Scandal Giá Trên Trời

Chương 34



Đêm nay rất dài, cô hi vọng có thể dài thêm chút nữa, tốt nhất đừng bao giờ tỉnh dậy.

An Dao quay về tình trạng bận rộn như trước đây, có quản lí và trợ lí mới, lịch trình bị xếp dày đặc, ngày ngày bay từ nơi này đến nơi khác. Trước đây cô không cảm thấy gì nhưng bây giờ cô thực sự căm ghét cuộc sống bận rộn tới mức ngay cả thời gian thở cũng không có, một ngày chỉ có năm sáu tiếng để ngủ. Quan trọng nhất là cô không thể gặp mặt Lăng Bách.

Cô từ trường quay trở về xe, mệt rã rời không thở nổi. Từ sau khi kết thúc vụ clip đen, rất nhiều hãng mời cô làm đại diện thương hiệu, làm khách mời cắt băng khánh thành, thần kinh cô lúc nào cũng như dây đàn, cảm giác có thể phát điên bất cứ lúc nào.

Cô không chịu được liền nhắn tin cho Lăng Bách: “Tự dưng rất muốn bỏ trốn.”

Một lúc sau Lăng Bách mới trả li: “Vậy cùng nhau bỏ trốn.”

Cô cười đáp lại: “Trốn đi đâu?”

Anh đáp: “Mười giờ tối nay, anh trốn tới nhà tìm em.”

Cô hỏi lại: “Sao phải đến tìm em? Anh muốn một hồi hai hồi ba hồi bốn hồi à?”

Anh gửi cho cô một biểu tượng mặt cười, ra vẻ oan ức: “Anh đâu dám chứ, chỉ muốn gặp em thôi.”

Quản lí và trợ lí cô đều lên xe nên cô không nhắn tin nữa. Một lúc sau điện thoại đổ chuông, cô xem tin nhắn, không nhịn được phì cười. Là: “^o^, em yêu, đang làm gì thế? Nếu còn làm ngơ với anh, anh đóng gói Lăng Bách chuyển phát nhanh cho em đấy.”

Cô nghiêm túc trả lời: “Em đang nghĩ liệu có người lái xe tới giữa đường cướp em, sau đó đưa em chạy trốn không.”

Anh lập tức đáp lại: “Đã nhận.”

Cô đọc tin này cũng không nghĩ ngợi gì, bây giờ Lăng Bách đi show cả ngày, lịch trình bận không kém gì cô, giá các bên nhãn hiệu đưa ra đều đặt cô và anh ngang hàng. Trong mắt mọi người, cả hai là đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, vô cùng hoàn hảo. Anh bận như thế này làm gì có thời gian tới “cướp” cô.

Tài xế đánh xe về công ti, quản lí nói: “Hôm nay chúng ta còn phải họp, liên quan tới vai chính trong vài bộ phim công ti đầu tư. Cô có thể tự chọn. Còn nữa, kế hoạch quảng cáo của Bất động sản Anh Bách đã gửi tới công ti rồi, cô có thể xem trước. Tám giờ tối nay có một buổi gặp mặt nội bộ trong giới, trong buổi gặp mặt có không ít đạo diễn nổi tiếng, thậm chí còn có người có tiếng trong giới chính trị. Khoảng mười giờ kết thúc, cô có thể về nhà nghỉ ngơi. Hôm nay cơ bản là thế thôi. Cô phải giữ trạng thái tinh thần tốt nhất, đặc biệt là buổi gặp mặt lúc tám giờ. Lịch trình ngày mai tôi sẽ đưa trước cho cô, sáu giờ sáng nhất định phải dậy trang điểm vì mười giờ là lễ cắt băng khánh thành khách sạn năm sao thành phố S, mười hai giờ trưa…”

“Chị đừng nói với em nữa, em đau đầu lắm rồi.” An Dao ngắt lời quản lí, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa ô tô. Hoàn hôn buông xuống, vầng mặt trời sắp lặn. Cô nheo mắt, mệt mỏi nhìn những con phố lướt qua. Thực sự không thể thích nổi cuộc sống bây giờ. Bên ngoài cửa xe bỗng có một chiếc xe máy lướt qua, chiếc xe lao qua rất nhanh rồi dừng ngay trước mũi ô tô, có ý muốn chặn xe của họ lại. Tài xế vội vàng dừng lại, chạy xuống lớn tiếng chửi, ai ngờ chàng trai trên xe máy vẫn đội mũ bảo hiểm không thèm để ý tới tài xế mà liền đi tới gõ cửa kính chỗ cô ngồi.

