Si Tâm Tuyệt Đối

Chương 11




Ăn tối xong, Hạ Tiểu Xuyên quyết định đến gặp Lý Minh, lúc này đang tá túc ở nhà cậu của hắn. Nơi này cách nhà của Hạ Tiểu Xuyên cũng không mấy xa, đi chốc lát là tới.

Vừa đến cổng cậu đã phát hiện Lý Minh mặc độc một bộ quần áo mỏng đứng bơ vơ giữa sân, có chút kinh ngạc chạy đến: “Lý Minh!”

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Lý Minh vừa quay qua đã thấy Hạ Tiểu Xuyên vui vẻ bá vai mình. Môi Lý Minh run run kéo lên thành một nụ cười.

“Sao giờ này cậu lại đứng ngoài sân? Lại mặc ít quần áo thế này nữa?”

Lý Minh do dự mãi không trả lời, cứ thừ ra nhìn cậu. Trong chớp mắt Hạ Tiểu Xuyên đã hiểu ra: “Là ông cậu của cậu…?

Lý Minh gật đầu. Hạ Tiểu Xuyên lập tức nắm tay hắn kéo vào trong nhà. Cái người được gọi là cậu kia hiện đang cùng một đám người chễm chệ chơi bài, vừa thấy bóng Lý Minh đã mắng: “Mày vào định vào đây làm gì? Muốn ám cho tao thua cả đêm nay à?”

Hạ Tiểu Xuyên nghiến chặt răng, cố gắng không làm cho hành động của mình trở nên khiếm nhã. Hít một hơi thật sâu rồi bày ra một khuôn mặt tươi cười: “Chào chú, cháu là Hạ Tiểu Xuyên, bạn của Lý Minh! Hôm nay cháu đến đây muốn báo cho chút một tin là cậu ấy sẽ đến nhà cháu ở, từ giờ chú không cần bận tâm về cậu ấy nữa!”

Không để cho ông ta có cơ hội phản đối, cậu vừa dứt lời đã kéo Lý Minh xoay người rời đi. Cơn đau từ bàn tay đang bị nắm của Lý Minh làm hắn cảm nhận được phần nào cơn giận điên người trong cậu lúc này.

Về đến nhà, Hạ Tiểu Xuyên đưa khăn cho hắn: “Cậu đi tắm đi, nhớ chỉnh nước ấm đấy.”

Lý Minh cầm lấy khăn nhưng chân vẫn không rời đi, lấm lét nhìn Hạ Tiểu Xuyên.

“Cậu sao vậy”

Lý Minh tiến đến bàn trà lấy giấy bút hý hoáy ‘Cậu đang giận tôi đấy à?’

Hạ Tiểu Xuyên bị câu hỏi này làm cho thất thần, ngây cả người ra, cảm thấy ngực mình nhói lên từng hồi thật đau. Cố gắng bình ổn lại tinh thần, hướng về phía Lý Minh lắc đầu: “Không đâu, cậu đâu làm gì mà tôi phải giận.” Kế đó xoa xoa khuôn mặt vừa bị gió khiến cho lạnh cóng của hắn. Thầm nghĩ: “Tôi chỉ thấy đau lòng mà thôi!”

Chờ cho Lý Minh tắm rửa xong xuôi, Hạ Tiểu Xuyên đưa áo khoác của mình cho hắn mặc thêm, cùng nhau xem tiết mục chào xuân cuối năm.

Nếu như là trước kia, Hạ Tiểu Xuyên nhất định sẽ không ngồi xem những thứ này, nó chỉ khiến trong cậu nhen nhúm lên niềm hi vọng gia đình hiện diện đầy đủ trong dịp này mà thôi. Nhưng hôm nay đã khác, cậu không còn phải cô đơn đón năm mới một mình nữa!

Chớp mắt tiếng chuông giao thừa đã điểm, những tiếng nổ lụp bụp ngập tràn bao trọn lấy cả hai người, khắp bầu trời nở đầy những cụm pháo hoa rực rỡ.

Hạ Tiểu Xuyên hào hứng cùng Lý Minh chạy ra ban công. Pháo hoa xanh đỏ tím vàng từng chùm đua nhau bay lên, chiếu rực cả một khoảng trời.

“Năm mới vui vẻ” Hạ Tiểu Xuyên nghiêng đầu, mỉm cười thốt ra câu đầu tiên của năm mới: “Lý Minh, từ giờ đến đây ở cùng tôi nhé!”