Sếp, Dè Dặt Một Chút!

Quyển 2 - Chương 57-2: Tắm rửa (2)



Bị anh đè như vậy, chân Vương Đình thiếu chút nữa quỵ xuống, may mà anh ôm lấy hông của cô, tình cảnh mới không biến thành mất mặt như vậy.

"Ừm." Vương Đình buồn bực đáp lại một tiếng, liền nghe lời đỡ anh đi vào.

Tham lam dựa vào trên người của cô, ngửi mùi hương thơm mát trên tóc cô, nụ cười trên mặt Câu Tử Minh không ngừng mở rộng.

Vương Đình hiển nhiên không biết người nào đó đang cười trộm, chờ cô cố hết sức dìu Câu Tử Minh "bị thương nặng" vào trong phòng tắm, thì trên đỉnh đầu lại truyền tới giọng sai bảo: "Đi mở nước tắm, đừng để quá đầy, cẩn thận vết thương của tôi."

"Biết rồi." Vương Đình để anh ngồi ở trên nắp bồn cầu, sau đó đi mở nước tắm.

Câu Tử Minh thích sạch sẽ, mỗi lần trước khi đi tắm đều sẽ bảo người vệ sinh bồn tắm một lần, lần này cũng không ngoại lệ.

Vương Đình nghe lời vệ sinh bồn tắm, bởi vì động tác khom lưng, cái mông vểnh lên không ngừng lắc qua lắc lại ở trước mặt Câu Tử Minh, làm cho người nào đó càng thêm miệng đắng lưỡi khô.

Chờ tẩy rửa bồn tắm xong, lại mở nước tắm, trên cái trán xinh đẹp nổi lên một tầng mồ hôi mỏng, cô đi tới trước mặt Câu Tử Minh, dìu anh.

Câu Tử Minh lại nói: "Sao, em muốn tôi mặc quần áo đi tắm?"

"Vậy anh cởi quần áo đi." Vương Đình nói xong xoay người qua.

Câu Tử Minh buồn cười, cảm thấy trêu chọc cô rất vui, anh cố ý tức giận nói: "Tôi khom lưng, thì sẽ liên lụy đến vết thương, em muốn tôi đau chết?"

Vương Đình buộc lòng phải quay người lại, cái miệng nhỏ nhắn bất mãn vểnh lên, dò hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"

"Em không có tay sao?" Câu Tử Minh nhíu đôi lông mày xinh đẹp lại, trừng mắt nhìn cô.

"Tôi." Vương Đình mở miệng muốn từ chối, cô là con gái, sao có thể giúp anh cởi quần áo, thậm chí cả cái quần!

"Đừng quên, tôi là giúp ai đỡ đạn." Người đàn ông nào đó lại lạnh lùng ung dung mà thốt ra một câu nói này. Truyện chỉ được đăng tại dîễη đàη lê qµý đôη.

Vương Đình lập tức lại hết cách, ai bảo cô nợ anh chứ.

"Được rồi, tôi cởi." Vương Đình cắn môi, giống như hạ quyết tâm thật lớn mới nói như vậy.

Lúc cởi áo và quần ngoài vẫn còn không có việc gì, đến cởi món cuối cùng, thì cô nghiêng đầu sang một bên, hai tay dùng sức kéo xuống--

"Em làm cái gì vậy!" Đã bị vây ở trạng thái nửa kích động, được anh cố đè nén, vật nào đó mới không có "kéo cờ", đột nhiên bị trọng lực "cạo" một cái, cái loại đau đó có thể nghĩ là biết.

Vương Đình cả kinh, theo bản năng liền nhìn lại nơi đó, lập tức đỏ mặt thụt lùi hai bước, xoay người không dám nhìn anh.

"Làm chuyện sai thì muốn làm đà điểu?" Câu Tử Minh bị hành động của cô chọc giận tức cười, thúc giục nói, "Nhanh lên một chút, đỡ tôi qua."

"Ừm." Vương Đình rất không tình nguyện, nhưng không còn cách nào khác, cô buộc lòng phải cố giả bộ bình tĩnh, chậm chạp bước tới, đỡ anh qua.

