nếu Lăng Bách nghe được qua ti vi thì chắc anh phải nghiên cứu nghĩa của từ ‘duy nhất’ này rồi.” MC nói: “Chúng ta cùng quay lại chủ đề chính nhé, xin mời nhìn lên màn hình, xem tên năm nữ diễn viên lọt vào danh sách đề cử.”

Trên màn hình lần lượt hiện lên tên năm nữ diễn viên và tên bộ phim họ tham gia diễn xuất. Lúc hiện tên Trần Mộng Kỳ thì bên dưới vang lên vô số tiếng “Xùy.”

Lý Thừa Trạch mở phong bì màu đỏ, xướng tên nữ diễn viên xuất sắc nhất: “Tiểu Uyển Nhi.”

Mọi thứ không có gì phải thắc mắc. Tiểu Uyển Nhi lên sân khấu nhận giải, tiếng vỗ tay ầm ầm vang lên.

An Dao trao giải xong liền lui vào sau sân khấu, không cảm thấy vui vẻ gì mà ngược lại chỉ cảm thấy trống vắng dù trong cánh gà có không ít người nghỉ ngơi sau khi nhận giải, thậm chí có người còn bật champagne ăn mừng, cảnh tượng rất vui vẻ nhộn nhịp.

Lý Thừa Trạch khen cô: “Diễn tốt lắm.”

Cô không rỗi rãi mà đấu võ miệng với anh, chỉ lẳng lặng đi về phía cửa, Lý Thừa Trạch túm cổ tay cô kéo lại: “Cô định đi đâu? Chúng ta nên tới khu báo chí để trả lời phỏng vấn.”

Cô quay lại lườm anh, dáng vẻ gấp gáp: “Tôi phải đi, tôi muốn gặp anh ấy.”

Anh biết rõ nhưng vẫn hỏi lại: “Gặp ai?”

“Lăng Bách.”

“Bây giờ cô không thể đi được, chúng ta còn phải trả lời phỏng vấn của báo chí.”

“Lúc Lưu Tử Văn nói với tôi mọi thứ, tôi đã muốn gặp anh ấy, nhớ anh ấy tới phát điên. Bởi vì tôi chưa bao giờ nói với anh ấy tôi nhớ anh ấy thế nào, tôi nhất định phải nói với anh ấy. Còn nữa, tôi muốn mượn xe của anh nên nói với anh trước.” Cô hất tay anh ra, lộc cộc chạy ra ngoài trên đôi giày cao gót.

Lý Thừa Trạch cảm thấy không thể tin được, cô bỏ lại tất cả, chỉ vì muốn đi gặp Lăng Bách, cô nhớ cậu ấy?

Thần kinh, điên rồ.

Amy lách từ trong đám đông tới cạnh anh, gọi: “Sếp.”

Anh buồn bực nói: “An Dao đi rồi.”

“Đi thì đi chứ sao.”

“Cô ấy chỉ muốn gặp Lăng Bách, muốn nói với cậu ấy, cô ấy nhớ cậu ấy…”

“Lãng mạn thế.”

“Lãng mạn cái đầu cô, cô ấy lấy xe của tôi đi rồi. Tôi đang nghĩ sáng mai liệu có phát hiện ra bao cao su trong xe của tôi không nữa?”

“Sếp à, tâm lí của anh do ức chế quá độ mà sinh ra các suy nghĩ biến thái rồi đấy.”

“Chết tiệt.” Trong lòng anh cảm thấy hơi buồn: “Tôi cũng không nhận phỏng vấn nữa đâu, tôi muốn về ngủ.”

“Người thất tình thường như thế này. Sếp, trước đây có cô nào anh không tán được đâu. Vì lần này thất bại nên mới đau buồn, em có thể hiểu được, đợi sau này khi liên tục thất bại anh sẽ hiểu ra, mọi thứ chỉ là phù du mà thôi.”

Amy tốt bụng giải thích cho anh hiểu, thân là thư kí được anh tín nhiệm nhất, cô chấp nhận hi sinh để an ủi sếp: “Huống hồ, sếp à, cup nam chính xuất sắc nhất chẳng phải anh định nhường cho Lão Hoàng sao? Anh không thể vì An Dao mà phá hỏng mọi kế hoạch.”

Đúng thế, vì kí hợp đồng với An Dao mà anh đã đồng ý nhường giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất và nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cho Lão Hoàng, thậm chí còn kí hợp đồng. Cho nên dù chỉ là diễn nhưng cũng phải làm cho trọn vẹn.

Khách mời trao giải trên sân khấu vừa công bố người đoạt giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất, không có gì phải bàn cãi khi giải thuộc về Trần Hạo.

Tiếp sau đó là giải nam, nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất.

Amy nhún vai nói với anh: “Sếp à, ngay cả giải nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cũng thuộc về công ti chúng ta, Lão Hoàng không trúng giải nào. Em đoán bây giờ dưới sân khấu, ông ấy đang tức bốc khói lên rồi, chắc chắn sẽ tìm anh để tính sổ.”