An Dao cảm thấy màn này rất quen thuộc, cô hạ cửa kính ô tô, chàng trai thò tay vào trong mở cửa, kéo cô xuống rồi bế thẳng lên xe máy.

Tài xế và quản lí đều kêu toáng lên, chàng trai bỏ mũ bảo hiểm ra, là Lăng Bách.

Quản lí đuổi theo hai người, kinh ngạc kêu lên: “Lăng Bách.”

Lăng Bách nhìn quản lí, mỉm cười nói: “Em mượn cô ấy một tối, sáng mai trả cho chị, hôm nay em và cô ấy cùng bỏ trốn.”

An Dao cảm thấy bây giờ anh thật đẹp trai, thật phong độ. Anh đội mũ bảo hiểm cho cô, mặc cho quản lí và trợ lí trách mắng, cứ thế lái xe đi. Khung cảnh xung quanh lướt qua rất nhanh, tiếng gió gầm rít, áo bay phần phật.

Cô sung sướng kêu lên: “Lăng Bách.” Hai tay ôm chặt eo anh, hạnh phúc nói: “May mà hôm nay em không mặc váy đấy, anh kiếm đâu ra chiếc xe này vậy? Chiếc xe này phong cách quá, sao anh lại chặn đường cướp người thật? Anh không sợ bị sếp xử à?”

“Người đẹp, em nhiều lời quá đấy.”

“Cái gì? Nhiều lời?”

“Anh đang lái xe…” Anh cười lớn. Gió to quất lên người rất lạnh, nhưng anh đang chở cô, trong lòng cảm thấy rất vui. Cảm giác vui vẻ ấy không có bất cứ thứ gì trên đời này đánh đổi được. Anh tăng tốc, lao về phía mặt trời lặn, vụt qua từng chiếc ô tô.

Cô ôm chặt lấy anh, yên tâm đi cùng anh.

Xe đi về phía biển, Lăng Bách lái thẳng xe ra bãi cát. Sóng biển khẽ xao động. Ánh hoàng hôn xa xa, vầng mặt trời lấp ló, ráng chiều đang trải khắp bầu trời, mặt biển như được dệt bởi ánh vàng óng ả, đàn hải hâu sải cánh bay về phía mặt trời.

An Dao bỏ mũ bảo hiểm xuống, nhìn đàn hải âu, nụ cười của cô rạng rỡ hơn, trong mắt lấp lánh vô số những vụn vàng rực rỡ.

Anh xuống xe, chăm chú nhìn gương mặt cô, gương mặt ấy được ánh hoàng hôn bao bọc, càng xinh đẹp rạng ngời. Anh gọi tên cô: “An Dao.”

Cô nhìn anh, nụ cười tười rói. Anh như bị thôi miên bởi nụ cười ấy, bỗng dưng anh đưa tay lên giữ đầu cô rồi đặt môi mình lên môi cô.

Ánh nắng hoàng hôn hừng hực như ngọn lửa, thiêu đốt cả mặt biển.

Cuối cùng anh cũng buông cô ra, mỉm cười hỏi: “Thế này có được coi là bỏ trốn không?” Gương mặt được phủ một lớp ánh sáng càng khiến anh đẹp trai, hấp dẫn hơn. Nhất là nụ cười nơi khóe miệng, khiến trái tim cô vô cùng ấm áp. Cô xuống xe, chầm chậm dạo bước trên bờ biển, anh đi theo sau những bước chân cô.

Trên bờ biển gió rất lớn, hầu như không có bóng người lai vãng.

Cô không quay người lại, hỏi: “Anh lấy xe máy ở đâu thế?”

Anh đi theo sau cô, từng bước giẫm lên dấu chân cô: “Lúc em nhắn tin anh đang quay quảng cáo, địa điểm cách nhà Lưu Tử Văn không xa nên anh bảo cậu ấy mang xe tới cho anh. Em đừng coi thường chiếc xe này, đắt lắm đấy, cậu ấy còn không nỡ cho anh mượn.”