Cẩn thận dìu anh vào trong bồn tắm, nước trong bồn tắm rất cạn, chỉ vừa đến phần eo của anh, không thể tránh khỏi, cô lại rất không cẩn thận mà nhìn thấy cái đó, mặt càng lúc càng nóng lên.

"Lau người." Câu Tử Minh tiếp tục sai bảo nói.

Vương Đình lấy một cái khăn lông sạch sẽ, vắt khô mới lau lên người của anh.

Nhưng không ngờ cổ tay bỗng bị anh bắt lấy, Vương Đình không hiểu hỏi: "Làm sao vậy?"

"Tôi là bệnh nhân, cả người em mang theo vi khuẩn, không sợ lây nhiễm cho tôi?" Câu Tử Minh nhướn mày rậm, bất mãn nói.

"Tôi thay quần áo rồi, cũng đã tắm rửa." Vương Đình giải thích nói.

"Vậy tại sao không thay áo trong." Câu Tử Minh đột nhiên thốt ra một câu này, lập tức làm Vương Đình đỏ mặt như sắp nhỏ ra nước.

"Tôi không có để thay." Cô đỏ mặt, nhút nhát đáp, sao anh lại còn chú ý tới việc này.

"Vậy cũng không được, bây giờ tôi bị chính là vết thương đạn bắn, còn chấn thương nội tạng, em muốn hại chết tôi sao?" Câu Tử Minh "lời lẽ chính nghĩa" chỉ trích nói.

"Vậy làm sao bây giờ?" Vương Đình ngẩn người, bác sĩ nói là vết thương của anh rất "nghiêm trọng", nhưng áo trong mang theo vi khuẩn hẳn là không nhiều lắm.

"Cởi xuống!" Câu Tử Minh không chút nhập nhằng nước đôi nói.

"Hả!" Vương Đình bị dọa sợ đứng bật dậy, khăn lông trên tay thiếu chút nữa ném tới trên mặt của anh.

"Em còn muốn tập kích tôi sao?" Câu Tử Minh quay đầu đi, né khăn lông bay tới.

"Xin lỗi, tôi không có cố ý." Vương Đình lập tức nhặt khăn lông lên.

"Bỏ cái này, thay mới, em có biết bây giờ tôi rất 'yếu' hay không, nói không chừng một chút vi khuẩn cũng có thể lấy mạng của tôi." Câu Tử Minh thổi phồng nói.

Cái miệng nhỏ nhắn của Vương Đình không tự chủ vểnh lên, trong lòng chửi rủa nói, nào có người bệnh nào yếu như anh, còn hung dữ hơn cả cô.

"Không cởi phải không, vậy em đi ra ngoài đi, tự tôi tắm." Câu Tử Minh nói xong đuổi người.

Thấy anh vẩy nước lung tung lên trên người, Vương Đình lập tức giữ chặt tay anh lại, nói: "Được rồi, tôi cởi."

Nhận được đáp án muốn nghe, Câu Tử Minh mới hài lòng dừng tay lại, nhìn cô một cái, cường điệu nói: "Quần lót cũng phải cởi xuống!"

"Anh." Vương Đình muốn nói anh đừng có quá đáng, nhưng bị anh trừng, lời đến khóe miệng lại nuốt xuống.

Thôi đi, bây giờ trước tiên không so đo với anh, đồ ngủ này tương đối bảo thủ, coi như không mặc quần áo lót cũng không nhìn ra.

"Còn không mau một chút! Muốn tôi ngâm nước hả!" Câu Tử Minh nhìn cô chằm chằm.

Vương Đình tức giận háy anh một cái, lòng tràn đầy không tình nguyện đi ra ngoài cửa.

"Cởi ngay trong đây, nếu không làm sao tôi biết em có cởi hay không." Câu Tử Minh gọi cô lại, được voi đòi tiên yêu cầu.

