Scandal Giá Trên Trời

Chương 36



An Dao, khi cả thế giới này bỏ rơi em anh dùng cách ngu ngốc nhất để giúp em, đó chính là ở bên bảo vệ em.

Cửa phòng có tiếng động, là Lăng Bách, anh thấy người trên giường đã tỉnh giấc liền gọi: “Bác.”

Ông An khó nhọc giơ tay lên sờ ngực. Lăng Bách sững lại, anh vội lấy tấm ảnh trong túi áo mình ra, trên đường tới đây anh đã giữ tấm ảnh dùm ông, sợ lúc cấp cứu sẽ bị mất. Ông An run rẩy cầm tấm ảnh trong tay, miệng mấp máy nhưng không nói nên lời.

Lăng Bách lờ mờ hiểu: “Bác muốn cháu giấu An Dao?”

Ông An Ý Phàm gật đầu, nước mắt trào ra dữ dội. Đột nhiên ông giơ tay lên, ánh mắt khẩn cầu. Trong chốc lát Lăng Bách không hiểu ý ông, tấm ảnh? Ông An ra sức vẫy tấm ảnh, miệng run run nói được một chữ: “Mộ…”

“Mộ?” Lăng Bách ngẫm nghĩ rồi hỏi lại: “Bác muốn ra thăm mộ bác gái?”

Ông An gật đầu, cánh tay bất lực buông thõng xuống giường.

Lăng Bách dịu dàng an ủi ông: “Nếu bác phối hợp với các bác sĩ, chịu khó dưỡng bệnh thì cháu nhất định sẽ đưa bác đi, được không ạ?”

Ông An rơi nước mắt gật đầu, khó nhọc nói: “Ừ.”

Lăng Bách đóng cửa đi ra ngoài, anh lấy điện thoại định gọi cho An Dao, nhưng lại chẳng biết nên nói gì. Chuông chợt vang lên.

Anh mở ra xem, An Dao hỏi: “Không phải nói tham gia chương trình truyền hình quảng bá album mới sao? Sao em không thấy anh đâu? Bây giờ anh đang làm gì? Hôm nay em vẫn muốn bỏ trốn thì làm sao bây giờ?”

Anh bất lực dựa vào tường, do dự nhắn tin: “Xin lỗi em, xảy ra chút chuyện.” Anh viết xong tin nhắn rồi lại xóa đi, không biết phải viết thế nào để cô khỏi lo lắng.

An Dao thấy anh lâu không nhắn lại liền gọi điện tới.

Chuông reo, Lăng Bách ấn nút nghe, giọng anh khàn đặc: “Dao Dao.”

Anh rất ít khi gọi cô như vậy, trong trí nhớ của cô, anh luôn gọi tên An Dao hoặc baby. Cô nghe thấy hai chữ Dao Dao, trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào, giọng cũng dịu dàng hiếm thấy: “Anh đang làm gì đấy?”

“Đang nhớ em.” Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh để cô không nhận ra điều gì bất thường.

“Dẻo miệng.”

“Thật mà, có cần anh móc tim ra cho em xem không?”

“Cần chứ, chuyển phát nhanh tim anh tới cho em, để em xem có thật anh đang nhớ em không?”

“Được, chuyển phát ngay lập tức.” Anh đặt điện thoại về phía trái tim, một lúc sau cầm lên hỏi cô: “Em nghe thấy chưa?”

“Chưa, chẳng nghe thấy gì, anh cho em nghe gì thế?”

“Tiếng tim đập, hoặc là câu tiếng Anh có ba từ, tám chữ cái, dùng tiếng Trung nói thì có ba chữ đó.” Mắt anh lấp lánh nụ cười: “Em có nghe thấy không? Có cần nghe một lần nữa không?”

