Siêu Sao Trở Lại

Chương 189: Học cách ỷ lại




“Thời điểm casting em đã được đạo diễn Thiệu chỉ bảo rất nhiều về những vấn đề em chưa biết, vì thế em thấy rất bổ ích.” Cố An Kỳ nói tiếp, “Anh cũng đang trong giai đoạn bình cảnh kỳ, cả hai chúng ta cũng đã bị kìm hãm ở tại chỗ lâu rồi, nếu lần này thật sự có thể cùng nhau quay bộ phim này thì sẽ tiến bộ rất nhanh, khả năng đột phá bình cảnh kỳ cũng lớn hơn.”

“Ừ, lúc casting anh sẽ dốc hết sức.” Tô Dật Phàm mỉm cười.

“Lúc đó em cũng sẽ đến xem.” Cố An Kỳ cười nói, “Nhưng mà anh cũng đừng chắp tay dâng cơ hội cho người khác là được.”

“Không đâu.” Tô Dật Phàm nheo mắt nói.

Cố An Kỳ nở nụ cười nhợt nhạt, cô và anh quá hiểu nhau, anh suy nghĩ cái gì, cô đều biết, cũng như anh cũng có thể đọc được suy nghĩ của cô.

Sau khi từ chỗ Thiệu Văn Đình trở về, Cố An Kỳ lập tức gọi điện đến phòng khám hẹn thời gian, chuẩn bị làm phẫu thuật thẩm mỹ xóa bỏ vết sẹo sau lưng. Cho dù đau đớn đến mức nào cô cũng không thể để trên người có một chút tỳ vết.

Rất nhiều bộ phim cũng như cuộc thi yêu cầu phải khoe dáng mà phải mặc trang phục hở lưng, nếu để lại sẹo thì sẽ tốn rất nhiều thời gian để dặm phấn che đi. Mà khoảng thời gian này “Pamir” cũng liên tục thúc giục đòi xem vết thương sau lưng Cố An Kỳ, cô bất đắc dĩ đành phải đẩy nhanh thời gian làm phẫu thuật.

Thực ra phẫu thuật vào lúc vẫn đang chữa trị sẽ mang lại gánh nặng rất lớn cho cơ thể. Vì vậy để không ảnh hưởng đến thời gian tĩnh dưỡng, cô hủy bỏ rất nhiều công việc, chỉ quan tâm đến việc nghỉ ngơi. Không ít người đều tò mò với tình trạng sức khoẻ của Cố An Kỳ, những tin tức suy đoán về việc cô có thể tiếp tục diễn xuất hay không được ùn ùn tuôn ra trong giới giải trí.

Đối với sự nghi ngờ của mọi người, Cố An Kỳ chẳng hề giải thích, Chu Á Kiệt là một quản lý có năng lực, anh biết phải đối phó như thế nào. Chu Á Kiệt để hai ba ngày sau, khi sự chú ý của mọi người về khả năng tiếp tục diễn xuất của Cố An Kỳ đạt đến đỉnh điểm, anh mới ra mặt đề cập đến chuyện Cố An Kỳ đang chuẩn bị cho bộ phim mới của đạo diễn Thiệu Văn Đình. Hành động này vừa lăng xê, vừa lôi kéo sự chú ý cho bộ phim mới của cô.

“Gần đây độ nổi tiếng của cô đang tăng lên, nhưng vẫn cần củng cố. Cứ nghỉ ngơi thêm một thời gian, chẳng những tĩnh dưỡng sức khỏe mà còn thu hút cơn thèm ăn của mấy tên paparazzi nhiều chuyện.” Chu Á Kiệt nói.

“Ừ, cụ thể thế nào anh cứ tự làm là được.” Cố An Kỳ trả lời.

“Đúng rồi, về chuyện Đường Hải Lâm…” Chu Á Kiệt do dự nói, “Anh ta… Đã chết.”

“Chết ư?” Cố An Kỳ kinh ngạc, “Không phải là bị bắt vào tù sao? Tại sao lại…”

“Đúng là anh ta đã chết, nghe nói là bị dính líu vào vụ quần ẩu trong tù. Vận may anh ta không được tốt lắm nên bị đập đầu dẫn đến chết.” Chu Á Kiệt nói.

