Sếp, Dè Dặt Một Chút!

Quyển 2 - Chương 52: Ấm áp nho nhỏ sau khi thoát hiểm (1)



Đầu đau quá!

Nửa đêm, từ trong hôn mê tỉnh lại, Vương Đình từ từ mở mắt, bởi vì khó chịu phát ra một tiếng rên rỉ.

Người đàn ông bên cạnh lập tức giật mình tỉnh giấc, giọng trầm thấp mở miệng hỏi: "Em tỉnh rồi sao?"

Đầu Vương Đình vẫn còn mơ mơ màng màng, cũng không có nghe rõ là giọng của ai, sửng sốt một hồi, mới phản ứng được bên cạnh cô có người!

Cô thốt lên một tiếng kêu sợ hãi, muốn đưa tay đẩy người nọ ra.

Tay nhỏ bé lại bị người chặn lại ở giữa không trung, một giây sau rơi vào trong ngực ấm áp.

"Sao vậy, khó chịu chỗ nào sao?" Bật đèn đầu giường, Câu Tử Minh thấy vẻ mặt cô sợ hãi, cho rằng cô gặp ác mộng gì đó.

"Sao anh lại ở đây?" Vương Đình thấy rõ người trước mắt, càng muốn chạy trốn, lại bị anh ôm càng chặt hơn.

Nhận ra được ý đồ của cô, Câu Tử Minh dùng chăn quấn lấy cô, vững vàng mà đè ở dưới người, hơi nhướn mày, nói: "Đây là phòng của tôi, em nói xem tại sao tôi lại ở đây."

"Vậy tôi." Vương Đình muốn hỏi tại sao mình lại ở đây, trong đầu bỗng lướt qua tình hình trước khi hôn mê, cô đã đi đến cái thôn kia, muốn hỏi tung tích của cậu bé, lại cùng đối phương xảy ra tranh chấp, cô cố chấp muốn xông vào, lại bị một người đẩy ngã, đầu đụng vào vách tường, sau đó cô đã bất tỉnh nhân sự, nhưng tại sao cô tỉnh lại gặp được Câu Tử Minh?

"Em là muốn hỏi tại sao em lại ở trên giường của tôi?" Câu Tử Minh nhìn thấu tâm tư của cô, nhếch lên nụ cười tà tà, chủ động mở miệng dò hỏi.

Vương Đình không trả lời, đôi mắt xinh đẹp như hắc bồ đầu tức giận nhìn anh chằm chằm, dáng vẻ chán ghét bị anh đè nặng: "Để tôi ngồi dậy!"

"Không được!" Anh ăn vạ đáp, thấy gương mặt của cô bởi vì tức giận mà có chút màu máu, trong lòng rốt cuộc yên tâm, có trời mới biết, anh lo lắng thế nào, hôm nay thấy cô rốt cuộc đã tỉnh, còn biết phản kháng, anh mới tin tên bác sĩ vô dụng kia nói không có gì đáng ngại.

"Câu Tử Minh, anh đứng lên cho tôi!" Vương Đình tức giận giãy giụa, bây giờ cô quan tâm nhất không phải là chân tướng, mà là mau chóng thoát khỏi người đàn ông này, bị hơi thở nam tính nồng đậm trên người của người đàn ông tản mát ra bao bọc lấy, chỉ có thể làm cô càng hoảng hốt hơn.Truyện chỉ được đăng tại dîễη đàη lê qµý đôη.

"Đừng có lộn xộn!" Anh cất lời cảnh cáo trầm thấp, hai người đều mặc áo ngủ sợi tơ, cô tiếp tục giãy giụa như vậy nữa, rất dễ "Lau súng cướp cò".

Vương Đình lại không nghe, tuy bây giờ cô yếu ớt không có sức, nhưng quyết tâm phản kháng lại anh vẫn phải có.

"Anh đi xuống!" Vương Đình thấy đẩy anh vẫn bất động, giơ quả đấm đánh lên bờ vai của anh, gầm nhẹ nói.