“Lăng Bách.” Cô vừa xấu hổ vừa giận dỗi: “Trong ‘Bí kíp tán gái’ không có câu này? Anh nghe ai mà mồm mép dẻo quẹo thế hả? Tên khốn nào dạy anh? Anh nói chuyện với em không nghiêm túc một chút được sao? Anh đừng có mà đánh trống lảng, bây giờ anh đang

“Anh đang nhớ em, vậy em trả lời anh trước, em đang làm gì, có nhớ anh không?”

“…”

“Baby… bây giờ anh đang nhớ tới câu chuyện về cầm thú…” Anh còn chưa nói xong thì đầu máy bên kia vang lên tiếng tút tút, An Dao đã cúp máy, anh lại thở phào nhẹ nhõm, bởi anh không muốn cô tiếp tục hỏi nữa.

Chuông tin nhắn vang lên, người gửi là An Dao, hình như cô hơi hờn dỗi: “Em không thèm nhớ anh.”

Anh bật cười, soạn một hàng chữ nhắn lại: “Dù sao anh cũng đang nhớ em.”

Trong phòng bệnh vọng ra tiếng ho dữ dội, anh vội chạy vào, ông An Ý Phàm đang thở từng hơi khó nhọc, lồng ngực phập phồng liên tục, dường như hơi không thoát ra được mà ứ trong cổ họng, gương mặt tím tái. Anh lập tức ấn nút gọi cấp cứu, các bác sĩ y tá tới ngay, tiến hành cấp cứu cho ông. Chừng mười phút sau, ông hồi phục nhịp thở, bác sĩ đeo bình thở oxy cho ông rồi gọi Lăng Bách ra ngoài.

Bác sĩ vẫn nói những lời mà anh không dám nghe: “Huyết áp của bệnh nhân bây giờ không giảm xuống được, hô hấp vô cùng khó khăn. Ngoài ra chúng tôi còn phát hiện ông ấy bị nhờn thuốc lao phổi, rất nhiều loại thuốc trị lao phổi đều không ăn thua. Hơn nữa, ông ấy đã bắt đầu bị sốt. Nếu phổi chảy nhiều máu một lần nữa, chỉ e rằng… gia đình phải chuẩn bị tâm lí, bệnh nhân không gắng gượng được bao ngày nữa đâu.”

Tiếng ho lại vang lên trong phòng bệnh, từng tràng, từng tràng dữ dội đến mức mạch máu như sắp vỡ tung.

Lăng Bách vội hỏi: “Không thể phẫu thuật sao? Hoặc xem chỗ nào chảy máu thì khâu lại, hoặc có thể cắt bỏ một phần phổi, như thế không được sao?”

“Ông ấy không phải bị một bên phổi, mà là hai bên phổi, vốn không thể nào phẫu thuật được.”

“Có nghĩa là không còn một chút hi vọng nào sao?”

“Tôi đoán bệnh này kéo dài mấy chục năm rồi. Lạ thật, nếu mấy chục năm trước đây thì bệnh này không đi chữa còn nghe được, nhưng bây giờ là thời đại nào rồi, tại sao còn để kéo dài vậy? Nhiều bệnh nhân không chú ý khi bệnh còn nhẹ, đến lúc bệnh nặng sức tàn, có nhiều tiền cũng vô ích. Vì thế tôi chỉ có thể nói, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi.”

Cố gắng hết sức? Lăng Bách quay lại phòng bệnh với tâm trạng nặng nề. Ánh sáng trong phòng mờ tối, người đang nằm dưới tấm chăn mỏng màu trắng gầy tới mức giật mình, từng tiếng ho xé ruột khiến tim anh đau đớn. Anh ngồi bên giường bệnh, cảm giác bất lực khiến anh buồn bã tới khó thở.

Tiếng ho cứ dồn dập bên tai không ngớt.

Anh nói: “Chúng ta phải thông báo cho An Dao, nếu không sẽ không công bằng với cô ấy.”

Ông An Ý Phàm nằm trên giường vẫn cố chấp lắc đầu, anh nói như van xin: “Bác.”

Ông An bỏ chụp ô xy ra, kiên quyết nói: “Không được.”

