Siêu Sao

Chương 10: Lục Thiên Thần (một)





Tập đoàn Thiên Thần có nhà hàng chuyên môn cho nhân viên sử dụng, nhà hàng rất lớn, bao trọn hai tầng lầu, trong đó một tầng là dành cho nhân viên bình thường, còn có một tầng là tầng trệt dùng tổ chức party và các hoạt động chuyên dụng.

Thời gian là buổi trưa vừa kết thúc công việc buổi sáng, không ít nhân viên của tập đoàn Thiên Thần đều lựa chọn ở lại công ty dùng cơm, không có danh sách món ăn cố định, nhà hàng lại chia làm hai bộ phận, một bộ phận là khu nhân viên có thể dùng thức ăn miễn phí, nhưng lựa chọn thức ăn cũng rất đa dạng, từ kiểu dáng Tây Âu đến món ăn Phương Đông đều đầy đủ, chỉ là công ty không cung cấp rượu chỉ có đồ uống là cà phê.

Một bộ phận khác là khu gọi món, nếu như muốn đồ ăn tinh tế hơn cùng với địa điểm dùng cơm bí mật, như vậy khu gọi món chính là sự lựa chọn chính xác, chỉ là dùng cơm ở chỗ này phải trả tiền.

Làm giám đốc điều hành ngày hôm nay của giải trí Thiên Thần, Charles ở khu gọi món không cần trả bất cứ chi phí gì.

Từ thang máy chuyên dụng cao cấp cùng Charles đi ra, Đường Phong có thể cảm giác được có không ít người nhìn bọn hắn, nhân viên ở Thiên Thần hầu hết mặc trang phục thời thượng, cậu cũng không biết ở đây có người nào là minh tinh làm việc trong giải trí Thiên Thần.

Charles trực tiếp mang theo Đường Phong đến khu gọi món, lúc này khu gọi món chỉ có hai người bọn họ, nhân viên phục vụ nhà hàng đưa lên thực đơn.

« Để tôi đoán xem cậu thích ăn cái gì. » Charles tùy ý lật vài tờ thực đơn, hắn dùng ngón tay gõ bàn, khóe miệng tươi cười hàm chứa một tia trêu đùa, đều này làm cho hắn một thân tây trang thẳng thóm có chút giảo hoạt mê người.

Đường Phong cầm lên ly nước chanh uống một ngụm, cười nói : « Tốt »

« Cậu không ăn nội tạng động vật? »

« Làm sao anh biết ? » Đường Phong có chút giật mình, Charles nói đúng, cậu đích thật là không ăn nội tạng động vật.

« Bởi vì tôi có một đôi mắt có thể nhìn thấu lòng người, ha hả. » Charles rất nhanh chọn món, nhân viên phục vụ cầm thực đơn xoay người ly khai.

« Vậy anh còn có thể thấy cái gì từ trên người của tôi ? » Buông xuống chén nước, mười ngón tay của chàng trai giao nhau để đặt trên bàn, ánh nắng mặt trời giữa trưa nhàn nhạt đi qua rèm cửa sổ chỉ còn lại một mảnh màu sắc ấm áp, mềm nhẹ chiếu vào trên khuôn mặt nghiêng của Đường Phong thành một mảnh nhu hòa yên tĩnh.

Charles nửa người trên hơi nghiêng, đôi mắt hắn rơi lên gương mặt chàng trai, thanh âm mang theo một phần đờ đẫn, khóe miệng mỉm cười : « Cậu của hiện tại rất mê người. »

« Tôi cũng có một đôi mắt có thể nhìn thấu lòng người, những lời này của anh không chỉ nói với tôi, Charles, anh nhất định kết giao với phụ nữ nhiều hơn với đàn ông. » Đường Phong không khách khí vạch trần thủ đoạn của đối phương, Charles không giận phản cười.

« Ha ha ha, Đường Phong, tôi đây cũng dám cược đàn ông cùng phụ nữ cậu gặp qua không thể ít hơn tôi… » Charles lớn tiếng cười, tiếng cười sang sảng của hắn khiến những người khác chú ý.

« Charles, chuyện gì làm cho cậu vui vẻ như vậy ? » nếu như nói thanh âm Charles là trầm thấp từ tính như ca kịch, như vậy hiện tại thanh âm của người đàn ông này lại lãnh trầm như đêm rồi lại mang theo sức quyến rũ mê hoặc nhân tâm.

Đường Phong theo tiếng người quay đầu lại nhìn, ở Tập đoàn Thiên Thần gặp phải Lục Thiên Thần hẳn là không tính là việc gì đặc biệt, ngay ánh mắt đầu tiên thấy Lục Thiên Thần, Đường Phong thật sâu cảm thán vì sao nguyên lai chủ nhân thân thể này sẽ như vậy mê luyến người đàn ông này. Lục Thiên Thần so với ảnh chụp trên tạp chí càng anh tuấn mê người, một loại hấp dẫn lạnh như băng, cảm giác thần bí thường thường dẫn tới đông đảo nam nữ phải chạy theo.

May là, trong đó khẳng định không có bao gồm bản thân Đường Phong.

« Thiên Thần, cậu tới thật đúng lúc, tôi đang ở cùng Đường thân ái của tôi ăn trưa, nhưng tôi còn phải cám ơn cậu, nếu như không nhờ cậu giới thiệu tôi cũng không có cơ hội làm quen một tiên sinh mê người như thế. » Charles cùng Lục Thiên Thần bắt chuyện, hai người thoạt nhìn như là quan hệ bạn bè.

« Nga, phải không ? » Lục Thiên Thần lúc này mới keo kiệt cấp cho Đường Phong nửa ánh mắt, dẫn theo một cỗ băng lãnh cùng xem thường, Đường Phong hướng hắn mỉm cười lễ phép, Lục Thiên Thần dường như có chút kinh ngạc, thế nhưng rất nhanh lại khôi phục thần sắc lạnh lùng vốn có.

« Vậy cậu hẳn là phải mời tôi ăn rồi. » Lục Thiên Thần đã đi tới, nhân viên phục vụ vội vã đem đến một cái ghế.

Tốt, bây giờ là ba người cùng nhau ăn cơm trưa rồi, Đường Phong yên lặng uống một hớp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.