“Người liều mạng như anh ta, nếu biết rõ có người muốn đánh mình thì sẽ khoanh tay đứng nhìn sao? Hơn nữa ở đó cũng có cảnh sát trại giam, chỉ cần có quần ẩu họ sẽ lập tức phát hiện, chạy ra tìm hiểu chuyện gì xảy ra cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, làm sao có thể…” Cố An Kỳ dường như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên dừng lại, “Anh… Ý của anh là…”

“Không sai, tôi đoán có người cố ý muốn anh ta phải chết.” Chu Á Kiệt nói, “Ngày thường một chút gió thổi cỏ lay đã được lên tin tức, chuyện này cũng không tính là nhỏ, vì sao không hề thấy được đưa tin?”

“Vì sao phải làm giết Đường Hải Lâm? Rốt cuộc là ai?” Cố An Kỳ khó hiểu, cô không nghĩ ra được đối thủ rốt cuộc là ai.

“Tôi không biết, nhưng cũng có thể là xã hội đen.” Chu Á Kiệt nói, “Nói chung bây giờ khi đi ra ngoài cô cẩn thận một chút.”

“Vì sao phải cẩn thận?” Cố An Kỳ đột nhiên cười, “Chu tiên sinh, anh phải hiểu chúng ta chẳng làm gì cả, chẳng có gì hết.”

Không sai, đúng là họ đã mượn sức truyền thông, nhưng người chân chính đứng phía sau bày ra chuyện của Đường Hải Lâm thì là Nha Nha mới đúng. Cô và Chu Á Kiệt chẳng làm gì hết, mặc dù cô rất muốn tự tay chôn vùi tên cặn bã kia.

“Cô nói đúng, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.” Chu Á Kiệt nhíu mày, “Không biết cô có nhận ra hay không, tôi cảm thấy có một thế lực càng ngày càng mạnh đang nhắm vào cô.”

“Ừ, có.” Cố An Kỳ thản nhiên nói. Cô lăn lộn trong giới này đã nhiều năm, cũng không thể nói là ngay thơ không biết gì. Đối với hướng đi của truyền thông và dư luận cô đều hiểu rõ. Với việc cô bị thương ở lưng, theo lẽ thường cũng như nhân duyên của cô trong giới, phần lớn báo chí đáng lẽ nên “hy vọng cô sớm bình phục” vân vân mới phải. Nay lại chỉ nhìn chằm chằm xem cô có thể diễn xuất tiếp hay không, thật đúng là quái dị.

Một thời gian trước đám Tạ Vũ Phỉ đã tiết lộ tình hình sức khỏe của Cố An Kỳ ra bên ngoài, nay lại thay cô nghi ngờ mấy bài báo này có động cơ khác. Nếu tòa soạn báo muốn thu hút độc giả, nâng cao lượng tiêu thụ thì khi Tạ Vũ Phỉ là bạn thân của Cố An Kỳ đã khẳng định tình huống của cô thì cũng nên dừng tay, nhưng tòa soạn vẫn tiếp tục ném ra những bài viết nói tình hình sức khỏe của Cố An Kỳ không tốt, thường xuyên bị ngất vân vân.

Viết như được chứng kiến dáng vẻ yếu đuối của cô, giống như giây tiếp theo cô sẽ hôn mê thật sự, vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.

“Sự ra khác thường tất có yêu*”, Cố An Kỳ cũng không tin không có ai chỉ thị cho họ làm vậy.

(*sự ra khác thường tất có yêu: đại khái là một sự việc bất thường xảy ra tất có người đứng sau thao túng)

“Không sao, việc này tôi sẽ giải quyết…” Cố An Kỳ nói, “Chu tiên sinh, tôi nhờ anh tìm hộ tôi chỗ nhảy Bungee* tư nhân, anh tìm được chưa?”

(*nhảy Bungee: Nhảy Bungee là hoạt động nhảy từ một điểm cố định trên cao từ 31 đến 183 m, chân người nhảy được giữ bằng một sợi dây co giãn)

“Việc này, tư chỗ nhảy Bungee tư nhân thật sự rất ít, sao cô lại muốn nhảy Bungee, vết thương của cô…”

“Nếu bây giờ không thử, khả năng sau này sẽ xảy ra vấn đề rất lớn.” Lông mày Cố An Kỳ nhíu lại.

“Vấn đề lớn gì cơ?” Chu Á Kiệt không rõ hỏi.

“Tôi mắc chứng sợ độ cao.” Cố An Kỳ bình tĩnh trả lời, từ sau lần ngã xuống từ vách núi, cô vẫn có chứng sợ độ cao, chỉ cần hai chân rời khỏi mặt đất không có điểm chống đỡ cô sẽ sợ hãi.