Trước đây tưởng rằng chỉ là ho một hai tiếng, chẳng có gì đáng ngại, vì thế ông cứ chịu đựng không đi khám bác sĩ, cho đến khi ho ra máu. Nhưng vì An Dao cần tiền đi học, nên ông cứ chần chừ lần lữa, đến khi có tiền chữa bệnh thì phát hiện ra bệnh đã chuyển sang giai đoạn ác tính. Tất cả bậc làm cha làm mẹ trong thiên hạ đều như thế, con cái có tí bệnh thì lập tức đưa đi bệnh viện ngay nhưng bệnh của mình thì cứ kéo dài, cứ chần chừ.

Ông An dùng sức hít thở, khó nhọc gọi: “Lăng Bách.” Tay ông run run kéo áo anh, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn khôn cùng: “Xin cháu đấy.” Mắt ông ngấn lệ, hơi thở khò khè nói với anh: “Bác chỉ muốn, đợi đến ngày nó lấy chồng… Bác sẽ gắng gượng được… Đừng nói với nó…”

Lăng Bách bất lực gật đầu, trong lòng lại có cảm giác như sắp mất đi thứ gì đó.

Cho dù bệnh nặng thế nào ông cũng gắng gượng, bởi vì không yên tâm về An Dao ư?

Trong đầu anh bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, anh gọi điện cho Lý Thừa Trạch ngay lập tức, từ trước tới giờ nói chuyện với Lý Thừa Trạch anh luôn thẳng thắn: “Em muốn tổ chức một live show cá nhân.”

Lý Thừa Trạch hết mực tán thành: “Đương nhiên là ok, với độ hot của cậu bây giờ thì tỉ lệ phủ chỗ ngồi không được 100% thì cũng phải được 90%. Hơn nữa album trước của cậu bán được gần ba trăm nghìn bản, album mới sẽ lấy ca khúc “Tình yêu độc quyền” làm ca khúc chủ đề, tiếp tục phát hành là có tiền làm live show rồi. Tôi sẽ liên hệ nhà tài trợ giúp cậu, không chừng rất nhiều người đồng ý thay cậu làm live show ấy chứ.”

“Cảm ơn sếp.”

“Cậu khách khí với tôi làm gì? Yên tâm đi, sếp đây bao hết.”

“Vậy trong một tuần có kịp không?”

“Sao gấp thế? Lăng Bách, có cần thiết gấp thế không?”

“Nhất định phải trong vòng một tuần, vì em… có việc rất quan trọng.”

“Ok, giao hết cho tôi.”

Ông An Ý Phàm chợt rơi lệ, nhìn cậu với vẻ khó tin.

Giây phút này anh nghiêm túc hơn bao giờ hết: “Vâng, chính là đính hôn, đợi bác khỏe rồi cháu sẽ tổ chức hôn lễ với cô ấy. Hơn nữa, ở quê chẳng phải có tập tục là đính hôn trong vòng một năm nhất định phải đi đăng kí kết hôn sao? Cháu sống ở thị trấn nhỏ ấy nhiều năm nên cháu hiểu. Đợi chúng cháu đính hôn rồi cháu sẽ cho người chuẩn bị sính lễ, tổ chức đám cưới theo cách bác mong muốn nhất. Bác thích đám cưới kiểu truyền thống ạ? Cháu có thể dùng kiệu hoa rước cô ấy vào nhà.”

“Kiệu hoa? Cưới nó?” Đôi môi khô rát của ông An run run, giọng nghẹn ngào: “Được…”

Trong lòng anh đau thắt như bị kim đâm, nhưng vẫn cố mỉm cười nói tiếp: “Con muốn mời bố làm khách mời, con muốn tặng cô ấy một chiếc nhẫn hình tim gắn đá quý, mãi mãi giữ cô ấy ở bên mình. Con không cầu mong đời đời được ở bên cô ấy, chỉ hi vọng đời này lấy được cô ấy… Con càng mong muốn cả đời này có thể được ở bên bố… Bố có chấp nhận con không? Có thể cho con cơ hội để hiểu thảo với bố không?”