“Tối nay anh không có lịch làm việc à?”

“Có chứ, bị xếp kín mít.”

“Xếp kín?” Cô bỗng nhiên quay lại, anh vội vã dừng chân, cơ thể hai người gần trong gang tấc, cô chau mày: “Vậy sao anh còn đưa em đi trốn? Anh không sợ sếp gây khó dễ à?”

Anh nửa cười nửa không, hỏi: “Không phải em bảo anh đến đưa em đi trốn sao?”

Cô giận dỗi chu môi, mặt không cười nhưng ánh cười trong mắt rất rõ ràng: “Em có bảo anh tới đâu, là anh dụ em trước, nói cái gì nhỉ…” Cô vội rút điện thoại mở tin nhắn ra đưa cho anh đọc: “^o^, em yêu, đang làm gì thế? Nếu còn làm ngơ với anh, anh đóng gói Lăng Bách chuyển phát nhanh cho em đấy.” Cô đọc câu này lên, vẫn không nhịn được cười: “Em không nói sai chứ.”

Anh mỉm cười không đáp.

Cô hùng hồn nói: “Nếu sếp mắng thì em sẽ nói là bị anh dẫn đi.”

Anh khẽ gật đầu, nụ cười rạng rỡ hơn: “Chỉ cần em vui thì sao cũng được.”

Nụ cười lấp lánh trên gương mặt cô, cô ấn nút chụp ảnh. Không chọn góc chụp, cô chỉ chụp tùy ý như vậy nhưng lại chụp được bức ảnh đẹp trai nhất của anh. Trong tấm ảnh, trông anh rất rạng rỡ, đôi mắt tràn đầy tình ý.

Cô nói: “Em sẽ đăng tấm ảnh này lên trang chủ của anh, fan chắc sẽ gào rú lên mất.”

“Em không ghen sao? Lần trước lúc mua quần áo cho bố, chẳng biết ai đã ghen bóng ghen gió.”

“Bố?” Cô tóm ngay sơ hở của anh, đắc ý cười: “Từ bao giờ đã trở thành bố của anh thế? Rõ ràng là bố của em mà.”

“Sớm muộn gì cũng là bố anh.” Anh tiến lên vài bước ôm cô vào lòng, thơm lên má cô, cô xấu hổ, tim đập loạn xạ. Đột nhiên nhớ ra điều gì, cô chuyển chủ đề: “Lăng Bách, em muốn xem cuốn bí kíp đó.”

“Cuốn bí kíp nào?”

“Anh đừng giả vờ ngu ngơ với em, chính là cuốn ‘Bí kíp tán gái’ ấy. Em muốn xem bản sơ thảo của anh, để xem vì theo đuổi em anh đã nghĩ ra những trò xấu xa gì.”

Cô vừa dứt lời anh liền buông cô ra rồi quay người bỏ chạy. Cô cười lớn đuổi theo anh, nói: “Vừa may hôm nay chúng ta đều rỗi, tiện thể đến nhà anh xem ‘Bí kíp tán gái’ đi. Anh đừng trốn, anh có trốn đến chân trời em cũng muốn xem. Xem một hồi, hai hồi, ba hồi, bốn hồi của anh là thế nào.”

“Baby, anh không chơi trò mấy hồi nữa, em đừng xem, được không? Đừng xem, anh xin em đấy.” Lăng Bách dở khóc dở cười nhìn cô, mấy bản sơ thảo ấy làm sao cho cô xem được, cô xem xong chắc chắn sẽ cười nhạo anh cho mà xem. An Dao xông tới túm tay áo anh: “Không, em muốn xem cơ, không xem không được.”

“Đừng xem mà…”

“Em mặc kệ, dù sao hôm nay em cũng nhất định phải xem.”

Anh thực sự bó tay với cô, đành chiều theo ý cô vậy. Anh cẩn thận lái xe qua bãi cát. Trên đường, cô ôm chặt eo anh, hạnh phúc áp mặt vào lưng anh. Tấm lưng anh không rộng lắm nhưng có thể mang lại cảm giác an toàn cho cô, cảm giác an toàn ấy chỉ có hồi nhỏ được bố cõng cô mới có mà thôi. Điều đó khiến cô cảm thấy cho dù trời sập xuống cũng không sợ, bởi sẽ có người chống đỡ cho cô.