Lý Thừa Trạch gắng lấy lại tinh thần, dặn dò cô: “Gọi tất cả ngôi sao của công ti mình đã được giải qua đây.”

Amy hiểu anh định làm gì nên mau chóng đi gọi bọn họ tới, sắp xếp ổn thỏa xong, tất cả cùng đi sang khu phóng viên báo chí. Các phóng viên vốn đang phỏng vấn người khác, thấy khí thế ầm ầm như thế liền lần lượt chạy tới.

“Quý công ti một lần nữa tạo nên kì tích, là tổng giám đốc anh có cảm nghĩ gì?”

“Đạo diễn giỏi, kịch bản hay, vì thế đạt thành tích này là đương nhiên.” Lý Thừa Trạch khiêm tốn cười, nhìn thấy Lão Hoàng đang tức tối đi về phía mình, anh vội vàng bổ sung: “Tôi và Truyền thông Nguyên Dã mấy năm qua mâu thuẫn không ngừng, thậm chí vì ân oán cá nhân của hai chúng tôi mà ảnh hưởng tới sự hợp tác của các ngôi sao dưới trướng công ti. Để tạo sân chơi tốt hơn cho các ngôi sao của công ti tôi, cá nhân tôi quyết định tặng hai chiếc cup này cho anh ấy.”

Anh cầm hai chiếc cup nam diễn viên chính xuất sắc nhất và nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất trong tay, đi tới trước mặt Lão Hoàng, vui vẻ nói: “Lão Hoàng.”

Báo chí truyền thông liền vây quanh, quyết không thể bỏ qua cảnh tượng đầy kịch tính này.

Hoàng Thịnh Vỹ đưa mắt nhìn một loạt phóng viên, đành cố nén cơn tức.

Lý Thừa Trạch đem hai chiếc cup tới trước mặt ông ta, nụ cười trông cực kì tử tế: “Tặng anh.”

Đèn flash nháy liên tục, Hoàng Thịnh Vỹ nhớ tới phụ lục hợp đồng, trên hợp đồng ghi rõ Lý Thừa Trạch sẽ nhường hai cup nam diễn viên chính xuất sắc nhất và nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cho Truyền thông Nguyên Dã.

Phụ lục hợp đồng này ngày nào ông ta cũng xem, thậm chí đã thuộc lòng. Giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng, bây giờ cái tên khốn Lý Thừa Trạch sao có thể chơi khăm ông ta thế này được?

Thấy Lão Hoàng không nhận cup, Lý Thừa Trạch liền chủ động nhắc đến chuyện hợp đồng trước báo chí: “Thực ra khi tôi kí hợp đồng với An Dao, Lão Hoàng có đưa ra yêu cầu là tôi nhường giải cho anh ấy. Vì thế trước khi giải Kim Hoa bắt đầu, tôi có nói việc này với ban tổ chức không dưới ba lần, nhưng ban tổ chức nói họ xét giải công bằng, nên thẳng thắn từ chối đề nghị của tôi.” Lý Thừa Trạch nói xong liền nhìn Lão Hoàng với ánh mắt tiếc nuối: “Giải thưởng tôi không thể nào nhường cho anh, bây giờ chỉ có thể nhường cup cho anh, hi vọng anh có thể chấp nhận.”

Hoàng Thịnh Vỹ nghe xong biết ngay mình bị hố, đúng thế, trong hợp đồng chỉ ghi nhường giải cho Truyền thông Nguyên Dã chứ không nói nhất định phải nhường. Lão nghiến răng tức giận bỏ đi.

Lý Thừa Trạch đã sớm dự đoán được việc này, anh đưa cup cho ngôi sao của công ti rồi đi ra ngoài. Nhân viên phụ trách ở cổng ra vào qua qua lại lại, bốn bên đèn vẫn sáng lấp lánh, ngoài cửa lớn có không ít bảo vệ vẫn đứng làm việc, hai bên hàng rào vẫn có rất nhiều người hâm mộ đứng đợi ngôi sao ra về.

Tài xế thấy anh đi tới liền báo cáo: “Xe bị cô An Dao lái đi rồi.”

Anh gật đầu, bên ngoài cửa ra vào cũng có không ít taxi đang đón khách, anh gọi bừa một chiếc rồi mệt mỏi lên xe. Anh nói địa chỉ để tài xế đưa anh về.

Anh rút một điếu thuốc trong túi ra gắn lên môi, hạ cửa xe xuống một nửa. Bên ngoài gió rất lớn, khói thuốc phả vào mắt cay xè ứa cả nước mắt. Anh ném hơn nửa điếu thuốc ra ngoài, mặt hơi ngửa lên, hạ cửa xe xuống hết.

Gió điên cuồng quất vào mặt anh, hơi đau rát, nhưng lại có thể khiến anh tỉnh táo.

Cô nói cô nhất định phải nói với Lăng Bách rằng cô nhớ cậu ấy.

Câu nói này giống như cái gai đâm thẳng vào tim anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.