Đôi mắt mờ tối của ông An Ý Phàm như bừng sáng, ông nói “Được” liên tục.

Lăng Bách mỉm cười giơ ngón út lên ngoắc tay ông: “Vậy bố không được hối hận đấy nhé, chúng ta đã nói rồi đó.”

Ông An vừa khóc vừa gật đầu: “Không hối hận.”

Lăng Bách rút tay lại, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài. Anh sợ nếu không chạy đi sẽ rớt nước mắt, bởi vì người cha kia khiến anh đau đớn bội phần. Anh vừa đi trên hành lang vừa gọi điện thoại cho cô.

“A lô.”

“Dao Dao.” Anh khẽ gọi tên cô, mắt nhìn về phòng bệnh, nước mắt tuôn rơi. Anh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, ngửa mặt nhìn hàng đèn sáng trên đỉnh đầu, hỏi cô: “Nếu bây giờ anh cầu hôn em, em có nhận lời không?”

Cô khựng lại, mỉm cười đáp: “Em sẽ đạp anh một phát.”

“Anh đang nói nghiêm túc….”

“Chắc chắn anh lừa em, lần trước anh cởi quần áo quyến rũ em, em không mắc lừa anh đâu.”

“Được rồi, thực ra anh sắp tổ chức live show, muốn mời em làm khách mời.”

“Ok.” Cô đáp rất dứt khoát.

“Đến lúc đó…”, đến lúc đó anh sẽ cầu hôn em trước trăm ngàn người hâm mộ và bố em.

“Đến lúc đó làm sao? Anh định nói gì?”

“Dao Dao.” Nghĩ tới cảnh ấy anh chợt mỉm cười hạnh phúc, nói với cô đầy tình cảm: “Anh yêu em.” Đầu máy bên kia không có tiếng động, một lúc sau thì cúp máy. Anh biết cô đang xấu hổ, bình thường thì cô là một cô gái phóng khoáng nhưng gặp một số chuyện thì lại rất hay ngại ngùng.

Trị bệnh mấy ngày, không rõ có phải vì chuyện anh tổ chức liveshow cầu hôn cô đã mang lại hi vọng cho ông hay không mà mấy hôm nay bệnh tình của ông An dần dần ổn định. Bác sĩ không muốn cho ông An ra viện nhưng ông vẫn kiên quyết đến thăm mộ vợ. Lăng Bách cũng không hỏi nhiều mà lấy xe đưa ông đi.

Bốn bề thị trấn được núi bao quanh, những dãy núi nhấp nhô nối tiếp nhau dường như kéo dài tới vô tận, con đường nhỏ trên núi gập ghềnh, cây cối rậm rạp che khuất ánh mặt trời.

Lăng Bách đỡ ông An men theo con đường gồ ghề tiến lên trước. Người đi bên anh toàn thân gầy giơ xương, nhưng đôi mắt nhìn về phía trước lấp lánh hi vọng. Lăng Bách đưa ông lên sườn núi, một ngôi mộ lọt vào tầm mắt, cỏ dại xung quanh mộ được dọn sạch gọn gàng, tấm bia mộ cũ kĩ. Xem chừng ngôi mộ đã nằm ở đây mấy chục năm rồi.

Ông An Ý Phàm nhìn phần mộ, trong mắt ngập tràn ánh sáng. Ông vùng vẫy đòi bước tới, loạng choạng đến trước mộ quỳ xuống. Những ngón tay ông run rẩy chạm vào chữ trên bia mộ, bao nhiêu năm qua không có lúc nào ông không nhớ tới người nằm dưới mộ… Ông áp mặt vào đống bùn đất lạnh lẽo ấy, nước mắt nóng hổi lăn xuống.