Vương Đình giận đến mức muốn rời khỏi, nhưng khi nhìn thấy anh ngồi trong bồn tắm đưa lưng về của cô, cũng không nhìn thấy được động tác của cô, do dự một chút, mới chậm chạp bắt đầu cởi quần áo.

Nào ngờ động tác của cô đều phản chiếu lên tấm gương treo trên tường, tuy cũng không rõ nét, nhưng lại có thể nhìn thấy đường cong xinh xắn hấp dẫn.

Ánh mắt Câu Tử Minh trong nháy mắt tối đi vài phần, yết hầu hơi chuyển động, máu toàn thân đều nhanh chóng tập trung ở nơi nào đó.

Cô gái này đối với anh chính là có một lực hút đáng chết, cái gì cũng không cần làm, có thể khiến dục vọng của anh bốc cháy ùn ùn.

Nhưng bây giờ anh phải nhịn!

Theo chỉ thị của Câu Tử Minh, cởi bỏ đồ lót, Vương Đình mặc quần áo xong mới đi tới, tiếp tục "công việc" vừa rồi.

Cẩn thận lau sạch cánh tay của anh và vị trí đeo băng trở lên, tay nhỏ bé lại dừng ở giữa không trung, không dám dời xuống.

"Sao không tiếp tục?" Anh thúc giục nói, tay nhỏ bé mềm mại không xương của cô sờ ở trên người của anh, cảm giác này thật là tốt, nếu như không có khăn lông vướng víu thì tốt hơn.

"Phía dưới tự anh tắm đi." Vương Đình đàm phán nói.

Câu Tử Minh đương nhiên là không chịu từ bỏ sự hưởng thụ phúc lợi này, ánh mắt anh lạnh lùng, hỏi: "Cái bộ dáng này của tôi làm sao tắm?"

"Cái này." Vương Đình hít sâu mấy hơi, cuối cùng mới quyết định, làm người tốt làm đến cùng, coi như cái gì cũng không nhìn thấy.

Song, lòng của cô vô cùng hoảng hốt, tay hơi run, khăn lông rơi thẳng vào trong nước, vừa khéo đắp lên vật nào đó.

"Còn không nhặt lên?" Câu Tử Minh bất mãn nói.

"Ừm." Vương Đình vội vàng dùng tay bắt lấy, nhưng không ngờ bắt được không chỉ là khăn lông, còn có--

Nhất thời trong cổ họng của Câu Tử Minh bật ra âm thanh vừa vui sướng lại vừa mang theo một tia đau đớn, cô gái này, thế mà lại bắt được của anh--

Vương Đình bị dọa sợ thốt lên một tiếng kêu sợ hãi, nhặt khăn lông lên--

Định chạy! Câu Tử Minh làm sao có thể buông tha cô, duỗi cánh tay dài ra, ôm lấy eo của cô, dùng sức, cô sợ kêu lên liền ngã vào trong ngực của anh, chân thì vẫn còn vắt ngang ở ngoài.

Không để cho cô có cơ hội cự tuyệt, Câu Tử Minh liền cúi đầu xuống hôn lên môi cô, lưỡi dài nóng hừng hực cưỡng ép cạy mở răng cô, quấn lấy cái lưỡi thơm tho của cô.

Bàn tay cũng không chịu nhàn rỗi, cách quần áo vân vê nơi nõn nà mềm mại khiến anh quyến luyến không rời.

"Ưm--" Vương Đình bị anh"tập tích bất ngờ", sợ tới mức liều mạng giãy giụa, rồi lại chú ý đến việc không nên đụng đến vết thương của anh, tay nhỏ bé khẽ chống về sau, lại bị anh sớm có chuẩn bị mà bắt lấy, kéo tay nhỏ bé của cô nắm lấy khát vọng nóng bỏng đến kinh người kia.

Cô lại càng sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, tay nhỏ bé muốn vùng vẫy ra, lại bị anh chuyển thành dời xuống dưới.

Câu Tử Minh trở nên càng lúc càng kích động, gân xanh trên cổ lúc ẩn lúc hiện, đêm nay, anh nhất định phải ăn sạch cô!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.