Lúc An Dao tì cuốn “Bí kíp tán gái” trong phòng Lăng Bách, cô cười lăn lộn, đó thực sự là một cuốn sách nhỏ. Trong sách có bảng tiến độ, ví dụ hôm nào nói chuyện với An Dao, hôm nào nắm tay cô, thậm chí hôm nào cưỡng hôn cô anh cũng ghi lại, trong đó còn có một phần nghiêm túc viết những thứ cô thích.

Đây không phải là bí kíp tán gái, mà là bảng tiến độ của hai người từ lúc quen nhau cho đến giờ.

An Dao lật xem từng trang một, lật tới trang cuối cùng thì ngừng lại, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Bởi vì trên đó có hai câu nói: “An Dao, không đau, mỉm cười một cái rồi sẽ qua… An Dao, anh cũng cảm ơn ông trời có thể cho anh gặp em, cảm ơn ông trời cho anh yêu em, có thể bảo vệ em…”

Cô gấp cuốn “Bí kíp tán gái” của Lăng Bách lại, thấy anh đang đứng dựa cửa. Anh đang xấu hổ giống một cậu trai mới yêu, chốc chốc lại liếc nhìn cô mấy cái không biết làm sao, dáng vẻ lo lắng bất an. Anh e dè hỏi cô: “Em không giận đấy chứ? Cái tiến độ ấy chính là công thức tình yêu… không phải anh viết đâu, là anh thấy trong một cuốn tán gái nào đó nhắc tới… Sau đó anh tổng kết lại thành một hồi lạ, hai hồi quen, ba hồi bốn hồi…”

Anh không dám nói tiếp nữa.

Cô bật cười không nói gì, chỉ đặt cuốn sách vào ngăn kéo. Đột nhiên cô chạy về phía anh, kéo tay anh chạy ra ngoài, anh chạy theo cô, không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô vui vẻ kéo anh chạy xuống dưới nhà, ngồi lên xe máy.

Bóng đêm bên ngoài sắp ập xuống, đèn điện của tòa nhà bật sáng.

Cô nói: “Em muốn dạo phố ăn đồ ăn vặt.”

Anh lập tức lên xe đưa cô đi khắp thành phố. Màn đêm được điểm xuyết bởi vô số ngọn đèn neon, những ngọn đèn hai bên đường cứ kéo dài mãi, thành phố về đêm hiện lên giữa những ngọn đèn đủ màu sắc giao nhau. Cô không đội mũ bảo hiểm, chỉ áp đầu vào lưng anh, mặc cho gió đang gào thét bên tai, thậm chí gió tạt vào người hơi đau nhưng trong lòng rất ấm áp. Tim cô xao động, bỗng cô thì thào nói: “Lăng Bách, em yêu anh…”

Tiếng xe cộ ầm ầm bên tai, hai bên đường cũng bật nhạc rất to, âm thanh hỗn tạp nhấn chìm câu nói của cô. Nhưng những ngón tay Lăng Bách hơi run run, anh nghe thấy, anh nghe rất rõ.

Cô nói cô yêu anh.

Anh cố ý lớn tiếng hỏi lại: “An Dao, ban nãy em nói gì thế? Anh nghe không rõ, em nói lại một lần nữa được không?”

Gió mang theo tiếng anh đến bên tai cô, cô xấu hổ lắc đầu: “Em chẳng nói gì cả.”

Anh lái xe, tiếng cười sảng khoái: “Nói đi, hình như anh nghe thấy rồi.”

Tim cô bắt đầu đập dồn dập, lớn tiếng phủ nhận: “Anh nghe nhầm rồi.”

Anh trêu cô: “Là câu thế nào nhỉ… hình như ngoài tên anh ra thì còn ba chữ, nếu dùng tiếng Anh thì có tám chữ cái…”

Cô đấm nhẹ trên lồng ngực anh, xấu hổ cười: “Lái xe chăm chú vào.”