Năm ấy sau khi bà chết, ông ôm đứa con mới sinh được vài ngày, quỳ ở đây bốc từng nắm đất đắp mộ. Lúc đó trong lòng vô cùng tuyệt vọng, dường như ông đã khóc khản cả tiếng. Bây giờ, ông vẫn tuyệt vọng, bởi vì không thể tận mắt nhìn thấy An Dao lấy chồng sinh con, không thể tận mắt nhìn thấy đứa con gái ông thương yêu nhất từ từ già đi. Nước mắt tuôn rơi như muốn rửa trôi bùn đất. “Bà nó à, xin lỗi bà… có thể tôi không thể ở bên An Dao được nữa rồi, trước khi chết bà đã dặn tôi nhất định phải ở bên nó, nhưng… tôi sợ rằng không được nữa…”

Lăng Bách vội gạt nước mắt quay đi, anh không dám nhìn nữa, cảnh này giống như dao đâm vào tim anh, đau đớn vô cùng.

Ông An đờ đẫn ngồi trước mộ, đột nhiên ông ho dữ dội, máu tươi từ miệng trào ra thấm vào đất, như từng đóa hoa đỏ thắm nở trước mộ. Ông run rẩy lấy tấm ảnh ra ngắm kĩ, nụ cười dần nở trên gương mặt. Trước mắt chợt hiện lên khung cảnh mấy chục năm về trước, bà ngại ngùng đi qua ông, ông quay lại đúng lúc bắt gặp đôi mắt ấy.

Thời ấy rất ít người tự do yêu đương, hầu như đều do mai mối hoặc người nhà chỉ hôn, hai người là đôi duy nhất trong thôn tự do đến với nhau. Lúc đó ông nghèo rớt mùng tơi, chỉ có vài bộ quần áo chứ không có tiền, nhưng bà nói: “Ý Phàm, em lấy anh chứ không lấy tiền của anh.

Đôi mắt ông mệt mỏi nhắm lại, nước mắt vẫn không ngừng rơi: “Đúng thế, bởi vì tôi sắp đi tìm bà rồi… mấy chục năm qua tôi nhớ bà từng giây từng phút…” Nước mắt ông lã chã rơi xuống, mệt mỏi nói: “Bà nó ơi, tôi rất nhớ bà…”

Lăng Bách đứng bên sườn núi, nhìn vùng đồng ruộng rộng lớn dưới chân núi trước mắt. Anh không bao giờ quên được ngày đó, khung cảnh bên ngoài cửa xe không ngừng vụt qua, đèn trong thành phố lấp lánh sáng, còn ông An nhòe nước mắt nói với anh: “Nuôi con một trăm tuổi lo lắng chín mươi chín năm. Cho đến bây giờ bác vẫn không thôi lo lắng cho nó, bác luôn cảm thấy mình vô dụng, không thể giúp đỡ nó vào lúc nó đau khổ nhất. Bác luôn nghĩ rằng, nếu nó đầu thai vào nhà giàu thì có phải tốt hơn không. Đầu thai vào nhà bác là bác nợ nó.”

Thực ra bố mẹ trong thiên hạ này đều cảm thấy nợ con cái mình.

Chỉ là họ chưa từng nghĩ rằng, bố mẹ cho con sinh mạng, nuôi lớn con cái vô điều kiện, đó chính là ơn nghĩa lớn nhất trên đời này.

Sở dĩ hôm nay anh kiên quyết đưa ông tới đây chỉ là vì trên đời này thực sự có nỗi nhung nhớ mang tên tình yêu, vĩ đại hơn mạng sống. Hôm đấy nghe được những lời nói của ông An với tấm ảnh, anh biết ông An đã cô đơn nhiều năm, để con sâu nhớ nhung gặm nhấm tất cả. Lí do cổ vũ ông tiếp tục sống chỉ là nỗi nhớ với người vợ đã khuất và tình yêu với con gái.

Gió bên sườn núi rất mạnh, từng luồng hơi lạnh táp vào người lạnh thấu xương.