Đôi bàn tay mềm mại trắng như phấn đánh vào trên người anh không chỉ không chút đau nhức, trái lại khơi dậy dục vọng chinh phục tiềm ẩn của người đàn ông.

Câu Tử Minh dứt khoát bắt lấy hay tay của cô giữ chặt lên đỉnh đầu, nguy hiểm nói: "Còn uy hiếp, hả?"

Cúc áo ngủ Vương Đình mặc vốn không có cài chặt, cô giãy giụa cộng thêm động tác Câu Tử Minh kéo hai tay cô lên cao, mấy cúc áo này cũng đã nới lỏng ra, nhưng cô lại hồn nhiên không hay, không biết cảnh xuân trước ngực bị kéo căng ra, dĩ nhiên phơi bày trong mắt người nào đó.

Ánh mắt u tối bỗng sâu thêm, áo ngủ của cô là anh thay, hiển nhiên không có mặc áo trong, hình dáng tròn trĩnh dưới áo ngủ ấy căng phồng lên, thậm chí có thể thấy rõ sắc hồng.

"Bảo anh buông tôi ra, nghe thấy không!" Hiếm khi kiên cường một lần, Vương Đình trừng mắt nhìn Câu Tử Minh, quát.

"Nghe được." Anh xoa xoa lỗ tai, người phụ nữ này cũng đã bị thương còn có thể gào lên, xem ra anh không cần quá lo lắng.

"Vậy anh còn không buông ra!" Vương Đình tức giận vô cùng, song, vừa nổi giận chỉ khiến cô choáng váng nhanh hơn.

Thấy cô híp mắt giống như đang trấn tĩnh, Câu Tử Minh buồn cười mà xoa tóc của cô, trêu ghẹo nói: "Rõ ràng cũng không còn sức, lại dữ dội như vậy."

Ổn định lại, Vương Đình lại mở mắt ra, thấy anh vốn không có dấu hiệu né tránh, cau mày hỏi: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Tại sao một mình chạy đi ra ngoài?" Câu Tử Minh đột nhiên thốt ra câu này.

"Cái gì?" Vương Đình nghe không hiểu, có chút ngờ vực.

"Từ chỗ của tôi chạy đến viện phúc lợi gì đó, không biết sẽ gặp nguy hiểm sao?" Câu Tử Minh nhẫn nại, chờ cô giải thích.

Vương Đình đã hiểu, nhưng cô lại không muốn trả lời anh, cô quay đầu đi, nhìn chỗ khác, đáp: "Tôi không cần giải thích với anh."

"Không cần?" Câu Tử Minh nghe vậy, sắc mặt thay đổi, người phụ nữ đáng chết này, tại sao luôn bướng bỉnh như vậy! Anh nhìn khuôn mặt cô vẫn còn sưng đỏ và trên đầu vẫn còn quấn băng vải, kìm nén cơn giận dữ nói: "Nếu tôi đến muộn một bước, nói không chừng em đã xảy ra chuyện rồi!"

Nhóm người kia đã thú nhận, bọn họ là thấy Vương Đình đến cửa làm náo, làm thế nào cũng không đuổi đi được, cho nên dứt khoát làm cô bất tỉnh nhốt lại, dù sao cư dân gần đó cũng không nhiều, chỉ cần dọa dẫm người ta không cho nói ra đã gặp qua cô ấy, đến lúc đó nói không chừng có thể cũng giống như những đứa trẻ kia bị đem bán cho người Thái Lan.

Nghĩ đến khả năng này, Câu Tử Minh liền tức giận đến mức muốn giết người, những tên khốn kiếp đó, chủ ý muốn đánh tới người phụ nữ của anh! Còn muốn làm cô tàn tật bị mù, quả thật chết một trăm lần cũng không dập tắt được cơn giận của anh.

Cho nên, vụ án này anh nhất định ra tay trợ giúp cảnh sát phá án, anh dùng mạng lưới thế lực hắc đạo, một mẻ hốt gọn những người có liên quan, hơn nữa, ở trong ngục, còn chuẩn bị "đại tiệc" chờ chào đón mấy tên khốn không biết sống chết ấy.