Anh tăng tốc, sung sướng hét to lên: “An Dao, anh cũng rất yêu em…”

Trên phố vẫn rất huyên náo, những âm thanh ồn áo ấy không thể nhấn chìm lời tỏ tình của anh. Cô ôm chặt anh, nhắm mắt lại, ngất ngây như bay lên tận trời cao.

Anh đỗ xe bên vệ đường rồi dẫn cô đi ăn vặt. Trên phố, người đông như nêm, còn náo nhiệt hơn ban ngày. Anh dẫn cô xuyên qua dòng người, xuyên qua các hàng quán bày biện la liệt. Cô vui vẻ theo sau anh đi khắp phố. Cô cố ý dẫn anh vào một cửa hàng đồ lót nữ bên đường, anh nhìn thấy một đám nữ sinh đang mua đồ lót, gương mặt chợt đỏ bừng, cúi đầu nói với cô: “Anh ra ngoài trước.”

Cô đảo mắt nhìn đám đồ lót, hỏi: “Vậy ai thanh toán? Em không mang tiền đâu.”

Anh cúi người ghé sát vào tai cô: “Thẻ ngân hàng và số tiết kiệm của anh không phải đưa hết cho em rồi sao? Sao lại không có tiền?”

Cô liếc nhìn gương mặt đỏ bừng của anh, cười nói: “Em không mang theo.”

Anh móc hết tiền trong túi ra nhét vào tay cô rồi chạy ra ngoài. Anh ngượng ngùng nhìn cửa hàng rồi dịch bên cạnh mấy bước, cố gắng tránh xa cửa hàng.

“Dưới đất có vàng à?” Cô không mua gì cả, chỉ muốn trêu anh mà thôi. Anh nhìn hai tay trống không của cô mới hiểu mình đã bị lừa, liền kéo cô đi về.

“Anh đang giận à?” An Dao hỏi.

Anh nói: “Anh không nhỏ nhen thế đâu.”

“Vậy anh định kéo em về bây giờ à?”

“Đương nhiên, về nhà rồi em sẽ biết…”

Giọng điệu của anh đầy mờ ám, An Dao nghĩ tới hàm ý của câu này liền đỏ bừng mặt. Cô im lặng suốt dọc đường, đến khi sắp tới nhà tim đập vừa nhanh vừa gấp, cô theo anh lên gác, nhìn cánh cửa phòng ngủ, mặt cô đỏ bừng. Không ngờ anh vừa vào phòng là bắt đầu cởi quần áo, thân hình anh rất đẹp, phía trên rất săn chắc, cô vừa nhìn vừa cảm giác như có thể nghe thấy tim mình đập thình thịch, vang đến chói tai.

Anh mỉm cười: “Sao thế?”

Cô vội vã loạng choạng lùi về phía sau. Anh tiến theo từng bước. Cô lùi vào phòng tắm, người dựa vào bức tường lạnh lẽo, cơ thể anh áp sát, hai tay chống hai bên đầu cô, nụ cười nhàn nhạt, cố ý trầm giọng xuống: “Sao thế?” Giọng anh vốn rất gợi cảm, nhất là trong không khí mờ ám thế này lại càng trở nên quyến rũ hơn.

Cô ấp úng: “Em… em…”, cô hoảng loạn nói: “Em… em vẫn chưa chuẩn bị.”

Gương mặt anh cúi xuống thấp hơn, mũi chạm vào trán cô, mỉm cười hỏi: “Chuẩn bị cái gì?”

Gương mặt cô nóng bừng: “Chuẩn bị cái đó… ba hồi bốn hồi gì đó… chẳng phải anh nói…” Có thể lên giường rồi sao?

Mấy tiếng sau cô không dám nói, ngại đến mức chỉ muốn tìm lỗ chui vào.

“Ha ha.” Anh bật cười thành tiếng: “Baby, anh cũng đùa với em thôi. Nhìn em kìa, xấu hổ hến mức này rồi, anh phải tắm đây, vì thế phiền em ra ngoài nào.”

“Cái gì?” Hóa ra là do cô tưởng tượng à?

“Anh trêu em thôi.”

“Lăng Bách.” Cô tức giận gào lên.

Anh mỉm cười gật đầu: “Anh đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.