Lăng Bách đứng một lúc rồi bước đến ngồi xuống bên cạnh ông, dịu dàng an ủi: “Bác đừng quá đau lòng, chúng ta nên về thôi.”

Ông An mở mắt, mắt mờ nước gật đầu nhưng ngón tay vẫn lưu luyến sờ bia mộ, ngây người không chịu buông tay. Bởi vì ông sợ lần này ra về sẽ không thể nào tới thăm mộ bà được nữa. Mấy chục năm qua phần mộ này là sự nhung nhớ cuối cùng của ông. Ông quay đầu lại liên tục, nhưng cuối cùng vẫn về bệnh viện cùng Lăng Bách.

Công ti giải trí đã thuê một sân vận động có sức chứa hơn một vạn người để tổ chức live show cho Lăng Bách. Buổi biểu diễn áp dụng hình thức thương mại, do bên biểu diễn bao thầu hết. Sau khi tin tức chính thức được công bố, một vạn tấm vé được bán sạch chỉ trong vòng ba ngày, dẫn đến tình trạng cháy vé, có thể thấy sức hút của Lăng Bách kinh khủng thế nào. Khách mời của live show cũng rất hoành tráng, tất cả ca sĩ nổi tiếng trong công ti Kình Vũ Bách Xuyên đều tham gia.

Ban tổ chức còn tung tin, ca khúc mới của Lăng Bách sẽ được biểu diễn lần đầu tiên trong live show này, càng khiến người hâm mộ háo hức chờ đợi.

Hôm biểu diễn, người hâm mộ lục tục vào sân vận động. Đám đông kéo đến, gây nên thanh thế lớn khiến báo chí phải chú ý, quan tâm. Cả sân vận động chật cứng. Có không ít bạn còn tự chuẩn bị những tấm bảng cứng tập hợp tất cả ảnh của Lăng Bách từ khi bắt đầu ca hát tới giờ. Những tấm ảnh lớn được các fan ngồi ở trung tâm giơ lên, tạo nên một khung cảnh rất đẹp.

Lăng Bách ở sau sân khấu nghe chị Phân tả lại cũng cảm thấy vô cùng hồi hộp. Cầu hôn trước một vạn người thật ư? Nghĩ tới chuyện này trái tim anh đập thình thịch như gõ trống, anh thực sự có gan cầu hôn trước bao nhiêu người như thế sao? Nhỡ cô từ chối thì làm thế nào? Anh cảm thấy đầu mình căng ra như muốn nổ tung vì không biết An Dao sẽ trả lời ra sao.

Anh lấy trong túi ra một chiếc hộp màu đỏ, trong hộp là một chiếc nhẫn hình trái tim có mặt đá quý màu đỏ, xung quanh viên đá còn gắn những hạt kim cương nho nhỏ. Tiền mua nhẫn anh phải đi vay Lưu Tử Văn. Anh cẩn thận cất chiếc nhẫn đi.

Nhân viên sau sân khấu vẫn đang chuẩn bị, tiếng người nói chuyện ồn ào.

Có người hét lên: “Sắp đến giờ rồi, bảy giờ chuẩn bị bắt đầu.”

Lăng Bách nhìn đồng hồ, sắp tới giờ bắt đầu rồi. Quản lí của anh - chị Phân đứng bên cạnh nói: “Bố của An Dao đã sắp xếp ổn thỏa, có người ở sau sân khấu đặc biệt chăm sóc ông ấy. Live show lần này của chúng ta kéo dài trong ba tiếng, mười giờ kết thúc. Cậu nói tầm chín giờ cần phải cho cậu một tiếng để làm việc khác, về cơ bản chúng tôi cũng đã chuẩn bị xong. Còn về An Dao, sếp đang gặp riêng cô ấy để nói chuyện hợp tác trong phim mới của đạo diễn Lâm, vì thế chỉ có thể ngồi ở vị trí khách mời, không thể lên sân khấu cổ vũ cho cậu được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.