Đây là điểm yếu lớn nhất của cô, cũng là một tử huyệt trí mạng. Thiệu Văn Đình đã nói rõ sẽ sử dụng dây treo. Nếu Cố An Kỳ không thể vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng thì cảnh quay sẽ bị cô hủy hoại, đến cuối cùng cô sẽ bị khai trừ khỏi đoàn làm phim.

Cố An Kỳ chưa bao giờ là người ngồi chờ chết, nếu đã biết được nhược điểm của mình, tuyệt đối cô sẽ không lùi bước. Trong lòng sợ hãi bao nhiêu thì càng phải có nhiều can đảm để đẩy lùi nó bấy nhiêu. Trước tiên cô muốn nhảy Bungee, như vậy đến lúc treo người lên dây treo cũng không quá mức sợ hãi.

“Cô… Cô mắc chứng sợ độ cao ư? Vì sao tôi chưa bao giờ nghe cô nhắc đến?” Chu Á Kiệt câm nín. Anh vẫn nghĩ Cố An Kỳ không sợ trời không sợ đất, không thể tưởng tượng Cố An Kỳ lại mắc chứng sợ độ cao. À, trách không được, trách không được ngày trước Cố An Kỳ đều đóng phim hiện đại, không nhận bất cứ bộ cổ trang nào là do nguyên nhân này, nhưng cô lại chuẩn bị quay một bộ tiên hiệp, nếu vẫn không vượt qua được nỗi sợ, vậy,…

“Đừng lo, tôi sẽ điều chỉnh được cảm xúc của mình trong thời gian ngắn nhất, chỉ là, nhờ Chu tiên sinh sắp xếp cho tôi thêm thời gian nghỉ ngơi, dao này tinh thần tôi rất mệt mỏi.” Cố An Kỳ day dạy huyệt thái dương.

“Tôi sẽ giúp cô sắp xếp, chẳng qua rất ít người đặt nhảy Bungee như một thứ giải trí trong nhà , vì thế có thể sẽ khó tìm, nếu không cô thử hỏi Tô Dật Phàm xem có thể nhờ cậu ấy làm một cái ở căn nhà trên núi được không.” Chu Á Kiệt nói.

“Ừm…” Cố An Kỳ do dự, vì một mình cô mà xây dựng một chỗ nhảy Bungee thì có phải hơi phô trương hay không.

“Chắc chắn cậu ấy sẽ giúp mà, cô đừng lo lắng quá, hơn nữa, cô nhảy Bungee ở chỗ khác thì cậu ấy cũng không yên tâm đúng không? Mà cậu ấy có biết cô sợ độ cao không?” Chu Á Kiệt hỏi.

“Có lẽ không đâu, tôi chưa nói cho anh ấy.” Cố An Kỳ nhíu mày cắn môi.

“Cô đó… Đừng lúc nào cũng cậy mạnh như vậy, cậy mạnh thì được gì chứ, vì sao không để cậu ấy chia sẻ với cô?” Chu Á Kiệt thở dài.

“Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho bất kì ai.” Cố An Kỳ nói, “Tôi không muốn làm phiền người khác.”

“Đồ ngốc” Chu Á Kiệt bị cô làm tức giận, không chút lưu tình chút gõ một cái thật đau lên trán Cố An Kỳ, “Cô đúng là quá ngốc, ai, cứ tưởng hai người yêu nhau thì thần kinh cô cũng phát triển hơn, ai biết cô vẫn ngốc nghếch chẳng hiểu gì. Cô không nói, chỉ giấu giếm gánh vác một mình, cô có biết Tô Dật Phàm sẽ càng bất an, lo lắng cho cô hay không? Hai ngày nay cậu ấy cũng đến tìm tôi vài lần để hỏi tôi có phải cô đang gặp khó khăn gì hay không. Thì ra là do cô không chịu nói làm hại cậu ấy cứ phải chạy tới chỗ quản lý là tôi mà thăm dò. Tôi nói này, hai người thẳng thắn một chút thì không được à?”

Có thể nói, từ ngày trước Cố An Kỳ chưa từng muốn hoặc có ý định ỷ lại người khác. Cô luôn sống cuộc sống của “một con sói cô độc”, một mình đi đi về về, chuyện gì cũng một mình giải quyết. Cũng không phải cô không tin tưởng người khác, chỉ là cô không hy vọng mình trở thành chướng ngại vật hay trói buộc của ai rồi liên lụy đến người ấy. Cô chưa từng nghĩ sự che giấu của mình mang lại sự phiền lòng cho người khác.

Cô… Có phải quá ngốc nghếch hay không … Có phải nên học cách ỷ lại người khác một chút hay không?

Cố An Kỳ im lặng…