Nhưng ở đây anh đang tức giận, cô gái nhỏ gây ra hàng loạt rắc rối lại căm tức nhìn anh như kẻ thù, anh thật sự muốn, rất muốn, đánh cái mông của cô!

Vương Đình nghe được câu này, cũng ngây cả người, cô nhớ rõ mình đụng vào trên tường rồi hôn mê, cũng nhớ rõ đám người kia rất hung dữ mà hùng hùng hổ hổ, nhưng hoàn toàn không biết những gì xảy ra đằng sau, nghe giọng của anh, đám người kia vốn định gây bất lợi cho cô? Và Câu Tử Minh cứu cô?

"Sao anh biết tôi đến đó?" Vương Đình nghe vậy, quay đầu lại, nghi ngờ hỏi.

"Nếu không phải Thẩm Tòng Thiện nói cho tôi biết, làm sao tôi nghĩ tới em lại ngu xuẩn đến nổi muốn đi tìm một đứa nhỏ mất tích?" Câu Tử Minh híp mắt, đáp.

Hóa ra là Tòng Thiện, vậy thì khó trách.

Nhưng vừa nhắc tới đứa nhỏ, anh lại đã đi đến đó, Vương Đình vô thức lại hỏi: "Vậy tìm được đứa nhỏ đó rồi sao?"

Thật sự là hết chỗ nói với người phụ nữ này, không nghĩ tới cô quan tâm đầu tiên là một đứa nhỏ không có chút quan hệ máu mủ, và không tỏ ra một chút sợ hãi nghĩ lại mà sợ.

"Sao tôi biết được." Câu Tử Minh tức giận trả lời.

"Không biết thì thôi." Bị anh quát một câu, Vương Đình lại cảm thấy có chút đau đầu, cô nhíu mày nói, "Đứng lên đi!"

"Trả lời vấn đề vừa rồi của tôi trước đã." Biết một khi buông cô ra, cô nhất định giống như con ốc sên mà lập tức rụt về trong vỏ, cho nên anh dùng "Ưu thế tư thế cơ thể" ép hỏi.

"Tôi không nhớ rõ." Vương Đình không muốn trả lời anh, qua loa nói.

"Không nói vậy tôi vẫn 'đè lên' em." Câu Tử Minh cười xấu xa, cơ thể bỗng trầm xuống, lồng ngực cứng rắn chầm chậm cọ sát ở trên cơ thể dựng thẳng của cô, lúc có lúc không mà trêu đùa cô.

Da thịt lạnh băng trực tiếp cảm nhận được cơ ngực nóng bỏng, Vương Đình cúi đầu nhìn, mới giật mình chính mình đã sớm "để lộ cảnh xuân" !

Cô lo lắng muốn khép cổ áo lại, hai tay lại bị anh bắt lấy, vốn không nhúc nhích được.

"Câu Tử Minh, anh là tên khốn!" Vương Đình nhịn không được tức giận mở miệng mắng.

Tốt lắm, còn học được mắng người rồi.

Câu Tử Minh cũng không khách sáo, cúi đầu chiếm lấy đôi môi anh đào hơi có chút khô khốc ấy, mạnh mẽ mà hôn cô.

"Ưm!" Cô bất ngờ không kịp phòng bị bị anh hôn, kinh hoàng muốn nghiêng đầu tránh đi, nhưng anh lại không cho, nắm chặt lấy cằm xinh xắn của cô, ép cô mở cái miệng nhỏ ra, nghênh hợp anh.

Mặc sức hôn đủ rồi, Câu Tử Minh mới buông cô gái thiếu chút nữa đau sốc hông ra, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy cảnh cáo mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ửng hồng của cô, hạ thấp giọng nói: "Còn muốn mắng nữa không?"

Vương Đình cắn môi dưới, không nói một lời, chỉ căm tức trừng mắt nhìn anh.

