Siêu Sao

Chương 11: Lục Thiên Thần (hai)





Lục Thiên Thần cùng Charles tùy tiện trò chuyện câu được câu không, đề tài câu chuyện phạm vi cực lớn, từ thời sự kinh tế mới nhất đến đầu tư công ty giải trí mới nhất các loại đề tài câu chuyện đều có thể trò chuyện rất tốt, Đường Phong thức thời không có chen vào nói, thời gian này biện pháp tốt nhất chính là lựa chọn nghe, từ cách nói chuyện của một người ngươi có thể ít nhiều đoán được người này là hạng người gì.

Từ hiện tại suy ra, Lục Thiên Thần cùng Charles đều thuộc về loại hình đàn ông nghiêng về lý trí.

Đường Phong đột nhiên rất muốn gặp Ca Trần trong truyền thuyết khiến Lục Thiên Thần mê đến chết đi sống lại, có thể khiến một người đàn ông nhiều tiền, lý trí, thành thục lại anh tuấn trầm mê với ái tình, nam tử như vậy cũng khó trách trở thành Đại Minh Tinh của ngày hôm nay.

“Đường, cậu cảm thấy thế nào?” Không cam lòng để Đường Phong trở thành người tàng hình, Charles đem trọng điểm câu nói đầu tiên rơi vào trên thân chàng trai, đương nhiên Lục Thiên Thần cũng hướng cậu nhìn qua.

Đường Phong vừa xuất thần căn bản không có nghe được nội dung tr��}�chuyện của hai người kia, chỉ mơ hồ nhớ rõ Charles nhắc đến một bộ phim mới cùng bồi dưỡng người mới, phồng má giả làm người mập không phải là ý kiến hay.

Buông cốc thủy tinh đang ghé vào bên mép, Đường Phong dường như nở nụ cười cười xin lỗi, ánh mắt hơi cầu xin tha thứ nhìn phía Charles, cậu biết những người đàn ông cường thế thành công dễ hấp thu nhất là bộ dáng này, hắn trước đây biết không ít nhà đầu tư và nhà sản xuất, đừng xem họ bề ngoài đều là kiểu mẫu đáng sợ cách xa người ngàn dặm, nhưng kỳ thực chỉ cần ngươi hơi chút tỏ ra yếu kém thì bọn họ cũng sẽ đối với ngươi không tệ.

Tiền đề là, không nên tỏ ra cao ngạo tự cho mình là đúng trước mặt người thành công không hiểu lại giả vờ biết rõ, hoặc là lộ ra một kiểu so với bọn hắn còn thông minh hơn.

“Nghạch… Tôi vừa có chút xuất thần, cho nên nếu như anh không ngại nói có thể lặp lại cho tôi một chút.” Đường Phong thả mềm giọng nói, thẳng thắn thành khẩn thừa nhận lệch lạc lại hơi lộ ra hình dạng xấu hổ khiến người sản sinh hảo cảm.

Charles quả nhiên rất tiếp thu, xét thấy nơi đây là công cộng, con sắc lang này có nghĩ thế nào cũng sẽ không biểu hiện quá mức rõ ràng, hắn đưa tay bắt được bàn tay chàng trai ngồi đối diện, cười đến ôn nhu: “Đường thân ái, hình dạng mơ hồ này của cậu thực sự là khiến tôi động lòng.”

Đường Phong cười khẽ hai tiếng.

“Thiên Thần, dù sao cậu cũng không cần Đường Phong, đem cậu ấy cho tôi đi.” Charles nhìn siêu đại bóng đèn Lục Thiên Thần ngồi một bên, người sau thủy chung một dáng dấp đạm mạc, lúc này nghe xong lời nói của Charles cũng chỉ cười nhàn nhạt.

Lục Thiên Thần liếc mắt Đường Phong, giọng nói có chút lạnh lùng: “Đây chính là vinh hạnh của cậu ta.”

Đường Phong biết Lục Thiên Thần ghét cậu, nhưng cũng thật không ngờ sẽ ghét đến tình trạng này, đem cậu tặng cho người còn nói đây là vinh hạnh của cậu? Cậu không ngại có một bạn giường, nhưng tiền đề là không nên có mẹ nó cái gì quan hệ phụ thuộc, bọn họ đem cậu tùy ý đàm luận thuộc sở hữu của ai là có chút tận lực đả thương người rồi.

“Có một ông chủ tốt như Lục tổng mới là vinh hạnh của tôi.” Đường Phong không mặn không nhạt mỉm cười phản kích một câu.

Lục Thiên Thần liếc nhìn cậu, giấu diếm vài phần xem thường, cười lạnh một tiếng không tiếp tục cùng Đường Phong nói, Charles làm như cái gì cũng chưa có thấy sau khi ăn xong đề nghị cùng nhau đi đánh bi da.

“Đi.” Lục Thiên Thần vui vẻ đáp ứng.

Đường Phong âm thầm cười nhạt, chờ xem, nếu như Lục Thiên Thần dám cùng hắn đọ sức trên bàn bóng, hắn cần phải đem tên hỗn đản không coi ai ra gì đánh cho gục xuống cầu xin tha thứ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.