Si Tâm Tuyệt Đối

Chương 7



Sau thất bại lần trước, Lộ Viễn quyết định không chịu thua, ngày nào cậu ta cũng đi tìm Lý Minh bày ra đủ thứ tiết mục, nhưng kết quả cuối cùng là Hạ Tiểu Xuyên suýt chết vì cười…

Một lần nọ, sau khi Lộ Viễn lại ghi thêm vào lịch sử của mình một lần thất bại, Hạ Tiểu Xuyên có chút bất đắc dĩ hỏi nhỏ Lý Minh: “Hình như là cậu cố tình không để ý phải không vậy?” Cũng không ngờ Lý Minh lại lập tức gật đầu:

‘Tại vì cậu thích nghe

Chỉ cần tôi không cười thì cậu ta sẽ kể tiếp

Cậu sẽ cảm thấy vui vẻ’

Hạ Tiểu Xuyên nhìn hắn ghi ghi chép chép như trẻ con, nhịn không được bèn nói: “Đồ ngốc, chỉ cần cậu cứ nói chuyện vui vẻ thì tôi cũng sẽ như vậy.”

Chuông tan học vừa reo, Vương Hạo liền tiến đến trước mặt Lý Minh. Lý Minh cảm thấy nghi hoặc nhìn tên kia, loáng cái đã thấy Hạ Tiểu Xuyên kéo tay hắn ra sau, dùng tư thế gà mẹ hung dữ hướng về phía Vương Hạo.

Tên kia nhìn hai người thân mật như vậy cũng thấy chướng mắt, nhưng nghĩ tới việc mình đang cố làm hòa đành dằn xuống. Hắn ấp a ấp úng một hồi rồi lúng búng trong miệng: “À… Lý Minh, tôi muốn hỏi giờ hai người có muốn cùng chơi bóng không?” Nói xong liền thấp thỏm không yên chờ đối phương trả lời.

Lý Minh thoáng ngơ ngác, quay sang dùng ánh mắt hỏi ý kiến Hạ Tiểu Xuyên.

“Thôi để hôm khác đi, hôm nay bọn tôi bận chút việc rồi.” Hạ Tiểu Xuyên nói xong quay sang nhìn Lý Minh cười rất ăn ý, cùng nhau lướt qua Vương Hạo rời khỏi lớp học.

Gần đến cổng trường, mười ngón tay hai người vẫn dính chặt lấy nhau. Hạ Tiểu Xuyên hơi ngượng ngùng khẽ rút tay ra, nhưng Lý Minh nhất định không buông.

Thôi kệ đi, như vầy cũng không tệ…

Hai người cứ đi cạnh nhau đi vậy thật lâu, đến lúc ánh trăng đã phủ lên vai nhưng vẫn chưa ai tỏ ý mình phải về nhà. Được thêm lúc nữa thì cảm thấy thấm mệt, Tiểu Xuyên bèn rủ: “ Hay là vào tiệm internet chơi chút đi ha?” Lý Minh đồng ý, vậy là cả hai tiệm net thẳng tiến.

Ấn nút mở máy cho cả hai xong, Hạ Tiểu Xuyên đề nghị: “Để tôi chỉ cậu chơi game nha?”

Lý Minh gật đầu, ngồi trên ghế nhìn Hạ Tiểu Xuyên vừa mở một icon hình chữ V vừa giải thích: “Trò này tên là Liên Minh Anh Hùng, dạo này hot dữ lắm. Tài khoản QQ của cậu là gì vậy?” Kế đến quay qua bắt gặp ánh mắt ngơ ngác của tên kia, thiếu điều muốn phát điên: “Cậu không có xài QQ luôn hả?”

Lý Minh vẫn trình ra ánh mắt ban nãy…

“Thôi để tôi tạo luôn cho cậu một cái.”

Một hồi sau đăng nhập xong QQ, cả hai vào game. Hạ Tiểu Xuyên phát tín hiệu tổ đội, trong chốc lát đã tập hợp đủ thành viên. Tự chọn vị anh hùng của mình, tất cả bắt đầu chiến.

“A là nút tấn công, Q trở về căn cứ. Chúng ta chỉ cần chiếm hết tháp địch, sau đó đến được nước của chúng là thắng. Cậu hiểu chưa?”

Thấy Lý Minh đã gật đầu, Hạ Tiểu Xuyên lập tức mang anh hùng của mình ra chiến trường chém giết.

Lý Minh ban đầu cũng bám sát phía sau, nhưng trong chớp mắt Hạ Tiểu Xuyên đã mất hút, đành phải tự lực cánh sinh rì rì tiến về phía trước. Đi mãi cũng tới được chiến trường, chỗ này hiện đang sát phạt nhau đến hồi quyết liệt. Lý Minh từng bước tiến tới, bỗng dưng màn hình hiển thị một màu xám xịt, còn có thêm hàng chữ ‘Bạn đã bị Anh Hùng Phẫn Nộ đánh trọng thương’.

Lý Minh chau mày, chừng cỡ mười lăm giây sau thì nhớ ra việc mình phải quay về căn cứ.

Xong liền kéo anh hùng của mình chậm rì rì đi tiếp, vừa thấy được chiến trường màn hình lập tức lại cho hiện ra màu xám ‘Bạn đã bị Anh Hùng Phẫn Nộ đánh trọng thương’.

Hắn lại trở về căn cứ.

Lần thứ ba, hắn thấy bên bụi cỏ có một cái bóng người liền cho nhân vật chạy tới, chưa kịp nhấn nút A thì đã bị ‘Anh Hùng Phẫn Nộ, Ta Thích Ăn Kem, Tiến Công Kéo Kéo’ giết cho đủ ba lần.

Lý Minh “…..”

Cứ vậy cả tiếng đồng hồ, hắn cứ tiếp tục vòng tuần hoàn luẩn quẩn: Đến chiến trường >>> Cho người ta giết >>> Về căn cứ >>>Đến chiến trường…

Ra về, Hạ Tiểu Xuyên hớn hở: “Cậu thấy sao? Trò này vui quá ha!”

Lý Minh trong lòng tưởng tượng ra cảnh thảm cảnh của mình khi rồi, mặt không biểu tình lại gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.