"Lại tiếp tục dùng ánh mắt này nhìn tôi, thử xem!" Câu Tử MInh nói xong lại muốn hôn cô.

Vương Đình bị dọa sợ nhắm hai mắt lại, không dám nhìn anh nữa, rồi lại lập tức ý thức được, nếu như cô không nhìn anh, không biết anh còn làm gì cô nữa, cho nên lại mở mắt ra.

Bị hành động của cô chọc cười khoé môi khẽ cong lên, lồng ngực Câu Tử Minh hơi chấn động, sao cô lại đáng yêu như thế, cho nên suy nghĩ đều viết ở trên mặt, làm anh đoán không ra cũng khó.

Bị ý cười "giễu cợt" của anh làm cho sắc mặt ửng hồng, Vương Đình thầm trách mình không có tiền đồ, không phải hạ quyết tâm không sợ anh nữa sao? Tại sao lại dễ dàng bị vài ba lời của anh dắt mũi dẫn đi.

"Anh thật nặng!" Vương Đình bị anh đè tới mức dần dần không thở nổi, thân thể cô yếu ớt như vậy làm sao có thể chịu nổi trọng lượng của anh.

Hơi chống người dậy, không để cho mình đè cô, Câu Tử Minh còn muốn tiếp tục truy hỏi, một âm thanh "òng ọc" lại đột nhiên vang lên, đặc biệt vang dội ở trong căn phòng yên tĩnh.

Hai người đều sửng sốt, nhưng nhanh chóng ý thức được là âm thanh gì.

Hai bên tai Vương Đình lập tức đỏ bừng, quay đầu đi, cảm thấy có chút mất mặt.

Nhưng trái lại nhắc nhở Câu Tử Minh hai ngày qua cô không có ăn uống gì, cho nên lập tức lật người xuống giường, muốn ôm cô lên.

Vương Đình không cho, cảnh giác hỏi: "Anh làm gì?"

"Không phải em đói bụng sao? Tôi ôm em xuống ăn một chút gì đó." Câu Tử Minh dùng chăn quấn kín cô, bế lên.

"Tôi không đói." Không có thói quen bị anh ôm, Vương Đình nghĩ một đằng nói một nẻo.

Vậy mà, bụng lại truyền ra một loạt âm thanh, khiến cô vô lực cãi lại.

Bật ra tiếng cười trầm thấp, Câu Tử Minh ôm cô sãi bước đến phòng khách lầu một, mình tới tủ lạnh lục lọi tìm đồ ăn.

Ở trong hơi lạnh của máy điều hòa làm Vương Đình nhịn không được kéo chăn trên người, trong lúc lơ đãng cô quay đầu, liền nhìn thấy người đàn ông đang "bận rộn" trong bếp, cũng không biết rốt cuộc anh đang làm gì.

"Shit! Tại sao không có gì cả." Câu Tử Minh khẽ nguyền rủa một tiếng, sớm đã quên chính mình rất ít về nhà, cho nên trong tủ lạnh ngoại trừ bia ra dường như nguyên liệu nấu ăn gì cũng không có.

Anh từ bỏ, quay trở về bên cạnh Vương Đình, nói: "Em chờ một chút, tôi gọi người đưa thức ăn tới."

Nói xong, nhấc điện thoại bàn lên định bấm số.

"Này." Vương Đình chặn lại nói, "Đã trễ thế này, đừng làm phiền người khác."

"Trong nhà không có đồ ăn, làm thế nào?" Câu Tử Minh nói rõ "cảnh xấu hổ".

"Có trứng gà không?" Vương Đình hỏi.

Cái này đúng là có, thấy Câu Tử Minh gật đầu, Vương Đình đi vào trong bếp, nói: "Vậy là đủ rồi."

Câu Tử Minh đoán cô sẽ làm trứng luộc, cho nên vẫn tiếp tục bấm điện thoại bảo người nhanh chóng đưa phần đại tiệc tới.

Dặn dò xong xuôi, anh đi theo cô vào trong bếp, nửa dựa vào bên cạnh cửa, nhìn xem cô làm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.